Khí hậu bốn mùa ở Jerusalem không ôn hòa, ẩm ướt quanh năm như quê hương nước Pháp của Aisha. Mùa hè nơi đây kéo dài và nóng bức đến khó chịu, ánh nắng bỏng rát trút xuống khắp đường phố, phủ lên cả thành trì một mảnh hừng hực. Những phiến đá trên bức tường cổ xưa bị mặt trời nung đến nóng rực, thấp thoáng vẻ tang thương theo dòng chảy lịch sử.
Khắp nơi đều là hơi nóng khô khốc, mỗi nhịp thở đều như nuốt phải ngọn lửa đang thiêu đốt. Giữa thời tiết oi bức ấy, không chỉ con người trở nên uể oải, mà ngay cả những con khổng tước nuôi trong sân cũng không chịu nổi cái nắng gắt này, thi nhau trốn vào bóng râm để tránh nóng.
Năm nay, vương triều Ayyubid liên tiếp phát động nhiều đợt tấn công thăm dò nhằm vào Jerusalem.
Ánh nắng chói chang rọi lên sa mạc, làn sóng nhiệt làm méo mó cảnh vật phía xa, như thể cả mặt đất đang phả ra hơi thở nóng rẫy. Saladin dẫn đại quân Hồi giáo vượt qua sông Jordan giữa cái nóng thiêu đốt. nhưng mùa hè khắc nghiệt cũng vô tình cướp đi sức chiến đấu của đội quân.
Sau những ngày dài hành quân, binh sĩ thiếu nước trầm trọng, từng người kiệt sức ngã xuống. Ngay cả trong hoàn cảnh gian khổ như vậy, Saladin vẫn không thể đánh hạ tòa thành của tín ngưỡng này, trái lại còn bị quân Thập tự phản công dữ dội, Quốc vương Jerusalem nhân cơ hội thu hồi một phần lãnh thổ phía đông sông Jordan đã mất.
Vị ‘hùng ưng trong sa mạc’ quyết định rút quân về Damascus để nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi thời cơ thích hợp quay lại Jerusalem.
Vào buổi chiều, Aisha bước ra khỏi phòng, cẩn thận mang lên mạng che mặt để tránh ánh nắng làm bỏng da.
“Aisha——” – Một giọng nói quen thuộc vang lên, nàng lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Kể từ khi chia tay tại Tiberias, số lần nàng gặp Nasir đếm trên đầu ngón tay, không ngờ hôm nay chỉ nhìn bóng lưng thôi mà hắn vẫn nhận ra nàng.
Aisha mỉm cười, lễ phép đáp: “Chào điện hạ Nasir.”
“Haha, ta còn tưởng lâu như vậy không gặp, ngươi đã quên mất ta rồi chứ.” – Nasir đưa tay lau mồ hôi trên trán: “Học bắn cung đến đâu rồi?”
“À… chuyện đó…” – Aisha cảm thấy đây chẳng phải chuyện gì đáng để nhắc lại.
Thấy Nasir xuất hiện ở đây, nàng đoán Tiberias hẳn cũng đang trong cung, bèn tự nhiên đổi đề tài: “Ngài Tiberias đến gặp bệ hạ sao?”
“Đúng vậy.” – Nasir gật đầu: “Gần đây Saladin liên tục tập kích vùng biên giới Jerusalem. Bệ hạ quyết định ban hành chính sách thu thuế để bảo đảm chi phí cho cuộc chiến sắp tới, hiện giờ bọn họ đang thảo luận việc này.”
“Ta rất tò mò Saladin là người thế nào?” – Nàng muốn hiểu biết về kẻ địch hùng mạnh này.
Nasir suy nghĩ một lát rồi đáp: “Dù lớn hơn bệ hạ hai mươi bốn tuổi nhưng ông ta quả thực là một đối thủ không thể xem thường. Ông ta giành lấy vương miện bằng một cuộc chính biến, sau đó lập nên vương triều Ayyubid, người dân đều tôn xưng ông là Sultan. Tóm lại đó là một nhân vật vô cùng lợi hại, cũng là kẻ địch lớn nhất trong cuộc đời bệ hạ.”
Nasir hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra: “Hơn nữa, ông ta vẫn luôn chờ.”
“… Chờ?” – Lòng Aisha căng thẳng: “Ý ngươi là Saladin đang chờ bệ hạ…”
“Đúng vậy.” – Nasir nói ra điều mà nàng sợ phải nghe nhất.
Saladin đang chờ ngày Quốc vương Jerusalem qua đời. Sự tồn tại của ông ta đồng nghĩa với việc bóng ma chiến tranh sẽ một lần nữa buông xuống mảnh đất này.
Nasir quay đầu thấy đôi mày Aisha nhăn lại, như đang suy nghĩ điều gì quan trọng, Nasir cảm thấy chủ đề mình nói quá nặng nề, bèn hất cằm về phía cửa: “Đi thôi, ta dẫn ngươi ra chợ đi dạo. Suốt ngày ở mãi trong cung cũng chán chết.”
Hắn đắc ý chìa ra một đồng tiền vàng, ánh kim lấp lánh phản chiếu lên gương mặt Aisha, chói đến mức nàng phải nheo mắt, nàng vừa dụi mắt vừa hỏi: “Đồng tiền này ở đâu ra vậy?”
“Dĩ nhiên là bệ hạ ban thưởng!” – Nasir ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy tự hào.
Phố Cardo từ thời La Mã cổ từng là nơi phồn hoa bậc nhất của vương thành, các con hẻm đan xen như mạng nhện đông nghịt người qua lại. Từng dải lụa rực rỡ tung bay trong gió, mang theo hương thơm nồng đậm của đủ loại hương liệu. Ánh nắng xuyên qua khoảng trống giữa các tấm vải, rải xuống mặt đất từng mảng sáng tối loang lổ, tựa một tấm lưới vàng khổng lồ bao phủ khắp con phố. Các thương nhân ở hai bên đường bận rộn rao bán hàng hóa, tiếng mời chào nối tiếp không dứt, phô bày sự phồn vinh của tòa thành.
Vừa bước khỏi cổng cung điện, Aisha và Nasir liền bắt gặp một đội Kỵ sĩ Thánh Điện và một đội Kỵ sĩ Jerusalem tuần tra ngang qua nhau. Ánh mắt hai người vô thức dõi theo bóng bọn kỵ sĩ cho đến khi họ khuất hẳn sau góc phố, tiếng ồn ào của khu chợ mới lại ùa vào tai.
“Này…” – Nasir dùng vai khẽ huých vai nàng: “Sau này ngươi đừng mặc đồ nam nữa, đây là trái với giáo luật.”
Ở thời đại này, nữ nhân không được mặc y phục của nam nhân, nam nhân cũng không được mặc y phục của nữ nhân. Giáo hội thi hành theo lời dạy trong Kinh Thánh, kẻ nào vi phạm sẽ bị xử tử không khoan nhượng.
“Lần này nếu không nhờ ngài Tiberias che chở, chỉ cần đám lão già của giáo hội biết được, ngươi sẽ trở thành nữ nhân đầu tiên ở Jerusalem bị xử tử chỉ vì mặc nam trang.”
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm vậy nữa.” – Điều nàng nghĩ tới không phải hình phạt tử hình, mà là ánh mắt Baldwin IV nhìn nàng đêm hôm ấy.
Nàng có thể cảm nhận được ngài vừa nghiêm khắc lại vừa nhân từ. Cho dù ánh mắt ngài sắc bén như lưỡi kiếm quét qua người nàng, nàng cũng hiểu vì sao ngài tức giận đến vậy, có lẽ vì nàng đã lừa dối ngài quá nhiều.
Giữa dòng người tấp nập, Aisha chợt lên tiếng: “Jerusalem là một thành phố rất bao dung.”
Nasir đưa mắt nhìn người qua đường với đủ kiểu trang phục và thân phận khác nhau rồi gật đầu: “Ngươi nói không sai, bệ hạ từng nói Jerusalem chào đón tất cả mọi người. Ngài còn nói làm như vậy không chỉ có lợi mà còn chính đáng.”
Trên mặt Aisha lộ ra nụ cười: “Ngài vẫn luôn là một vị minh quân tài đức sáng suốt.”
Nasir tỏ vẻ đồng tình: “Đúng vậy, nếu không phải Reynald luôn nhiều lần bội ước, phá vỡ hiệp nghị hòa bình, thì nền hòa bình ở Jerusalem hẳn có thể kéo dài.”
Aisha bỗng dừng chân, nàng nhìn trên sườn núi xa xa, một con đường mòn quanh co uốn lượn do dấu chân người tạo thành kéo dài đến tận đỉnh núi. Những cây cột đá đổ nát nghiêng ngả, bốn bề tiêu điều hoang vắng. Một cảm giác khó gọi thành tên dọc theo sống lưng chậm rãi dâng lên trong lòng nàng.
Nàng chăm chú nhìn về phương xa, như đang đối diện với một thời đại đã thành quá khứ: “Ngươi cảm thấy vài chục năm, vài trăm năm hay thậm chí vài nghìn năm sau, mọi người có còn nhớ đến tòa Thánh Thành này không? Bọn họ sẽ nhớ rõ hết thảy từng xảy ra ở đây chăng?”
Chiến tranh, vinh quang cùng vô số chuyện xưa…
Nasir đưa tay vò mái tóc xoăn màu nâu của mình, trầm ngâm đáp: “Có lẽ sẽ nhớ đi? Nhưng sau khi chúng ta chết, làm sao biết hậu nhân sẽ nhìn nhận những gì chúng ta để lại như thế nào?”
Aisha quyết định không hỏi thêm và kết thúc đề tài: “Ừm, ngươi nói cũng đúng.”
Khi hai người trở về cung điện, Tiberias vừa bước ra khỏi tẩm điện của quốc vương, Nasir lập tức tiến tới và đứng bên cạnh ông.
Aisha bước lên một bước, cúi người hành lễ với vị quan chấp chính từng đồng ý đưa nàng cùng đến Tiberias.
Tiberias vốn luôn ít lời, lúc này dường như ông còn mang tâm sự nặng nề. Ánh mắt ông dừng trên người Aisha một lát, như đang suy nghĩ gì đó. Thế nhưng cuối cùng ông vẫn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đáp lại lời chào của nàng rồi cùng Nasir rời đi.
Ánh nắng giữa trưa gay gắt xuyên qua mấy ô cửa kính trong cung điện, khúc xạ thành từng dải sáng rực rỡ, chiếu rọi lên hoa văn lộng lẫy trên tấm thảm trải sàn. Khi vầng dương chậm rãi ngả về phía tây, vệt sáng ấm áp như có sinh mệnh, nhẹ nhàng trôi quanh chân Baldwin IV. Ngài nghiêng người dựa trên ghế, một tay chống trán, đôi mày hơi chau lại, như thể ngay cả trong giấc ngủ cũng chẳng được yên bình, chỉ có tiếng gió và hô hấp nặng nề của ngài vang vọng trong không gian.
Gió lùa qua khung cửa đang mở, lay động mấy tấm màn bên cửa sổ. Aisha vốn không định bước vào thư phòng quấy rầy giấc ngủ của ngài, nhưng thấy cửa chưa khép, nàng không kìm nổi sự tò mò và thôi thúc trong lòng muốn vào xem thử.
Băng qua cánh cổng hình vòm, khung cảnh trước mắt tựa một bức tranh sơn dầu cổ kính. Chiếc bàn làm việc rộng lớn đặt giữa phòng, chất đầy các cuộn giấy và thư từ còn dang dở. Cây bút lông cắm trong lọ mực, ánh nắng rọi lên gáy sách một tầng sáng nhàn nhạt. Thấy Baldwin IV đang nghỉ ngơi, Aisha định lặng lẽ rời đi. Dường như cảm nhận được sự tồn tại của nàng, ngài lên tiếng: “Aisha, nàng đến rồi.”
“Có phải ta đã làm phiền bệ hạ nghỉ ngơi không?”
“Không sao.” – Ngài vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, không hề nhúc nhích.
Một tia nắng dịu dàng vừa khéo rơi lên mép trang Kinh Thánh. Aisha bất giác nhẹ giọng đọc ra một câu: “Đám mây tiêu tán trôi qua…”
Baldwin IV nghe nàng đọc bằng tiếng Latin, thân thể hơi động, tựa hồ bị thu hút. Ngài nhìn nàng, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn tò mò, Aisha lúng túng giải thích: “…Ta chỉ biết một chút.”
Ngài không hề chê cười cách phát âm vụng về của nàng, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt nàng, ý cười rất rõ ràng: “Nếu muốn học, ta có thể nhờ thầy William dạy nàng.”
Lời đề nghị bất ngờ khiến Aisha giật mình, không đợi nàng trả lời, Baldwin IV đã đứng dậy. Có lẽ vì ngồi quá lâu rồi đột ngột đứng lên khiến hai chân ngài hơi mất sức. Aisha đưa tay muốn đỡ, nhưng ngài lắc đầu, ra hiệu mình có thể tự đứng vững.
Ngài bước đến bên cửa sổ rồi lặng lẽ đứng đó như mọi khi. Gió mùa hạ thổi qua tán lá, phát ra âm thanh xào xạc, cũng khẽ lướt qua chiếc mặt nạ bạc và khăn trùm đầu của ngài. Khoảnh khắc ấy như bị thời gian ngưng đọng trong một khe hở mong manh, tạo nên ảo giác dòng chảy của thời gian cũng ngừng lại.
Trái tim Aisha bỗng rung động, người này chỉ cần đứng yên ở đó đã tự nhiên toát ra một loại khí chất trầm ổn khiến người khác cảm thấy vô cùng an tâm, không tự chủ mà nảy sinh lòng tín nhiệm, muốn dựa dẫm ngài.
Baldwin IV bỗng nhiên lên tiếng: “Jerusalem và nước Pháp là hai nơi hoàn toàn khác nhau, ở mảnh đất xa lạ này, nàng có nhớ quê hương của mình không?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Aisha sửng sốt, nàng biết hẳn phải có nguyên do ngài mới hỏi như vậy. Khí hậu khô cằn ở Jerusalem khác hẳn phong cảnh quê nhà. Tôn giáo nơi đây cũng vô cùng phức tạp. Từ ăn, mặc, ở cho đến những nghi thức, lễ hội truyền thống, tất cả đều khác xa với những gì nàng từng quen thuộc. Chính những khác biệt đó đôi khi khiến nàng không thể không so sánh.
“Ta không muốn giấu giếm bệ hạ.” – Nàng suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi nói: “Ban đầu, ta thật sự rất khó thích nghi với hoàn cảnh nơi này. Nhưng theo thời gian, ta dần quen với cuộc sống ở đây, cũng dần hiểu được mỗi vùng đất đều có nét đẹp và sức hấp dẫn riêng. Ta sẽ học cách thưởng thức phong cảnh và tôn trọng văn hóa ở đây, đồng thời cố gắng hòa nhập bản thân với đất nước mà trước kia đối với ta hoàn toàn xa lạ.”
Baldwin IV im lặng lắng nghe, từ ngày đầu chấp chính, tín niệm mà ngài luôn kiên trì chính là chào đón tất cả mọi người đến với Jerusalem, nguyên tắc này vẫn chưa từng thay đổi cho đến hôm nay. Ngài chân thành hy vọng mỗi người đều có thể tìm thấy tòa Thánh Thành thuộc về riêng mình trên mảnh đất này, một nơi mà linh hồn của họ có thể tìm thấy sự bình yên.
Chứ không phải giống như đám đại thần của ngài cả ngày chỉ biết sa vào tranh đấu quyền lực, cố chấp vì tín ngưỡng khác biệt, chỉ cần một lời không hợp là lập tức xung đột, cãi vã không ngừng. Ngài không hề muốn nơi đây trở nên hỗn loạn và u ám, điều ngài mong muốn nhất là có một ngày Jerusalem sẽ thực sự trở thành một Thánh Thành danh xứng với thật, thần thánh và cao quý. Trên đường phố sẽ tràn ngập hòa bình và tình hữu nghị, chứ không còn là mùi máu tanh hay khói lửa của các cuộc tranh đoạt quyền lực và xung đột tín ngưỡng.
Ngài xoay người lại: “Nàng rất tự do, ta thật sự hy vọng mình cũng có thể được tự do như nàng.”
Không ai có quyền giữ lại sinh mệnh, cũng không ai có quyền quyết định ngày chết của mình.
Ngài nhớ tới câu châm ngôn Aisha chưa nói hết, ngài biết nửa câu sau là gì, nhưng ngài dùng ngôn ngữ của mình để đọc tiếp: “Đám mây tiêu tán trôi qua, người xuống địa ngục chẳng còn trở lại, sẽ không quay về ngôi nhà của mình, quê hương cũng chẳng hề nhận ra họ.”
Ngài biết Aisha không thạo tiếng Latin, cho nên ngài nhanh chóng đổi sang tiếng Pháp mà hai người vẫn thường dùng để trò chuyện: “Có đôi khi ta vẫn ảo tưởng, con người sau khi chết thật sự có thể hóa thành vạn vật như nàng nói. Ta chỉ mong mình có thể trở thành một cơn gió, bởi vì gió có thể đi đến bất cứ nơi nào nó muốn, tự do tự tại.”
Giọng nói của ngài tràn ngập khát vọng tự do, như thể khối thân xác tàn khuyết này chỉ là một chiếc vỏ rỗng, một bộ gông xiềng trói buộc, mà linh hồn của ngài đã theo lời ngài nói, hóa thành một cơn gió tự do, có thể phiêu đãng đến khắp mọi ngóc ngách trên thế gian.
Aisha không biết vừa rồi Baldwin IV đã đọc câu gì bằng tiếng Latin. Nhưng lời nói của ngài chỉ thể hiện sự bất lực của ngài trước thế cục rối ren này. Hôm nay, ngài đã thổ lộ tâm sự giấu kín trong lòng với nàng, nàng chỉ mong vị quân vương trẻ tuổi đầy hứa hẹn này sẽ không phải chịu muôn vàn khổ hình dưới địa ngục sau khi qua đời như những lời đồn đại.
Nàng thành tâm cầu nguyện, chỉ mong ước nguyện ấy được thành toàn.