Bên tai tràn ngập những tiếng kêu oan ai oán như hồn ma đòi mạng, Lý Đào Hoa không nghe thấy tiếng Hứa Văn Hồ trả lời, thấy chàng bất động, tưởng chàng vẫn còn cố chấp, bèn tiếp tục khuyên nhủ: "Đi theo ta có gì không tốt? Tuy chắc chắn không sung sướng bằng ở nhà chàng, nhưng chàng biết đọc biết viết, ta lại có tay nghề giỏi, hai chúng ta dù đi đến đâu cũng không lo c.h.ế.t đói, chẳng lẽ chàng không tin ta sao?"
Ngọn nến leo lét lay động không ngừng, giống như trái tim đang giằng xé lung lay.
Trong bóng tối tranh sáng tranh tối, Hứa Văn Hồ khẽ ngẩng đầu lên, qua màn đêm mờ ảo không rõ biểu cảm, chàng mở miệng, giọng nói bình tĩnh và dịu dàng: "Đào Hoa, ta tin nàng."
Lý Đào Hoa nhíu mày: "Vậy chàng còn do dự cái gì?"
Máu khô đọng lại trên đầu ngón tay trắng như ngọc, Hứa Văn Hồ chậm rãi nắm chặt lấy vạt áo cũng đẫm máu, giọng khàn đặc đắng chát: "Ta... ta..."
Trong đầu chàng bỗng lướt qua vô vàn hình ảnh vụn vặt.
Mười năm đèn sách khổ luyện, một sớm đỗ đạt cao, nhậm chức ở Thiên Tận Đầu, tiếp nhận vụ đại án đầu tiên...
Tượng Phật Mẫu đen sì gớm ghiếc, óc người trắng nhờn dính máu, bàn thờ khói hương nghi ngút...
Mỗi cảnh tượng quá khứ hiện lên rồi hòa quyện vào nhau, cảnh đọc sách thi cử xen lẫn với cảnh tế lễ bằng óc người, mùi sách vở hòa cùng mùi m.á.u tanh. Dường như mỗi kẻ sĩ đọc sách đến cuối cùng, kết cục không phải là báo đền triều đình, mà là trở thành một đĩa thịt trên bàn thờ.
Ai cam tâm tình nguyện làm một đĩa thịt chứ?
Đường lui ngay trước mắt, đời người vốn là cánh đồng hoang, hà cớ gì cứ phải chui vào ngõ cụt.
Thế nhưng Hứa Văn Hồ d.a.o động đến phút cuối cùng, bước chân đầu tiên hướng về trời cao biển rộng ấy, chàng vẫn không sao bước nổi.
"Chàng nói đi chứ, trả lời ta đi!" Lý Đào Hoa đã bắt đầu nổi giận.
Hứa Văn Hồ ngẩng mặt lên, đôi mắt hoàn toàn lộ ra trong ánh sáng, hàng mi dính đầy m.á.u bẩn, duy chỉ có đôi mắt là trong vắt lạ thường.
Chàng nhìn nàng, mở miệng định nói.
Đúng lúc này, hành lang tối tăm bỗng sáng rực lên như có mười mấy chiếc lồng đèn cùng tiến vào. Đồng thời, tiếng quát của nha sai vang lên lanh lảnh: "Im mồm hết cho ta! Đại nhân đến!"
Tiếng quát vừa dứt, không gian im phăng phắc.
Tiếng cười từ xa vọng lại, sang sảng vang dội. Hứa Văn Hồ vừa nghe đã biết là giọng Khổng Tự Xương, vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Lý Đào Hoa.
Lý Đào Hoa cũng tái mặt, theo phản xạ muốn bỏ chạy, nhưng nhìn trái nhìn phải đều không có đường lui, hai bên cũng chẳng có chỗ trốn. Bỗng khóe mắt liếc thấy bộ đồ đang mặc, nàng nảy ra một ý, cố tình kéo mũ xuống che nửa mặt, cúi đầu đứng nép vào góc tường.
Khi tiếng bước chân đến gần, nàng vội cúi người hành lễ, giả giọng ồm ồm chào: "Bẩm đại nhân!"
Khổng Tự Xương ưỡn cái bụng phệ, đi bước chân chữ bát, chẳng thèm liếc nàng lấy một cái, đi thẳng đến cửa phòng giam, hỏi: "Trương huynh, tên Hứa Văn Hồ mà huynh nói, có phải là kẻ này không?"
Tiếng bước chân khác lập tức theo sau, chỉ nghe một tiếng cười lạnh lẽo thấu xương, giọng nam trung khí mười phần vang lên: "Không phải hắn thì còn ai vào đây? Từ biệt ở Đam Châu, Hứa Văn Hồ hắn dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra."
Lý Đào Hoa nghe giọng nói này quen vô cùng, lại thêm hai chữ "Đam Châu", đầu óc nàng ong lên một tiếng, lập tức nhớ ra – người nói chuyện chính là Trương Bỉnh Nhân.
Lý Đào Hoa chỉ muốn đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong.
Có câu gì ấy nhỉ? Nhà dột lại gặp mưa rào, người đã đen đủi thì uống nước lã cũng mắc răng. Vốn dĩ một mình Khổng Tự Xương đã đủ khó đối phó rồi, giờ lại thêm một tên khó nhằn nữa.
Quả nhiên cá mè một lứa, làm quan chẳng có tên nào tốt đẹp cả. Trừ Hứa Văn Hồ ngày xưa ra.
"Ta hỏi ngươi..."
Chỉ nghe Trương Bỉnh Nhân lạnh lùng nói: "Mục đích ngươi đến Khai Phong rốt cuộc là gì? Sao lại dính líu đến án mạng? Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?"
Lời vừa dứt, đợi mãi không thấy câu trả lời.
Lý Đào Hoa không cần ngẩng đầu cũng biết, lúc này Hứa Văn Hồ chắc chắn đang giả vờ ngất xỉu.
Chậc, vào tù một chuyến, mọt sách cũng học đòi khôn lanh rồi đấy.
Khổng Tự Xương nói: "Trương huynh cần gì phải phí lời với thằng ranh này? Đợi mai trời sáng, ta kết án c.h.é.m đầu hắn là xong chuyện, từ nay vui cả làng, hết mọi rắc rối. Vốn ta còn đang đau đầu tìm cớ bắt hắn, giờ thì hay rồi, nước lớn cuốn trôi miếu Long Vương, ta còn chưa kịp ra tay thì người nhà hắn đã tự đ.á.n.h người nhà, đây không phải trời giúp ta thì là gì? Ông trời cũng muốn giúp ta dọn dẹp hắn, xem ra số thằng này định sẵn phải c.h.ế.t trong tay ta rồi."
Trương Bỉnh Nhân im lặng một lát rồi nói: "Kẻ này với ta có mối thù không đội trời chung, cứ trơ mắt nhìn hắn c.h.ế.t dễ dàng như vậy, thật khó tiêu mối hận trong lòng ta. Khổng huynh có thể giao người cho ta xử lý không? Để ta đích thân 'chăm sóc' hắn."
Khổng Tự Xương ngẩn ra, hỏi: "Trương huynh định xử lý hắn thế nào?"
Trương Bỉnh Nhân cười khẩy, giọng điệu tàn độc: "Ta muốn nhốt hắn lại, dùng hết các loại cực hình, từ từ hành hạ hắn, khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t, hối hận vì đã sinh ra trên đời này."
Khổng Tự Xương do dự: "Vụ án này ta đã báo lên Tam ty, e là không tiện chuyển giao..."
Trương Bỉnh Nhân: "Khổng huynh cứ đùa, huynh đường đường là Diễn Thánh công, Tri phủ Khai Phong do Hoàng thượng đích thân bổ nhiệm, Tam ty làm sao lọt vào mắt xanh của huynh? Huynh đệ ta quen biết từ hồi mới vào Hàn Lâm viện, đến nay tình nghĩa cũng đã nhiều năm, coi như biết rõ gốc rễ nhau, cần gì phải làm bộ làm tịch, lấy người khác ra làm cớ? Nếu huynh không muốn giao người, ta rút lại lời nói là được, sao nỡ làm khó huynh."
Nói đến đây, Trương Bỉnh Nhân trầm giọng xuống, ngữ khí càng thêm lạnh lẽo: "Chỉ là tên Hứa Văn Hồ này, ta thực sự hận thấu xương tủy. Hắn dám lén nhìn trộm ta tế lễ Phật Mẫu đã đành, lại còn dám cấu kết với bọn giang hồ trộm đi thần dược, quả là to gan lớn mật."
Khổng Tự Xương kinh ngạc: "Còn có chuyện đó nữa sao?"
Giọng hắn khựng lại một chút rồi quả quyết nói: "Thôi được, nể tình giao hảo nhiều năm với Trương huynh, chỉ là một tên tội phạm nhỏ nhoi, ai xử lý mà chẳng được." Tiếp đó hắn ra lệnh: "Người đâu, mở cửa."
Không khí ngưng trệ, một lát sau, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lý Đào Hoa.
Lúc này Lý Đào Hoa mới sực nhớ ra, hình như mình chính là cái "người đâu" đó.
Nàng vội vàng s* s**ng bên hông, may mà mò thấy chùm chìa khóa treo trên đai lưng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cái tên xui xẻo bị nàng đ.á.n.h ngất là một kẻ cẩn thận.
Tháo chùm chìa khóa xuống, nàng cúi đầu bước nhanh tới, chẳng cần biết chìa nào vào chìa nào, cứ chọc đại vào ổ khóa xoay thử.
Không biết chọc trúng chìa nào: “tách" một tiếng, khóa mở.
Nhìn thấy Hứa Văn Hồ đầy m.á.u me, nàng đờ người ra, lúc này mới nhận thức được hành động của mình có ý nghĩa gì.
Chàng sắp bị đưa đi rồi.
Khổng Tự Xương nói: "Cửa đã mở, Trương huynh cứ tự nhiên."
Trương Bỉnh Nhân phất tay, tùy tùng hai bên hiểu ý, tiến vào nhà lao xốc Hứa Văn Hồ dậy, thô bạo lôi chàng ra ngoài.
Đầu Hứa Văn Hồ rũ xuống, như thể đã c.h.ế.t hẳn rồi.
Khi sắp lướt qua nhau, Lý Đào Hoa ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc trên người Hứa Văn Hồ, trong lúc cuống quýt, tay nàng mò ra sau lưng, định rút con d.a.o mổ lợn giấu trong áo.
Ở góc độ không ai chú ý, Hứa Văn Hồ hé mắt, liếc nhìn nàng một cái.
C.h.ế.t đến nơi rồi mà trong mắt chàng chỉ có sự không nỡ dành cho nàng.
Ánh mắt chàng nói: Đừng manh động.
Lý Đào Hoa nghiến chặt răng, giữ c.h.ặ.t t.a.y lại, ép mình đứng yên.
Nàng không dám quay đầu nhìn, chỉ có thể dựa vào âm thanh để đoán xem Hứa Văn Hồ bị đưa đi bao xa.
Mãi đến khi tiếng lê bước biến mất hẳn, nàng mới bừng tỉnh, mặc kệ Khổng Tự Xương và Trương Bỉnh Nhân vừa rời đi chưa lâu, quay người lao vụt ra ngoài đuổi theo.
...
Xe ngựa lao vun vút trên con phố dài vắng tanh, màn đêm đen kịt như mực, chỉ có ánh trăng trắng bệch lạnh lẽo.
Lý Đào Hoa chạy thục mạng dưới ánh trăng, đuổi theo chiếc xe ngựa. Chân đau đến tê dại, thở không ra hơi nhưng nàng không chịu dừng lại. Dù vậy, bước chân nàng vẫn ngày càng chậm dần.
Mắt thấy chiếc xe ngựa sắp khuất dạng, lòng Lý Đào Hoa nóng như lửa đốt. Nàng c.ắ.n răng, định sải bước dài hơn thì đạp phải hòn đá, ngã sõng soài xuống đất.
Vết thương ở chân đau buốt tận tim, lòng nàng tuyệt vọng cùng cực. Lý Đào Hoa ngẩng đầu nhìn chiếc xe ngựa sắp chìm vào màn đêm, nước mắt trào ra giàn giụa.
Nàng chẳng màng nguy hiểm nữa, hướng về phía xe ngựa gào lên: "Hứa Văn Hồ! Hứa Văn Hồ!"
Tiếng bánh xe lộc cộc dồn dập, âm thanh từ to dần nhỏ đi. Lý Đào Hoa cố bò dậy mấy lần không được, tuyệt vọng úp mặt xuống đất khóc lớn, miệng không ngừng gọi tên Hứa Văn Hồ.
Đúng lúc này, tiếng bánh xe ngựa dừng lại.
Chỉ nghe một tiếng "bịch" nặng nề rơi xuống đất, có người bị đẩy ra khỏi xe, phát ra tiếng kêu đau đớn ngắn ngủi.
Chính là giọng của Hứa Văn Hồ.
...