Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 108: Quy Vị 13

Nhận ra người phía trước là Hứa Văn Hồ, Lý Đào Hoa chẳng còn tâm trí đâu mà khóc, đau đớn cũng quẳng ra sau đầu, vội vàng bò dậy chạy đến đỡ chàng dậy.

Hứa Văn Hồ vốn đã thương tích đầy mình, lại thêm cú ngã vừa rồi, gần như chỉ còn thoi thóp. Được đỡ dậy, chàng thậm chí không thốt nổi tiếng kêu đau, chỉ có bàn tay nắm chặt cổ tay Lý Đào Hoa là siết mạnh, như đang cố gắng hết sức để giữ mình tỉnh táo.

"Chuyện này là thế nào?" Lý Đào Hoa nhìn chiếc xe ngựa lại lao vút vào màn đêm, cảm giác như đang nằm mơ.

Hứa Văn Hồ mở miệng, tiếng chưa thoát ra thì hơi th* d*c đã đến trước, giọng yếu ớt khó khăn: "Ta cũng không biết, từ lúc lên xe ta đã giả ngất, vừa rồi chỉ thấy trời đất quay cuồng, mở mắt ra thì đã nằm dưới đất rồi."

Lý Đào Hoa thấy lạ: "Kỳ quái thật, tên Trương Bỉnh Nhân này khó khăn lắm mới đòi được chàng từ tay lão béo kia, chẳng lẽ chỉ để thả chàng đi?"

Hứa Văn Hồ lắc đầu khó hiểu, ho một tiếng, nôn ra một ngụm m.á.u tươi.

Mặt Lý Đào Hoa cắt không còn giọt máu, không dám hỏi thêm câu nào nữa, đỡ chặt Hứa Văn Hồ, tìm được gã sai vặt mà Hứa Trung để lại tiếp ứng, hai người lên chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, quay về thôn Hứa gia trước.

Về đến bên ngoài trạch viện, lúc vòng ra cửa sau, vừa khéo nghe thấy tiếng động ở cửa trước.

Có tiếng c.h.ử.i bới, tiếng khóc lóc, đặc biệt là giọng của Chân thị và Hứa Vũ, Lý Đào Hoa cả đời này cũng không quên được.

" Đại ca Đại tẩu dựa vào cái gì mà đuổi nhà tôi đi! Cái nhà này cũng có một nửa của chúng tôi! Trừ khi lão thái gia dưới suối vàng sống lại, không ai có quyền đuổi chúng tôi đi cả!"

"Vợ chồng tôi làm gì sai! Đuổi cả em ruột ra khỏi nhà, Hứa Trung ông còn là người không hả!"

"Thiên Lân đừng khóc, dù sao thằng Tam thúc g.i.ế.c người của con cũng định sẵn c.h.ế.t rũ xương trong tù rồi, đến lúc đó cả cái cơ nghiệp này vẫn là của nhà ta thôi! Chúng ta cứ chống mắt lên mà xem!"

Lý Đào Hoa nghe mà toàn thân ớn lạnh, hận không thể nhảy xuống xe cho hai vợ chồng kia mỗi người một dao.

Nếu nói Lý Quý cờ b.ạ.c đến mụ mị đầu óc nên mới bán con gái vào lầu xanh, Lý Đào Hoa tuy hận nhưng ít nhiều còn hiểu nguyên do. Còn Hứa Vũ, đây là sự tồn tại khiến Lý Đào Hoa hoàn toàn không thể lý giải nổi. Gã không tin mấy thứ tà ma ngoại đạo, không bị quỷ thần mê hoặc tâm trí, cơm no áo ấm, tiền tiêu không thiếu, thậm chí chỉ cần gã và Chân thị kiên nhẫn một chút thì sau này thiếu gì lợi lộc.

Vậy mà gã vẫn chọn ra tay với người thân, thậm chí bằng thủ đoạn bỉ ổi đến thế.

Lý Đào Hoa cảm thấy như mình lại được học một bài học mới về nhân tính.

Trên thế gian này, rốt cuộc có thứ gì là đáng tin cậy hoàn toàn đây.

"Đào Hoa..."

Trong khoang xe tối om, giọng Hứa Văn Hồ thấm đẫm mùi m.á.u tanh, khàn đặc và yếu ớt, mỗi từ thốt ra như đang chịu đựng sự dày vò đau đớn.

Lý Đào Hoa thu hồi dòng suy nghĩ, vội hỏi: "Sao thế? Đau ở đâu à? Cố gắng thêm chút nữa, sắp về đến nhà rồi."

"Đào Hoa..." Hứa Văn Hồ nuốt ngụm m.á.u cứ trào lên trong miệng, giọng trở nên dịu dàng và xót xa: “Chân nàng... có đau không?"

Tim Lý Đào Hoa hẫng đi một nhịp.

Cảm giác chua xót khổng lồ ập đến, sống mũi nàng cay xè.

"Lo cho bản thân chàng trước đi.” Lý Đào Hoa làm bộ hung dữ, giọng nói hơi nghẹn ngào bị tiếng quát cố tình cao giọng che lấp: “Cái chân này của ta dù có phế cũng không nặng bằng vết thương của chàng đâu. Chàng cứ liệu hồn mà cầu khấn tổ tông nhà họ Hứa dưới suối vàng dập đầu lạy Diêm Vương nhiều vào, xin ngài ấy khoan hãy thu cái mạng nhỏ của chàng."

Hứa Văn Hồ cười, tiếng cười cũng nhuốm mùi máu, nhẹ nhàng an ủi: "Đào Hoa, ta không sao đâu."

Lý Đào Hoa vẫn cứng giọng: "Có sao hay không không phải do chàng quyết định, mà là do thầy lang."

Nói xong, nàng bỗng thấy may mắn vì trong xe tối om, bởi nàng biết nếu nhìn rõ những vết thương trên người Hứa Văn Hồ lúc này, chắc chắn nàng sẽ òa khóc nức nở.

Trong sự im lặng kéo dài, ngoài tiếng bánh xe lăn chậm dần, chỉ còn lại tiếng nhịp tim của hai người.

Trong một khoảnh khắc, không biết có phải ảo giác hay không, Lý Đào Hoa nghe thấy tim Hứa Văn Hồ như ngừng đập một nhịp. Nàng hoảng hốt nắm lấy tay chàng, mãi đến khi cảm nhận được hơi ấm yếu ớt truyền qua mới dần buông lỏng, thở phào nhẹ nhõm.

"Đào Hoa, nàng sao thế?" Hứa Văn Hồ lờ mờ đoán được hành động của nàng nhưng vẫn không kìm được hỏi. Chàng thích nghe nàng nói chuyện.

Lý Đào Hoa điều hòa nhịp thở, nói: "Hứa Văn Hồ, chàng sẽ không sao đâu."

Giọng điệu giống như đang tự trấn an mình hơn là an ủi chàng.

"Chàng sẽ không sao đâu.” nàng lẩm bẩm lặp lại: “Sẽ không sao đâu..."

Trong xe tối đen như mực, không nhìn thấy gì, nhưng Hứa Văn Hồ có thể tưởng tượng ra vẻ mặt bất lực của Lý Đào Hoa lúc này.

Chàng bỗng nhiên... rất muốn ôm nàng.

Đúng lúc đó, xe ngựa dừng lại.

Giọng Hứa Trung và Tần thị lập tức vang lên bên ngoài. Khi vén rèm lên, nhìn thấy Hứa Văn Hồ, hai vợ chồng ban đầu mừng rỡ, nhưng khi thấy chàng toàn thân đầy m.á.u me, họ không kìm nén được nữa, cùng òa khóc nức nở.

Lý Đào Hoa trong lòng muốn an ủi, nhưng quen thói nói mát mẻ, mở miệng ra là: "Chàng ấy chưa c.h.ế.t hẳn đâu, hai người khóc muộn chút cũng chưa muộn mà."

Tần thị và Hứa Trung vội nín khóc, gọi người hầu đến giúp đỡ, cùng nhau đỡ Hứa Văn Hồ xuống xe.

Đến khi thầy lang tới nơi thì trời cũng sắp sáng hẳn.

Hứa Văn Hồ vừa xuống xe đã hôn mê bất tỉnh. Sau khi chẩn đoán, thầy lang kết luận do mất m.á.u quá nhiều cộng thêm vết thương quá nặng đã ảnh hưởng đến nội tạng, nói là cửu t.ử nhất sinh cũng không ngoa.

Thầy lang thở dài: "Công t.ử thể chất yếu ớt, chỉ cần chịu thêm một đòn nữa thôi là Đại La Thần Tiên cũng bó tay."

Hứa Trung toát mồ hôi lạnh, mãi không hoàn hồn. Khi tỉnh táo lại, ông ta đi đến trước mặt Lý Đào Hoa, quỳ sụp xuống.

Lý Đào Hoa một lòng chỉ lo vết thương của Hứa Văn Hồ, bất ngờ bị thế này thì luống cuống tay chân, vội đỡ Hứa Trung dậy, cố tỏ ra thoải mái: " Ngươi làm cái gì thế, giờ ta đối với Hứa gia các ngươi tốt xấu gì cũng là công thần, ngươi làm thế này tổn thọ ta mất?"

Hứa Trung nước mắt giàn giụa: "Ta thật sự không biết phải cảm tạ đại ân đại đức của Lý cô nương thế nào. Tam đệ là niềm hy vọng lớn nhất đời ta, ta thật không dám tưởng tượng nếu nó có mệnh hệ gì, quãng đời còn lại ta sống sao nổi, c.h.ế.t rồi biết mặt mũi nào gặp cha mẹ.” nói rồi ông ta dập đầu lia lịa: “Đa tạ Lý cô nương, đa tạ Lý cô nương..."

Lý Đào Hoa đỡ không nổi, đành giở giọng giận dỗi: " Ngươi mà không đứng dậy là ta cũng quỳ xuống dập đầu lại đấy."

Tần thị vội kéo Hứa Trung dậy, bất đắc dĩ trách móc chồng vài câu.

Trời tảng sáng, thầy lang bắt đầu bôi t.h.u.ố.c băng bó cho Hứa Văn Hồ. Lý Đào Hoa cũng bị Tần thị giục đi nghỉ ngơi, phòng được sắp xếp ngay cạnh phòng Hứa Văn Hồ để tiện cho nàng qua lại thăm nom.

Lý Đào Hoa mệt mỏi cả ngày đêm, cứ tưởng đặt lưng xuống là ngủ ngay, ai ngờ nằm xuống rồi mà cơn buồn ngủ mãi không tới. Trong đầu toàn hình ảnh Hứa Văn Hồ m.á.u me be bét, khó khăn lắm mới chợp mắt được một tí thì lại mơ thấy Hứa Văn Hồ đến chào từ biệt. Nàng sợ quá bật dậy chạy sang phòng chàng, áp tai vào n.g.ự.c nghe tim đập hồi lâu mới bình tĩnh lại được.

Cứ lặp đi lặp lại mấy lần như thế, cuối cùng Lý Đào Hoa mệt quá thiếp đi, lười chẳng buồn về giường, gục ngay bên giường Hứa Văn Hồ mà ngủ.

Khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao ba sào, Hứa Văn Hồ vẫn chưa tỉnh.

Lý Đào Hoa dụi đôi mắt ngái ngủ, lặng lẽ ngắm nhìn góc nghiêng khuôn mặt chàng, trong lòng cảm thấy bình yên đến lạ.

Nàng bỗng cảm thấy, nếu cứ mãi bình yên bên chàng như thế này hình như cũng không tệ, chỉ không biết cái thân thể yếu ớt này của chàng còn dùng được không, vốn đã văn dốt võ dát, lại chịu bao nhiêu giày vò, nhỡ đâu không xong thật thì...

Đầu óc Lý Đào Hoa không biết nghĩ đến cái gì mà mặt đỏ bừng lên, không dám nhìn Hứa Văn Hồ nữa, hai tay che kín mặt.

Đúng lúc này, môi Hứa Văn Hồ mấp máy, lẩm bẩm trong mơ: "Đào Hoa, Đào Hoa..."

Lý Đào Hoa vội nhìn chàng, đưa tay sờ trán kiểm tra xem có sốt hỏng não không, rồi khẽ đáp: "Đồ ngốc, ta ở đây."

Hứa Văn Hồ từ từ mở mắt, nhìn thấy nàng thì ngẩn ngơ hồi lâu, rồi đưa tay tự véo mình một cái.

"Á..." Chàng xuýt xoa vì đau, ánh mắt mơ màng cũng trở nên tỉnh táo.

Lý Đào Hoa nhíu mày: "Chàng bị đ.á.n.h đến ngốc rồi à? Tự dưng véo mình làm gì?"

Hứa Văn Hồ nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt như muốn khắc ghi lại dung mạo nàng một lần nữa, giọng nói mới tỉnh dậy còn hơi nghẹt mũi: "Ta muốn biết có phải ta đang mơ không."

Lý Đào Hoa bật cười, giọng điệu nhẹ nhõm hẳn: "Không ngờ chứ gì, đến cửa quỷ môn quan rồi mà ông trời lại lôi chàng về."

Hứa Văn Hồ lắc đầu, nhìn nàng nghiêm túc nói: "Không phải ông trời lôi ta về, là Đào Hoa nàng lôi ta về đấy."

Lý Đào Hoa á khẩu. Mọi thứ xung quanh dường như im bặt, vạn vật trở nên mờ ảo, chỉ có khuôn mặt Hứa Văn Hồ là rõ nét lạ thường. Đôi mắt trong veo ấy nhìn nàng, tràn đầy sự kiên định và dịu dàng.

Nàng đứng dậy: "Chàng khát không, ta đi rót nước cho chàng."

Chưa kịp bước đi, cổ tay nàng đã bị nắm chặt. Nhìn xuống, một bàn tay trắng trẻo gầy gò đang siết chặt lấy tay nàng.

Hơi thở Hứa Văn Hồ chưa ổn định lắm, khi nói mang theo chút run rẩy, hàng mi rủ xuống: "Ta có chuyện muốn nói."

Lý Đào Hoa nhìn bàn tay ấy, không gạt ra, bảo: "Chàng nói đi."

Hứa Văn Hồ nuốt nước bọt, từ ngữ đến bên miệng như nặng ngàn cân, làm thế nào cũng không mở miệng được.

Ánh nắng ban mai nhảy nhót trên người hai người, giọng Hứa Văn Hồ khàn đặc: "Ta đã quyết định rồi, ta sẽ đi Kinh thành."

Gió thu thoảng qua, thổi lá cây ngoài cửa sổ xào xạc. Lý Đào Hoa nói: "Đi thì đi, ta đi cùng chàng."

Giọng Hứa Văn Hồ bỗng trở nên gấp gáp: "Nhưng nơi đó nguy hiểm trùng trùng, chưa biết chừng lại phải đối mặt với gian nan thế nào nữa. Ta..." Chàng ngừng lại một chút, giọng trầm xuống dứt khoát: “Ta không muốn nàng đi."

Sự im lặng ngắn ngủi trôi qua, Lý Đào Hoa bình tĩnh hỏi: "Chàng thấy Lý Đào Hoa này đi suốt chặng đường qua có giống kẻ tham sống sợ c.h.ế.t không?"

Hứa Văn Hồ vội nhìn nàng, hoảng hốt giải thích: "Ta không có ý đó, Đào Hoa đừng hiểu lầm. Ta chỉ là không muốn nhìn thấy nàng bị ta liên lụy vào nguy hiểm nữa, ta không muốn thấy nàng vì ta mà bị thương."

Lý Đào Hoa chỉ vào chàng: "Nhưng bây giờ người bị thương là chàng chứ không phải ta."

Hứa Văn Hồ bất lực cúi đầu, nhưng tay vẫn nắm chặt cổ tay nàng không buông.

Chàng nói: "Đào Hoa, nàng thật sự không cần vì ta mà đi Kinh thành đâu, thật đấy."

Lý Đào Hoa cười khẩy, giật mạnh tay ra, dứt khoát quay người, giọng điệu vui vẻ: "Ai vì chàng chứ? Hứa Văn Hồ, chàng không quên đấy chứ, ở Kinh thành còn có vị hôn phu của ta cơ mà."

...