Huyền Minh Nguyệt

Chương 11

Thái t.ử cười như không cười: “Đều nhờ phụ hoàng dạy dỗ cả.”

Hoàng đế tức đến đập bàn đứng bật dậy.

“Trẫm thật sự đã nhìn lầm ngươi! Cưng chiều ngươi và mẫu thân ngươi nhiều năm như vậy. Phụ từ t.ử hiếu với ngươi nhiều năm như vậy. Đến cuối cùng ngươi quả nhiên vẫn là một tên khốn kiếp! Trẫm đáng lẽ phải g.i.ế.c ngươi từ sớm!”

Ông ta nhìn Thái t.ử đầy oán độc, giống như đang nhìn kẻ thù không đội trời chung.

“Bao năm phụ từ t.ử hiếu? Nếu phụ hoàng còn giữ lại một chút tín nhiệm dành cho nhi thần, nhi thần cũng nguyện tiếp tục diễn tiếp nhưng mẫu hậu không chờ nổi nữa.”

“Bao năm qua, bát t.h.u.ố.c dưỡng thân kia, lượng Đoạn Lạc Thảo bên trong chưa từng giảm bớt.”

“Ngài còn nhớ mẫu hậu là người ngài từng yêu lúc thiếu niên không? Ngài còn nhớ bệnh tật của người là vì năm đó đã thay ngài uống bát canh có độc kia không?”

Thái t.ử lại khẽ cười, dường như chẳng hề để tâm.

“Phụ hoàng, giao ngọc tỷ ra đi. Nhi thần cũng không muốn g.i.ế.c phụ thân.”

“Ngươi... ngươi làm sao biết được những chuyện này? Là Vệ gia giúp ngươi đúng không?”

Hoàng đế chỉ thẳng vào Vệ Vô Hoạn, run rẩy đứng dậy rút kiếm bên hông đ.â.m thẳng về phía hắn.

“Khốn kiếp! Đều là lũ khốn kiếp!”

“Năm đó trẫm không nên để ngươi sống! Trẫm phải g.i.ế.c ngươi! G.i.ế.c ngươi!”

Ngay giây tiếp theo, mũi kiếm xuyên thẳng qua l.ồ.ng n.g.ự.c hoàng đế.

Thái t.ử chậm rãi rút kiếm ra, Hoàng đế ầm một tiếng ngã xuống.

Cả đại điện lặng ngắt như tờ.

Ta siết c.h.ặ.t cánh tay Vệ Vô Hoạn, còn sắc mặt Thái t.ử lại lạnh lùng vô cảm.

Hắn lau sạch m.á.u trên lưỡi kiếm bằng long bào của hoàng đế rồi chậm rãi bước ra khỏi điện.

Đứng trên bậc Thừa Long Thạch, từ trên cao nhìn xuống toàn bộ hoàng cung.

Từng chữ từng chữ vang lên rõ ràng:

“Tiên đế ngu muội, tin nhầm nghịch đảng, suýt hại c.h.ế.t trung thần.”

“Cô được thiên mệnh. Tiễn... bệ hạ... băng hà!”

21

Loạn tượng trong cung cuối cùng cũng lắng xuống.

Thái t.ử Kỳ Cứ sắp đăng cơ, giữ lại ta, Vệ Vô Hoạn và Tây Bình quận chúa cùng ở đình Quan Nguyệt bên hồ Ngự chờ hắn xử lý xong mọi việc rồi tới uống rượu chúc mừng.

Giang mỹ nhân ôm tiểu hoàng t.ử giả điên giả dại để cầu sống nhưng lúc chạy loạn lại ngã xuống giếng.

Khi được vớt lên, cả hai đã trương phềnh trắng bệch.

Giang gia bị tịch biên.

Giang Trọng định chống cự, bị loạn tiễn xuyên người ngay trên phố, ngã khỏi ngựa, rồi bị giẫm đạp thành một đống thịt nát.

Tin tức truyền đến, lúc ấy ta đang cúi đầu chọc món hồng tuyết sa, một bát đỏ trắng xen lẫn.

Nghe xong tin truyền về, ta lập tức đẩy cái bát sang một bên, không muốn ăn nữa.

Vệ Vô Hoạn thuận tay đẩy tới một đĩa mứt.

“Cái này ngon lắm.”

Là ô mai ngâm giấm, mùi chua xộc lên khiến sống mũi ta cay cay.

Ta không ngẩng đầu, chỉ ủ rũ đáp một tiếng: “Ừm.”

Kỳ Cứ khẽ cười:

“Tiểu Thiện cô nương giờ tính khí lớn thật rồi. Chuyện này quá nguy hiểm, vốn chỉ là kế hoạch của cô và ca thôi. Nếu không cần Tây Bình tiếp ứng thì cũng sẽ không nói cho nàng biết.”

Từ ba năm trước, bọn họ đã biết sớm muộn cũng có một trận đối đầu với Giang Trọng.

Ba năm nay từng bước ép sát Giang gia, chính là để khiến Giang Trọng không nhịn nổi mà ra tay trước.

Theo kế hoạch, sau khi ngự thẩm kết thúc, bọn họ sẽ bị áp giải ra phố hành hình.

Lúc rời cung, cấm quân sẽ nổi loạn.

Sau đó huynh đệ ở Hỏa Khí Doanh trực tiếp cướp pháp trường, nhân lúc hỗn loạn đ.â.m c.h.ế.t Giang Trọng rồi tiến cung ép tiên hoàng chủ động thoái vị.

Chuyện này ngoài Vệ Vô Hoạn và Thái t.ử ra, ngay cả Tây Bình quận chúa cũng chỉ biết sau khi vào kinh.

Ta nghe mà trong lòng rất khó chịu, trái tim như bị người ta vắt mạnh như vắt một bộ y phục ướt.

Tây Bình quận chúa lại chẳng hề để tâm.

“Lần sau nhớ nói trước cho ta biết. Ít ra ta còn mang thêm chút binh mã.”

“Ta cũng chẳng cần phong thưởng gì, chỉ cần Vệ tiểu tướng quân lấy thân báo đáp là được.”

Nói xong nàng nâng chén rượu, hất cằm về phía Vệ Vô Hoạn rồi uống cạn.

“Vậy thì khỏi cứu nữa.” Vệ Vô Hoạn cười, cũng uống cạn một hơi.

“Người thì không có, tiền thì bao đủ.”

Tây Bình quận chúa lườm hắn một cái, rồi tự mình lại uống thêm hai chén.

Kỳ Cứ cười rất vui vẻ.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Từ nhỏ ca đã dẫn theo cô bắt cá trong Ngự hồ cũng vậy, trộm lệnh bài xuất cung của mẫu hậu cũng vậy. Chuyện gì chúng ta cũng làm cùng nhau, đã sớm có ăn ý. Từ trước đến nay chưa từng xảy ra bất ngờ.”

“Ngoại trừ lần này.”

“Bất ngờ là ta chứ gì.” Ta ủ rũ lên tiếng.

“Không sao, dù sao muội cũng không biết. Cô và ca sẽ không so đo với nàng.”

Giọng Kỳ Cứ nhàn nhạt.

Ta cúi đầu, không nói nữa.

Đột nhiên hai má bị người ta bóp nâng lên.

“Ngươi đúng là một sự ngoài ý muốn rất lớn.”

“Từ trước đến nay đều là ta xông pha vì người khác. Đây là lần đầu tiên có người vì ta mà bất chấp tất cả.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong mắt hắn có sự cưng chiều, lại giống như tự hào.

Còn có một loại cảm xúc mà ta không hiểu nổi trước nay chưa từng xuất hiện trong mắt hắn.

Thế nhưng lại khiến vành tai ta nóng bừng lên một cách khó hiểu.

Ta bỗng nghẹn lời, vội tránh ánh mắt hắn, cúi đầu ăn mứt.

Nhưng đĩa ô mai chua ngắt trước mặt lại bị một bàn tay kéo đi.

Kỳ Cứ đặt trước mặt mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mặt không đổi sắc, liên tục bỏ mấy quả vào miệng.

“Tiểu Thiện, tặng muội một món quà.”

Kỳ Cứ đột nhiên lên tiếng rồi lấy ra một cây trâm lựu thạch.

Theo quy củ triều này, khi một cô nương đến tuổi nghị thân, trưởng bối sẽ cài cho nàng một cây trâm lựu thạch.

Nếu có nam t.ử vừa ý nhìn thấy, có thể tới cửa cầu hôn.

“Lần sinh thần trước cô không kịp trở về. Lần này bù cho muội món quà mừng.”

Kỳ Cứ trực tiếp cài cây trâm lên tóc ta.

“Đẹp thật. Nếu gả cho một vị thế t.ử phiên vương thì cũng hoàn toàn xứng đáng.”

Mắt Kỳ Cứ sáng lấp lánh nhìn sang Vệ Vô Hoạn, trên mặt đầy vẻ mong chờ.

Vệ Vô Hoạn nghĩ cũng không nghĩ đã lắc đầu:

“Không được, phiên địa đều quá xa.”

Kỳ Cứ cụp mắt: “Vậy ở kinh thành cũng được. Gả cho một đích t.ử thế gia cũng không phải không thể.”

“Không vội, Tiểu Thiện vẫn còn nhỏ mà.”

Cuối cùng Vệ Vô Hoạn cũng ngẩng đầu lên khỏi đĩa điểm tâm.

Kỳ Cứ thu lại nụ cười.

“Ca, nàng không còn nhỏ nữa. Ca nuôi nàng ba năm rồi.”

Hai chữ “ba năm”, hắn đặc biệt nhấn mạnh.

Vệ Vô Hoạn đưa tay xoa b.úi tóc ta, rồi giơ tay tháo cây trâm lựu thạch xuống.

“Đầu năm nay mẫu thân từng nói muốn ghi tên Tiểu Thiện dưới danh nghĩa của bà, như vậy cũng coi như người Vệ gia. Chỉ là ta cảm thấy có chút không ổn.”

“Đợi giải quyết xong những chuyện trong tay rồi bàn tiếp.”

Đôi mắt Kỳ Cứ lại sáng lên, hai lúm đồng tiền hiện ra nhàn nhạt.

“Như vậy rất tốt, là huynh muội trên danh nghĩa thì càng dễ nghị thân hơn. Rất tốt.”

Kỳ Cứ lại khôi phục dáng vẻ cười nói.

Bốn người chúng ta từ lúc mặt trời ngả tây uống tới khi trăng sáng treo cao.

Tây Bình quận chúa uống đến choáng váng, đã được đưa ra khỏi cung, trở về phủ nghỉ ngơi.

Kỳ Cứ cũng uống đến mức đôi mắt mơ màng.

“Ca ở lại kinh thành được không?”

“Biên quan ta sẽ sắp xếp lại, chỉ cần ca đồng ý, ở trong cung cũng được.”

“Giống như lúc nhỏ vậy, cùng ăn, cùng chơi, cùng ngủ… thế nào?”

“Làm hoàng đế rồi mà ngủ một mình vẫn sợ à?”

“Vậy thì tuyển tú đi.”

“Di mẫu làm Thái hậu rồi, cũng nên bế mấy hoàng tôn hưởng phúc chứ.”

Vệ Vô Hoạn cất tiếng cười lớn.

“Không muốn.” Kỳ Cứ cúi đầu, trong giọng nói mang theo chút tủi thân.

“Không có ai ta thích cả. Những cô nương ấy... ta đều không thích.”

“Không sao, đợi triều cục ổn định. Ta sẽ dẫn Tiểu Thiện về biên quan trước, rồi đi khắp nơi chơi.”

“Nếu gặp cô nương nào xinh đẹp, ta sẽ mang tranh chân dung về cho ngươi.”

Kỳ Cứ im lặng ngả người lên vai Vệ Vô Hoạn, đôi mắt mơ màng nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời đêm, miệng lẩm bẩm.

“Năm đó Giang mỹ nhân vừa vào cung, ta mới năm tuổi.”

“Nàng ta vu cho ta đẩy nàng ta, phụ hoàng nhốt ta lại suốt một đêm.”

“Đêm ấy tối lắm, lhông có trăng, cũng không có sao.”

“Mẫu hậu bị cấm túc, ca cũng bị chặn ngoài cung, không được vào.”

“Ta sợ lắm, ta co ro trong góc khóc mãi.”

“Khóc rồi khóc, bên ngoài cung bỗng b.ắ.n pháo hoa.”

“Đêm đó, pháo hoa đẹp hơn tất cả những pháo hoa ta từng thấy.”

“Từng đóa nở rộ trên bầu trời giống như ánh trăng.”

“Ca, huynh biết không?”

“Đêm đó, pháo hoa thoáng qua mà huynh tặng cho ta… chính là mặt trăng.”

“Ca, hoàng cung lạnh lắm. a có thể mãi mãi giữ được mặt trăng không?”

“...”

Ta uống đến mơ mơ màng màng, những lời phía sau cũng không nghe rõ nữa.

Chỉ thấy Kỳ Cứ hoàn toàn ngã lên người Vệ Vô Hoạn rồi ngủ thiếp đi.

Nội giám bước vào dìu hắn trở về điện nghỉ ngơi.

Thấy sắc mặt Vệ Vô Hoạn vẫn bình thường, đang cầm một đĩa bánh hồ điệp màu xanh ăn rất ngon lành.

Nội giám lập tức biến sắc.

“Tiểu tướng quân! Trong bánh hồ điệp này có mù tạt cay.”

“Ngài vốn ghét nhất thứ này, mau đừng ăn nữa.”

Vệ Vô Hoạn sững người, rồi thản nhiên đặt xuống đĩa bánh đã ăn quá nửa.

“Không sao. Chỉ là đổi khẩu vị thôi.”

Đêm đó ta cũng uống quá nhiều rượu, không hề nhận ra có gì bất thường, chỉ mơ mơ màng màng ngắm trăng.

Nghĩ rằng những ngày tháng khổ cực chắc đã qua rồi, cuộc sống sau này hẳn sẽ ngày càng tốt hơn.

Nếu Vệ Vô Hoạn không cần ta nữa.

Ta sẽ đi biên quan, đi tìm phụ thân.

22

Sau khi Kỳ Cứ đăng cơ, rất nhanh đã xử lý ổn thỏa nạn thổ phỉ.

Những kẻ trên tay dính m.á.u người thì phải nhận tội, những người có công lao thì được ban thưởng.

Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, mọi tai họa do thổ phỉ gây ra đều được dẹp yên.

Dân chúng ai nấy đều ca ngợi: “Bắc Hán Trọng Vũ Đế anh minh thần võ.”

Tây Bình quận chúa ở lại kinh đô, cứ vài ba ngày lại đến tìm Vệ Vô Hoạn ra ngoài chơi.