Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 12

Hành lang trống trải chỉ còn vang lên tiếng bước chân hơi rối loạn của nàng. Khi đi đến nơi có ánh sáng, một bóng người bỗng bước ra từ góc khuất khiến nàng giật mình đến mức lùi lại một bước, suýt nữa té ngã.

“Ta đáng sợ đến vậy sao?” – Nasir đưa tay chỉ mình: “Ít ra trông ta cũng khá khẩm hơn đám Saracen kia chứ?”

Nasir không quá cao lớn nhưng thân hình rắn chắc, ngũ quan của hắn sâu và sắc nét, hai bên má còn có lúm đồng tiền nhỏ. Trong mắt Aisha, hắn thuộc kiểu người có gương mặt hiền lành, ít nhất là so với đám Saracen đang xâm phạm vương quốc của họ.

“Đúng vậy, đúng vậy, trông ngươi ưa nhìn hơn nhiều.” – Aisha đeo lại mũ sắt và khăn che mặt rồi bước xuống bậc thang bên cạnh.

Nasir đi theo nàng ra ngoài, Aisha vừa đi vừa khéo léo từ chối: “Xin ngươi đừng đi theo ta nữa, ta muốn ở một mình một lúc.”

“Ở một mình thì có gì thú vị?” – Nasir nhún vai, vẻ mặt khó hiểu: “Chúng ta đã đánh bại Saladin! Mọi người đều đang uống rượu ăn mừng đấy!”

Hắn đến chính là để rủ Aisha cùng đi uống rượu. Theo luật lệ, khi quân Thập tự hành quân đánh giặc đều không được phép uống rượu, nhưng Saladin đã rút quân, ai nấy đều vô cùng phấn khởi. Tiberias cũng đặc biệt phá lệ cho phép mọi người uống một chút, đương nhiên trên thực tế đa số đều sẽ uống đến say mèm.

Aisha lại lắc đầu từ chối: “Ta không thích uống rượu, giờ ta chỉ muốn ở một mình.”

“Elias, ngươi không nể mặt ta đến thế sao?”

Nasir gọi cái tên giả mà nàng dùng trong quân đội, Aisha không tỏ vẻ phản cảm, hơn nữa thân phận thật của nàng vẫn chưa bị công khai nên nàng cũng mặc kệ hắn.

“Không phải ta không nể mặt ngài…” – Nàng vô thức ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong một ô cửa sổ của lâu dài hình như có bóng người đang đứng.

Nàng chớp mắt, xác nhận nơi ấy quả thực có người.

“Này… Elias, ngươi nhìn gì thế?” – Nasir xòe tay, lắc lắc trước mặt nàng.

Aisha lắc đầu, có vẻ hơi chán nản: “Xin lỗi, Nasir. Ta thật sự không muốn đi uống rượu, cảm ơn ngươi đã có lòng.”

“Được rồi.” – Nasir cũng không cưỡng ép nàng nữa, thức thời quay người rời đi.

Aisha lại ngẩng đầu nhìn ô cửa vẫn còn sáng đèn kia. Ngoài phòng của Baldwin IV ra thì còn có thể là ai? Nàng biết mình đã khiến ngài nổi giận, sao dám quấy rầy thêm nữa, ngài không đuổi nàng đi đã là sự khoan dung lớn nhất rồi.

Bầu trời vào đêm lấp lánh ngôi sao, ánh trăng như dòng thủy ngân trải khắp không trung.

Baldwin IV chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ, ánh mắt trầm lặng nhìn về phương xa. Ngài xoay người, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vị đại thần, giọng nói lạnh lùng nghiêm khắc: “Ta sẽ không phạt ngươi, nhưng cũng sẽ không ban thưởng gì. Lần này chúng ta đánh lui được Saladin chỉ là tạm thời. Ta không muốn lần sau còn nhìn thấy Aisha xuất hiện trên chiến trường. Nếu ngươi còn cố ý trái lệnh, ta sẽ lập tức cách chức nhiếp chính của ngươi.”

Dù đang mang thương tích, dáng người ngài vẫn toát ra vẻ hiên ngang cao quý của một vị quân vương khống chế hết thảy. Mỗi lời thốt ra đều mang theo uy nghiêm không thể xem nhẹ, càng không dám trái lệnh.

Ánh mắt Tiberias khẽ dao động, trong lòng muôn vàn suy nghĩ nhưng trên gương mặt lại không dám để lộ bất cứ điều gì. Ông cung kính cúi người hành lễ với quốc vương: “Tuân lệnh, thưa bệ hạ.”

Ngày tháng rong ruổi trên lưng ngựa khiến bệnh phong nhanh chóng ăn mòn thân thể ngài, sau khi trở về, sức khỏe của ngài ngày càng sa sút. Ngay cả Tiberias cũng khuyên ngài nên nghỉ ngơi, nhưng ngài vẫn kéo theo tấm thân bệnh tật đến phòng nghị sự để thương lượng cách xử lý Reynald.

Reynald tạm thời bị giam trong ngục. Trong địa lao, hắn vẫn tiếp tục ngụy biện tất cả hành động của mình chỉ vì ngăn cản Saladin và đại quân của hắn tấn công Aleppo ở phía Bắc.

Baldwin IV rất muốn lập tức xử tử Reynald hơn ai hết, tên đại thần này đã gây cho ngài quá nhiều phiền toái.

Nhưng ngài hiểu rõ làm vậy chỉ gặp rắc rối lớn hơn. Ngài nhớ lại cảnh tượng mẫu thân nổi trận lôi đình lúc trước xử tử Ruggs, bà trách mắng ngài hành động quá hấp tấp. Nếu lần này còn mạo hiểm giết Reynald, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được. Thế cân bằng ở Thánh Thành sẽ bị phá vỡ, vết rạn nứt trong nội bộ quân Thập tự sẽ càng thêm nghiêm trọng, khiến tòa thành vốn đã chênh vênh này càng nhanh chóng tiến tới diệt vong.

Là quốc vương, ngài buộc phải hành động thận trọng, giữ vững nền thống trị của Thánh Thành, không để những mâu thuẫn đã tồn tại tiếp tục leo thang.

Cuối cùng ngài đành kím nén cơn giận, tìm một phương án khác. Sau khi bàn bạc với Tiberias, ngài lựa chọn cách xử trí ôn hòa hơn: chỉ trừng phạt nhẹ Reynald, buộc hắn nộp một khoản tiền phạt để lo liệu tang lễ và cầu siêu cho những binh sĩ tử trận, phần còn lại sung vào quân phí của quân Thập tự.

Không lâu sau khi giải quyết việc này, cơn sốt cao lại quấn lấy ngài.

Ngài nằm trên chiếc giường lớn của mình, mơ màng đến mức chẳng còn phân biệt nổi ngày hay đêm. Đôi khi ngài sẽ cảm thấy bên mình thấp thoáng bóng người qua lại, có lẽ là người hầu đang lau người hoặc thay lớp băng đã thấm đẫm mồ hôi cho ngài.

Có khi ngài nghe thấy mẫu thân và tỷ tỷ đứng bên cạnh trò chuyện, hình như họ đang nhắc đến Guy hay chuyện gì khác…Nhưng rốt cuộc nói gì, ngài cũng chẳng còn tâm trí để suy nghĩ. Bởi lúc ấy ngài vẫn còn chìm đắm trong sự hành hạ của cơn sốt cao, không thể thoát ra được.

Ngài cảm thấy mình như một cái xác không còn sinh khí, cứng đờ và yếu ớt như một chiếc lá khô héo. Đêm xuống, ngài mơ thấy thuở niên thiếu ở bên phụ vương, khi đó phụ vương đang dốc lòng dạy dỗ ngài cách để trở thành một vị quân vương được thần dân kính trọng và yêu mến.

Đại phu vẫn tận lực chữa trị cho ngài, sau khi uống nhiều loại thuốc, thân thể ngài dần ấm áp, như có một dòng suối ấm từ đỉnh đầu chảy khắp từng khớp xương và lỗ chân lông, ngài có cảm giác mình đã sống lại.

Có lẽ chỉ là ảo giác, ngài cảm thấy có người đang nắm lấy tay mình, đôi tay này rộng lớn, dày dặn lại vô cùng ấm áp.

Là Thượng Đế đến cứu rỗi ngài hay ngài đã lên thiên đường?

Ngài gắng gượng mở mí mắt nặng trĩu. Lần này, người đến thăm là vị ân sư mà ngài kính yêu nhất.

“Bệ hạ…” – William dường như có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng tất cả đều nghẹn trong cổ họng.

“Thầy, thầy đến rồi, thật tốt.” – Ngài khẽ nói, cổ họng lúc này như một tảng đá bị mưa gió mài mòn, cát sỏi cọ xát vào nhau, phát ra thứ âm thanh khàn đặc và khô khốc.

“Thưa thầy, một con mắt của con đã không còn nhìn thấy gì nữa…”- Ngài muốn nói bằng giọng thật bình thản, nhưng khi nhìn thấy vẻ đau đớn hiện trên gương mặt của thầy sau câu nói ấy, ngài thấy hơi hối hận vì đã nói ra.

Nếu không nói thì sẽ chẳng ai phát hiện. Ít nhất vẫn còn một con mắt có thể nhìn thấy, sẽ không ảnh hưởng đến việc trị quốc hay sinh hoạt thường ngày.

Theo tình hình hiện tại, cho dù ngài không chết trên chiến trường, thân thể không bị bệnh phong hủy hoại, thì sớm hay muộn ngài cũng sẽ bị đám thuộc hạ ngu xuẩn, l* m*ng kia làm cho tức chết. Những hành động ngu ngốc và liều lĩnh của họ chẳng khác nào từng quả cân nặng nề liên tục gây thêm áp lực lên cục diện vốn đã vô cùng gian nan, khiến ngài thường xuyên cảm thấy kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, đến cả hô hấp cũng khó khăn. Trong hoàn cảnh như thế, chính ngài cũng không biết mình còn có thể chống đỡ được bao lâu, không biết khi nào sẽ bị đám thuộc hạ vô dụng kia dồn vào đường cùng.

Hốc mắt William cay xè, thấp thoáng nước mắt, ông vẫn nắm chặt bàn tay quấn đầy băng vải kia, không chịu buông lấy một khắc, giọng run rẩy: “Bệ hạ thật sự không cần đích thân đến Tiberias. Tình trạng thân thể hiện nay của ngài không thể chịu nổi chuyến đi ấy…”

Baldwin IV vốn định an ủi vị ân sư mà mình kính trọng, nhưng nghĩ lại bản thân giờ đã thành ra thế này, mọi lời an ủi cũng chỉ là vô ích, thậm chí càng khiến thầy đau lòng hơn thôi.

Ngài chậm rãi nói: “Thầy hiểu mà, con tuyệt đối không thể khoanh tay mặc kệ tất cả.”

Chừng nào ngài còn nhìn thấy tia nắng đầu tiên mỗi sáng, chỉ cần ngài còn sống thêm một ngày, ngài tuyệt đối sẽ không tự mình từ bỏ Jerusalem. Từ giây phút chiếc vương miện tượng trưng cho quyền lực tối cao được mang l*n đ*nh đầu, ngài đã hiến dâng toàn bộ thân thể và tâm hồn cho Jerusalem. Mọi việc ngài làm đều vì tòa Thánh Thành đang phiêu bạt trong mưa bão này.

Lúc này ngài ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ. Đóa sen trắng trên bàn sách nở rộ rực rỡ, hương thơm thanh nhã lan tỏa khắp căn phòng.

“Người hái hoa hẳn đã bỏ không ít tâm tư.” – William nhìn học trò của mình, sau khi thay đổi đề tài, bầu không khí u buồn giữa hai thầy trò cũng vơi đi đôi chút.

Ánh mắt Baldwin IV dừng trên chiếc bàn sách một lát. Nếu đôi mắt ngài vẫn còn như vài năm trước, hẳn sẽ nhìn rõ từng đường gân mịn màng trên cánh hoa, thân hoa mảnh mai thẳng tắp, mơ hồ hiện lên những mạch hoa tựa băng cơ ngọc cốt. Ngài thu hồi ánh mắt, khôi phục vẻ lạnh lùng bình tĩnh, như vừa đeo lên một chiếc mặt nạ vô hình. Ngài lựa chọn chôn giấu tất cả cảm xúc vào đáy lòng, chỉ đáp một tiếng: “Ừm.”

William quá hiểu học trò mình, chỉ một cái liếc mắt ông đã nhận ra ngài đang cố ý né tránh vài chuyện, đương nhiên ông không chịu bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.

“Ta nghe Tiberias nói nàng đã theo bệ hạ đến pháo đài Belvoir phải không?”

“Đúng vậy.” – Ngài đáp rất ngắn gọn.

Khi xác nhận chuyện này, quả thực ngài vô cùng tức giận, việc nàng giấu giếm mình khiến ngài vô cùng bực bội. Chính là đến khi thật sự đối diện nàng, ngài lại không thể thốt ra lời trách cứ nào. Đến cuối cùng, ngài cảm thấy mình hoàn toàn bó tay trước nàng, bất lực đến mức chỉ đành thuận theo. Ngài vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra cách ứng xử nào tốt hơn, cuối cùng đành bảo nàng ra ngoài, tạm thời rời khỏi tầm mắt mình, để tránh bản thân rơi vào tình trạng khó xử hơn.

Sau khi nàng rời đi, trái tim đang đập dồn dập trong lồng ngực ngài mới dần bình ổn. Cảm giác này thật kỳ lạ, ngài chưa từng nếm trải thứ cảm xúc nào như vậy trong quá khứ. Ngay cả chính ngài cũng không biết rốt cuộc đó là gì, nó giống như một tấm lưới dày đặc bao chặt lấy ngài, khiến ngài nhất thời không gỡ nổi, chỉ có thể đắm chìm trong cảm giác này mà suy ngẫm.

Nghe chính miệng học trò thừa nhận, William bật cười, tươi cười mang theo sự tán thưởng và cảm khái: “Ừm, đúng là một thiếu nữ dũng cảm.”

Sau đó, ông chân thành nhìn về phía học trò mình, giọng nói mang theo chút mong đợi: “Có lẽ bệ hạ cũng có thể dũng cảm một lần xem?”

Lời này tựa như một vì sao nhỏ rơi xuống tận đáy lòng Baldwin IV rồi bừng sáng dữ dội, đánh thức nơi thuần khiết và tươi đẹp sâu nhất trong trái tim ngài mà kể từ khi trưởng thành, ngài chưa bao giờ dám chạm tới, càng không dám mơ tưởng hay hy vọng, lớp mây mù giờ đây như bị xé tan, hiển lộ rõ ràng trước mắt.

Gần như ngay lập tức, William cảm nhận bàn tay mình đang nắm bỗng cứng đờ, sau đó khẽ động như muốn rút khỏi lòng bàn tay ông nhưng không thành công. William cảm nhận rõ ràng sự giằng xé và rối loạn trong lòng người kia, ông chỉ lẳng lặng chờ đợi, không có động tác nào thêm.

Baldwin IV nhắm mắt lại, yếu ớt đáp: “Thưa thầy, xin đừng đùa như vậy…”

Đôi mắt xanh biếc từng đẹp biết bao nay đã mất đi thần thái năm nào, trở nên vẩn đục như một viên ngọc quý phủ đầy bụi, không còn tỏa sáng lấp lánh. Dưới thân thể tàn khuyết, mục nát là một linh hồn đau khổ. Linh hồn ấy mãi không được giải thoát, như bị nhốt trong màn đêm vô tận. Có lẽ chẳng bao lâu nữa ngài sẽ được giải thoát, cũng có lẽ ngài vẫn phải tiếp tục chịu đựng ốm đau tra tấn.

Lời của thầy đã đủ thẳng thắn, giống như ánh mặt trời rực rỡ chiếu thẳng tới, không hề tinh tế hay mơ hồ. Nhưng dù vậy thì đã sao? Tình cảnh này chỉ càng khiến ngài đau khổ, càng khó lòng chịu nổi sự dày vò trong tâm hồn. Vì thế, ngài thà cứ lặng lẽ chịu đựng hết thảy, còn hơn chạm vào ranh giới của những ảo tưởng mang tới càng nhiều đau đớn hơn. Đó là giới hạn không thể vượt qua, là vùng an toàn mà chính ngài đã tự vạch ra cho mình, cho dù cái gọi là “an toàn” này chẳng khác gì là tra tấn và thống khổ.

William nhất thời nghẹn lời, ông biết học trò mình là Quốc vương Jerusalem cao quý nhất thế gian, là người có thể nắm quyền chủ động. Đáng tiếc, cũng giống như thời loạn thế tàn khốc máu tanh này, vận mệnh vẫn luôn không ngừng dùng đủ mọi cách để nhắc nhở họ rằng hiện thực khắc nghiệt đến nhường nào.

William cuối cùng cũng buông bàn tay mình luôn nắm, trong mắt ông tràn đầy thương xót và quan tâm, dịu dàng nói với Baldwin IV đang nằm trên giường: “Bệ hạ hãy nghỉ ngơi cho tốt, hôm khác ta sẽ đến thăm ngài.”

Lời nói nghe chẳng khác nào một người cha hiền đang dỗ dành đứa con của mình.

Baldwin IV dành một lúc để nghiền ngẫm những lời thầy vừa nói, ngài dần tìm về ý thức, cũng thấy cơ thể mình đã hồi phục đôi phần, liền thử cử động các ngón tay.

Ngài đưa bàn tay trái lên trước mặt, thực tế đã không còn là một bàn tay hoàn chỉnh nữa, cho dù người hầu đã băng bó rất cẩn thận, vẫn không khó nhận ra các khớp xương đã hoàn toàn hoại tử và rụng mất, chỉ còn ngón út là nguyên vẹn. Trên lớp băng còn nhô lên một khối tròn nhỏ, đó là chiếc nhẫn nạm bảo thạch tượng trưng cho vương quyền và tín ngưỡng của ngài.

Ngài cố gắng ngồi dậy khỏi giường, sau khi ngồi thẳng, ánh mắt ngài chậm rãi quét khắp căn phòng, lửa trong lò than cháy bừng bừng. Giữa mùa hè kéo dài của Jerusalem, hơi nóng hầm hập khiến ngài thấy có chút bức bối, ngài cảm thấy hơi nóng nên đứng dậy, từng bước chậm rãi đi về phía cửa.

Việc đi lại khá vất vả nhưng ngài đã dần quen với những cơn sốt cao lặp đi lặp lại, ngài bước chậm rãi mà vững vàng đến nơi vẫn thường xử lý chính sự.

Đứng trước chiếc bình hoa nhỏ, ngài rất tự nhiên cầm lên một bông sen đang nở, ngài đưa nó xuống dưới chiếc mặt nạ, kề sát chóp mũi rồi nhẹ nhàng hít lấy mùi hương thoang thoảng. Ngài cũng không biết vì sao mình lại làm vậy, nhưng ngài vẫn làm. Ngài không biết liệu bệnh phong còn mang đến những triệu chứng tồi tệ nào hơn, chẳng hạn như hoàn toàn mất đi khứu giác, hoặc cả thính giác, từ nay ngày càng xa cách với thế giới.

Ngài muốn làm chút gì đó nhân lúc mình còn có thể xuống giường, đôi mắt vẫn còn nhìn thấy, một việc không liên quan đến quốc sự phức tạp hay tranh đấu quyền lực đầy áp lực, chỉ liên quan đến chính trái tim mình, ngài muốn thuận theo tiếng lòng làm một việc vì bản thân.

Ngài trải ra một tờ giấy vẽ, tay phải siết chặt cây bút, đầu bút đặt vuông góc xuống mặt giấy, từng nét bút bắt đầu phác họa.

Có lẽ lời của thầy đã thức tỉnh ngài, cũng có lẽ sau khi cơn sốt lui đi, đầu óc hỗn độn cuối cùng cũng trở nên sáng suốt, lúc này ngài đã có thể dùng ngòi bút trôi chảy vẽ nên điều mình muốn gửi gắm. Trước đây, ngài ngồi ở đây đều vì phê duyệt công văn tẻ nhạt, chỉ lần này, có lẽ cũng là lần duy nhất trong đời, ngài tự nguyện ngồi đây, gạt bỏ mọi tạp niệm, đem khát vọng sâu kín trong lòng hóa thành hiện thực.

Dù vậy, ngài vẫn không muốn từ bỏ. Ngài sợ rằng sau lần hôn mê do sốt cao tiếp theo, chuyện này sẽ trở nên mơ hồ, không còn biết phải bắt đầu từ đâu, càng sợ nếu một con mắt còn lại cũng mù đi, muốn hoàn thành việc này sẽ càng khó khăn.

Ngài không nhớ mình đã vẽ bao lâu, có lẽ hai, ba giờ? Cũng có thể lâu hơn, dù sao thì ngài cứ miệt mài vẽ mãi như vậy. Đến khi hoàn thành tác phẩm, ngài mới phát hiện mình đã mồ hôi đầm đìa, ngay cả cánh tay và tấm lưng cũng cứng đờ.

Sau đó, ngài cẩn thận cuộn bản vẽ lại, mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp tinh xảo, bề mặt hộp chạm khắc đầy hoa văn và họa tiết cầu kỳ.

Ngài đặt cuộn giấy vào trong rồi gọi một người hầu đến: “Hãy mang cái này giao cho Tiberias.”

Người hầu cẩn thận nhận lấy chiếc hộp, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

“Cứ đưa cho ông ấy, ông ấy sẽ biết phải làm gì.” – Ngài dặn dò.

Làm xong tất cả, ngài tựa lưng vào ghế và thở phào nhẹ nhõm, ngài nghỉ ngơi chốc lát rồi đứng dậy, quay về chiếc giường quen thuộc.

Khi nằm xuống chiếc giường mềm mại, trong đầu ngài hiện lên một câu nói: Con người sở dĩ có tín ngưỡng là vì nội tâm quá đỗi đau khổ, cho nên muốn dùng cách cực hạn nhất để tâm hồn được giải thoát.

Ngài nhìn về phía chân trời xa xăm ngoài cửa sổ, nếu Thượng Đế thật sự có thể lắng nghe tiếng lòng của ngài, thì trong cuốn Kinh Thánh thiêng liêng kia có lẽ sẽ cất giấu đáp án mà ngài vẫn luôn tìm kiếm.

truyenfull,truyenfull vn