“Hiện giờ tất cả các thế gia võ tướng có quan hệ mật thiết với Hoàng hậu và Thái t.ử đều đã bị bắt giam. Xem ra lần này hoàng đế thật sự quyết tâm rồi.”
“Bảy ngày sau sẽ đích thân thẩm vấn trước ngự tiền. Nếu định tội, sẽ xử trảm ngay tại chỗ.”
Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Toàn thân ta cứng đờ, cảm giác m.á.u thịt như đang bị lăn trong lửa. Cả khối băng trong tay cũng như bốc cháy, nóng đến mức khiến nước mắt ta cứ dâng lên từng đợt.
Vệ Vô Hoạn, tên l.ừ.a đ.ả.o đáng ghét đó.
Hắn đã sớm đoán được hết thảy nên mới giao ta và Vệ phu nhân cho Tây Bình quận chúa.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, nước mắt cứ xoay vòng trong hốc mắt nhưng ta không thể khóc.
Khóc không cứu được hắn, ta phải nghĩ cách, làm a phải cứu hắn.
“Các ngươi hộ tống họ về Tây Bình. Ta ở lại vào triều, minh oan cho Vệ Vô Hoạn và những người khác.”
Quận chúa nhanh ch.óng sai người thu xếp hành lý, chuẩn bị xe ngựa đưa chúng ta đi.
“Đương kim bệ hạ căm ghét nhất thuật vu cổ. Giang Trọng bọn họ lần này ra tay quá độc, quận chúa không đấu lại đâu...”
Một thị nữ đau lòng lên tiếng khuyên can.
Không đấu lại thì khỏi đấu, trực tiếp ra tay.
Trong đầu ta chợt vang lên giọng nói của Vệ Vô Hoạn.
Ta vô thức nói ra thành lời, mọi người đều quay sang nhìn ta.
Mắt quận chúa sáng lên, nhưng rất nhanh lại thở dài:
“Nhưng lần này ta ra ngoài chỉ mang theo năm trăm phủ binh, không đủ.”
“Ta còn biết một mật đạo có thể lẻn vào hoàng cung. Ta có thể thay y phục của Vệ Vô Hoạn, đổi hắn ra ngoài...” Ta nắm lấy tay áo nàng cầu xin.
“Không được.” Quận chúa lập tức từ chối, không nói thêm lời nào đã đẩy ta lên xe ngựa.
“Ta đã hứa với hắn nhất định sẽ đưa các ngươi bình an đến Tây Bình. Đừng nói nữa, ta sẽ nghĩ cách.”
Ta sốt ruột muốn c.h.ế.t nhưng xe ngựa đã lăn bánh từ cửa sau phủ quận chúa.
Ta đành im lặng, bảo vệ Vệ phu nhân, ẩn mình ở phía trong xe.
Xe ngựa lợi dụng màn đêm, men theo đường nhỏ ra khỏi thành.
Nhìn thấy phía chân trời dần hiện lên sắc trắng như bụng cá, ta nằm bên cửa sổ nhìn kinh thành ngày càng xa, lòng rối như tơ vò.
Một đêm đã trôi qua, chỉ còn sáu ngày.
Giá như ta có binh mã thì tốt biết bao.
Ta hiểu rõ địa hình kinh thành, biết nơi nào phòng thủ yếu nhất, ta có thể dẫn người xông vào cướp pháp trường.
Nhưng hiện giờ bên cạnh ta chỉ có năm mươi phủ binh của quận chúa.
“Dạo này bọn sơn phỉ càng lúc càng hung hăng. Tên nào tên nấy đều cùng hung cực ác. Loại người như vậy mà còn được chiêu an thành hộ vệ binh, thật không biết là phúc hay họa.”
“Ai bảo không phải chứ. Tính mấy ngọn núi quanh đây, ít nhất cũng phải có hai vạn sơn phỉ. Lần trước triều đình phái một nghìn cấm vệ quân tới mà còn không dẹp nổi.”
“...”
Cùng hung cực ác, chiêu an thành binh, có thể đối đầu với cấm vệ quân.
Đây chẳng phải chính là binh mã mà ta c.ầ.n s.ao!
Ta kích động đến mức tay run lên, vén rèm xe.
Bên ngoài thị nữ thân cận của quận chúa đang ngồi.
“Đừng cầu ta đưa ngươi quay lại. Ta đã hứa với quận chúa, nhất định phải đưa ngươi bình an tới Tây Bình.”
Giọng nàng lạnh lùng.
Ta cụp mắt.
Quả nhiên, người bên cạnh quận chúa đều là những kẻ cứng đầu, coi trọng lời hứa.
Nhưng ta cược rằng thứ họ coi trọng hơn lời hứa chính là sự an nguy của chủ t.ử mình.
Ta ngoan ngoãn mỉm cười:
“Không quay lại đâu. Chỉ là ta biết một con đường núi gần hơn. Có lẽ tỷ tỷ còn kịp dẫn binh mã quay về tiếp ứng quận chúa.”
Nàng cau mày nhưng khi nghe nửa câu sau, liền không còn nghi ngờ nữa:
“Được, vậy ngươi dẫn đường.”
Mấy năm nay vì muốn quay về biên quan tìm phụ thân, ta đã thuộc lòng bản đồ từ lâu.
Mấy ngọn núi phía tây này chỗ nào có sơn phỉ, ta càng rõ như lòng bàn tay.
Chỉ là ta không thể dẫn theo Vệ phu nhân đi mạo hiểm.
“Tỷ tỷ dẫn người theo đường nhỏ để tiết kiệm thời gian. Phu nhân sức khỏe không tốt, đi đường lớn sẽ an toàn hơn. Như vậy hai bên đều không bị chậm trễ.”
Nhung Nhung cảm thấy ta suy nghĩ rất chu toàn, hoàn toàn không sinh nghi.
Đến chân núi, chúng ta chia làm hai đường.
Hai mươi người đi theo ta lên đường núi, ba mươi người còn lại hộ tống xe ngựa của Vệ phu nhân tiếp tục lên đường.
Ta xin hai bộ nam trang của thị vệ.
Một bộ đưa cho Nhung Nhung, một bộ tự mình thay vào.
Sau đó lại làm theo cách ăn mặc trước đây mỗi lần lén cùng Vệ Vô Hoạn trốn đi thanh lâu chơi.
Ta thành thạo bôi một nắm bụi đen từ bánh xe ngựa lên môi.
Rồi lấy từ trong xe ra một chiếc hòm nhỏ.
Trong hòm toàn là vàng thỏi cùng các loại ngọc bội vàng bạc đeo thắt lưng.
Ta chia đều cho hai mươi người, bảo bọn họ đều treo bên hông.
“Ngươi phiền phức thật đấy. Tốt nhất là ngươi thật sự có thể giúp ta kịp thời điều binh quay về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhung Nhung vô cùng mất kiên nhẫn.
Nhất định sẽ có binh mã và đao kiếm quay về, chỉ là số binh mã ấy có phải do Tây Bình điều tới hay không… thì chưa chắc.
18
Ta dẫn theo bọn họ một đường lên núi, vòng qua một tảng đá lớn, vừa ngẩng đầu đã đụng phải một toán sơn phỉ.
Không nói hai lời, mấy thanh đao kiếm đã kề ngay lên cổ chúng ta.
Những gương mặt hung thần ác sát dí sát trước mắt ta, lưỡi đao lạnh đến mức khiến ta muốn run lên.
“Làm gì tới đây?”
Sắc mặt Nhung Nhung biến đổi:
“Tìm...”
“Chiêu an!”
Ta dùng sức véo mạnh vào đùi để kiềm chế cơn run, cố tình khàn giọng hét lớn át đi nửa câu sau của nàng.
Mắt đám thổ phỉ lập tức sáng rực lên.
Bọn chúng vội vàng mời chúng ta lên sơn trại.
“Có hai mươi người thôi à? Sao còn có một tên trông giống nữ nhân thế kia?”
Đại đương gia tự mình đi vòng quanh chúng ta hết lượt này đến lượt khác.
Ta thấy ánh mắt nghi ngờ của hắn dừng lại trên người Nhung Nhung.
Ta đã chuẩn bị từ trước:
“Là nội giám trong cung. Từ nhỏ đã bị thiến, đương nhiên không giống người thường.”
Nhung Nhung kinh ngạc nhìn ta, rồi chậm rãi quay đầu đi, ngậm miệng lại.
Đại đương gia hừ lạnh:
“Thế nào? Long Mãng Sơn được Giang Trọng đích thân tới mời, còn chỗ bọn ta lại chỉ phái một tên hoạn quan tới? Là coi thường bọn ta, cảm thấy bọn ta chưa từng đồ thôn nên không đủ hung mãnh phải không?”
“Sao có thể được.”
Ta cười nịnh nọt bước lên trước, tháo ngọc bội vàng bên hông đưa cho hắn.
Bên cạnh miếng ngọc có khắc hoa áp riêng của Giang Trọng.
Đây chính là gia sản năm xưa của Giang Trọng. Ta vẫn luôn giữ lại chưa động tới, giờ cuối cùng cũng có đất dụng võ.
“Giang đại nhân và bệ hạ hiện giờ gặp nạn. Đại nhân đã nói hết lời tốt đẹp trước mặt bệ hạ, khen các vị ở Tây Sơn ai nấy đều thần dũng. Bệ hạ lập tức phái nội giám đại nhân đi theo để thể hiện thành ý với các vị.”
Ta thấy trên mặt hắn đã lộ vẻ đắc ý mơ hồ, lập tức ghé sát tới, hạ thấp giọng.
“Nếu không tin, ngài cứ đi dò hỏi thử xem. Kinh đô đã phong thành, chuyện liên quan đến mưu triều soán vị. Lúc này nếu ngài cùng tiến vào cứu bệ hạ và Giang đại nhân, đó chính là công lao khai quốc nguyên huân đấy.”
Đại đương gia nửa tin nửa ngờ, lập tức sai người xuống núi dò la tin tức.
Tin tức mang về đương nhiên hoàn toàn giống những gì ta nói.
Ta đâu có nói dối, chỉ là hiểu thế nào thì phải xem bản thân hắn thôi.
Đại đương gia lập tức đồng ý nhận chiêu an, còn tự mình hộ tống chúng ta đến mấy ngọn núi khác.
Thậm chí còn chủ động làm thuyết khách.
“Chiêu an tốt biết bao! Bọn ta làm cướp chẳng phải vì không gặp đúng thời loạn lạc sao? Giờ cùng nhau xông vào đó một phen, sau này thành khai quốc nguyên huân, còn tốt hơn làm sơn phỉ nhiều.”
“Nhi t.ử nhà ngươi học hành giỏi như vậy. Không làm sơn phỉ nữa, sau này còn có thể thi Trạng nguyên đấy.”
“Chắc chắn là thật. Ngươi nhìn tên cầm đầu gầy nhẳng này xem, dám một mình lên núi, chắc chắn có bối cảnh lớn. Nhìn thấy đại đao của ta mà chân còn chẳng run.”
Đại đương gia Trần An chỉ vào ta.
Ta giữ nụ cười đầy vẻ quan phương, hơi ngẩng cằm lên, bắt chước đám người Giang Trọng cái bộ dạng mắt ch.ó coi thường người khác đến mười phần giống hệt.
Chỉ là thỉnh thoảng có cơn gió thổi tới, bộ y phục sau lưng đã thấm đẫm mồ hôi vẫn lạnh đến mức khiến ta muốn run lên.
Đám sơn phỉ này đều không có học thức bao nhiêu, nhưng lại có sức lực và chút võ nghệ.
Bọn chúng nghĩ rất đơn giản.
Trước kia vì muốn sống tốt hơn, g.i.ế.c người cướp của, chặn đường đoạt tiền cũng dám làm.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nhưng nếu có thể sống tốt hơn nữa, có tiền kiếm, có tiền đồ, thậm chí còn có thể xóa sạch những món nợ m.á.u trước kia. Thì chuyện tốt như vậy càng phải làm.
Đến chiều tối ngày hôm sau.
Toàn bộ các sơn trại ở Tây Sơn, tổng cộng hơn hai vạn ba nghìn người, đều quy thuận dưới trướng chúng ta.
Nhung Nhung nhân lúc không có ai kéo ta sang một bên.
“Nếu còn chậm nữa sẽ không kịp về Tây Bình. Làm sao điều binh mã cứu quận chúa bọn họ đây?”
Ta chỉ về phía sau,bnơi đám sơn phỉ đã tự giác kết thành từng đội.
“Binh mã.”
“Ngươi điên rồi sao?!” Nhung Nhung kinh hãi.
“Làm sao ngươi dám?”
“Ngươi lấy gì bảo đảm bọn chúng nhất định chịu bán mạng cho chúng ta?”
“Không phải vì chúng ta.” Ta nhìn nàng.
“Là vì công danh lợi lộc của chính bọn chúng.”
Ví dụ như tấm thẻ vàng hiện giờ đang treo bên hông Trần An.
“Nhưng bọn chúng chưa từng được huấn luyện, ngay cả áo giáp cũng không có. Đứng trước cổng thành còn chẳng được quân canh coi ra gì.”
“Huống hồ chỉ cần vào thành, bọn chúng sẽ biết người thật sự sắp bị c.h.é.m đầu căn bản không phải Giang Trọng. Chuyện cần vương hộ giá, khai quốc nguyên huân đều là giả.”
“Làm sao bọn chúng còn giúp chúng ta cứu người được...”
“Bảy ngày sau sẽ đích thân thẩm vấn trước ngự tiền. Nếu định tội, sẽ xử trảm ngay tại chỗ.”
Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Toàn thân ta cứng đờ, cảm giác m.á.u thịt như đang bị lăn trong lửa. Cả khối băng trong tay cũng như bốc cháy, nóng đến mức khiến nước mắt ta cứ dâng lên từng đợt.
Vệ Vô Hoạn, tên l.ừ.a đ.ả.o đáng ghét đó.
Hắn đã sớm đoán được hết thảy nên mới giao ta và Vệ phu nhân cho Tây Bình quận chúa.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, nước mắt cứ xoay vòng trong hốc mắt nhưng ta không thể khóc.
Khóc không cứu được hắn, ta phải nghĩ cách, làm a phải cứu hắn.
“Các ngươi hộ tống họ về Tây Bình. Ta ở lại vào triều, minh oan cho Vệ Vô Hoạn và những người khác.”
Quận chúa nhanh ch.óng sai người thu xếp hành lý, chuẩn bị xe ngựa đưa chúng ta đi.
“Đương kim bệ hạ căm ghét nhất thuật vu cổ. Giang Trọng bọn họ lần này ra tay quá độc, quận chúa không đấu lại đâu...”
Một thị nữ đau lòng lên tiếng khuyên can.
Không đấu lại thì khỏi đấu, trực tiếp ra tay.
Trong đầu ta chợt vang lên giọng nói của Vệ Vô Hoạn.
Ta vô thức nói ra thành lời, mọi người đều quay sang nhìn ta.
Mắt quận chúa sáng lên, nhưng rất nhanh lại thở dài:
“Nhưng lần này ta ra ngoài chỉ mang theo năm trăm phủ binh, không đủ.”
“Ta còn biết một mật đạo có thể lẻn vào hoàng cung. Ta có thể thay y phục của Vệ Vô Hoạn, đổi hắn ra ngoài...” Ta nắm lấy tay áo nàng cầu xin.
“Không được.” Quận chúa lập tức từ chối, không nói thêm lời nào đã đẩy ta lên xe ngựa.
“Ta đã hứa với hắn nhất định sẽ đưa các ngươi bình an đến Tây Bình. Đừng nói nữa, ta sẽ nghĩ cách.”
Ta sốt ruột muốn c.h.ế.t nhưng xe ngựa đã lăn bánh từ cửa sau phủ quận chúa.
Ta đành im lặng, bảo vệ Vệ phu nhân, ẩn mình ở phía trong xe.
Xe ngựa lợi dụng màn đêm, men theo đường nhỏ ra khỏi thành.
Nhìn thấy phía chân trời dần hiện lên sắc trắng như bụng cá, ta nằm bên cửa sổ nhìn kinh thành ngày càng xa, lòng rối như tơ vò.
Một đêm đã trôi qua, chỉ còn sáu ngày.
Giá như ta có binh mã thì tốt biết bao.
Ta hiểu rõ địa hình kinh thành, biết nơi nào phòng thủ yếu nhất, ta có thể dẫn người xông vào cướp pháp trường.
Nhưng hiện giờ bên cạnh ta chỉ có năm mươi phủ binh của quận chúa.
“Dạo này bọn sơn phỉ càng lúc càng hung hăng. Tên nào tên nấy đều cùng hung cực ác. Loại người như vậy mà còn được chiêu an thành hộ vệ binh, thật không biết là phúc hay họa.”
“Ai bảo không phải chứ. Tính mấy ngọn núi quanh đây, ít nhất cũng phải có hai vạn sơn phỉ. Lần trước triều đình phái một nghìn cấm vệ quân tới mà còn không dẹp nổi.”
“...”
Cùng hung cực ác, chiêu an thành binh, có thể đối đầu với cấm vệ quân.
Đây chẳng phải chính là binh mã mà ta c.ầ.n s.ao!
Ta kích động đến mức tay run lên, vén rèm xe.
Bên ngoài thị nữ thân cận của quận chúa đang ngồi.
“Đừng cầu ta đưa ngươi quay lại. Ta đã hứa với quận chúa, nhất định phải đưa ngươi bình an tới Tây Bình.”
Giọng nàng lạnh lùng.
Ta cụp mắt.
Quả nhiên, người bên cạnh quận chúa đều là những kẻ cứng đầu, coi trọng lời hứa.
Nhưng ta cược rằng thứ họ coi trọng hơn lời hứa chính là sự an nguy của chủ t.ử mình.
Ta ngoan ngoãn mỉm cười:
“Không quay lại đâu. Chỉ là ta biết một con đường núi gần hơn. Có lẽ tỷ tỷ còn kịp dẫn binh mã quay về tiếp ứng quận chúa.”
Nàng cau mày nhưng khi nghe nửa câu sau, liền không còn nghi ngờ nữa:
“Được, vậy ngươi dẫn đường.”
Mấy năm nay vì muốn quay về biên quan tìm phụ thân, ta đã thuộc lòng bản đồ từ lâu.
Mấy ngọn núi phía tây này chỗ nào có sơn phỉ, ta càng rõ như lòng bàn tay.
Chỉ là ta không thể dẫn theo Vệ phu nhân đi mạo hiểm.
“Tỷ tỷ dẫn người theo đường nhỏ để tiết kiệm thời gian. Phu nhân sức khỏe không tốt, đi đường lớn sẽ an toàn hơn. Như vậy hai bên đều không bị chậm trễ.”
Nhung Nhung cảm thấy ta suy nghĩ rất chu toàn, hoàn toàn không sinh nghi.
Đến chân núi, chúng ta chia làm hai đường.
Hai mươi người đi theo ta lên đường núi, ba mươi người còn lại hộ tống xe ngựa của Vệ phu nhân tiếp tục lên đường.
Ta xin hai bộ nam trang của thị vệ.
Một bộ đưa cho Nhung Nhung, một bộ tự mình thay vào.
Sau đó lại làm theo cách ăn mặc trước đây mỗi lần lén cùng Vệ Vô Hoạn trốn đi thanh lâu chơi.
Ta thành thạo bôi một nắm bụi đen từ bánh xe ngựa lên môi.
Rồi lấy từ trong xe ra một chiếc hòm nhỏ.
Trong hòm toàn là vàng thỏi cùng các loại ngọc bội vàng bạc đeo thắt lưng.
Ta chia đều cho hai mươi người, bảo bọn họ đều treo bên hông.
“Ngươi phiền phức thật đấy. Tốt nhất là ngươi thật sự có thể giúp ta kịp thời điều binh quay về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhung Nhung vô cùng mất kiên nhẫn.
Nhất định sẽ có binh mã và đao kiếm quay về, chỉ là số binh mã ấy có phải do Tây Bình điều tới hay không… thì chưa chắc.
18
Ta dẫn theo bọn họ một đường lên núi, vòng qua một tảng đá lớn, vừa ngẩng đầu đã đụng phải một toán sơn phỉ.
Không nói hai lời, mấy thanh đao kiếm đã kề ngay lên cổ chúng ta.
Những gương mặt hung thần ác sát dí sát trước mắt ta, lưỡi đao lạnh đến mức khiến ta muốn run lên.
“Làm gì tới đây?”
Sắc mặt Nhung Nhung biến đổi:
“Tìm...”
“Chiêu an!”
Ta dùng sức véo mạnh vào đùi để kiềm chế cơn run, cố tình khàn giọng hét lớn át đi nửa câu sau của nàng.
Mắt đám thổ phỉ lập tức sáng rực lên.
Bọn chúng vội vàng mời chúng ta lên sơn trại.
“Có hai mươi người thôi à? Sao còn có một tên trông giống nữ nhân thế kia?”
Đại đương gia tự mình đi vòng quanh chúng ta hết lượt này đến lượt khác.
Ta thấy ánh mắt nghi ngờ của hắn dừng lại trên người Nhung Nhung.
Ta đã chuẩn bị từ trước:
“Là nội giám trong cung. Từ nhỏ đã bị thiến, đương nhiên không giống người thường.”
Nhung Nhung kinh ngạc nhìn ta, rồi chậm rãi quay đầu đi, ngậm miệng lại.
Đại đương gia hừ lạnh:
“Thế nào? Long Mãng Sơn được Giang Trọng đích thân tới mời, còn chỗ bọn ta lại chỉ phái một tên hoạn quan tới? Là coi thường bọn ta, cảm thấy bọn ta chưa từng đồ thôn nên không đủ hung mãnh phải không?”
“Sao có thể được.”
Ta cười nịnh nọt bước lên trước, tháo ngọc bội vàng bên hông đưa cho hắn.
Bên cạnh miếng ngọc có khắc hoa áp riêng của Giang Trọng.
Đây chính là gia sản năm xưa của Giang Trọng. Ta vẫn luôn giữ lại chưa động tới, giờ cuối cùng cũng có đất dụng võ.
“Giang đại nhân và bệ hạ hiện giờ gặp nạn. Đại nhân đã nói hết lời tốt đẹp trước mặt bệ hạ, khen các vị ở Tây Sơn ai nấy đều thần dũng. Bệ hạ lập tức phái nội giám đại nhân đi theo để thể hiện thành ý với các vị.”
Ta thấy trên mặt hắn đã lộ vẻ đắc ý mơ hồ, lập tức ghé sát tới, hạ thấp giọng.
“Nếu không tin, ngài cứ đi dò hỏi thử xem. Kinh đô đã phong thành, chuyện liên quan đến mưu triều soán vị. Lúc này nếu ngài cùng tiến vào cứu bệ hạ và Giang đại nhân, đó chính là công lao khai quốc nguyên huân đấy.”
Đại đương gia nửa tin nửa ngờ, lập tức sai người xuống núi dò la tin tức.
Tin tức mang về đương nhiên hoàn toàn giống những gì ta nói.
Ta đâu có nói dối, chỉ là hiểu thế nào thì phải xem bản thân hắn thôi.
Đại đương gia lập tức đồng ý nhận chiêu an, còn tự mình hộ tống chúng ta đến mấy ngọn núi khác.
Thậm chí còn chủ động làm thuyết khách.
“Chiêu an tốt biết bao! Bọn ta làm cướp chẳng phải vì không gặp đúng thời loạn lạc sao? Giờ cùng nhau xông vào đó một phen, sau này thành khai quốc nguyên huân, còn tốt hơn làm sơn phỉ nhiều.”
“Nhi t.ử nhà ngươi học hành giỏi như vậy. Không làm sơn phỉ nữa, sau này còn có thể thi Trạng nguyên đấy.”
“Chắc chắn là thật. Ngươi nhìn tên cầm đầu gầy nhẳng này xem, dám một mình lên núi, chắc chắn có bối cảnh lớn. Nhìn thấy đại đao của ta mà chân còn chẳng run.”
Đại đương gia Trần An chỉ vào ta.
Ta giữ nụ cười đầy vẻ quan phương, hơi ngẩng cằm lên, bắt chước đám người Giang Trọng cái bộ dạng mắt ch.ó coi thường người khác đến mười phần giống hệt.
Chỉ là thỉnh thoảng có cơn gió thổi tới, bộ y phục sau lưng đã thấm đẫm mồ hôi vẫn lạnh đến mức khiến ta muốn run lên.
Đám sơn phỉ này đều không có học thức bao nhiêu, nhưng lại có sức lực và chút võ nghệ.
Bọn chúng nghĩ rất đơn giản.
Trước kia vì muốn sống tốt hơn, g.i.ế.c người cướp của, chặn đường đoạt tiền cũng dám làm.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nhưng nếu có thể sống tốt hơn nữa, có tiền kiếm, có tiền đồ, thậm chí còn có thể xóa sạch những món nợ m.á.u trước kia. Thì chuyện tốt như vậy càng phải làm.
Đến chiều tối ngày hôm sau.
Toàn bộ các sơn trại ở Tây Sơn, tổng cộng hơn hai vạn ba nghìn người, đều quy thuận dưới trướng chúng ta.
Nhung Nhung nhân lúc không có ai kéo ta sang một bên.
“Nếu còn chậm nữa sẽ không kịp về Tây Bình. Làm sao điều binh mã cứu quận chúa bọn họ đây?”
Ta chỉ về phía sau,bnơi đám sơn phỉ đã tự giác kết thành từng đội.
“Binh mã.”
“Ngươi điên rồi sao?!” Nhung Nhung kinh hãi.
“Làm sao ngươi dám?”
“Ngươi lấy gì bảo đảm bọn chúng nhất định chịu bán mạng cho chúng ta?”
“Không phải vì chúng ta.” Ta nhìn nàng.
“Là vì công danh lợi lộc của chính bọn chúng.”
Ví dụ như tấm thẻ vàng hiện giờ đang treo bên hông Trần An.
“Nhưng bọn chúng chưa từng được huấn luyện, ngay cả áo giáp cũng không có. Đứng trước cổng thành còn chẳng được quân canh coi ra gì.”
“Huống hồ chỉ cần vào thành, bọn chúng sẽ biết người thật sự sắp bị c.h.é.m đầu căn bản không phải Giang Trọng. Chuyện cần vương hộ giá, khai quốc nguyên huân đều là giả.”
“Làm sao bọn chúng còn giúp chúng ta cứu người được...”