Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 13

Aisha bước ra hành lang, vừa khéo gặp Sibylla đi vào phòng của quốc vương, công chúa ra lệnh cho người hầu đóng cửa.

Người hầu tưởng Aisha cũng muốn theo vào, vội đưa tay chặn lại, cảnh giác đưa ngón tay lên môi ra hiệu “im lặng”. Aisha ngoan ngoãn gật đầu, đang định rời đi thì nghe giọng của công chúa: “Mẫu thân và ta quả nhiên không nhìn lầm người. Baldwin, lần này Guy không khiến đệ thất vọng, ý của mẫu thân là hy vọng đệ cân nhắc thêm về chàng. Ta cũng nghĩ như vậy.”

Aisha ra dấu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?” – Thấy nàng rất muốn biết, người hầu bèn kéo nàng sang một bên, nhỏ giọng kể ra vài tin tức.

Trong thời gian họ đến Tiberias, Guy ở lại Jerusalem, tạm thời đảm nhiệm vị trí nhiếp chính. Sau đó, Agnes muốn giao hẳn chức nhiếp chính cho Guy, để hắn trở thành quan chấp chính mới của vương quốc. Vì thái hậu sức khỏe không tốt, không thể đích thân đến đây nên mới sai công chúa truyền đạt ý tứ của bà.

“Guy vẫn còn quá trẻ, kinh nghiệm quân sự còn thiếu. Vị trí này đối với hắn vẫn còn quá sớm.” – Giọng nói trầm thấp, không giận dữ nhưng uy nghiêm.

Aisha nghe nói sau khi xử lý xong vấn đề của Reynald, Baldwin IV lại sốt cao. Mỗi lần nàng theo người hầu vào phòng, ngài đều đang chìm trong giấc ngủ.

Khi người hầu cởi áo ngoài trên người ngài, tháo lớp băng gạc quấn quanh vết thương, nàng không nỡ nhìn, vô thức nghiêng mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn thấy được tình trạng của ngài.

Những mảng da lở loét và mụn mủ đã lan rộng trên làn da vốn từng mịn màng, khỏe mạnh của ngài, nhưng sắc mặt của Baldwin IV vẫn bình thản như nước, không hề nhíu mày hay thống khổ, tựa như hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn.

Phải chăng vì bệnh phong đã tước đoạt cảm giác đau đớn của ngài, nên dù bị thương cũng chưa từng kêu lấy một tiếng sao? Bởi vì biết mình chẳng còn sống được lâu nên ngài mới bất chấp tất cả tiến đến Galilee như vậy?

Giờ đây, thân thể ngài đúng như nàng từng tưởng tượng, như một đóa hoa đã mất hết dưỡng chất, đang héo úa với tốc độ kinh người.

Hôm ấy, người hầu đang tháo băng ở cánh tay ngài, cũng không hiểu từ đâu mà nàng bỗng có đủ dũng khí bước tới giúp một tay. Lớp băng vừa tháo xuống tỏa ra mùi vị khiến người khó chịu, trên đó còn dính đầy máu mủ, nhưng nàng không hề cảm thấy ghê sợ, chán ghét hay e dè. Nàng chỉ kiên nhẫn quấn từng lớp băng sạch lên cánh tay đầy lở loét, phủ kín những khối u đỏ và mụn mủ.

Kể từ lần đó, nàng đều giúp đỡ thay thuốc và băng gạc cho ngài cùng các người hầu. Những người hầu khác cũng ngầm chấp nhận việc này, chưa từng ngăn cản nàng, mãi đến khi Baldwin IV tỉnh lại.

Nàng biết ngài cần được giữ tôn nghiêm trước mặt người khác, vì thế nàng không còn chủ động bước vào phòng ngủ của ngài, cũng chưa từng quấy rầy ngài.

Sau đó, Aisha nghe thấy giọng của Sibylla vang lên: “Đệ không đồng ý phải không? Ta đã sớm đoán được. Thật ra đây không chỉ là ý của ta, mà còn là ý của mẫu thân, chỉ sợ mẫu thân lại nổi giận khi nghe câu trả lời của đệ. Đệ cũng biết tính tình của bà, một khi đã tức giận thì e rằng sẽ dấy lên một trận sóng gió.”

Sibylla bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn những cánh chim tự do bay lượn giữa bầu trời, lòng tràn ngập khát vọng. Nàng thật mong mình cũng có thể giống như cánh chim ấy, thoát khỏi xiềng xích vô hình, dựa vào năng lực của bản thân để mang đến sự thay đổi chân chính cho mảnh đất này, thay vì chỉ là một quân cờ trong cuộc hôn nhân chính trị.

Nàng không có đầu óc chính trị sắc bén như tổ mẫu Ioveta, từ nhỏ cũng chưa từng được dạy dỗ về phương diện này. Tiberias và William Tyre đều đánh giá nàng còn trẻ, thiếu kinh nghiệm. Nếu không phải vậy, có lẽ người ngồi trên ngai vàng hôm nay đã là nàng. Thế nhưng giờ đây, nàng chỉ có thể sống trong cung điện tưởng chừng như lộng lẫy lại đầy rẫy sự trói buộc này, cô độc suy nghĩ về tương lai của chính mình.

Vì sao điều duy nhất nàng có thể cống hiến cho Jerusalem chỉ là lựa chọn một nam nhân để kết hôn?

Nàng hiểu rõ trượng phu mình không có bao nhiêu tài năng trị quốc. Chàng giống một kẻ hữu dũng vô mưu, chỉ có vẻ ngoài anh tuấn, trong đầu suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện cùng Reynald bàn bạc làm sao phát động chiến tranh. Làm việc chưa bao giờ cân nhắc hậu quả, chỉ dựa vào sự liều lĩnh và nhiệt huyết mù quáng.

Chính vì mấy hành động hấp tấp ấy của Guy mà nàng còn cần phải cẩn thận duy trì mối quan hệ mong manh như tơ với đệ đệ mình. Nhưng là thê tử của Guy, lập trường của nàng đã định sẵn phải đứng ở phía đối lập với Baldwin.

Khi không còn là một công chúa mà chỉ đơn thuần là Sibylla, nàng cũng có góc khuất không người biết, điều này khiến nàng không nhịn được mà hỏi: “Ta vẫn luôn tò mò, đệ định sắp xếp cho thiếu nữ kia thế nào?”

Tim Aisha đập mạnh, rõ ràng họ đang thảo luận việc Guy có nên trở thành quan chấp chính mới hay không, vì sao đột nhiên nhắc đến nàng?

Công chúa từng vô tình bắt gặp nàng trong phòng ngủ của Baldwin IV. Chuyện nàng theo đến Galilee không thể giấu được vị công chúa này, mà nàng cũng chưa từng có ý định che giấu. Giờ đây, nghe hai tỷ đệ công khai nhắc đến mình, phải chăng họ đang quyết định tương lai của nàng?

Trước đây, công chúa đã từng kín đáo bày tỏ mong muốn nàng rời đi. Còn hôm nay, nàng ấy đã trực tiếp nhắc đến chuyện này ngay trước mặt Baldwin IV.

Nàng đứng ngoài cửa, lòng dậy sóng. Điều nàng tò mò không phải vì sao công chúa muốn nàng rời đi, bởi những lý do ấy nàng cũng đoán được phần nào, mà là Baldwin IV sẽ trả lời ra sao.

“Tỷ tỷ, hôm nay chúng ta bàn luận không phải vấn đề này.” – Hiển nhiên, việc chuyển chủ đề đột ngột khiến ngài rất không hài lòng.

Sibylla vẫn bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào Baldwin IV, không hề có ý nhượng bộ, như thể nhất quyết phải có được câu trả lời thỏa đáng ngay lúc này: “Là không biết phải trả lời thế nào hay là không muốn trả lời?”

“…”

Thấy đệ đệ im lặng, Sibylla sải bước đến trước bàn làm việc, nóng lòng truy hỏi: “Chẳng lẽ đệ chưa từng nghĩ đến việc cùng nàng…”

“Chưa từng.”

Lần này, Baldwin IV đáp ngay không chút do dự, thẳng thừng phủ nhận mình chưa bao giờ có suy nghĩ ấy. Câu trả lời dứt khoát đó đối lập hoàn toàn với sự im lặng vừa rồi, mọi cảm xúc bây giờ đều hóa thành kiên quyết, sự thay đổi đột ngột ấy khiến Sibylla sững sờ. Bầu không khí trong phòng càng thêm nặng nề, ngay cả không khí cũng như ngưng đọng.

Từ nhỏ nàng được đưa đến tu viện để tổ mẫu Ioveta nuôi dạy, trong ký ức của nàng, Baldwin vẫn là đứa bé năm nào. Hóa ra bao năm trôi qua, cả hai đều thay đổi. Thời gian không chỉ thay đổi dung mạo và thân hình, mà còn thay đổi cả tính cách lẫn tư tưởng. Đứa trẻ ngây thơ năm xưa giờ đã trở thành vị quốc vương gánh trên vai vận mệnh của cả vương quốc.

Sibylla vẫn luôn ngây thơ cho rằng, sự nhân từ và lòng thương xót mà đệ đệ thể hiện chỉ đơn thuần là trách nhiệm của một vị quân vương đối với thần dân. Mãi đến giờ phút này, khi bắt gặp ánh mắt lảng tránh của đệ đệ, nàng mới như bừng tỉnh. Trong ánh mắt ấy cất giấu quá nhiều điều mà trước nay nàng chưa từng hiểu.

Kể từ khi Baldwin đăng cơ, giữa hai tỷ đệ dường như dần xuất hiện một khoảng cách vô hình. Nàng rõ ràng với tư cách là quốc vương, đệ đệ phải gánh vác cả đất nước, tất nhiên sẽ có rất nhiều tâm sự không thể nói với bất kỳ ai. Hóa ra sâu thẳm trong tim hắn vẫn còn cất giữ một mảnh đất mềm mại và thánh khiết sao? Đó là mảnh đất sạch sẽ cuối cùng dưới đáy lòng mà hắn giữ gìn giữa sức nặng của quyền lực và trách nhiệm, là nơi không ai được phép chạm tới sao? Hắn không cho phép người khác làm vấy bẩn sự thuần khiết ở đó, thậm chí cả tỷ tỷ như nàng cũng không được?

Nàng hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của đệ đệ, nhưng nàng cũng không quên mục đích thật sự khi đến đây.

Baldwin IV là đệ đệ của nàng, vậy mà chẳng hề suy nghĩ nhiều cho nàng. Chỉ vì trượng phu của nàng thuộc phe chủ chiến, cho nên dù Guy có cố gắng đến đâu, cũng không thể nhận được sự trọng dụng của đệ đệ. Nếu mảnh đất mềm mại trong lòng đệ đệ là chỗ dựa tinh thần giúp hắn kiên trì trên con đường vương quyền đầy gian nan, như vậy còn nàng thì sao? Chẳng lẽ hắn có thể hoàn toàn không để tâm đến cảm nhận của nàng? Có phải hắn đã quên mất trong huyết mạch của hai người đang chảy cùng dòng máu?

Một góc yếu mềm trong lòng Sibylla bị k*ch th*ch dữ dội, nàng cười chua xót, mang theo chút điên cuồng: “Thì ra là vậy. Baldwin, ta cứ ngỡ đệ đã quên mất mình là một người bị phong.”

Cảm giác hối hận và đau đớn thoáng qua trong lòng nàng sau khi nói những lời đó, nhưng nàng cố tình phớt lờ: “Baldwin, ta buộc phải nhắc đệ, đệ còn có thể chống đỡ được bao lâu với thân thể yếu ớt này? Đệ còn có bao nhiêu sức lực để tiếp tục phản đối trượng phu ta? Đệ có biết ta phải gánh chịu bao nhiêu áp lực giữa hai bên hay không?”

Đống công văn trải đầy trên bàn lúc này trở nên mơ hồ trong mắt Baldwin IV. Bên tai ngài chỉ còn văng vẳng những lời trách móc và phẫn nộ của tỷ tỷ, nàng như một con sư tử cái đang nổi cơn thịnh nộ. Ngài đau đầu mà đặt phần tấu chương cần ký sang một bên, bình tĩnh đáp: “Ta vốn cho rằng tỷ sẽ hiểu nỗi khó xử của ta, cùng ta đối mặt với cục diện này. Hôm nay xem ra là ta đã nhầm.”

Sibylla cười lạnh, giọng nói chất chứa oán hận sâu sắc: “Ta không hiểu ư? Ta cố gắng xoay xở giữa các người, giữ gìn hòa thuận cho hai gia tộc. Còn đệ thì sao? Đệ chẳng hề nghĩ đến tình tỷ đệ, chỉ chăm chăm chèn ép trượng phu của ta. Quốc vương bệ hạ, tâm địa hẹp hòi của đệ thật khiến người khác không sao hiểu nổi! Đệ tưởng mình là hiện thân của chính nghĩa sao? Không! Đệ chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương bị bệnh phong hành hạ đến mất cả lý trí! Sự cố chấp và ngoan cố của đệ đang từng chút hủy hoại gia tộc của chúng ta và tương lai của vương quốc!”

Những lời cay nghiệt của công chúa khiến Aisha đứng ngoài cửa chấn động. Người hầu bên cạnh cúi gằm mặt, không dám lên tiếng hay có bất kì động tác nào, sợ vô tình thu hút sự chú ý của quốc vương và công chúa rồi rước họa vào thân. Trong lòng hắn cầu xin Aisha đừng lỡ tay làm vỡ thứ gì như lần trước nữa – may mà hiện tại trong tay hắn cũng không có gì.

Sibylla cảm thấy mình sắp nghẹt thở, nhưng sự im lặng bất ngờ của đệ đệ khiến nàng tức giận hơn, như đổ thêm dầu vào lửa, bao uất ức đè nén bấy lâu trong lòng cuối cùng cũng vỡ òa.

“Đệ kéo lê cái thân xác yếu đuối này có thể làm được gì? Còn có tương lai gì nữa? Ta không thể trông cậy vào trượng phu mình, chẳng lẽ muốn ta đặt hy vọng vào cái thân thể tàn tạ của đệ gánh vác tất cả sao?”

Baldwin IV không ra lệnh đuổi Sibylla ra ngoài mà lựa chọn tiếp tục im lặng, mặc cho nàng không chút kiêng dè trút hết cảm xúc. Ngài cũng muốn xem người tỷ tỷ này còn có thể nói ra những lời độc ác với ngài đến mức nào nữa.

Sibylla đi qua đi lại trước bàn làm việc: “Từ nhỏ đến lớn, ta vẫn luôn cố gắng đáp ứng kỳ vọng của phụ vương và mẫu hậu. Dù từ tu viện trở về, ta cũng mặc cho đệ và mẫu thân sắp đặt hôn sự của mình. Thế còn đệ? Đệ đã bao giờ đứng trên lập trường của ta để nghĩ cho tương lai của ta chưa?”

Nàng không còn bận tâm đến hình tượng của mình nữa, hoàn toàn trút bỏ mọi cảm xúc tích tụ bấy lâu: “Hãy nhìn bộ dạng của đệ đi, rồi nhìn lại ta xem! Ta đã dâng hiến tất cả, tuổi trẻ, tâm huyết của mình… Đừng quên trượng phu đầu tiên đã chết của ta, tất cả đều trút xuống cho mảnh đất này! Thế mà đệ hết lần này đến lần khác chỉ khiến ta thất vọng, làm ta đau lòng!”

Baldwin IV bực bội ném cây bút lông ngỗng trong tay xuống bàn. Cây bút lăn mấy vòng, va vào lọ mực làm b*n r* vài giọt mực đen, rồi bật sang một bên, nằm im cạnh chiếc bình hoa.

Ngài đứng dậy, cảm thấy mình không thể tiếp tục chịu đựng những hiểu lầm triền miên này nữa. Ngài buộc phải nói rõ ràng vài chuyện với Sibylla, cho có dẫn đến xung đột gay gắt hơn, ngài cũng không thể để hiểu lầm và mâu thuẫn tiếp tục sâu thêm.

“Tình thân trong lòng ta chưa bao giờ phai nhạt, nhưng với cương vị quốc vương, ta cũng không thể bỏ mặc an nguy của đất nước. Guy và Reynald đã làm những gì, chẳng lẽ tỷ không biết sao? Mù quáng chủ chiến chỉ mang thêm đổ máu và hy sinh, chỉ đẩy vương quốc lún sâu hơn vào khủng hoảng! Còn tỷ, bị tình cảm che mờ đôi mắt, chỉ quan tâm đến hôn nhân và lợi ích của mình. Ta vẫn luôn cho rằng chúng ta có cùng chung dòng máu, ta cho rằng tỷ có thể hiểu ta, xem ra chỉ là ta quá kỳ vọng.”

Sibylla nghẹn lời không đáp trả được, trong mắt nàng hiện vẻ bối rối, nhưng rất nhanh đã bị cơn giận che lấp: “Thật sao? Cái gọi là coi trọng tình thân của đệ chính là mặc kệ cảm nhận của ta, lần lượt phủ nhận trượng phu ta? Ta bị tình cảm che mờ mắt? Vậy còn đệ chẳng phải cũng bị cái gọi là tín ngưỡng của mình làm cho mê muội hay sao? À, phải rồi…”

Nàng khoanh tay trước ngực, hơi ngẩng cằm, dù chỉ thấp hơn đệ đệ một chút, nàng vẫn cố ý bày ra dáng vẻ cao ngạo của một vị trưởng công chúa: “Ta có nên cảm tạ quốc vương bệ hạ lúc trước không có hạ lệnh gả ta cho Baldwin Ibelin năm mươi tuổi không?”

Đôi mày được chăm chút kỹ lưỡng khẽ nhếch lên, ánh mắt nàng tràn ngập mỉa mai và khiêu khích, khóe môi nhếch thành một nụ cười lạnh: “Ngay từ lúc bước vào căn phòng này, ta vẫn còn ôm hy vọng, hy vọng đệ sẽ nhớ đến tình tỷ đệ, chịu lắng nghe lời ta. Giờ xem ra ta đã được định sẵn sẽ không thể nhận được câu trả lời mong muốn từ đệ.”

Trong lòng Sibylla ngoài cơn giận còn có thêm một sự quyết tuyệt: “Đương nhiên, đệ là quốc vương, đệ có thể làm theo ý mình, chẳng ai có thể lay chuyển được đệ. Nhưng ta nói cho đệ biết, kết cục nhất định sẽ chẳng khá hơn việc đệ cứ cố chấp như bây giờ đâu!”

“Tỷ…” – Hai bàn tay Baldwin IV siết chặt, như muốn dồn toàn bộ sức lực trong cơ thể vào đó. Bàn tay phải vẫn chưa hoàn toàn hoại tử, ngón tay siết mạnh đến mức như muốn bóp nát thứ gì.

Thế nhưng vẻ mặt ngài vẫn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, chỉ khi quan sát kỹ mới có thể nhận ra đáy mắt ngài vẫn còn sót lại một tia giận dữ chưa kịp giấu đi. Xem ra ngài vẫn chưa đủ trưởng thành, chưa thể thuần thục che giấu hỷ nộ ái ố của chính mình.

“Ta mệt rồi, tỷ lui xuống đi!” – Ngài ngồi trở lại ghế dựa, giọng nói đầy mệt mỏi và bất lực, chỉ mấy chữ ngắn ngủi đã rút cạn toàn bộ sức lực của ngài.

Cuối cùng ngài vẫn không nhịn được mà ra lệnh tiễn tỷ tỷ đi. Nếu không phải đã nhẫn nhịn đến cực hạn, nếu không phải cơn giận trong lòng đã bùng cháy dữ dội, nếu không phải tình tỷ đệ đã bị bào mòn cạn kiệt, ngài tuyệt đối sẽ không lấy thân phận quốc vương để đuổi tỷ tỷ mình ra ngoài.

Cuộc tranh cãi kịch liệt này đã xé nát sợi dây tình cảm vốn đã mong manh giữa hai người. Mỗi lời cay nghiệt đều như một lưỡi dao sắc bén, xát muối lên vết thương vốn đã đầm đìa máu tươi của đối phương, nỗi đau thấu tận xương tủy rồi lại mang theo một thứ kh*** c*m méo mó.

Những lời tàn nhẫn mà Sibylla dành cho ngài chẳng kém áp lực mà mẫu hậu mang đến, từng câu chữ sắc bén đâm sâu vào trái tim ngài.

Khi nhìn thấy ánh mắt vừa đau đớn vừa phẫn nộ của đệ đệ, trong lòng Sibylla dâng lên một tia hối hận, giống như những con sâu nhỏ từng chút gặm nhấm trái tim vừa mới tràn ngập kh*** c*m của nàng. Sự hối hận ấy càng lúc càng mãnh liệt, rồi lại bị lòng kiêu hãnh và bướng bỉnh của nàng ép xuống.

Nàng cảm thấy mình đã nói rõ ràng, không còn lý do gì để tiếp tục tranh cãi nữa, thế là nàng xoay người bước về phía cửa.

Đến trước cửa phòng, bước chân Sibylla tạm dừng, dường như nàng muốn quay đầu nhìn đệ đệ lần nữa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Sibylla mở cửa, nhìn thấy tà váy lướt qua trước mắt, Aisha đang hoảng hốt tìm một góc khuất để trốn, nhưng nàng biết đã không kịp, đành cam chịu đứng nguyên tại chỗ, giả vờ như mình chỉ tình cờ đi ngang qua.

Vận mệnh không hề chiếu cố nàng, Sibylla lập tức nhận ra điều bất thường. Ánh mắt nàng đông cứng lại, nghi ngờ bước về phía Aisha, đôi mắt lạnh lẽo, giận dữ như có thể phun ra ngọn lửa: “Ngươi đều đã nghe thấy rồi?”

“Không có.”

Cơn giận tỏa ra từ người Sibylla hóa thành áp lực hữu hình, ép đến mức Aisha không thở nổi.

“Ngươi đã nghe được gì?” – Sibylla tiếp tục ép hỏi.

Aisha cung kính đáp: “Thưa công chúa điện hạ, ta không nghe thấy gì cả.”

“Rất tốt, quỳ xuống!” – Sibylla phẫn nộ quát.

Aisha khẽ vén váy rồi quỳ xuống, khoảnh khắc đầu gối chạm đất, hơi lạnh từ nền đá lập tức truyền lên, nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp.

“Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng tin lời ngươi sao?” – Sibylla chậm rãi đi quanh Aisha, trong mắt không hề thương xót: “Nói! Rốt cuộc ngươi đã nghe được bao nhiêu?”

Người hầu đứng bên cạnh run lẩy bẩy, đến thở mạnh cũng không dám, càng không dám xen lời.

“Công chúa điện hạ, ta xin thề với Thượng Đế. Nếu ta có nửa lời dối trá, xin Ngài trừng phạt ta.” – Ánh mắt nàng lộ vẻ khẩn trương, nhưng vẫn nỗ lực giữ bình tĩnh.

Sibylla nhìn chằm chằm Aisha thật lâu, tựa hồ đang cân nhắc tính chân thật trong lời nói ấy. Đồng thời nàng nhận ra Aisha không còn là thiếu nữ hèn mọn, nhút nhát như lần đầu bước chân vào vương cung nữa.

Công chúa Sibylla bắt đầu tìm kiếm đáp án từ y phục, thần thái, cho đến từng cử chỉ nhỏ nhặt của Aisha. Nàng chú ý tới y phục trên người Aisha tuy không hề xa hoa lại cắt may tinh tế, không còn là bộ trang phục nghèo nàn, đơn sơ như trước. Ánh mắt nàng cũng không còn tràn ngập sợ hãi, bất an, mà thay thế là vẻ bình thản cùng kiên định, ngay cả giọng nói cũng mang thêm vài phần tự tin và kiên quyết, không hề né tránh trước sự dò xét của nàng.

Sibylla hừ lạnh: “Hy vọng ngươi thật sự không nghe thấy gì. Bằng không ngươi biết hậu quả thế nào rồi đấy!”

Nàng tức giận xoay người bỏ đi, tiếng bước chân xa dần đến khi hoàn toàn biến mất trên hành lang.

Nhìn bóng người khuất dần, Aisha thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự căng thẳng trong lòng vẫn chưa hoàn toàn tan đi.

Tên người hầu đầu tiên cẩn thận nhìn theo hướng công chúa rời khỏi, xác nhận nàng đã đi xa, hắn mới hạ thấp giọng: “Hiện giờ cả bệ hạ lẫn công chúa đều đang nổi giận… Haiz, ngài mau đứng dậy đi.”

Trước khi rời đi, Sibylla chưa cho phép nàng đứng lên, nàng vẫn còn suy nghĩ về những lời uy h**p và vẻ mặt giận dữ của công chúa, cả người như bị đông cứng tại chỗ, không nhúc nhích nổi.

Cánh cửa lớn vẫn còn mở, ánh nắng vàng óng từ bên trong tràn ra, chiếu sáng một khoảng nhỏ trước cửa. Tiếng bước chân chậm rãi giẫm lên trái tim nàng, thanh âm càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại…trước mặt nàng.

Ánh mắt nàng chậm rãi ngước lên, hơi thở ngừng lại, cả thế gian chỉ còn một khoảng yên tĩnh.

Hôm nay ngài mặc một chiếc áo choàng hoàn toàn mới, phần cổ áo kín mít được thêu hoa văn bằng chỉ vàng tinh xảo, vạt áo trước cũng điểm xuyết hoa văn tương ứng, bên hông thắt chéo hai chiếc đai lưng màu vàng. Thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt nhưng chẳng hiểu vì sao lại toát lên vẻ cao quý khó tả, tựa như thiên sứ vừa bước ra khỏi thần điện, thánh khiết đến mức khiến người kính sợ.

Ngài vươn tay: “Đứng lên đi.”

Aisha cúi thấp đầu, cố giữ vững lý trí: “Cảm ơn ý tốt của bệ hạ, ta…có thể tự mình đứng dậy.”

Nghe vậy, nét mặt ngài thoáng cứng đờ trong nháy mắt, rồi ngài thu tay về, chắp sau lưng và xoay người bước vào phòng. Aisha vẫn đứng yên, nàng chưa từng nghĩ tới sau bao ngày không gặp, hai người lại gặp nhau trong hoàn cảnh ngượng ngùng và căng thẳng đến vậy. Trái lại, tên người hầu liên tục nháy mắt ra hiệu với nàng, trong ánh mắt đầy vẻ thúc giục lẫn cảnh cáo.

Nàng bước chậm rãi theo sau ngài. Chiếc áo choàng trùm đầu màu bạc mềm mại khoác trên người ngài càng làm nổi bật thân hình gầy yếu mảnh khảnh ấy. Nàng nhìn bóng lưng ngài, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi xót xa.

Ngày xưa, vị Quốc vương Jerusalem tung hoành trên chiến trường, dáng người hiên ngang, khí phách hăng hái, khiến quân địch nghe danh mà khiếp sợ. Nhưng giờ đây, ngài gầy gò đến vậy, phong thái anh dũng năm xưa gần như bị ăn mòn đến hết. Đôi vai rộng lớn không còn vững chãi, tấm lưng luôn thẳng tắp cũng hơi cong xuống. Nàng căm ghét sự bất lực của chính mình, hận bản thân không thể chia sẻ gánh nặng và tiếp thêm sức mạnh khi ngài cần nhất.

Baldwin IV trở về ghế ngồi, mệt mỏi chống một tay lên đầu, ban đầu ngài định xử lý đống công văn khẩn cấp chồng chất như núi, nhưng sau cuộc tranh cãi với tỷ tỷ, toàn bộ kiên nhẫn của ngài đã biến mất.

“Lời thề không thể tùy tiện lập, mỗi lời thề đều gắn liền với hậu quả và ý nghĩa của nó.”

Trước mặt công chúa, nàng còn có thể thẳng lưng nói dối mình chẳng nghe thấy gì, nhưng giờ trong căn phòng quá yên tĩnh này chỉ có hai người họ. Lời của ngài xuyên thẳng vào đáy lòng nàng, trong chớp mắt, chút dũng khí nàng cố gắng chống đỡ tan biến như bọt nước, ngay cả sự bình tĩnh khi vừa chịu phạt ban nãy cũng không còn sót lại chút nào.

“Nơi này có vô số đôi mắt đang âm thầm theo dõi, chỉ cần sơ suất một chút sẽ lập tức trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người.” – Ngài mệt mỏi mở to mắt, như thể thấy trước tương lai khó lường.

“Mỗi quyết định trong đời đều có thể liên quan đến sống chết. Trước khi đưa ra lựa chọn, ta hy vọng nàng sẽ đặt an nguy của bản thân lên đầu.”

“Bệ hạ…”

“Giống như hôm nay.” – Ngài quay đầu và nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt như hai thanh kiếm sắc bén xuyên thấu linh hồn nàng.

Trái tim Aisha chấn động dữ dội, sau đó có thứ gì đang điên cuồng khuấy đảo trong lồng ngực, khiến tâm trí nàng rối bời.

“Vâng, ta sẽ ghi nhớ những lời của ngài.”

Aisha nghe được tiếng viết chữ, nàng ngẩng đầu thấy Baldwin IV đã cầm bút lên, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của quân vương, đắm chìm vào chính vụ bộn bề.

Khung cảnh này khiến lòng nàng càng thêm nặng trĩu, nghĩ đến lời lẽ cay nghiệt từ người thân của ngài như những mũi tên độc, đâm thẳng vào tôn nghiêm của ngài, phủ nhận sạch sẽ mọi nỗ lực và tâm huyết của ngài.

“Ta có thể ở lại bầu bạn cùng ngài một lát được không?” – Vừa nói xong, Aisha lập tức nhận ra mình quá đường đột. Làm sao nàng có thể l* m*ng đến vậy, tùy tiện đưa ra thỉnh cầu như thế trong lúc ngài đang tập trung xử lý quốc sự. Nàng bắt đầu trách chính mình quá hấp tấp, lẽ ra nàng nên suy nghĩ thấu đáo và cư xử chừng mực, điềm tĩnh hơn mới phải.

Đầu bút trong tay Baldwin IV hơi dừng lại, vết mực nhỏ đột ngột loang ra trên mặt giấy, phá hỏng nét chữ vốn ngay ngắn. Nhưng nét mặt ngài không thay đổi, nhanh chóng bình tĩnh lại, như thể không có chuyện gì xảy ra, trở về với dáng vẻ điềm tĩnh và uy nghiêm thường ngày.

“Nàng có thể ở lại sau khi Suleiman thay thuốc cho ta.”

Nàng nhìn về phía tay trái của ngài, không còn găng tay che lấp, lớp băng trắng đã bị mủ thấm ướt vài chỗ, rỉ ra chất lỏng đặc quánh màu vàng. Chất lỏng ấy đang thấm dần qua các kẽ hở của băng gạc, mang theo sức sống hơn cả sinh mệnh của ngài.

Nàng ép mình dời mắt đi, hơi cúi người thi lễ rồi cáo lui, sau đó liền xoay người chạy đi tìm Suleiman. Trong đầu nàng chỉ còn một ý nghĩ, phải nhanh chóng giúp ngài chữa trị, giảm bớt đau đớn cho ngài.

truyenfull,truyenfull vn