Huyền Minh Nguyệt

Chương 10

Nhung Nhung sốt ruột đến mức giậm chân.

“Không phải giả.”

Ta nghiêm túc nhìn nàng, ánh mắt vô cùng kiên định.

“Hộ giá, ta chưa từng nói hộ giá cho đương kim bệ hạ. Thái t.ử đăng cơ, chính là vị hoàng đế khai quốc mới.”

“Bọn chúng không bị ai để ý, mới có thể thuận lợi vào thành. Không có quy củ trận pháp, mới có thể khuấy đục cả vũng nước.”

“Đợi đến khi vào thành, bọn chúng sẽ không còn đường lui nữa. Không muốn c.h.ế.t thì chỉ có thể cùng chúng ta làm tới cùng.”

Nhung Nhung im bặt.

Nàng lùi lại nửa bước, ánh mắt nhìn ta giống như nhìn một con quái vật.

Rất lâu sau mới lên tiếng:

“Dáng vẻ này của ngươi... thật sự rất giống Vệ tiểu tướng quân. Nhưng ngươi còn tàn nhẫn hơn hắn.”

Tàn nhẫn sao? Ta không biết.

Ta chỉ biết làm vậy có thể cứu hắn, ta nhất định phải cứu hắn.

19

Ta để Nhung Nhung cùng hai mươi hộ vệ thân cận của quận chúa làm các tiểu đầu lĩnh.

Dẫn toàn bộ sơn phỉ chia thành bốn đội.

Ba đội, mỗi đội một nghìn người, lần lượt từ ba cửa Đông, Nam, Bắc mặc thường phục lẻn vào thành.

Hiện giờ hoàng đế và Giang Trọng chỉ cho rằng đại cục đã định, kinh thành chỉ được vào mà không được ra.

Giang Trọng hận không thể đạp Vệ Vô Hoạn xuống tận bùn đất, còn cố ý truyền tin rộng khắp, cho phép bá tánh đến xem c.h.é.m đầu nghịch tặc.

Vào thành thêm vài nghìn người, hắn chỉ càng vui mừng hơn.

Đội còn lại do chính Nhung Nhung dẫn đầu, tới Tây Môn gây chuyện.

“Nhỡ đâu kẻ ra khỏi thành là Giang Trọng, hoặc bọn họ điều quá nhiều binh mã, muốn bỏ chạy thì sao?”

Nhung Nhung vẫn còn hơi nghi ngờ.

“Giang Trọng sẽ không ra ngoài.”

Hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để sỉ nhục Vệ Vô Hoạn. Lúc này e rằng hắn chỉ hận không thể ở lì trong hình phòng.

Nghĩ đến đây, trong lòng ta lại dâng lên một trận đau đớn nghẹn ngào.

Ta nhắm mắt lại, ép nước mắt trở vào.

Vẫn chưa phải lúc để đau lòng.

Ta càng bình tĩnh thêm một phần, sẽ càng cứu được Vệ Vô Hoạn sớm thêm một phần.

“Cấm vệ quân cũng sẽ không được điều ra ngoài để dẹp loạn sơn phỉ. Những kẻ có thể ra khỏi thành chỉ có đám người Long Mãng Sơn vừa mới được chiêu an, hiện còn chưa có việc gì làm.”

“Long Mãng Sơn vốn đã có thù với đám Tây Sơn. Cơ hội công báo tư thù tốt như vậy, sao chúng có thể bỏ qua?”

“Chỉ cần bọn chúng đ.á.n.h nhau, bên ngoài thành sẽ hoàn toàn hỗn loạn. Đợi Giang Trọng và cấm vệ quân đều ra khỏi thành trấn áp, ngươi lấy pháo hoa làm hiệu, ta sẽ dẫn người trực tiếp xông vào hoàng cung.”

Còn việc nếu Giang Trọng xuất hiện thì sẽ lộ tẩy...

Đến lúc ấy cũng đã quá muộn rồi.

Dù đám sơn phỉ có biết mình bị lừa, chúng cũng chỉ có thể c.ắ.n răng đ.á.n.h tiếp.

Chúng sẽ không cầu xin tha mạng, chúng biết rất rõ cái giá của việc cầu xin tha mạng là gì.

Chính là giống như những thôn dân từng bị chúng đồ sát năm xưa, chỉ có thể ngồi chờ c.h.ế.t.

Nhung Nhung không nói thêm nữa, nhanh ch.óng truyền đạt kế hoạch cho mười chín người còn lại.

Nhân lúc màn đêm mờ mịt, chúng ta lập tức xuống núi.

Binh lính canh thành đã buồn ngủ đến mức mí mắt díp lại.

Lệnh cấm chỉ cho vào không cho ra vẫn còn đó.

Bởi vậy, đối với người vào thành, bọn chúng trực tiếp cho đi qua.

Sau hai canh giờ liên tục chia nhau tiến vào thành.

Đến lúc trăng sáng treo cao, ba đội nhân mã đã toàn bộ vào được kinh thành.

Trên đường chỉ lác đác vài người qua lại.

Ta sắp xếp những người khác lần lượt ẩn náu trong các ngôi miếu hoang, Vệ gia và những nơi khác.

Riêng ta dẫn theo năm trăm người đến doanh trại hỏa khí trước.

Một tay ta cầm lệnh bài của Vệ Vô Hoạn, tay còn lại giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t thanh đoản đao.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Hỏa khí doanh trước đây vốn thuộc về Vệ gia, ta cầu mong bọn họ vẫn còn tình nghĩa với Vệ gia.

Nếu lệnh bài vô dụng… thì đao của ta cũng rất nhanh.

Người giữ doanh trại vừa nhìn thấy ta thì sững người.

Không đợi ta lấy lệnh bài ra, hắn đã vội vàng mở cửa, kéo cả đoàn chúng ta vào bên trong.

Năm trăm người lập tức khiến hỏa khí doanh chật kín.

“Tiểu Thiện cô nương, sao cô lại quay về rồi?”

Người giữ doanh đầy vẻ căng thẳng.

Ta không có tâm trạng suy nghĩ xem sự căng thẳng ấy có gì kỳ lạ.

“Hỏa s.ú.n.g đâu? Ngươi chịu cho ta vào, tức là vẫn xem Vệ gia là chủ đúng không?”

“Mau giao ra đây. Ta muốn đi cứu Vệ Vô Hoạn.”

Hắn đầy vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.

Ta lập tức rút đoản đao, kề lên cổ hắn.

“Ta không làm khó ngươi nhưng ta đang căng thẳng đến mức tay run. Ngươi tốt nhất nên giao hỏa s.ú.n.g ra nhanh một chút, kẻo lỡ tay cứa rách cổ ngươi!”

“Chưa tới lúc đâu, Tiểu Thiện cô nương.”

Hắn khổ sở ra mặt.

“Bảy ngày vẫn chưa hết, Vệ tiểu tướng quân còn chưa bị đưa ra pháp trường.”

“Dù cô muốn cùng mọi người cướp pháp trường thì cũng phải đợi thêm...”

Cùng mọi người cướp pháp trường?

Ta nhíu mày, lời hắn nói thật kỳ quái.

“Ta không tới để cướp pháp trường.” Ta cau mày.

“Trong thành có ba nghìn người, ngoài thành còn gần hai vạn người nữa. Ta tới để tạo phản.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Người giữ doanh trại trợn tròn mắt kinh ngạc.

Hắn còn muốn nói gì đó nhưng ta đã hết kiên nhẫn.

Ba ngày đã trôi qua, ta không biết Vệ Vô Hoạn đã bị hành hạ đến mức nào rồi.

Ta không đợi nổi đến ngày thứ bảy nữa.

Ta giơ tay đ.á.n.h ngất người giữ doanh, một đường xông thẳng vào trong doanh trại.

Những người ta gặp dọc đường đều mang vẻ mặt muốn nói lại thôi, ta coi như không thấy.

Ta lấy đi toàn bộ hỏa s.ú.n.g, lại từ cửa sau trực tiếp lẻn vào kho binh khí bên cạnh.

Sai người thay y phục, rồi gọi những người khác tới mặc giáp trụ.

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa.

Ta tìm đám tiểu khất cái, dặn chúng bất cứ lúc nào có tin tức cũng phải lập tức báo cho ta.

Khi vầng trăng đã ngả về phía tây, đột nhiên phía Tây Môn vang lên một trận náo loạn.

20

Người của Nhung Nhung bắt đầu gây náo loạn ở Tây Môn.

Đám tiểu khất cái chạy đi chạy lại truyền tin.

Quả đúng như ta dự liệu, đám sơn phỉ Long Mãng Sơn vừa được chiêu an đã bị phái ra ngoài trấn áp.

Mà Xa bá, người chuyên đưa rau vào cung, cũng truyền ra tin tức: hoàng đế nghe nói sơn phỉ đã gây loạn đến tận kinh thành thì long nhan đại nộ, đã hạ chỉ lệnh cho Giang Trọng mau ch.óng xử lý.

Một canh giờ sau, Giang Trọng dẫn theo cấm quân ra khỏi thành.

Một chùm pháo hoa b.ắ.n thẳng lên bầu trời phía tây.

“Vào cung, hộ giá!”

Ta lớn tiếng hô vang, tất cả mọi người đều đồng thanh hô khẩu hiệu theo ta, lao nhanh về phía cổng cung trong màn đêm.

Dưới bóng tối chỉ thấy một đội người mặc trang phục cấm quân, cầm binh khí chỉ cấm quân mới có, đang nhanh ch.óng kéo tới.

Ngoài thành đã loạn thành một mớ hỗn độn.

Thống lĩnh thị vệ nào còn kịp phân biệt thật giả nữa, trực tiếp cho qua.

“Đều là những gương mặt lạ cả, không tra xét sao? Nhỡ đâu là phản tặc thì sao?”

Một tên thị vệ còn muốn ngăn lại.

“Sao có thể được.”

Vị thống lĩnh thị vệ khẳng định chắc nịch.

“Giả dạng cấm quân vào cung tạo phản, trừ phi điên rồi.”

Ta vừa chỉ huy người tiến vào, vừa ghé sát tai hắn, hạ thấp giọng nói:

“Giang đại tướng quân phản rồi. Ngoài thành là binh mã của Giang đại tướng quân giả dạng sơn phỉ.”

“Huynh đệ của chúng ta c.h.ế.t hơn nửa. Chúng ta thường trú ở cổng thành, ít khi vào cung, đi chậm nên mới còn sống quay về cứu giá, đương nhiên là gương mặt lạ.”

“Chư vị lát nữa nhất định phải giữ c.h.ặ.t cung môn, đề phòng Giang Trọng!”

Nói xong, ta lấy ra tấm kim bài cuối cùng của Giang gia, bên trên đã sớm nhuốm đầy m.á.u.

“Đây là thứ huynh đệ ta liều mạng giật xuống được. Ngài tin chưa?”

Mắt vị thống lĩnh trợn tròn, hắn trịnh trọng gật đầu, lập tức lớn tiếng hô hào:

“Giang đại tướng quân phản rồi!”

“Giữ vững cung môn!”

“Giang đại tướng quân tạo phản rồi!”

Cả hoàng cung lập tức rối loạn.

Có vài người còn nghi ngờ nhưng lập tức đã có người giải thích thay.

“Ta đã bảo mà, sao Giang Trọng lại đột nhiên ra tay với Vệ gia.”

“Giờ Vệ gia đã sụp đổ, toàn bộ binh quyền đều nằm trong tay Giang Trọng!”

“Muội muội hắn là Giang mỹ nhân vừa sinh được một hoàng t.ử, vừa hay có thể ép ấu t.ử lên ngôi!”

Khắp cung trên dưới đều tin không chút nghi ngờ.

Mọi việc thuận lợi đến mức khiến ta có chút khó hiểu.

Ta lập tức sai người khống chế cung điện của hoàng đế. Còn bản thân thì đi tìm Vệ Vô Hoạn trước.

Tìm một vòng lớn, thế rồi đột nhiên ta nhìn thấy Tây Bình quận chúa.

Nàng đang dẫn theo một đội nhân mã, trực tiếp xông từ cổng cung vào.

Nhìn thấy ta, nàng kinh ngạc vô cùng:

“Ta còn tưởng là kẻ nào không làm theo kế hoạch. Hóa ra là ngươi quay lại rồi?”

Kế hoạch gì?

“Đám binh mã này ở đâu ra thế?” Nàng vừa kinh ngạc vừa tán thưởng.

“Vừa hay, lão nương đợi không nổi nữa rồi. Cứ trực tiếp làm thôi!”

Nói xong, nàng lao thẳng vào trong, hoàn toàn không cho ta cơ hội giải thích.

Ta đứng nguyên tại chỗ, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng.

Toàn bộ thị vệ trong cung, tất cả đều giống như đã được sắp đặt từ trước, đồng loạt bao vây Càn Khôn cung của hoàng đế.

Mọi binh khí đều chĩa về nơi đó, không một thanh nào hướng ra ngoài.

Mà Thái t.ử mặc một thân tù phục, không biết từ đâu xuất hiện.

Hắn trực tiếp đẩy tung đại môn Càn Khôn cung, cầm kiếm bước vào.

Phía sau hắn, người mang vẻ phong lưu tiêu sái, trên người có thương tích nhưng đôi mắt vẫn ngập ý cười, đang thẳng bước về phía ta… Chính là Vệ Vô Hoạn.

“Con nha đầu ngốc. Đi sát ta.”

Vệ Vô Hoạn nắm lấy tay ta.

Đầu óc ta hỗn loạn, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lại dường như có chút tủi thân.

Chỉ biết ngơ ngác đi theo hắn, tiến vào chính điện.

Thái t.ử đứng trước mặt hoàng đế, thanh kiếm dựng thẳng trong tay.

“Nhi thần cung thỉnh phụ hoàng thoái vị.”

Hoàng đế nghiến c.h.ặ.t răng, hai bên má tức giận đến run lên.

“Loạn thần tặc t.ử! Đều là loạn thần tặc t.ử!”