Huyền Minh Nguyệt

Chương 12

Nhưng mười lần thì có đến năm sáu lần Vệ Vô Hoạn không có nhà.

Tây Bình quận chúa cũng chẳng để ý.

Vệ Vô Hoạn không có ở đó thì nàng tìm ta chơi.

“Tỷ tỷ sắp đi rồi, Tiểu Thiện.”

Nàng nheo mắt cười, vừa ăn bánh đào hoa mà Vệ Vô Hoạn mua về cho ta.

Đêm uống rượu trong cung hôm ấy, Vệ Vô Hoạn đã nghiêm túc nói với Tây Bình quận chúa rằng ta là người hắn nuôi dưỡng suốt ba năm nhưng không phải nữ nhi của hắn, không được gọi bừa.

Hôm đó Tây Bình quận chúa trầm mặc rất lâu, cứ cúi đầu uống hết chén này đến chén khác, cũng là người say nhanh nhất.

Sau khi tỉnh lại, nàng vẫn bám theo Vệ Vô Hoạn như trước, chỉ là trong mắt đã bớt đi vài phần cố chấp.

Với ta cũng bắt đầu xưng tỷ gọi muội.

Không còn dỗ dành ta gọi nàng là mẫu thân xinh đẹp nữa.

“Tỷ không đợi Vệ tiểu tướng quân nữa sao?”

Ta vừa giúp nàng lau vụn bánh bên khóe miệng vừa hỏi.

“Không đợi nữa.” Nàng lắc đầu, cười đến híp cả mắt.

“Từ năm chín tuổi, ta đã đuổi theo hắn hơn mười năm rồi. Hắn luôn đứng nguyên tại chỗ, chẳng chịu bước về phía ta lấy một bước.”

“Ta cảm thấy cũng chẳng sao, ta có thể luôn đi về phía hắn. Cho đến khi thật sự đi được tới bên cạnh hắn.”

“Nhưng bây giờ, hắn không còn đứng yên nữa. Hắn cũng giống ta, bắt đầu đuổi theo một người. Chỉ là không phải hướng về phía ta.”

“Ta có thể đuổi theo một người đứng yên tại chỗ nhưng không thể đuổi theo một người quay lưng về phía mình, trong lòng lại hướng về nơi khác. Mệt lắm.”

Trong ánh mắt nàng có chút cô đơn nhưng cũng vô cùng dứt khoát.

Ta nghe mà mơ hồ chẳng hiểu hết, chỉ cảm thấy đôi môi lúc đóng lúc mở của nàng rất đẹp.

“Vậy tỷ tỷ đã tìm được người đang đuổi theo mình chưa?”

Tây Bình quận chúa sững người rồi bật cười, đưa tay xoa đầu ta.

“Chắc là có rồi nhưng người được theo đuổi thường rất chậm chạp, không nhìn thấy phía sau lưng mình đâu.”

“Giống như Tiểu Thiện vậy, vẫn chưa học được cách quay đầu lại.”

Nàng nói một tháng nữa sẽ trở về Tây Bình.

Ta đồng ý đến lúc đó nhất định sẽ ra cổng thành tiễn nàng.

Sau khi Tây Bình quận chúa rời đi, ta lại trở về phòng.

Lục lọi đống thư từ mấy năm nay Vệ Vô Hoạn giúp ta trao đổi với phụ thân, muốn từ đó tìm ra địa chỉ nơi phụ thân đang ở.

Tây Bình quận chúa sắp được về nhà rồi, ta cũng có chút nhớ phụ thân.

Nếu Vệ Vô Hoạn quá bận, ta sẽ tự mình đi.

Ta đối chiếu những đặc điểm địa phương được nhắc tới trong mấy bức thư, rồi đột nhiên phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ.

Trong thư, phụ thân luôn có thể biết rất chính xác lúc nào mùa đông ở chỗ ta sẽ trở lạnh và có tuyết.

Nhưng phụ thân chẳng phải đang ở biên quan giáp Nam Cương sao? Sao lại biết rõ thời tiết phương Bắc như vậy?

Ta muốn tìm Vệ Vô Hoạn hỏi cho ra lẽ nhưng hắn giống như đang tránh mặt ta, liên tiếp bốn năm ngày trời cũng không gặp được.

Ta thật sự không chờ nổi nữa, bèn thức trắng một đêm trong tiểu viện.

Vừa thấy thư phòng sáng đèn liền lập tức chạy tới.

Ta đẩy cửa bước vào, Vệ Vô Hoạn ngẩng đầu lên, sắc mặt hắn vô cùng tái nhợt.

Hắn nheo mắt, trên mặt là vẻ lạnh lùng xa lạ đến cực điểm.

“Không hiểu quy củ sao? Tự tiện xông vào phòng của chủ nhân? Cút ra ngoài.”

Ta giật nảy mình, vội vàng lùi liên tiếp mấy bước ra khỏi cửa.

“Xin lỗi... ta...” Sống mũi ta cay xè.

Từ trước đến nay hắn chưa từng nói chuyện với ta như vậy.

Nghe thấy giọng ta, Vệ Vô Hoạn cuống quýt đứng bật dậy.

Một tay vịn vào án thư bước ra ngoài, nhưng lại bị chân bàn vấp phải, ngã nhào xuống đất.

23

Ta vội vàng chạy vào đỡ hắn dậy.

“Là Tiểu Thiện à.” Hắn đứng lên.

“Trong phòng nến tối quá, vừa rồi không nhìn rõ. Ngươi đến tìm ta có chuyện gì?”

Ta cúi đầu nhìn lại mình. Y phục trên người rõ ràng đâu giống nha hoàn trong phủ, có lẽ ánh nến thật sự quá tối rồi.

Ta lấy thư ra:

“Ta muốn đến biên quan tìm phụ thân rồi, khi nào chúng ta đi vậy?”

Vệ Vô Hoạn nhìn bức thư, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.

“Ngươi cầm ngược rồi.”

Ta đưa tay lấy tờ thư lại, chỉnh đúng chiều rồi đưa cho hắn lần nữa, sau đó chạy sang bên cạnh lấy thêm hai cây nến mang tới.

Xem ra quả thật là quá tối.

Ngày mai ta phải dậy sớm, kê thêm vài giá nến và chuẩn bị nhiều nến hơn cho thư phòng mới được.

Vệ Vô Hoạn cầm lá thư, im lặng thật lâu.

Đôi mắt đẹp của hắn dưới ánh nến có chút hoảng hốt mơ hồ.

“Dạo này ta rất bận, không có thời gian. Ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại Vệ gia được không?”

Ta có chút thất vọng:

“Không sao đâu, vậy ta có thể đợi đến khi ngươi có thời gian rồi...”

“Sau này cũng sẽ không có thời gian nữa.” Hắn đột nhiên đẩy ta ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ta không nuôi ngươi được nữa rồi, Tiểu Thiện.”

“Là vì ta ăn quá nhiều sao?”

Trong lòng ta bỗng thấy nghèn nghẹn, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo.

Bàn tay của Vệ Vô Hoạn đưa tới, dường như muốn xoa đầu ta nhưng giữa chừng lại rút về.

“Là vì ta sắp thành thân rồi. Ta sẽ cưới Tây Bình quận chúa.”

Hắn nhàn nhạt nói.

“Không thể nào!” Ta bật thốt lên.

“Tỷ tỷ Tây Bình đã nói rồi, tỷ ấy không còn thích ngươi nữa.”

Biểu cảm của Vệ Vô Hoạn có chút cứng đờ.

Hắn há miệng, lẩm bẩm một câu gì đó rất nhỏ.

Ta định ghé lại gần để nghe cho rõ thì hắn đã khôi phục dáng vẻ thờ ơ như không.

“Chuyện của người lớn, trẻ con không nên xen vào. Ngươi ngoan ngoãn đi. Ngày mai ta sẽ đưa ngươi rời kinh, đến một nơi thật tốt để sinh sống. Dù ta không ở bên cạnh ngươi nữa, ta cũng sẽ tìm người chăm sóc ngươi chu đáo, để lại ngươi con đủ tiền bạc.”

Ta không muốn nghe tiếp nữa.

“Ta không phải trẻ con!”

Ta đẩy hắn ra rồi chạy vụt đi, trong lòng ta khó chịu vô cùng.

Giống như một đóa hoa nhỏ vừa mới mọc lên, đang hướng về ánh mặt trời mà lớn lên, lại đột nhiên phát hiện đó không phải ánh mặt trời, mà là ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi d.a.o.

Ta ôm c.h.ặ.t lá thư chạy khỏi thư phòng, trở về phòng mình.

Đêm nay trăng rất cao, nhưng ánh trăng lại không chiếu được vào cửa sổ của ta.

Nước mắt từng giọt lớn từng giọt lớn rơi xuống.

Ta không hiểu vì sao hắn lại thay đổi nhanh đến vậy.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Rõ ràng mấy ngày trước còn dịu dàng mỉm cười với ta, còn kiếm thật nhiều thứ đến dỗ ta chơi, còn nói sẽ cùng ta đến biên quan gặp phụ thân, còn nói muốn mãi mãi ở bên cạnh ta nhưng hắn chưa từng lấy chuyện đuổi ta đi ra làm trò đùa.

Ta nhìn ra được sự nghiêm túc của hắn khi nói muốn đưa ta đi.

Cũng nhìn ra được sự khó xử của hắn khi ta muốn hắn cùng ta tới biên quan.

Ta lau nước mắt, bắt đầu thu dọn bọc hành lý nhỏ của mình.

Thôi vậy, vốn dĩ đây cũng đâu phải nhà của ta.

Ta chỉ là một đứa trẻ được hắn mềm lòng thu nhận.

Trẻ con lớn rồi thì không thể tiếp tục làm nũng giả ngốc để ở lại nữa.

Có lẽ hắn thật sự thích Tây Bình quận chúa rồi.

Thích nàng ấy cũng là chuyện bình thường thôi.

Tây Bình quận chúa vừa xinh đẹp vừa phóng khoáng.

Ta cũng rất thích nàng.

Nhưng ta cũng không muốn hắn đưa ta đến nơi khác để người khác nuôi nữa.

Ta có tay có chân, có bản lĩnh.

Ta có thể tự nuôi sống bản thân mình, cùng lắm thì nữ cải nam trang đi tòng quân.

Khi phía chân trời vừa lộ sắc trắng nhàn nhạt như bụng cá, ta lén chuồn khỏi Vệ gia bằng cửa sau.

Tên lính canh ở cổng thành lại là người quen, chính là thị vệ bên cạnh Kỳ Cứ.

Hắn hẳn đã nhận ra ta nhưng không hề tra hỏi, mà sau khi thấy ta ra khỏi thành thì lộ vẻ vui mừng rồi chạy vào trong thành.

Ta ngoái đầu nhìn cánh cổng thành nguy nga phía sau.

Thôi vậy, xem ra bọn họ đều rất mong ta rời đi.

Ta ôm c.h.ặ.t bọc hành lý nhỏ, đi tới xa hành, định mua một con ngựa rồi mới quyết định sẽ đi đâu.

Đang do dự thì trước mặt đột nhiên có người xuất hiện, lại là cữu mẫu.

Bà ta ngồi trên một chiếc xe bò, cũng đang vào thành.

Người đ.á.n.h xe ta cũng quen biết, vẫn là đại bá đ.á.n.h xe năm đó.

“Ôi chao, chẳng phải là con tiểu sát tinh đó sao? Sao mắt còn đỏ hoe thế kia? Bị Vệ gia đuổi ra ngoài rồi à?”

24

Cữu mẫu từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta một lượt, ánh mắt tham lam dừng trên cây trâm bạc trên đầu ta, rồi bất ngờ giật xuống nhét vào n.g.ự.c áo.

“Đã bị đuổi ra ngoài rồi mà còn đeo vàng mang bạc phô trương, đúng là cái thứ xương cốt hèn mọn.”

“Thấy ngươi không nhà không cửa, ta phát lòng từ bi đưa ngươi về. Ngươi cứ yên tâm, với dáng vẻ hiện giờ của ngươi, chắc chắn đổi được một phần sính lễ hậu hĩnh.”

Ta hất tay bà ta ra, ôm c.h.ặ.t bọc hành lý.

Xuyên qua lớp vải bông, bài vị của mẫu thân nằm gọn trong lòng bàn tay ta.

“Con tiện nhân này còn dám đẩy ta? Được lắm, ngươi không đi cũng được, giao tài bảo ra đây thì ta tạm tha cho ngươi.”

“Đừng quên, dù ngươi có cầm hộ tịch thì ta vẫn là trưởng bối của ngươi. Có náo lên quan phủ, ta cũng có tư cách quyết định hôn sự của ngươi!”

Bộ dạng giương nanh múa vuốt của bà ta vẫn giống hệt trước kia.

Chỉ là bây giờ bà ta thấp hơn ta nửa cái đầu, nhìn thật buồn cười.

Ta không nhịn được bật cười thành tiếng.

Vốn dĩ ta còn chưa muốn báo thù cho mẫu thân nhanh như vậy nhưng bây giờ bà ta tự dâng tới cửa, cũng chẳng thể trách ta được.

Thấy ta cười, bà ta tức đến giậm chân.

Đôi mắt xếch tiến sát lại, đầy vẻ uy h.i.ế.p.

“Con nha đầu tiện nhân, ngươi chính là thiên sát cô tinh. Bây giờ không còn Vệ gia chống lưng nữa, ta chỉ cần rêu rao ra ngoài, còn ai dám chứa chấp ngươi?”

“Tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời ta. Hoặc đưa tiền, hoặc đi theo ta.”