Rốt cuộc ta cũng hiểu vì sao trước đây mỗi lần gặp hắn, ta luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Ánh mắt kỳ quái hắn nhìn sang mỗi lần Vệ Vô Hoạn nắm tay ta.
Những lần hắn bất chấp thể diện chen vào giữa ta và Vệ Vô Hoạn.
Đến giờ phút này đều đã có lời giải đáp.
“Ngươi vốn không nên xuất hiện, sao lại quay về rồi?”
Kỳ Cứ cười mà mặt không cười, từng lời lạnh lẽo bị hắn nghiến qua kẽ răng mà phát ra.
Tây Bình quận chúa lập tức xông ra chắn trước mặt ta.
“Nếu ngươi g.i.ế.c nàng, hắn biết được nhất định sẽ hận ngươi.”
Nàng sốt ruột đẩy ta ra ngoài.
“Mau rời khỏi đây.”
“Đi Tây Bình, không được quay lại nữa.”
“Ta sẽ rời đi nhưng không phải đi Tây Bình.”
Ta vòng qua Tây Bình quận chúa, đứng đối diện với Kỳ Cứ.
“Ta muốn tới Nam Cương. Ta nguyện ý hòa thân.”
Kỳ Cứ khinh miệt bật cười.
“Ngươi? Ngươi xứng sao?”
“Nếu không có hắn, cái mạng hèn mọn của ngươi từ lâu đã chẳng biết biến mất ở đâu rồi.”
“Nhưng cái mạng hèn mọn này của ta...” Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Không chỉ có thể mang giải d.ư.ợ.c về cho ngươi, mà còn dám lấy mạng Nam Cương tiểu vương gia.”
“G.i.ế.c được Nam Cương tiểu vương gia, ta cũng không sống nổi. C.h.ế.t ở Nam Cương sẽ không làm bẩn tay ngươi.”
“Một mũi tên trúng ba đích. Bệ hạ không muốn sao?”
Tây Bình quận chúa còn định ngăn cản.
Ta nắm lấy tay nàng.
“Tỷ tỷ chẳng lẽ cho rằng, nếu ta không đi Nam Cương thì có thể bình an sống tiếp sao?”
Cho dù nhất thời chưa c.h.ế.t nhưng mỗi lần nghĩ tới Vệ Vô Hoạn, lòng ta như bị dầu sôi thiêu đốt. Còn sống thế nào được nữa?
“Trẫm đồng ý.”
Kỳ Cứ nhìn ta hồi lâu, trong mắt đầy vẻ nghiền ngẫm.
“Nhưng ta có hai điều kiện.”
“Thứ nhất, ta muốn ba nghìn thân binh hộ tống cùng tới Nam Cương, để tránh ám sát không thành.”
“Thứ hai, khi đi ngang biên quan, ta muốn gặp các cựu binh của Vệ gia quân, phụ thân ta ở đó.”
Ba nghìn thân binh không đủ để làm nên đại sự.
Muốn gặp phụ thân một lần cũng là chuyện rất hợp lý.
Kỳ Cứ sảng khoái đồng ý.
“Sáng mai trẫm sẽ tiễn ngươi xuất thành. Tốt nhất đừng giở trò giữa đường rồi lén chạy về.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Kỳ Cứ hài lòng rời đi.
Hắn vừa đi, quận chúa đã sốt ruột đến mức giậm chân.
“Nam Cương không phải sơn phỉ. Muội muốn giống như lần trước sao? Không thể được đâu.”
“Ba nghìn thân binh, căn bản không đủ làm nên chuyện.”
“Đúng là ba năm trước Vệ Vô Hoạn từng dẫn ba nghìn thân binh, chỉ trong một đêm chiếm năm tòa thành. Nhưng đó là Vệ Vô Hoạn!”
“Muội cho rằng mình cũng làm được sao?”
Tây Bình quận chúa sốt ruột đến mức liên tục giậm chân.
Ta không trả lời, để tránh tai vách mạch rừng.
Chỉ lặng lẽ cầm hỉ phục lên mặc vào.
Ta chưa từng tự phụ đến mức cho rằng mình có thể lặp lại kỳ tích của Vệ Vô Hoạn.
Nhưng ta biết ba nghìn người từng cùng Vệ Vô Hoạn một đêm hạ năm thành năm ấy hiện giờ cũng đang ở biên quan.
Trong đó còn có phụ thân ta và những vị thúc thúc mà phụ thân từng nhắc đến trong thư.
27
Ở cổng thành, Tây Bình quận chúa đuổi theo, giao Nhung Nhung cho ta.
Ta không từ chối, cuối cùng ôm Tây Bình quận chúa một cái.
“Trở về Tây Bình đi, tỷ tỷ. Nơi đó còn có Vệ phu nhân, tỷ đã hứa sẽ chăm sóc bà ấy thật tốt rồi mà. Cũng phải hứa với ta, chăm sóc bản thân thật tốt.”
Ba nghìn thân binh Kỳ Cứ phái cho ta, vậy mà toàn bộ đều là những người từng theo Giang Trọng năm xưa.
Thống lĩnh thân binh là Cao Kiên, từng là phó tướng bên cạnh Giang Trọng.
Bọn họ phục tùng thiên t.ử nhưng vĩnh viễn không thể nghe lệnh của ta.
Kỳ Cứ… Cái mạng hèn mọn này của ta, hắn quả thật kiêng dè ghê gớm.
Quãng đường vốn phải đi gần hai tháng, chúng ta ngày đêm không ngừng nghỉ, cuối cùng chỉ mất một tháng đã tới biên quan.
Một dãy núi thấp chạy dài từ đông sang tây, chia nam bắc thành hai phía.
Bên này là quân Bắc Hán đóng giữ, bên kia là nơi tập kết lương thảo của Nam Cương.
Ta ra lệnh cho thân binh dừng lại, chuẩn bị nghỉ một đêm ở đây.
“Bệ hạ chỉ nói để công chúa nhìn một lần, chứ không nói có thể dừng lại ở đây.”
Cao Kiên thẳng thừng từ chối.
Ta lập tức rút chủy thủ, kề lên cổ mình.
“Hoặc người của ta ở lại đây một đêm hoặc t.h.i t.h.ể của ta sẽ vĩnh viễn ở lại đây.”
Cao Kiên hừ lạnh một tiếng, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho thân binh tạm thời dừng chân, nghỉ một đêm rồi đi tiếp.
Ta và Nhung Nhung thay quần áo rồi lén chuồn ra ngoài.
Chúng ta tìm được đại doanh chính của Vệ gia quân.
Vệ Vô Hoạn từng nói, nếu hắn không ở đây, chín thân vệ bên cạnh hắn sẽ thay hắn trấn giữ.
Trong chín thân vệ ấy có phụ thân ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng khi bước vào doanh trướng, ta chỉ nhìn thấy tám người.
Bọn họ đang vây quanh bàn, quay lưng về phía ta.
Khó khăn bàn bạc để viết một bức thư.
“Chữ này viết giống lắm, được được.”
“Đợi thư gửi về kinh thành thì còn chưa tới mùa đông đâu! Ngươi viết cái gì mà chú ý giữ ấm thế?”
“Chỗ này, chỗ này, chữ này bên dưới phải chấm thêm một chấm mực. Đây là thói quen của Hoa nhị ca. Vệ tiểu tướng quân cũng luôn viết như vậy nên nha đầu Tiểu Thiện mới không phát hiện được.”
“Ấy, nhắc tới tiểu tướng quân mới nhớ. Đột nhiên ba tháng rồi không có tin tức gì cả.”
“Ngài ấy không phải định lén tới cho chúng ta một bất ngờ đấy chứ?”
“Thế cũng phải chuẩn bị thư trước đã. Nhỡ đến lúc đó tiểu tướng quân không tới, nha đầu Tiểu Thiện không nhận được thư chắc chắn sẽ lo lắng.”
“...”
Ta đứng phía sau bọn họ, nhìn đầy đất toàn là giấy thư.
Trên đó đều là nét chữ được mô phỏng theo chữ viết của phụ thân ta.
Cổ họng ta tê cứng, hốc mắt cay xè nhưng đã chẳng còn nước mắt để rơi nữa.
“Vệ tiểu tướng quân... không tới được nữa.”
Tám người đồng loạt quay đầu lại.
Ánh mắt cảnh giác rơi lên mặt ta rồi lập tức hóa thành kinh ngạc.
“Hoa nha đầu?”
“Nha đầu Tiểu Thiện?”
Ta lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt của bọn họ.
Nhưng từng đặc điểm trên đó, ta đều đã thấy trong những bức thư phụ thân tự tay viết cho ta năm xưa.
Vương thúc da ngăm đen, Trần thúc cao lớn, Lý thúc có hai đầu lông mày liền nhau...
Bọn họ đều còn ở đây, chỉ có phụ thân ta là không còn nữa.
Những bức thư qua lại suốt bao năm.
Những lá thư quan tâm ta, dỗ dành ta ở lại kinh thành, đừng tới biên quan.
Thì ra đều là do Vệ Vô Hoạn viết từng lá một rồi gửi tới.
Sau đó bọn họ chép lại lên giấy cỏ địa phương rồi gửi về.
Vệ Vô Hoạn… hắn đã làm cho ta quá nhiều chuyện.
Từ lời kể của tám người họ, cuối cùng ta mới biết được chân tướng.
Năm đó Giang Trọng cấu kết với Nhiếp Chính Vương Nam Cương.
Nhiếp Chính Vương giúp Giang Trọng tiêu diệt Vệ gia quân, còn Giang Trọng giúp Nhiếp Chính Vương đoạt lấy vương vị.
Bọn chúng ra tay với Vệ Vô Hoạn trước, vây khốn bọn họ trên Vạn Thiên Nhai, lại hạ kỳ độc Nam Cương lên người họ.
Để phá vòng vây, Vệ Vô Hoạn dẫn theo mọi người ẩn mình giữa đống t.h.i t.h.ể loạn quân Nam Cương, bị kéo trở lại Nam Cương.
Trong bóng tối liên thủ với Phong Vô Miên.
Một lần hành động đã bắt được Nhiếp Chính Vương, xxổi lấy mười viên giải d.ư.ợ.c.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nhưng loại giải d.ư.ợ.c đó sau khi uống vào, trong vòng ba ngày tuyệt đối không được động võ.
Giang Trọng biết chuyện bại lộ nên ra tay cực độc, hắn quyết tâm tiêu diệt toàn bộ Vệ gia quân.
Vệ Vô Hoạn không nỡ nhìn binh sĩ dưới trướng bị Giang Trọng tàn sát.
Bất chấp Phong Vô Miên khuyên can, hắn vẫn cưỡng ép quay lại g.i.ế.c trở về.
Phụ thân ta lập tức đi theo sau.
Nhân lúc Vệ Vô Hoạn kiệt sức, đ.á.n.h ngất hắn rồi tự mình mặc lên người bộ khải giáp của Vệ Vô Hoạn, thay hắn g.i.ế.c trở lại chiến trường.
Cuối cùng c.h.ế.t dưới loạn tiễn trước mặt Giang Trọng.
Khoảnh khắc ngã xuống, phụ thân còn dùng chủy thủ rạch nát khuôn mặt mình.
Chiếc quan tài năm đó Giang Trọng mang về kinh thành… Người nằm bên trong chính là phụ thân ta.
Ta chợt nhớ tới bức tượng gỗ nhỏ mà Vệ Vô Hoạn từng đặt cạnh bài vị của mẫu thân.
Nhớ tới bao năm nay, Vệ Vô Hoạn vẫn luôn không chịu dời chiếc quan tài năm đó được đưa về kinh thành cùng t.h.i t.h.ể của mẫu thân ra nơi khác.
Thì ra là vậy, hắn thường xuyên thắp hương cho mẫu thân khi ta không có mặt.
Có một lần ta vô tình bắt gặp phát hiện hắn thắp liền hai nén nhang.
Ta còn tưởng hắn là người tùy tiện, chẳng để tâm đến lễ nghi.
Hóa ra… một nén còn lại là dành cho phụ thân ta.
28
“Nhưng sư phụ cuối cùng vẫn sống trở về mà, năm đó chẳng lẽ không giải độc sao?”
Ta đè nén muôn vàn suy nghĩ rối bời trong lòng.
Vương thúc thở dài một tiếng, tiếp tục kể.
Độc trong người Vệ Vô Hoạn lại bộc phát, bọn họ lần nữa tìm đến Phong Vô Miên cầu t.h.u.ố.c giải.
Nhưng lần này, Phong Vô Miên đưa ra điều kiện, muốn Vệ Vô Hoạn ở lại Nam Cương để phục vụ cho hắn.
Bị Vệ Vô Hoạn từ chối, Phong Vô Miên chỉ đưa t.h.u.ố.c giải tạm thời, kéo dài tính mạng thêm ba năm.
“Ba năm này, Nam Cương ta sẽ không xâm phạm Bắc Hán. Ngươi trở về dưỡng sức cho tốt. Ba năm sau quay lại đây, chúng ta quang minh chính đại đ.á.n.h một trận. Nếu ngươi thắng, ta sẽ đưa t.h.u.ố.c giải rồi thả ngươi đi. Nếu ngươi thua, ta vẫn cho ngươi t.h.u.ố.c giải, nhưng ngươi phải ở lại Nam Cương.”
“Theo giao ước thì ba tháng trước Tiểu tướng quân đã phải tới rồi.”
Ba tháng trước, chính là ngày Kỳ Cứ g.i.ế.c phụ đoạt ngôi.
“Bọn ta cũng sốt ruột lắm. Độc của Nam Cương rất độc ác. Nếu không giải, đầu tiên sẽ mất vị giác, tiếp đó là thị giác, rồi đến tai cũng không nghe được nữa. Sau đó sẽ chẳng còn cảm nhận được gì cả. Đến cuối cùng, người cũng trở nên ngốc nghếch.”
Mất vị giác, mất thị giác.
Từng khung hình hiện lên trong đầu ta.
Là chiếc bánh hồ điệp mù tạt cay mà hắn chỉ ăn được một nửa trong cung.
Là ánh mắt hắn nheo lại nhìn ta, đầy mờ mịt, như nhận không ra ta.
Là những bức thư trong thư phòng mà hắn cầm ngược...
Thì ra là vậy.
Không phải hắn ghét ta nữa mà là độc đã phát tác.
Ta đơn giản kể lại biến cố ở kinh thành, nói cho họ biết ta cũng chỉ có thể lấy danh nghĩa hòa thân mới tới được đây.
Ánh mắt kỳ quái hắn nhìn sang mỗi lần Vệ Vô Hoạn nắm tay ta.
Những lần hắn bất chấp thể diện chen vào giữa ta và Vệ Vô Hoạn.
Đến giờ phút này đều đã có lời giải đáp.
“Ngươi vốn không nên xuất hiện, sao lại quay về rồi?”
Kỳ Cứ cười mà mặt không cười, từng lời lạnh lẽo bị hắn nghiến qua kẽ răng mà phát ra.
Tây Bình quận chúa lập tức xông ra chắn trước mặt ta.
“Nếu ngươi g.i.ế.c nàng, hắn biết được nhất định sẽ hận ngươi.”
Nàng sốt ruột đẩy ta ra ngoài.
“Mau rời khỏi đây.”
“Đi Tây Bình, không được quay lại nữa.”
“Ta sẽ rời đi nhưng không phải đi Tây Bình.”
Ta vòng qua Tây Bình quận chúa, đứng đối diện với Kỳ Cứ.
“Ta muốn tới Nam Cương. Ta nguyện ý hòa thân.”
Kỳ Cứ khinh miệt bật cười.
“Ngươi? Ngươi xứng sao?”
“Nếu không có hắn, cái mạng hèn mọn của ngươi từ lâu đã chẳng biết biến mất ở đâu rồi.”
“Nhưng cái mạng hèn mọn này của ta...” Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Không chỉ có thể mang giải d.ư.ợ.c về cho ngươi, mà còn dám lấy mạng Nam Cương tiểu vương gia.”
“G.i.ế.c được Nam Cương tiểu vương gia, ta cũng không sống nổi. C.h.ế.t ở Nam Cương sẽ không làm bẩn tay ngươi.”
“Một mũi tên trúng ba đích. Bệ hạ không muốn sao?”
Tây Bình quận chúa còn định ngăn cản.
Ta nắm lấy tay nàng.
“Tỷ tỷ chẳng lẽ cho rằng, nếu ta không đi Nam Cương thì có thể bình an sống tiếp sao?”
Cho dù nhất thời chưa c.h.ế.t nhưng mỗi lần nghĩ tới Vệ Vô Hoạn, lòng ta như bị dầu sôi thiêu đốt. Còn sống thế nào được nữa?
“Trẫm đồng ý.”
Kỳ Cứ nhìn ta hồi lâu, trong mắt đầy vẻ nghiền ngẫm.
“Nhưng ta có hai điều kiện.”
“Thứ nhất, ta muốn ba nghìn thân binh hộ tống cùng tới Nam Cương, để tránh ám sát không thành.”
“Thứ hai, khi đi ngang biên quan, ta muốn gặp các cựu binh của Vệ gia quân, phụ thân ta ở đó.”
Ba nghìn thân binh không đủ để làm nên đại sự.
Muốn gặp phụ thân một lần cũng là chuyện rất hợp lý.
Kỳ Cứ sảng khoái đồng ý.
“Sáng mai trẫm sẽ tiễn ngươi xuất thành. Tốt nhất đừng giở trò giữa đường rồi lén chạy về.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Kỳ Cứ hài lòng rời đi.
Hắn vừa đi, quận chúa đã sốt ruột đến mức giậm chân.
“Nam Cương không phải sơn phỉ. Muội muốn giống như lần trước sao? Không thể được đâu.”
“Ba nghìn thân binh, căn bản không đủ làm nên chuyện.”
“Đúng là ba năm trước Vệ Vô Hoạn từng dẫn ba nghìn thân binh, chỉ trong một đêm chiếm năm tòa thành. Nhưng đó là Vệ Vô Hoạn!”
“Muội cho rằng mình cũng làm được sao?”
Tây Bình quận chúa sốt ruột đến mức liên tục giậm chân.
Ta không trả lời, để tránh tai vách mạch rừng.
Chỉ lặng lẽ cầm hỉ phục lên mặc vào.
Ta chưa từng tự phụ đến mức cho rằng mình có thể lặp lại kỳ tích của Vệ Vô Hoạn.
Nhưng ta biết ba nghìn người từng cùng Vệ Vô Hoạn một đêm hạ năm thành năm ấy hiện giờ cũng đang ở biên quan.
Trong đó còn có phụ thân ta và những vị thúc thúc mà phụ thân từng nhắc đến trong thư.
27
Ở cổng thành, Tây Bình quận chúa đuổi theo, giao Nhung Nhung cho ta.
Ta không từ chối, cuối cùng ôm Tây Bình quận chúa một cái.
“Trở về Tây Bình đi, tỷ tỷ. Nơi đó còn có Vệ phu nhân, tỷ đã hứa sẽ chăm sóc bà ấy thật tốt rồi mà. Cũng phải hứa với ta, chăm sóc bản thân thật tốt.”
Ba nghìn thân binh Kỳ Cứ phái cho ta, vậy mà toàn bộ đều là những người từng theo Giang Trọng năm xưa.
Thống lĩnh thân binh là Cao Kiên, từng là phó tướng bên cạnh Giang Trọng.
Bọn họ phục tùng thiên t.ử nhưng vĩnh viễn không thể nghe lệnh của ta.
Kỳ Cứ… Cái mạng hèn mọn này của ta, hắn quả thật kiêng dè ghê gớm.
Quãng đường vốn phải đi gần hai tháng, chúng ta ngày đêm không ngừng nghỉ, cuối cùng chỉ mất một tháng đã tới biên quan.
Một dãy núi thấp chạy dài từ đông sang tây, chia nam bắc thành hai phía.
Bên này là quân Bắc Hán đóng giữ, bên kia là nơi tập kết lương thảo của Nam Cương.
Ta ra lệnh cho thân binh dừng lại, chuẩn bị nghỉ một đêm ở đây.
“Bệ hạ chỉ nói để công chúa nhìn một lần, chứ không nói có thể dừng lại ở đây.”
Cao Kiên thẳng thừng từ chối.
Ta lập tức rút chủy thủ, kề lên cổ mình.
“Hoặc người của ta ở lại đây một đêm hoặc t.h.i t.h.ể của ta sẽ vĩnh viễn ở lại đây.”
Cao Kiên hừ lạnh một tiếng, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho thân binh tạm thời dừng chân, nghỉ một đêm rồi đi tiếp.
Ta và Nhung Nhung thay quần áo rồi lén chuồn ra ngoài.
Chúng ta tìm được đại doanh chính của Vệ gia quân.
Vệ Vô Hoạn từng nói, nếu hắn không ở đây, chín thân vệ bên cạnh hắn sẽ thay hắn trấn giữ.
Trong chín thân vệ ấy có phụ thân ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng khi bước vào doanh trướng, ta chỉ nhìn thấy tám người.
Bọn họ đang vây quanh bàn, quay lưng về phía ta.
Khó khăn bàn bạc để viết một bức thư.
“Chữ này viết giống lắm, được được.”
“Đợi thư gửi về kinh thành thì còn chưa tới mùa đông đâu! Ngươi viết cái gì mà chú ý giữ ấm thế?”
“Chỗ này, chỗ này, chữ này bên dưới phải chấm thêm một chấm mực. Đây là thói quen của Hoa nhị ca. Vệ tiểu tướng quân cũng luôn viết như vậy nên nha đầu Tiểu Thiện mới không phát hiện được.”
“Ấy, nhắc tới tiểu tướng quân mới nhớ. Đột nhiên ba tháng rồi không có tin tức gì cả.”
“Ngài ấy không phải định lén tới cho chúng ta một bất ngờ đấy chứ?”
“Thế cũng phải chuẩn bị thư trước đã. Nhỡ đến lúc đó tiểu tướng quân không tới, nha đầu Tiểu Thiện không nhận được thư chắc chắn sẽ lo lắng.”
“...”
Ta đứng phía sau bọn họ, nhìn đầy đất toàn là giấy thư.
Trên đó đều là nét chữ được mô phỏng theo chữ viết của phụ thân ta.
Cổ họng ta tê cứng, hốc mắt cay xè nhưng đã chẳng còn nước mắt để rơi nữa.
“Vệ tiểu tướng quân... không tới được nữa.”
Tám người đồng loạt quay đầu lại.
Ánh mắt cảnh giác rơi lên mặt ta rồi lập tức hóa thành kinh ngạc.
“Hoa nha đầu?”
“Nha đầu Tiểu Thiện?”
Ta lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt của bọn họ.
Nhưng từng đặc điểm trên đó, ta đều đã thấy trong những bức thư phụ thân tự tay viết cho ta năm xưa.
Vương thúc da ngăm đen, Trần thúc cao lớn, Lý thúc có hai đầu lông mày liền nhau...
Bọn họ đều còn ở đây, chỉ có phụ thân ta là không còn nữa.
Những bức thư qua lại suốt bao năm.
Những lá thư quan tâm ta, dỗ dành ta ở lại kinh thành, đừng tới biên quan.
Thì ra đều là do Vệ Vô Hoạn viết từng lá một rồi gửi tới.
Sau đó bọn họ chép lại lên giấy cỏ địa phương rồi gửi về.
Vệ Vô Hoạn… hắn đã làm cho ta quá nhiều chuyện.
Từ lời kể của tám người họ, cuối cùng ta mới biết được chân tướng.
Năm đó Giang Trọng cấu kết với Nhiếp Chính Vương Nam Cương.
Nhiếp Chính Vương giúp Giang Trọng tiêu diệt Vệ gia quân, còn Giang Trọng giúp Nhiếp Chính Vương đoạt lấy vương vị.
Bọn chúng ra tay với Vệ Vô Hoạn trước, vây khốn bọn họ trên Vạn Thiên Nhai, lại hạ kỳ độc Nam Cương lên người họ.
Để phá vòng vây, Vệ Vô Hoạn dẫn theo mọi người ẩn mình giữa đống t.h.i t.h.ể loạn quân Nam Cương, bị kéo trở lại Nam Cương.
Trong bóng tối liên thủ với Phong Vô Miên.
Một lần hành động đã bắt được Nhiếp Chính Vương, xxổi lấy mười viên giải d.ư.ợ.c.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nhưng loại giải d.ư.ợ.c đó sau khi uống vào, trong vòng ba ngày tuyệt đối không được động võ.
Giang Trọng biết chuyện bại lộ nên ra tay cực độc, hắn quyết tâm tiêu diệt toàn bộ Vệ gia quân.
Vệ Vô Hoạn không nỡ nhìn binh sĩ dưới trướng bị Giang Trọng tàn sát.
Bất chấp Phong Vô Miên khuyên can, hắn vẫn cưỡng ép quay lại g.i.ế.c trở về.
Phụ thân ta lập tức đi theo sau.
Nhân lúc Vệ Vô Hoạn kiệt sức, đ.á.n.h ngất hắn rồi tự mình mặc lên người bộ khải giáp của Vệ Vô Hoạn, thay hắn g.i.ế.c trở lại chiến trường.
Cuối cùng c.h.ế.t dưới loạn tiễn trước mặt Giang Trọng.
Khoảnh khắc ngã xuống, phụ thân còn dùng chủy thủ rạch nát khuôn mặt mình.
Chiếc quan tài năm đó Giang Trọng mang về kinh thành… Người nằm bên trong chính là phụ thân ta.
Ta chợt nhớ tới bức tượng gỗ nhỏ mà Vệ Vô Hoạn từng đặt cạnh bài vị của mẫu thân.
Nhớ tới bao năm nay, Vệ Vô Hoạn vẫn luôn không chịu dời chiếc quan tài năm đó được đưa về kinh thành cùng t.h.i t.h.ể của mẫu thân ra nơi khác.
Thì ra là vậy, hắn thường xuyên thắp hương cho mẫu thân khi ta không có mặt.
Có một lần ta vô tình bắt gặp phát hiện hắn thắp liền hai nén nhang.
Ta còn tưởng hắn là người tùy tiện, chẳng để tâm đến lễ nghi.
Hóa ra… một nén còn lại là dành cho phụ thân ta.
28
“Nhưng sư phụ cuối cùng vẫn sống trở về mà, năm đó chẳng lẽ không giải độc sao?”
Ta đè nén muôn vàn suy nghĩ rối bời trong lòng.
Vương thúc thở dài một tiếng, tiếp tục kể.
Độc trong người Vệ Vô Hoạn lại bộc phát, bọn họ lần nữa tìm đến Phong Vô Miên cầu t.h.u.ố.c giải.
Nhưng lần này, Phong Vô Miên đưa ra điều kiện, muốn Vệ Vô Hoạn ở lại Nam Cương để phục vụ cho hắn.
Bị Vệ Vô Hoạn từ chối, Phong Vô Miên chỉ đưa t.h.u.ố.c giải tạm thời, kéo dài tính mạng thêm ba năm.
“Ba năm này, Nam Cương ta sẽ không xâm phạm Bắc Hán. Ngươi trở về dưỡng sức cho tốt. Ba năm sau quay lại đây, chúng ta quang minh chính đại đ.á.n.h một trận. Nếu ngươi thắng, ta sẽ đưa t.h.u.ố.c giải rồi thả ngươi đi. Nếu ngươi thua, ta vẫn cho ngươi t.h.u.ố.c giải, nhưng ngươi phải ở lại Nam Cương.”
“Theo giao ước thì ba tháng trước Tiểu tướng quân đã phải tới rồi.”
Ba tháng trước, chính là ngày Kỳ Cứ g.i.ế.c phụ đoạt ngôi.
“Bọn ta cũng sốt ruột lắm. Độc của Nam Cương rất độc ác. Nếu không giải, đầu tiên sẽ mất vị giác, tiếp đó là thị giác, rồi đến tai cũng không nghe được nữa. Sau đó sẽ chẳng còn cảm nhận được gì cả. Đến cuối cùng, người cũng trở nên ngốc nghếch.”
Mất vị giác, mất thị giác.
Từng khung hình hiện lên trong đầu ta.
Là chiếc bánh hồ điệp mù tạt cay mà hắn chỉ ăn được một nửa trong cung.
Là ánh mắt hắn nheo lại nhìn ta, đầy mờ mịt, như nhận không ra ta.
Là những bức thư trong thư phòng mà hắn cầm ngược...
Thì ra là vậy.
Không phải hắn ghét ta nữa mà là độc đã phát tác.
Ta đơn giản kể lại biến cố ở kinh thành, nói cho họ biết ta cũng chỉ có thể lấy danh nghĩa hòa thân mới tới được đây.