Bà ta chỉ về phía chiếc xe bò phía sau.
“Hoặc là ngươi leo lên đây, hoặc là đem tài bảo đặt lên đây. Nếu không thì đừng trách ta không khách khí!”
Thiên sát cô tinh.
Bốn chữ ấy trước kia là bụi gai quấn quanh trái tim ta, theo từng nhịp đập đ.â.m ra từng giọt m.á.u.
Nhưng từ lâu đã bị Vệ Vô Hoạn đốt thành tro bụi, lhông còn làm ta bị thương nữa.
Vệ Vô Hoạn...
Ta lắc đầu, thôi bỏ đi, không nghĩ đến hắn nữa.
“Ta đưa tiền nhưng ngươi phải đợi một lát.”
Cữu mẫu chỉ cho rằng ta sợ hãi, hài lòng phất tay.
“Đi đi, ta ở đây chờ. Ngươi đừng có giở trò.”
Ta đáp một tiếng, giao con ngựa nhỏ cho bà ta giữ, rồi xoay người đi thẳng tới lò rèn.
Một canh giờ sau, ta mang về sáu chiếc rương gỗ nặng trĩu, mỗi chiếc vừa mở ra đều vàng óng đến ch.ói mắt.
Cữu mẫu hai mắt phát sáng, nhưng vẫn liếc xéo ta.
“Chỉ có sáu rương thôi à?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Chỉ có thể là sáu chiếc, đó là những thỏi sắt mạ vàng ta đặt làm ở lò rèn, nặng đến mức muốn lấy mạng người.
Sáu chiếc đặt lên xe bò, chỉ cần có một khe nứt, lúc người vừa giẫm lên bàn đạp thì nó sẽ sập xuống.
Ít hơn một chiếc thì không đủ sức làm sập, nhiều hơn một chiếc thì chưa kịp bước lên đã sập rồi.
Sáu chiếc vừa khéo.
“Cũng là do ta mềm lòng, sáu chiếc thì sáu chiếc vậy.”
“Vốn dĩ đây cũng là thứ ngươi nợ ta. Nợ phải trả thì mới coi như thanh toán sạch sẽ...”
Cữu mẫu chê bai bĩu môi, lại giật luôn đôi hoa tai trên tai ta xuống.
Vừa tính xem đáng giá bao nhiêu tiền, vừa bước về phía xe.
Tay vừa vịn mép xe, chuẩn bị nhấc chân lên thì mới dời ánh mắt xuống nhìn bàn đạp.
Ta bỗng gọi lớn:
“Cữu mẫu, ở đây còn một thỏi bạc nữa.”
Bà ta lập tức quay đầu lại.
Một chân đã giẫm lên bàn đạp, nửa người lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không chú ý tới vết nứt giữa tấm ván.
Ngay giây tiếp theo, cả người bà ta ngã nhào xuống đất.
Vạt áo quật trúng m.ô.n.g ngựa phía trước xe.
Một tiếng hí vang lên, con ngựa giương vó sau, chuẩn xác đạp trúng chân phải của cữu mẫu, rồi lại đạp trúng xương sườn bà ta.
Cữu mẫu phun ra một ngụm m.á.u.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang khắp phố dài, không ít người bị thu hút kéo tới.
Xa bá sợ đến mồ hôi đầy đầu, ánh mắt hoảng loạn như cầu cứu rơi trên người ta.
Ta hiểu ý, tốt bụng nhắc nhở:
“Phía đông thành có y quán, chữa bệnh cứu người, một lần năm lượng bạc. Đưa đi kịp thời thì chắc uống thêm vài thang t.h.u.ố.c là khỏi, sau này dưỡng thương là được.”
“Nếu đi muộn thì chỉ có thể tới nhà quàn ở Tây phố thôi. Một cỗ quan tài, năm lượng bạc.”
Xa bá nhìn ta một cái.
Ông ta nghiến răng, xoay người định đi về phía Tây.
“Đợi đã.” Ta đưa tay ngăn lại.
Cữu mẫu trợn to mắt nhìn ta như nhìn thấy cứu tinh, trong mắt đầy vẻ van xin.
Bà ta cố gắng há miệng.
“Cứu...”
Máu tươi từng dòng trào ra khỏi miệng bà ta.
Ta lấy số bạc năm đó cữu cữu từng cho ta, đặt vào tay bà ta.
“Đây là bạc cữu cữu cho ta, mong cữu mẫu mang về..Bây giờ ngươi thành ra thế này, chúng ta mới thật sự thanh toán xong.”
Nhìn bóng dáng xa bá dần biến mất trên con đường dẫn tới Tây phố.
Ta quay lại xe hành, mua một con ngựa nhỏ.
Giờ đây ta không cần do dự nữa, mọi chuyện ở nơi này đã kết thúc rồi.
Ta phải đến biên quan tìm phụ thân.
Phụ thân hẳn vẫn còn đang đợi ta, phải không?
25
Càng đi về phía nam, người qua lại càng ít.
Trời nóng như đổ lửa, đất đai khô hạn.
Có người ngã gục bên đường, bụng lép kẹp vì đói.
Ta đi được hơn mười ngày, cứu được sáu người bên vệ đường, còn nhặt thêm một chú ch.ó vàng nhỏ đáng yêu đặt tên là Tiểu Hoàng.
Chó vàng gầy nhom nhưng rất thông minh, ăn no rồi còn biết giúp ta bắt thỏ rừng.
Chỉ là đến ngày thứ mười tám, Tiểu Hoàng không cẩn thận giẫm phải bẫy săn thỏ, hai chân lập tức m.á.u chảy như suối.
Ta cuống cuồng ôm nó vào một trấn nhỏ nghỉ lại, mời đại phu tới chữa trị.
May mà cứu chữa kịp thời, cầm được m.á.u, chỉ là một chân đã hoàn toàn gãy nát.
Gãy rồi cũng không sao, ta vẫn nuôi nổi nó mà.
Chỉ là lúc ta ngủ một giấc tỉnh dậy, Tiểu Hoàng đã biến mất.
Ta lo đến phát điên, chạy khắp thị trấn tìm kiếm.
Cuối cùng, nhờ một mục đồng chỉ đường, ta nhìn thấy Tiểu Hoàng trong một hố lá khô giữa khu rừng.
Nó cuộn tròn trong hố, còn ngậm lá khô phủ lên người mình.
Đôi mắt nhắm nghiền, lặng lẽ chờ c.h.ế.t.
Ta vừa tức vừa buồn cười, bế nó lên.
Mục đồng chạy lại sờ sờ Tiểu Hoàng, ngẩng khuôn mặt ngây thơ cười tươi.
“Tỷ tỷ xinh đẹp nhất định đối xử với nó rất tốt phải không? Tổ phụ ta nói rồi, ch.ó biết ai đối tốt với mình.”
“Đợi đến lúc chúng cảm thấy mình sắp c.h.ế.t hoặc bị tàn phế, chúng sẽ tránh thật xa con người, tự đào một cái hố rồi chôn mình xuống. Chúng không muốn liên lụy người đối xử tốt với chúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy cách nói như vậy, vừa thấy đáng yêu vừa buồn cười.
Ta lấy một viên kẹo đưa cho cậu bé.
“Nghe ngươi nói mà ch.ó giống hệt con người vậy.”
Cậu bé nhận lấy viên kẹo, cười tít mắt, càng nói nhiều hơn.
“Giống người thật mà.”
“Ta từng nghe kể trong hí văn, có một vở gì đó ấy nhỉ. Trong đó có một vị đại tướng quân bị trọng thương, không sống nổi nữa.”
“Ông ấy tự trói mình lên lưng ngựa rồi đi thật xa, khiến mọi người tưởng rằng ông chỉ là còn sống mà rời đi thôi. Như vậy chẳng phải giống ch.ó lắm sao?”
“Nhưng ta thấy vị tướng quân đó đáng thương lắm.”
Mục đồng cười hì hì.
Không hiểu sao ta lại nhớ tới Vệ Vô Hoạn.
Có điều… lúc này hắn hẳn đã thành thân với Tây Bình quận chúa rồi nhỉ.
Ta ôm Tiểu Hoàng trở về khách điếm, trong lòng rối bời.
Thôi vậy, bẫn nên nhanh ch.óng đi tìm phụ thân thôi.
Ta thu dọn hành lý, tìm chưởng quỹ khách điếm hỏi ông ta có biết đường tới biên quan Nam Cương hay không.
Sắc mặt chưởng quỹ lập tức thay đổi.
Ông liên tục xua tay.
“Cô nương không muốn sống nữa sao? Nam Cương đã áp sát biên quan, sắp đ.á.n.h nhau rồi!”
Sắp đ.á.n.h trận? Nhanh như vậy sao?
“Vậy... có phải Vệ tiểu tướng quân sắp tới không?”
Ta nhét cho chưởng quỹ một thỏi bạc.
“Vệ tiểu tướng quân không tới được đâu.”
Ta khẽ cụp mắt xuống.
Cũng phải, hắn đang lúc tân hôn mặn nồng, sao có thể tới đây.
Chưởng quỹ lén nhìn quanh một vòng, rồi vòng từ sau quầy ra, kéo ta sang một bên, hạ thấp giọng.
“Bên kinh thành đều đang đồn ầm lên, cô nương không biết sao?”
“Vệ tiểu tướng quân... c.h.ế.t rồi.”
Một tiếng sét như nổ tung giữa trời quang.
Tai ta ù đi, dường như mọi âm thanh đều bị một lớp sương mù dày đặc ngăn cách ở bên ngoài.
Ta nhìn miệng chưởng quỹ đóng đóng mở mở nhưng chẳng nghe rõ được một chữ nào.
Ta mơ mơ màng màng lên lầu, không biết mình đã cưỡi ngựa bằng cách nào.
Cũng không biết làm sao chỉ trong bảy ngày đã đi hết quãng đường trước đó phải mất hơn mười ngày mới đi được.
Ta đứng ngoài kinh thành nhưng hai chân như bị đổ chì vào, dù thế nào cũng không bước nổi vào trong.
Sao có thể chứ? Một người đến cảm lạnh cũng chưa từng mắc, sao có thể đột nhiên c.h.ế.t được?
Ta cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ rồi tìm mấy người ăn mày ngoài thành hỏi thăm.
Gần đây trong kinh thành không hề có tang sự nào được truyền ra. Chỉ là Vệ tiểu tướng quân quả thật đã rất rất lâu không lộ diện. Vệ phủ cũng vắng lặng suốt một thời gian dài, không thấy ai ra vào.
Cho nên mọi người đều đồn rằng Vệ tiểu tướng quân đã c.h.ế.t.
Ta dần bình tĩnh lại.
Chưa nhìn thấy t.h.i t.h.ể… thì tức là vẫn còn sống.
26
Mấy đứa ăn mày nhỏ nhận ba túi bánh đường, liền như đổ đậu trong ống tre mà kể hết mọi chuyện chúng biết.
Nam Cương đã gửi chiến thư, hoặc khai chiến hoặc hòa thân.
Người cầm quân là Nam Cương tiểu vương gia.
Nếu thật sự đ.á.n.h trận, ngoài Vệ Vô Hoạn ra thì không ai có thể thắng được hắn.
Kỳ Cứ đã đồng ý hòa thân.
Nhưng trong huyết mạch hoàng tộc, nữ t.ử đến tuổi thích hợp chỉ có Tây Bình quận chúa.
Hai ngày trước, Tây Bình quận chúa đã được sắc phong làm công chúa, ngày mai sẽ xuất thành đi hòa thân.
Ta dùng hai túi gạo đổi lấy một bộ quần áo rách của ăn mày, theo bọn họ cùng vào thành.
Vệ phủ quả nhiên đã không còn một bóng người, tất cả gia đinh đều biến mất không thấy tung tích.
Tiên đế đã qua đời, Giang gia cũng đã bị diệt tộc, thật sự không nghĩ ra còn ai có gan lớn đến mức dám làm Vệ Vô Hoạn mất tích ngay dưới mí mắt của Kỳ Cứ.
Ta ép mình bình tĩnh lại rồi tìm tới một người nông dân chuyên đưa rau vào phủ quận chúa.
Dùng một thỏi bạc đổi lấy y phục của ông ta, thuận lợi lẻn vào phủ quận chúa.
Lặng lẽ tìm đến khuê phòng của Tây Bình quận chúa.
Qua cửa sổ, ta nhìn thấy hai bóng người.
Một là Tây Bình quận chúa, người còn lại là Kỳ Cứ.
Từ cuộc trò chuyện của họ, ta lờ mờ hiểu được.
Độc trong người Vệ Vô Hoạn đã phát tác.
Hắn mất vị giác, mất thị giác, hiện giờ ngay cả thính giác cũng không còn.
Hắn giống như một phế nhân, bị Kỳ Cứ đưa vào hậu cung nuôi giấu, chỉ là giải d.ư.ợ.c thì trong cung không có.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Trẫm đương nhiên không lừa nàng. Năm đó độc của hắn giải chưa triệt để, cho nên bây giờ mới phát tác. Giải d.ư.ợ.c nằm trong tay Nam Cương tiểu vương gia.”
“Được, đợi lấy được giải d.ư.ợ.c, ngươi nhất định phải cứu hắn rồi thả hắn tự do. Ta đồng ý với ngươi, ta có thể vĩnh viễn không quay về, cũng không tìm hắn nữa.”
“Như vậy mới tốt. Ngày mai trẫm sẽ đích thân tiễn nàng xuất kinh.”
“Kỳ Cứ.” Giọng Tây Bình quận chúa lạnh lùng vô cùng.
“Ngươi đuổi tất cả mọi người đi, cũng không có nghĩa ngươi sẽ có được hắn.”
“Vậy sao?” Kỳ Cứ khẽ cười.
“Không sao cả. Trẫm có thể đợi.”
“Tiểu Thiện chỉ được hắn nuôi mấy năm, lại cứu hắn một lần, vậy mà hắn đã động lòng. Trẫm cũng có thể. Trẫm cũng là do hắn nuôi lớn.”
“Tiểu Thiện không còn nữa, nàng cũng không còn nữa. Bên cạnh hắn... chỉ còn lại mình trẫm.”
Hắn cười khẽ, đẩy cửa bước ra.
Sau đó đ.â.m sầm vào mặt ta.
Những ghen ghét và oán hận từng được giấu kỹ dưới nụ cười của hắn cuối cùng cũng không còn che giấu nữa, tất cả tràn ra ngoài.
“Hoặc là ngươi leo lên đây, hoặc là đem tài bảo đặt lên đây. Nếu không thì đừng trách ta không khách khí!”
Thiên sát cô tinh.
Bốn chữ ấy trước kia là bụi gai quấn quanh trái tim ta, theo từng nhịp đập đ.â.m ra từng giọt m.á.u.
Nhưng từ lâu đã bị Vệ Vô Hoạn đốt thành tro bụi, lhông còn làm ta bị thương nữa.
Vệ Vô Hoạn...
Ta lắc đầu, thôi bỏ đi, không nghĩ đến hắn nữa.
“Ta đưa tiền nhưng ngươi phải đợi một lát.”
Cữu mẫu chỉ cho rằng ta sợ hãi, hài lòng phất tay.
“Đi đi, ta ở đây chờ. Ngươi đừng có giở trò.”
Ta đáp một tiếng, giao con ngựa nhỏ cho bà ta giữ, rồi xoay người đi thẳng tới lò rèn.
Một canh giờ sau, ta mang về sáu chiếc rương gỗ nặng trĩu, mỗi chiếc vừa mở ra đều vàng óng đến ch.ói mắt.
Cữu mẫu hai mắt phát sáng, nhưng vẫn liếc xéo ta.
“Chỉ có sáu rương thôi à?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Chỉ có thể là sáu chiếc, đó là những thỏi sắt mạ vàng ta đặt làm ở lò rèn, nặng đến mức muốn lấy mạng người.
Sáu chiếc đặt lên xe bò, chỉ cần có một khe nứt, lúc người vừa giẫm lên bàn đạp thì nó sẽ sập xuống.
Ít hơn một chiếc thì không đủ sức làm sập, nhiều hơn một chiếc thì chưa kịp bước lên đã sập rồi.
Sáu chiếc vừa khéo.
“Cũng là do ta mềm lòng, sáu chiếc thì sáu chiếc vậy.”
“Vốn dĩ đây cũng là thứ ngươi nợ ta. Nợ phải trả thì mới coi như thanh toán sạch sẽ...”
Cữu mẫu chê bai bĩu môi, lại giật luôn đôi hoa tai trên tai ta xuống.
Vừa tính xem đáng giá bao nhiêu tiền, vừa bước về phía xe.
Tay vừa vịn mép xe, chuẩn bị nhấc chân lên thì mới dời ánh mắt xuống nhìn bàn đạp.
Ta bỗng gọi lớn:
“Cữu mẫu, ở đây còn một thỏi bạc nữa.”
Bà ta lập tức quay đầu lại.
Một chân đã giẫm lên bàn đạp, nửa người lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không chú ý tới vết nứt giữa tấm ván.
Ngay giây tiếp theo, cả người bà ta ngã nhào xuống đất.
Vạt áo quật trúng m.ô.n.g ngựa phía trước xe.
Một tiếng hí vang lên, con ngựa giương vó sau, chuẩn xác đạp trúng chân phải của cữu mẫu, rồi lại đạp trúng xương sườn bà ta.
Cữu mẫu phun ra một ngụm m.á.u.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang khắp phố dài, không ít người bị thu hút kéo tới.
Xa bá sợ đến mồ hôi đầy đầu, ánh mắt hoảng loạn như cầu cứu rơi trên người ta.
Ta hiểu ý, tốt bụng nhắc nhở:
“Phía đông thành có y quán, chữa bệnh cứu người, một lần năm lượng bạc. Đưa đi kịp thời thì chắc uống thêm vài thang t.h.u.ố.c là khỏi, sau này dưỡng thương là được.”
“Nếu đi muộn thì chỉ có thể tới nhà quàn ở Tây phố thôi. Một cỗ quan tài, năm lượng bạc.”
Xa bá nhìn ta một cái.
Ông ta nghiến răng, xoay người định đi về phía Tây.
“Đợi đã.” Ta đưa tay ngăn lại.
Cữu mẫu trợn to mắt nhìn ta như nhìn thấy cứu tinh, trong mắt đầy vẻ van xin.
Bà ta cố gắng há miệng.
“Cứu...”
Máu tươi từng dòng trào ra khỏi miệng bà ta.
Ta lấy số bạc năm đó cữu cữu từng cho ta, đặt vào tay bà ta.
“Đây là bạc cữu cữu cho ta, mong cữu mẫu mang về..Bây giờ ngươi thành ra thế này, chúng ta mới thật sự thanh toán xong.”
Nhìn bóng dáng xa bá dần biến mất trên con đường dẫn tới Tây phố.
Ta quay lại xe hành, mua một con ngựa nhỏ.
Giờ đây ta không cần do dự nữa, mọi chuyện ở nơi này đã kết thúc rồi.
Ta phải đến biên quan tìm phụ thân.
Phụ thân hẳn vẫn còn đang đợi ta, phải không?
25
Càng đi về phía nam, người qua lại càng ít.
Trời nóng như đổ lửa, đất đai khô hạn.
Có người ngã gục bên đường, bụng lép kẹp vì đói.
Ta đi được hơn mười ngày, cứu được sáu người bên vệ đường, còn nhặt thêm một chú ch.ó vàng nhỏ đáng yêu đặt tên là Tiểu Hoàng.
Chó vàng gầy nhom nhưng rất thông minh, ăn no rồi còn biết giúp ta bắt thỏ rừng.
Chỉ là đến ngày thứ mười tám, Tiểu Hoàng không cẩn thận giẫm phải bẫy săn thỏ, hai chân lập tức m.á.u chảy như suối.
Ta cuống cuồng ôm nó vào một trấn nhỏ nghỉ lại, mời đại phu tới chữa trị.
May mà cứu chữa kịp thời, cầm được m.á.u, chỉ là một chân đã hoàn toàn gãy nát.
Gãy rồi cũng không sao, ta vẫn nuôi nổi nó mà.
Chỉ là lúc ta ngủ một giấc tỉnh dậy, Tiểu Hoàng đã biến mất.
Ta lo đến phát điên, chạy khắp thị trấn tìm kiếm.
Cuối cùng, nhờ một mục đồng chỉ đường, ta nhìn thấy Tiểu Hoàng trong một hố lá khô giữa khu rừng.
Nó cuộn tròn trong hố, còn ngậm lá khô phủ lên người mình.
Đôi mắt nhắm nghiền, lặng lẽ chờ c.h.ế.t.
Ta vừa tức vừa buồn cười, bế nó lên.
Mục đồng chạy lại sờ sờ Tiểu Hoàng, ngẩng khuôn mặt ngây thơ cười tươi.
“Tỷ tỷ xinh đẹp nhất định đối xử với nó rất tốt phải không? Tổ phụ ta nói rồi, ch.ó biết ai đối tốt với mình.”
“Đợi đến lúc chúng cảm thấy mình sắp c.h.ế.t hoặc bị tàn phế, chúng sẽ tránh thật xa con người, tự đào một cái hố rồi chôn mình xuống. Chúng không muốn liên lụy người đối xử tốt với chúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy cách nói như vậy, vừa thấy đáng yêu vừa buồn cười.
Ta lấy một viên kẹo đưa cho cậu bé.
“Nghe ngươi nói mà ch.ó giống hệt con người vậy.”
Cậu bé nhận lấy viên kẹo, cười tít mắt, càng nói nhiều hơn.
“Giống người thật mà.”
“Ta từng nghe kể trong hí văn, có một vở gì đó ấy nhỉ. Trong đó có một vị đại tướng quân bị trọng thương, không sống nổi nữa.”
“Ông ấy tự trói mình lên lưng ngựa rồi đi thật xa, khiến mọi người tưởng rằng ông chỉ là còn sống mà rời đi thôi. Như vậy chẳng phải giống ch.ó lắm sao?”
“Nhưng ta thấy vị tướng quân đó đáng thương lắm.”
Mục đồng cười hì hì.
Không hiểu sao ta lại nhớ tới Vệ Vô Hoạn.
Có điều… lúc này hắn hẳn đã thành thân với Tây Bình quận chúa rồi nhỉ.
Ta ôm Tiểu Hoàng trở về khách điếm, trong lòng rối bời.
Thôi vậy, bẫn nên nhanh ch.óng đi tìm phụ thân thôi.
Ta thu dọn hành lý, tìm chưởng quỹ khách điếm hỏi ông ta có biết đường tới biên quan Nam Cương hay không.
Sắc mặt chưởng quỹ lập tức thay đổi.
Ông liên tục xua tay.
“Cô nương không muốn sống nữa sao? Nam Cương đã áp sát biên quan, sắp đ.á.n.h nhau rồi!”
Sắp đ.á.n.h trận? Nhanh như vậy sao?
“Vậy... có phải Vệ tiểu tướng quân sắp tới không?”
Ta nhét cho chưởng quỹ một thỏi bạc.
“Vệ tiểu tướng quân không tới được đâu.”
Ta khẽ cụp mắt xuống.
Cũng phải, hắn đang lúc tân hôn mặn nồng, sao có thể tới đây.
Chưởng quỹ lén nhìn quanh một vòng, rồi vòng từ sau quầy ra, kéo ta sang một bên, hạ thấp giọng.
“Bên kinh thành đều đang đồn ầm lên, cô nương không biết sao?”
“Vệ tiểu tướng quân... c.h.ế.t rồi.”
Một tiếng sét như nổ tung giữa trời quang.
Tai ta ù đi, dường như mọi âm thanh đều bị một lớp sương mù dày đặc ngăn cách ở bên ngoài.
Ta nhìn miệng chưởng quỹ đóng đóng mở mở nhưng chẳng nghe rõ được một chữ nào.
Ta mơ mơ màng màng lên lầu, không biết mình đã cưỡi ngựa bằng cách nào.
Cũng không biết làm sao chỉ trong bảy ngày đã đi hết quãng đường trước đó phải mất hơn mười ngày mới đi được.
Ta đứng ngoài kinh thành nhưng hai chân như bị đổ chì vào, dù thế nào cũng không bước nổi vào trong.
Sao có thể chứ? Một người đến cảm lạnh cũng chưa từng mắc, sao có thể đột nhiên c.h.ế.t được?
Ta cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ rồi tìm mấy người ăn mày ngoài thành hỏi thăm.
Gần đây trong kinh thành không hề có tang sự nào được truyền ra. Chỉ là Vệ tiểu tướng quân quả thật đã rất rất lâu không lộ diện. Vệ phủ cũng vắng lặng suốt một thời gian dài, không thấy ai ra vào.
Cho nên mọi người đều đồn rằng Vệ tiểu tướng quân đã c.h.ế.t.
Ta dần bình tĩnh lại.
Chưa nhìn thấy t.h.i t.h.ể… thì tức là vẫn còn sống.
26
Mấy đứa ăn mày nhỏ nhận ba túi bánh đường, liền như đổ đậu trong ống tre mà kể hết mọi chuyện chúng biết.
Nam Cương đã gửi chiến thư, hoặc khai chiến hoặc hòa thân.
Người cầm quân là Nam Cương tiểu vương gia.
Nếu thật sự đ.á.n.h trận, ngoài Vệ Vô Hoạn ra thì không ai có thể thắng được hắn.
Kỳ Cứ đã đồng ý hòa thân.
Nhưng trong huyết mạch hoàng tộc, nữ t.ử đến tuổi thích hợp chỉ có Tây Bình quận chúa.
Hai ngày trước, Tây Bình quận chúa đã được sắc phong làm công chúa, ngày mai sẽ xuất thành đi hòa thân.
Ta dùng hai túi gạo đổi lấy một bộ quần áo rách của ăn mày, theo bọn họ cùng vào thành.
Vệ phủ quả nhiên đã không còn một bóng người, tất cả gia đinh đều biến mất không thấy tung tích.
Tiên đế đã qua đời, Giang gia cũng đã bị diệt tộc, thật sự không nghĩ ra còn ai có gan lớn đến mức dám làm Vệ Vô Hoạn mất tích ngay dưới mí mắt của Kỳ Cứ.
Ta ép mình bình tĩnh lại rồi tìm tới một người nông dân chuyên đưa rau vào phủ quận chúa.
Dùng một thỏi bạc đổi lấy y phục của ông ta, thuận lợi lẻn vào phủ quận chúa.
Lặng lẽ tìm đến khuê phòng của Tây Bình quận chúa.
Qua cửa sổ, ta nhìn thấy hai bóng người.
Một là Tây Bình quận chúa, người còn lại là Kỳ Cứ.
Từ cuộc trò chuyện của họ, ta lờ mờ hiểu được.
Độc trong người Vệ Vô Hoạn đã phát tác.
Hắn mất vị giác, mất thị giác, hiện giờ ngay cả thính giác cũng không còn.
Hắn giống như một phế nhân, bị Kỳ Cứ đưa vào hậu cung nuôi giấu, chỉ là giải d.ư.ợ.c thì trong cung không có.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Trẫm đương nhiên không lừa nàng. Năm đó độc của hắn giải chưa triệt để, cho nên bây giờ mới phát tác. Giải d.ư.ợ.c nằm trong tay Nam Cương tiểu vương gia.”
“Được, đợi lấy được giải d.ư.ợ.c, ngươi nhất định phải cứu hắn rồi thả hắn tự do. Ta đồng ý với ngươi, ta có thể vĩnh viễn không quay về, cũng không tìm hắn nữa.”
“Như vậy mới tốt. Ngày mai trẫm sẽ đích thân tiễn nàng xuất kinh.”
“Kỳ Cứ.” Giọng Tây Bình quận chúa lạnh lùng vô cùng.
“Ngươi đuổi tất cả mọi người đi, cũng không có nghĩa ngươi sẽ có được hắn.”
“Vậy sao?” Kỳ Cứ khẽ cười.
“Không sao cả. Trẫm có thể đợi.”
“Tiểu Thiện chỉ được hắn nuôi mấy năm, lại cứu hắn một lần, vậy mà hắn đã động lòng. Trẫm cũng có thể. Trẫm cũng là do hắn nuôi lớn.”
“Tiểu Thiện không còn nữa, nàng cũng không còn nữa. Bên cạnh hắn... chỉ còn lại mình trẫm.”
Hắn cười khẽ, đẩy cửa bước ra.
Sau đó đ.â.m sầm vào mặt ta.
Những ghen ghét và oán hận từng được giấu kỹ dưới nụ cười của hắn cuối cùng cũng không còn che giấu nữa, tất cả tràn ra ngoài.