Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 32-2: Hoàn chính văn

Trước

Sáng sớm hôm sau, ngoài cổng thành vang lên tiếng hô của quân Saracen.

“Hôm nay là cơ hội tốt mà thánh A La ban cho chúng ta! Giết sạch bọn chúng! Chúng ta sẽ bắt chúng trả giá cho tội ác năm xưa do lũ Cơ Đốc gây ra! Thánh A La tối cao!”

Tiếng gào thét đầy hận thù và cuồng tín xé toạc tầng mây khiến người lạnh sống lưng.

Bên trong thành, Balian nhìn mấy trăm binh sĩ còn lại, nói: “Một khi bức tường này bị xuyên thủng và sụp đổ, Jerusalem sẽ biến thành đống đổ nát! Nếu các ngươi buông vũ khí, người thân của các ngươi sẽ bị tàn sát! Chúng ta có thể đánh lui kẻ địch ngay tại đây! Vậy nên hãy để bọn chúng đến!”

“Cứ để bọn chúng đến đây đi!”

“Đến đây!”

Tiếng đáp lại của các binh sĩ vang dội như sấm, tràn ngập quyết tâm và dũng khí. Tiếng người huyên náo, sĩ khí dâng cao, từng đợt reo hò nối tiếp nhau như sóng, tất cả đều đang cổ vũ lẫn nhau cho trận chiến cuối cùng này. Aisha xoay người chạy xuống bậc thềm đá.

Trong thành vẫn còn vô số người dân đang hốt hoảng bỏ chạy, nàng đi ngược dòng người, bị một người đang chạy trốn xô ngã xuống đất. Cánh tay bị thương của nàng bị bóp mạnh, máu lập tức thấm ra từ miệng vết thương, nhuộm đỏ cả tay áo.

Trong sân cung điện vang lên tiếng hót của khổng tước, Aisha dừng chân, hít sâu một hơi rồi chậm rãi bước vào. Mấy con chim công được nuôi ở đây vẫn thản nhiên dạo bước dưới bóng cây, hoàn toàn không hay biết trận chiến bên ngoài. Nàng lướt qua chúng, đi đến căn phòng quen thuộc, nàng giơ tay định gõ cửa theo bản năng rồi chợt nhớ ra chủ nhân của căn phòng này đã không còn nữa.

Nàng bước vào nhìn xung quanh, khắp nơi đều yên tĩnh lạ thường. Toàn bộ đồ vật của ngài đều bị ra lệnh thiêu hủy, căn phòng trở nên trống rỗng, không còn lưu lại bất cứ dấu vết sinh hoạt nào.

Nàng nhẹ nhàng phủi lớp bụi bám trên mặt bàn, dần dần nhớ lại ký ức về căn phòng này.

Nơi đây từng đặt một ván cờ dang dở, những quân cờ nằm yên lặng trên bàn cờ như đang chờ chủ nhân quay về tiếp tục ván cờ. Trên bàn làm việc của ngài luôn chất đầy các cuộn da dê và công văn tài liệu, nét chữ vẫn còn lưu lại hơi ấm mỗi khi ngài suy tư. Còn có mùi thuốc đắng quanh năm không tan trong phòng và ngọn nến cháy suốt đêm, soi sáng lựa chọn kiên quyết của nàng trong đêm ngài qua đời.

Từng mảnh ký ức về ngài lần lượt hiện ra trước mắt: dáng vẻ ngài quất roi về phía Reynald, hình ảnh ngài dẫn quân đến Kerak, bóng dáng ngài trên lưng ngựa, buổi chiều dựa vào ghế nghỉ ngơi… Khung cảnh cuối cùng là ngài đứng bên cửa sổ, mượn ánh mặt trời để xem bản đồ và văn kiện.

Chiếc mặt nạ che khuất gương mặt ngài, thật ra nàng không nhìn thấy biểu cảm của ngài, nhưng có thể cảm nhận được sự nghiêm túc và nặng nề trong dáng vẻ ngài. Bóng lưng ấy thật khiến người đau lòng và bất lực. Nàng muốn vươn tay an ủi ngài, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén lại.  Vì sứ mệnh của ngài thiêng liêng như vậy, nàng chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện cho ngài được bình an và thành công.

Nàng vén tấm rèm che trước phòng ngủ, đứng trước cửa sổ và nhìn thấy Nhà thờ Mộ Thánh. Lớp bạc và châu báu trang trí trên mái vòm đã bị mọi người gỡ xuống để đổi lấy quân phí, khiến nó trở nên tiêu điều và hoang tàn.

Sau đó, nàng men theo con đường trong ký ức rời khỏi tẩm cung, rẽ sang phải, đi qua một hành lang dài rồi bước lên bậc thềm.

Nàng đẩy cánh cửa lớn, chân giẫm lên sàn nhà phát ra tiếng kẽo kẹt nho nhỏ. Nàng đưa tay vuốt nhẹ bức tường, vách tường lạnh băng, cứng rắn nhưng trái tim nàng lại bị chiến hỏa ngoài kia thiêu đốt đến đau nhói.

Nàng nhớ tới lần đầu tiên theo ngài ra chiến trường, nàng vẫn luôn cho rằng mình đã che giấu rất tốt. Mãi đến khi ngài gọi tên thật của nàng, vạch trần lớp ngụy trang nhiều ngày, nàng mới nhận ra ngài vẫn luôn biết đó là nàng. Mọi nghi ngờ và bất an lập tức tìm được lời giải thích hợp lý.

Nàng đã chọn né tránh những câu hỏi của Balian trên tường thành. Trong hoàn cảnh đó, đại quân ngoài thành không ngừng tấn công Jerusalem, khói lửa mịt mù, có những ký ức chỉ mang đến cho nàng nỗi đau và bi thương vô tận.

Những lời cuối cùng ngài nói với nàng trong đêm đó và những lời Tiberias thay ngài truyền đạt vẫn vương vấn trong lòng nàng. Có lẽ ngài đã sớm đoán được nàng sẽ làm giống trước đây, lao vào trận chiến bảo vệ Jerusalem, tự đặt bản thân vào nguy hiểm, bất kể nàng có thật sự đủ khả năng giúp đỡ hay không. Ngài đã bệnh nặng đến không còn hình người, ngay cả sức lực để nói chuyện cũng gần như bị ốm đau rút cạn, đứng giữa bờ vực của tử vong. Mặc dù vậy, ngài vẫn lặp đi lặp lại dặn dò nàng phải tự bảo vệ bản thân và sống thật tốt, như thể ngài đang thầm cầu xin nàng hãy khắc ghi những lời dặn đó.

Cái chết của ngài đã là kết cục không thể tránh khỏi, là bi kịch không thể vãn hồi, nhưng sao nàng có thể đành lòng để ngài mang theo tiếc nuối rời đi? Jerusalem mà ngài yêu thương giờ đang bị chiến hỏa vây quanh, chuẩn bị thất thủ, tường thành lung lay sắp đổ dưới các đợt tấn công của quân địch. So với tất cả điều này, sinh tử của bản thân nàng thì có đáng là gì? Tòa thành này gánh vác tín ngưỡng và hy vọng của họ, là thánh địa trong lòng bọn họ.

Các mục sư dẫn đầu đoàn người diễu hành khắp phố. Những người hành hương tụ tập trên quảng trường, để lộ thân thể đầy thương tích, dùng roi quất vào da thịt mình, cầu xin Thượng Đế tha thứ. Mẫu thân cắt mái tóc dài của con gái, ném vào ngọn lửa đang cháy. Bọn họ tin rằng sự hiến tế này sẽ đổi được lòng thương xót của Thượng Đế, có thể cứu vớt gia đình mình và cả thành Jerusalem khỏi cuộc tàn sát của quân Hồi giáo.

Năm xưa sau khi đồ sát cả thành, quân Thập Tự đã xây dựng một cây thánh giá biểu tượng trên tường thành để ăn mừng việc chiếm được Jerusalem. Những cổng thành được xây bằng kết cấu rỗng bên trong vốn yếu hơn tường đặc, Saladin lập tức ra lệnh tập trung toàn bộ máy bắn đá nhắm vào đó.

Cùng lúc ấy, các công binh Hồi giáo cũng đào xuyên nền móng của tường thành, lộ ra một góc yếu nhất. Balian lập tức ra lệnh cho binh sĩ ném đá vụn và chì nóng chảy xuống đám quân Saracen. Quân dưới trướng ông vốn không đủ, còn phải chia ra để bảo vệ nền móng thành. Đúng lúc này, một tiếng “Ầm” kinh thiên động địa vang lên khi tảng đá khổng lồ do máy bắn đá phóng ra hung hăng xuyên thủng tường thành. Đá vụn bay tứ tung, đập trúng thân thể bọn lính, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp. Khói bụi dày đặc bốc lên từ các bức tường khiến người không còn nhìn rõ cảnh vật trước mắt.

Một tiếng nổ long trời lở đất xé nát vinh quang huy hoàng của quân Thập Tự, cũng phá tan tuyến phòng thủ cuối cùng của Jerusalem. Tường thành rung chuyển rồi ầm ầm sụp đổ, để lộ một lỗ hổng khổng lồ. Quân Saracen bên ngoài lập tức tràn qua khe hở, mọi người đều mất hết lý trí, chỉ điên cuồng chém giết. Những binh sĩ Thập Tự còn sống trong thành tụ tập lại ôm chặt nhau, dùng thân thể dựng nên bức tường sinh tử cuối cùng, ngoan cường ngăn cản quân Saracen tràn vào.

Máu tươi như dòng sông nhuộm đỏ tường thành, chất lỏng đặc quánh men theo khe gạch chảy xuống, đọng thành từng vũng máu đáng sợ. Khói bụi bao trùm không trung, hoàn toàn che khuất ánh mặt trời. Gió gào thét thổi qua, cuốn đi làn khói súng, lại không thể cuốn đi mùi hôi thối kinh tởm của máu tanh và xác chết.

Khắp nơi đều là thi thể không còn nguyên vẹn, binh khí đứt gãy rải rác đầy đất, lẫn với máu tươi và bụi cát. Một chiếc ủng mất đi chủ nhân nằm cô độc trong góc, bên cạnh là một cánh tay bị chém đứt, ngón tay vẫn còn nắm chặt chuôi kiếm. Tiếng r*n r* của người bị thương vang lên thê lương giữa khoảng không tĩnh mịch, rồi nhanh chóng bị chiến trường ồn ào nhấn chìm.

Một con quạ đáp xuống thi thể, rỉa đôi mắt đã lạnh ngắt. Đột nhiên, tiếng vó ngựa vang lên, con quạ giật mình bay vút lên, lượn vài vòng trên không rồi miễn cưỡng bay đi.

Saladin cưỡi trên lưng chiến mã, nhìn khung cảnh thảm khốc trước mắt, cuối cùng ra lệnh ngừng tấn công Jerusalem. Ông phất tay ra hiệu cho quân lính đình chiến, quyết định đàm phán với quan chỉ huy Balian.

Vị giám mục mặt đầy hoảng hốt, vội vàng kéo lấy Balian: “Nếu Saladin đưa ra điều kiện quá hà khắc, chúng ta có thể tạm thời quy thuận Hồi giáo, sau này cùng nhau sám hối cũng được! Đây chỉ là kế sách tạm thời để giữ mạng cho mọi người!”

“Thưa giám mục, lời thề của ngài thật khiến ta mở mang tầm mắt.” – Trong mắt Balian tràn đầy khinh miệt, ông mạnh tay hất phăng bàn tay đang giữ chặt mình, giám mục lảo đảo suýt ngã xuống đất.

Balian lạnh lùng nói: “Ý tưởng của ngài chẳng khác nào đang báng bổ tất cả những gì chúng ta luôn kiên trì.”

Giám mục đứng vững lại, mặt đỏ bừng, vội vàng biện giải: “Balian, ta cũng vì mọi người suy nghĩ, chẳng lẽ ngươi muốn tất cả mọi người chết uổng sao?”

Balian hừ lạnh, phẫn nộ trả lời:  “Chết trận có lẽ là vinh quang, còn đầu hàng nhục nhã như thế mới là nỗi ô nhục thật sự.”

Nói xong, ông bước ra khoảng đất trống ngoài thành, Saladin hỏi: “Ngươi bằng lòng dâng thành sao?”

Balian đáp: “Trước khi thành thất thủ, chúng ta sẽ phá hủy toàn bộ nhà cửa, phá hủy Mái Vòm Đá, đập nát Đá Thánh. Ta sẽ thiêu Jerusalem thành tro bụi, thiêu rụi thánh địa của cả ngươi và ta, thiêu hủy mọi thứ khiến con người điên cuồng, để các ngươi mãi mãi hối hận.”

Saladin nửa tin nửa ngờ: “Ngươi thật sự sẽ thiêu hủy tất cả?”

“Đúng vậy. San bằng tất cả, các kỵ sĩ của Cơ Đốc sẽ lấy một chọi mười, nghiền nát quân Saracen, đại quân của ngươi sẽ bị tiêu diệt, vĩnh viễn không còn cơ hội đứng dậy.” – Balian nói: “Ta, Balian Ibelin xin thề trước Thượng Đế, ngày Saladin ngươi công thành cũng là ngày ngươi bị hủy diệt.”

Saladin bật cười: “Trong thành của ngươi có vô số phụ nữ và trẻ em. Nếu đại quân của ta bị tiêu diệt, toàn bộ dân trong thành của ngươi cũng sẽ chôn cùng.”

Balian thở dài, mấy ngày liên tiếp thủ thành khiến ông vô cùng mệt mỏi: “Là ngươi muốn đàm phán, mà ta chẳng có gì để cầu xin.”

Từng gương mặt tuyệt vọng của già trẻ nam nữ hiện ra qua lỗ hổng trên tường thành, Saladin trầm ngâm giây lát rồi nói: “Ta sẽ tha mạng cho tất cả, để mọi người bình an trở về vùng đất của Cơ Đốc giáo.”

“Thật sao?”

Saladin hơi mỉm cười, nói tiếp: “Phụ nữ, trẻ em, người già, và toàn bộ binh lính của ngươi, kể cả nữ hoàng tôn quý của Jerusalem. Không chỉ vậy, ta cũng trả lại quốc vương Guy cho các ngươi, hãy để chúng ta xem Thượng Đế của các ngươi sẽ phán xét hắn như thế nào. Ta bảo đảm với ngươi, sẽ không có bất kỳ ai ở đây bị tổn thương, ta xin thề nhân danh Thánh A La.”

Balian chần chừ: “Nhưng năm đó khi quân Thập Tự chiếm được thành đã tàn sát toàn bộ người Hồi giáo…”

Nghe vậy, Saladin nghiêm nghị đáp lại: “Ta khác bọn họ. Ta là Saladin, Salah ad-Din.”

Ông có nguyên tắc và tín ngưỡng của riêng mình, sẽ không bị thù hận quá khứ chi phối. Điều ông theo đuổi là hòa bình và công lý, mà không phải là báo thù hay giết chóc. Giống như lúc này, ông sẽ dùng hành động để chứng minh mình khác với mấy kẻ tàn bạo kia — dùng lòng nhân từ và khoan dung để kết thúc chiến tranh, vì bất kể tín ngưỡng nào cũng đáng được tôn trọng.

Balian suy nghĩ cẩn thận rồi nói: “Ta lựa chọn tin ngươi. Với điều kiện này, ta nguyện ý giao ra Jerusalem.”

Chiến tranh chỉ mang đến hủy diệt và đau khổ, chỉ có hòa bình mới đạt được cứu rỗi chân chính.  Ông lựa chọn dâng thành Jerusalem để đổi lấy hòa bình và an toàn cho bá tánh. Đây là một quyết định khó khăn, nhưng có lẽ cũng là lựa chọn tốt nhất vào lúc này.

Saladin nghe xong, lần nữa trịnh trọng chúc phúc: “Salaam alaikum.”

Balian gật đầu đáp lại:  “Cầu chúc ngươi cũng được bình an.”

Saladin quay người trở về đại quân của mình, Balian nhìn theo bóng lưng vị hùng ưng sa mạc, buột miệng hỏi ra một câu đã đè nặng trong lòng ông bấy lâu: “Đối với ngươi, Jerusalem rốt cuộc có ý nghĩa gì?”

Saladin dừng bước, nghiêng người đáp: “Không có ý nghĩa gì cả.”

Balian thoáng thất vọng, có chút thổn thức trước đáp án này, thánh địa mà Cơ Đốc giáo và Hồi giáo đã tranh giành suốt gần trăm năm lại chẳng có ý nghĩa nào trong mắt vị Sultan này sao?

Saladin không dừng lại ở câu trả lời này, ông tiếp tục bước về phía trước, từng bước chân vững vàng, mạnh mẽ. Sau đó ông quay đầu, nở nụ cười thắng lợi với Balian như trẻ thơ, nụ cười ẩn chứa trí tuệ và sức mạnh vô tận.

Ông nói: “Giá trị vô tận!”

Thuộc hạ đề nghị phá hủy Nhà thờ Mộ Thánh ở Jerusalem nhưng Saladin không đồng ý.

Ông bước vào nhà thờ, thấy trên mặt đất có một huyệt mộ khắc thánh giá. Ông không giẫm lên mà cẩn thận đi vòng qua khoảng đất trống bên cạnh, sợ hành động của mình sẽ xúc phạm đến sự thiêng liêng nơi đây.

Từng lá cờ quân Thập tự treo trong nhà thờ lần lượt bị kéo xuống, chúng yếu ớt bay lượn giữa không trung rồi rơi xuống đất, như tượng trưng cho một thời đại đã kết thúc.

Saladin cúi người nhặt cây thánh giá rơi trên mặt đất và nâng trong tay như một tín ngưỡng trân quý, rồi đặt ngay ngắn lên bàn.

Ông nhìn về chiếc ghế ở giữa phía trước, nhớ lại nhiều năm trước, khi nghe tin người thủ hộ mới của Jerusalem là một thiếu niên mười ba tuổi, ông chỉ là người bình thường không thể biết trước tương lai, cũng chưa từng nghĩ đến thiếu niên kia chính là vinh quang cuối cùng mà Thượng Đế nhân từ ban cho Jerusalem.

Giờ đây, cung điện từng huy hoàng trở nên hoang vắng và trống trải. Những tấm thảm lộng lẫy ngày xưa đã hao mòn cũ nát, các bức bích họa trên tường cũng phai màu và bong tróc theo năm tháng. Những nghi lễ trang nghiêm, cuộc tranh luận quyết liệt… tất cả đều dần tan biến, chỉ còn sự tĩnh lặng và tang thương.

Kết thúc

Aisha giẫm lên đá vụn, men theo con đường dốc quanh co dẫn l*n đ*nh núi, từ trên cao phóng tầm mắt xuống là các con phố đã từng náo nhiệt phồn hoa. Đỉnh núi vẫn hoang vu như cũ, nhưng khi nàng vòng qua cột đá nghiêng mới kinh ngạc phát hiện ở đây có một cây thánh giá. Nó vẫn luôn bị cột đá che khuất, chưa từng bị phát hiện, yên bình đứng đó qua bao năm tháng.

Nàng lấy cây thánh giá phụ thân để lại, chôn xuống lòng đất rồi cầu nguyện lần nữa.

Một con bồ câu bay tới, rơi xuống một chiếc lông vũ rồi vỗ cánh bay đi như đang từ biệt ai đó. Aisha đưa tay đón lấy chiếc lông vũ rơi trong lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn xuống thành Jerusalem phía dưới.

Rốt cuộc nơi này vẫn bị đại quân của Saladin chiếm lĩnh, tín đồ Cơ Đốc buộc phải rời đi thánh địa. Nàng không biết mình có làm ngài thất vọng không, nhưng cho dù phải đánh đổi bằng cả sinh mệnh, nàng vẫn muốn bảo vệ tòa Thánh thành bị chiến hỏa chà đạp này, dốc hết sức lực bảo vệ nó và những sinh mạng vô tội trong thành, kiên trì giữ vững tín ngưỡng này.

Đối với nàng, điều đó đã sớm vượt qua tín ngưỡng, vượt qua lý tưởng, thậm chí vượt lên trên bản thân mình. Nàng thà xả thân vì nghĩa cũng muốn thuận theo trái tim làm điều mình mong muốn.

Nàng nhớ đến câu chuyện ngài từng kể, vị quốc vương cô độc và vương quốc chờ đợi thiên sứ giáng xuống. Nàng đã không thể biết được kết cục, mà có lẽ kết cục cũng chẳng còn quan trọng. Tất cả những việc vị quốc vương trẻ tuổi đã làm vì Jerusalem, sự chấp nhất và kiên định của ngài đã khắc sâu trong lòng nàng. Chỉ cần nàng còn nhớ rõ, ngài và vương quốc của ngài sẽ mãi mãi tồn tại trên mảnh đất này, vĩnh viễn không bao giờ biến mất.

Tiếng chuông nhà thờ vang lên, thần thánh mà xa xôi. Nàng như nhìn thấy Thiên Quốc thánh khiết, không có bệnh tật, không có chiến tranh, không có đói khát, không có tử vong, không có đau đớn và bi thương, chỉ có hòa bình, ấm áp và tình yêu vô tận.

Nàng nhảy lên ngựa, ngoái đầu nhìn thoáng qua Jerusalem rồi thúc ngựa lao về phương trời chưa biết. Thánh thành phía sau khuất dần, mọi thứ nơi đó cũng rời xa nàng.

— Hoàn chính văn —

(cảnh Balian đối thoại với Saladin)

(cảnh Saladin vào nhà thờ)

truyenfull,truyenfull vn