Nghe xong, ai nấy đều tức giận:
“Người Bắc Hán chúng ta chỉ có thể đ.á.n.h vào Nam Cương, sao có thể gả vào Nam Cương được!”
Ta chờ chính là câu này.
“Ta tới đây, chính là để đ.á.n.h vào Nam Cương.”
“Ba nghìn thân binh ngươi mang theo có nghe lệnh không?” Vương thúc hỏi.
Ta lắc đầu.
Vương thúc cau mày trầm ngâm.
“Mấy năm nay, chúng ta không ngày nào không muốn đ.á.n.h sang đó báo thù cho Hoa nhị ca. Nhưng chúng ta chỉ có tám người. Ba nghìn Vệ gia quân còn lại nếu không có hổ phù điều động thì căn bản không thể xuất binh.”
Ta cầm quyển quân pháp trong doanh trướng lên, thuần thục lật đến một trang.
“Quân pháp quyển ba, điều chín mươi lăm: Nếu trong quân xuất hiện phản quân đào sang địch quốc, để bảo vệ bí mật quân sự của ta, có thể trực tiếp truy sát phản quân bằng mọi giá.”
“Vương thúc, ngài nói xem, nếu có người phản bội bỏ trốn, ba nghìn quân canh giữ cùng truy sát, cũng không tính là quá đáng chứ?”
Mắt Vương thúc sáng lên:
“Thế còn ngươi? Có ba nghìn thân binh áp giải, chẳng lẽ thật sự phải đi hòa thân sao?”
Ta lắc đầu:
“Phản quân bỏ trốn, Vệ gia quân có thể truy đuổi, thân binh có thể án binh bất động. Nhưng nếu phản quân bắt cóc công chúa hòa thân bỏ trốn thì sao?”
Ta vén rèm nhìn sắc trời, thời gian cũng sắp đến rồi.
Ngay giây tiếp theo, trên ngọn đồi thấp bỗng nở ra một đóa pháo hoa nhỏ, đó là tín hiệu của Nhung Nhung.
Nàng ấy đã trốn tới đó đợi ta.
Ta cởi lớp áo vải bên ngoài, để lộ hỉ phục bên trong, rồi lấy khăn voan đỏ phủ lên đầu.
“Các vị thúc thúc, có nguyện cùng ta đ.á.n.h cược một phen không?”
Không bao lâu sau, toàn bộ doanh địa rơi vào hỗn loạn.
Tám người bịt mặt cưỡi ngựa phi như bay, vừa chạy vừa hô lớn:
“Bản đồ phòng thủ biên giới và công chúa hòa thân đều đang ở trong tay ta!”
Chỉ là cảnh tượng ấy có chút kỳ quái.
Vị công chúa đáng lẽ phải bị bắt cóc lại mặc một thân hồng y, cưỡi ngựa chạy ở phía trước nhất.
Nhưng chẳng ai để ý đến chuyện đó.
Những người đóng quân nơi đây đều là binh lính từng cùng Vệ Vô Hoạn vào sinh ra t.ử.
Vương thúc đã báo trước kế hoạch của chúng ta cho họ, không một ai không muốn đi theo.
Chúng ta men theo ngọn đồi thấp mà đi lên, hội quân với Nhung Nhung.
Sau đó lập tức vòng sang phía đông, trước khi đám thân binh đuổi tới, lặng lẽ tiến vào Bạch Nhiễm thành, nơi biên giới Nam Cương chịu chiến loạn quấy nhiễu nghiêm trọng nhất.
Những người mong cuộc hòa thân thành công để chiến tranh chấm dứt nhất, chính là bọn họ.
Ta cùng tám vị thúc thúc cố ý giả bộ vô cùng chật vật chạy tới dưới thành.
Lớn tiếng kêu cứu:
“Thân binh Bắc Hán làm phản rồi! Chúng muốn g.i.ế.c công chúa hòa thân!”
“Chúng muốn phát động chiến tranh!”
“Mau cứu người!”
Đám thủ vệ Bạch Nhiễm thành đều tụ tập trên tường thành, nhưng vẫn còn do dự.
Ta vén khăn voan, để lộ chiếc phượng quan của Bắc Hán.
Khăn voan đỏ tung lên theo gió.
Nhung Nhung cùng Vệ gia quân đang ẩn trong rừng phía sau nhận được tín hiệu.
Trong khoảnh khắc, vạn tên cùng b.ắ.n ra.
29
Từng mũi tên đều khéo léo lách qua chín người chúng ta.
Mà người trong thành Bạch Nhiễm vốn đã như chim sợ cành cong từ lâu, căn bản không nhận ra điều bất thường.
Họ nhanh ch.óng mở cổng thành, đón chúng ta vào trong.
Một canh giờ sau, Cao Kiên mới dẫn theo thân binh đuổi tới, đứng trước cổng thành lớn tiếng quát:
“Giao công chúa hòa thân ra đây! Nếu không mọi hậu quả phát sinh, Nam Cương tự gánh chịu!”
Vốn chỉ là một câu nói hết sức bình thường.
Nhưng lọt vào tai thành chủ Bạch Nhiễm thành lại mang ý nghĩa khác.
Ông càng tin chắc những lời chúng ta nói trước đó.
“Nam Cương ta một lòng cầu hòa, Bắc Hán các ngươi kéo quân đến dưới thành rồi trở mặt trước!”
“Công chúa, ta tuyệt đối sẽ không giao cho các ngươi!”
Thành chủ Bạch Nhiễm thành phất tay.
Trên tường thành, trong nháy mắt vạn tên cùng b.ắ.n ra.
Cao Kiên chỉ đành hạ lệnh chống trả.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta đứng trên tường thành, dường như đã hiểu tất cả.
“Thành chủ! Đừng để nữ nhân này lừa gạt!”
“Chúng ta không hề có ý làm hại Bạch Nhiễm thành. Chỉ cần giao nữ nhân này ra, chúng ta sẽ lập tức rời đi!”
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo thành chủ, giả vờ sợ hãi.
Thành chủ Bạch Nhiễm thành kiên định nhìn ta:
“Ngay cả một tiếng công chúa cũng không chịu gọi, mở miệng ra là nữ nhân này nữ nhân nọ. Xem ra các ngươi căn bản không có thành ý hòa thân!”
“Người đâu, tiếp tục b.ắ.n tên!”
Thấy không thể thuyết phục được đối phương, Cao Kiên dứt khoát hạ lệnh công thành.
Bạch Nhiễm thành suy cho cùng chỉ là một tòa thành nhỏ.
Toàn thành cả dân lẫn quân cũng chỉ hơn ba nghìn người, hoàn toàn không thể chống lại ba nghìn thân binh.
Thành chủ lập tức mở cửa sau của thành, dẫn toàn bộ dân chúng rút sang thành trì lân cận.
Ông còn dặn hai thị vệ hộ tống ta.
“Công chúa yên tâm. Ta đã thả bồ câu đưa tin báo cho tất cả các thành chủ rằng thân binh Bắc Hán đã làm phản.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Họ nhất định sẽ tăng cường phòng bị, bảo vệ công chúa cho đến tận hoàng đô!”
“Vậy thì tốt quá rồi.” Ta mỉm cười hành lễ với ông.
Vành tai ông đỏ lên, lưu luyến không nỡ rời đi.
Dưới sự dẫn đường của hai thị vệ Nam Cương, chỉ trong vòng bảy ngày ngắn ngủi, chúng ta đã đi qua năm tòa thành.
Khắp Nam Cương đều truyền tai nhau Bắc Hán trở mặt.
Thân binh Bắc Hán trong bảy ngày đã đ.á.n.h hạ năm thành.
Cao Kiên dẫn thân binh truy đuổi suốt dọc đường, càng đuổi càng không hiểu.
Hắn vốn không có ý công thành, chỉ muốn nhanh ch.óng bắt được ta để tiếp tục việc hòa thân.
Chỉ tiếc hắn không biết rằng sau khi bọn họ rời đi, mỗi một tòa thành đều bị Nhung Nhung dẫn theo Vệ gia quân hoàn toàn chiếm giữ.
Đợi đến khi Cao Kiên nhận ra có điều không ổn thì đã không còn đường lui nữa.
Tại Ung thành, tòa thành gần vương đô nhất, ta bảo Nhung Nhung áp giải Cao Kiên tới.
“Cao đại nhân, còn muốn đ.á.n.h nữa không?”
Cao Kiên mặt mày nhếch nhác, chiến mã cũng bị thương.
Hắn ngẩng cổ lên:
“Ít nói nhảm! Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h, muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c!”
“Con nha đầu nhà ngươi cũng có chút mưu lược. Lão t.ử thua ngươi, nhận!”
“Ta không g.i.ế.c ngài.”
“Ngài là người Bắc Hán. Máu của người Bắc Hán không thể đổ dưới tay người Bắc Hán.”
Ánh mắt Cao Kiên khẽ d.a.o động, ánh mắt nhìn ta cũng nghiêm túc hơn vài phần.
“Ta muốn tặng Cao đại nhân một cơ hội lập công lập nghiệp, không biết ngài có dám nhận không?”
“Lão t.ử chẳng có gì không dám.”
“Vậy thì tốt. Ngày mai theo chúng ta đ.á.n.h vào Nam Cương.”
Cao Kiên nhíu mày, còn muốn từ chối.
Ta dứt khoát tháo dây trói cho hắn rồi mở cổng thành.
“Nếu không muốn, Cao đại nhân có thể dẫn người rời đi, quay về Bắc Hán.”
“Chỉ là trở về với thân phận gì đây?”
“Kẻ phản bội bỏ trốn? Kẻ hộ tống hòa thân thất bại? Hay kẻ đào ngũ giữa trận?”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Chuyện của Giang Trọng vốn đã không được coi trọng. Dù lần này Kỳ Cứ không trị tội ngài, sau này ở Bắc Hán, nhiều nhất ngài cũng chỉ làm một thị vệ hạng bét.”
“Cao đại nhân biến thành Cao thị vệ. Chậc chậc, đáng tiếc biết bao quân công tích lũy suốt những năm qua.”
“Nhưng nếu đi theo ta đ.á.n.h vào Nam Cương thì khác. Khi trở về Bắc Hán sẽ là đại công một kiện.”
“Công lao bảy ngày chiếm năm thành, ta cũng có thể ghi tên các ngài vào đó.”
“Ta nghĩ, năm đó Giang Trọng cũng chưa từng lập được chiến tích như vậy đâu nhỉ?”
30
“Chúng ta nguyện đ.á.n.h vào Nam Cương!”
Cao Kiên quỳ xuống trước mặt ta.
Sự khinh thường và hoài nghi trong mắt hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự kính phục:
“Xin nghe theo mọi sai khiến của Tiểu Thiện tướng quân!”
Cao Kiên và Nhung Nhung sóng vai tiến quân.
Thân binh và Vệ gia quân cùng kéo quân áp sát dưới chân vương đô Nam Cương.
Ta thay hỉ phục, một mình chạy tới cửa sau của vương đô, lớn tiếng kêu cứu.
Lần này ta không để tám vị thúc thúc đi cùng nữa.
Bọn họ từng lộ mặt trước người Nam Cương, rất dễ bị nhận ra.
Người trong vương đô không hề nghi ngờ, trực tiếp mở cửa cho ta vào.
Vừa bước qua cổng thành, ta đã bị trói bằng dây thừng rồi áp giải vào vương cung Nam Cương.
Mấy tên thị vệ áp giải ta nhỏ giọng bàn tán.
“Nghe nói đám thân binh phản loạn đó phía sau còn có Vệ gia quân truy đuổi. Vệ Vô Hoạn của Bắc Hán là người trọng tình trọng nghĩa, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn công chúa hòa thân c.h.ế.t t.h.ả.m.”
“Chúng ta dùng công chúa hòa thân làm con tin, Vệ Vô Hoạn nhất định sẽ dẫn quân tới đàm phán.”
“...”
Đúng vậy.
Nếu Vệ Vô Hoạn còn ở đây, hắn sẽ không để bất cứ người vô tội nào phải c.h.ế.t.
Nhưng hắn không đến được nữa.
Trong vương cung của Phong Vô Miên bày rất nhiều giá gỗ, trên từng giá đều đặt kín những bình thủy tinh trong suốt.
Có bình chứa đủ loại côn trùng, có bình lại đựng những viên t.h.u.ố.c màu sắc kỳ lạ.
Ta ngồi trên ghế.
Phong Vô Miên đi vòng quanh ta ba lượt, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá.
“Tây Bình quận chúa bổn vương từng gặp rồi, ngươi không phải nàng ấy. Ngươi là đồ giả.”
Hắn cười tà khí, lấy từ trên giá xuống mấy cái bình, cầm từng cái lên ngắm nghía.
“Để bổn vương nghĩ xem..Một kẻ giả mạo như ngươi tới đây, muốn đạt được thứ gì?”
“Nam Cương chúng ta bảo vật không nhiều, chỉ có tiền nhiều, sâu nhỏ đáng yêu cũng nhiều.”
“Hửm? Nhìn trúng thứ nào rồi?”
Ánh mắt ta không rời khỏi những chiếc bình trong tay hắn.
Ta cố gắng nhận ra đâu mới là loại độc mà Vệ Vô Hoạn đã trúng.
Nhưng trong mắt hắn, dường như ta đang nhìn chằm chằm vào hắn không chớp mắt.
Khóe môi hắn cong lên.
“Sao nào? Nhìn trúng ta rồi à? Cứ im lặng mãi, chỉ nhìn bổn vương thôi. Thú vị thật đấy.”
Hắn quay người lấy xuống một chiếc bình màu nâu.
“Bổn vương có một loại t.h.u.ố.c ăn vào sẽ từ từ mất vị giác, thị giác, thính giác. Đến cuối cùng, chỉ còn phát ra được âm thanh.”
“Người Bắc Hán chúng ta chỉ có thể đ.á.n.h vào Nam Cương, sao có thể gả vào Nam Cương được!”
Ta chờ chính là câu này.
“Ta tới đây, chính là để đ.á.n.h vào Nam Cương.”
“Ba nghìn thân binh ngươi mang theo có nghe lệnh không?” Vương thúc hỏi.
Ta lắc đầu.
Vương thúc cau mày trầm ngâm.
“Mấy năm nay, chúng ta không ngày nào không muốn đ.á.n.h sang đó báo thù cho Hoa nhị ca. Nhưng chúng ta chỉ có tám người. Ba nghìn Vệ gia quân còn lại nếu không có hổ phù điều động thì căn bản không thể xuất binh.”
Ta cầm quyển quân pháp trong doanh trướng lên, thuần thục lật đến một trang.
“Quân pháp quyển ba, điều chín mươi lăm: Nếu trong quân xuất hiện phản quân đào sang địch quốc, để bảo vệ bí mật quân sự của ta, có thể trực tiếp truy sát phản quân bằng mọi giá.”
“Vương thúc, ngài nói xem, nếu có người phản bội bỏ trốn, ba nghìn quân canh giữ cùng truy sát, cũng không tính là quá đáng chứ?”
Mắt Vương thúc sáng lên:
“Thế còn ngươi? Có ba nghìn thân binh áp giải, chẳng lẽ thật sự phải đi hòa thân sao?”
Ta lắc đầu:
“Phản quân bỏ trốn, Vệ gia quân có thể truy đuổi, thân binh có thể án binh bất động. Nhưng nếu phản quân bắt cóc công chúa hòa thân bỏ trốn thì sao?”
Ta vén rèm nhìn sắc trời, thời gian cũng sắp đến rồi.
Ngay giây tiếp theo, trên ngọn đồi thấp bỗng nở ra một đóa pháo hoa nhỏ, đó là tín hiệu của Nhung Nhung.
Nàng ấy đã trốn tới đó đợi ta.
Ta cởi lớp áo vải bên ngoài, để lộ hỉ phục bên trong, rồi lấy khăn voan đỏ phủ lên đầu.
“Các vị thúc thúc, có nguyện cùng ta đ.á.n.h cược một phen không?”
Không bao lâu sau, toàn bộ doanh địa rơi vào hỗn loạn.
Tám người bịt mặt cưỡi ngựa phi như bay, vừa chạy vừa hô lớn:
“Bản đồ phòng thủ biên giới và công chúa hòa thân đều đang ở trong tay ta!”
Chỉ là cảnh tượng ấy có chút kỳ quái.
Vị công chúa đáng lẽ phải bị bắt cóc lại mặc một thân hồng y, cưỡi ngựa chạy ở phía trước nhất.
Nhưng chẳng ai để ý đến chuyện đó.
Những người đóng quân nơi đây đều là binh lính từng cùng Vệ Vô Hoạn vào sinh ra t.ử.
Vương thúc đã báo trước kế hoạch của chúng ta cho họ, không một ai không muốn đi theo.
Chúng ta men theo ngọn đồi thấp mà đi lên, hội quân với Nhung Nhung.
Sau đó lập tức vòng sang phía đông, trước khi đám thân binh đuổi tới, lặng lẽ tiến vào Bạch Nhiễm thành, nơi biên giới Nam Cương chịu chiến loạn quấy nhiễu nghiêm trọng nhất.
Những người mong cuộc hòa thân thành công để chiến tranh chấm dứt nhất, chính là bọn họ.
Ta cùng tám vị thúc thúc cố ý giả bộ vô cùng chật vật chạy tới dưới thành.
Lớn tiếng kêu cứu:
“Thân binh Bắc Hán làm phản rồi! Chúng muốn g.i.ế.c công chúa hòa thân!”
“Chúng muốn phát động chiến tranh!”
“Mau cứu người!”
Đám thủ vệ Bạch Nhiễm thành đều tụ tập trên tường thành, nhưng vẫn còn do dự.
Ta vén khăn voan, để lộ chiếc phượng quan của Bắc Hán.
Khăn voan đỏ tung lên theo gió.
Nhung Nhung cùng Vệ gia quân đang ẩn trong rừng phía sau nhận được tín hiệu.
Trong khoảnh khắc, vạn tên cùng b.ắ.n ra.
29
Từng mũi tên đều khéo léo lách qua chín người chúng ta.
Mà người trong thành Bạch Nhiễm vốn đã như chim sợ cành cong từ lâu, căn bản không nhận ra điều bất thường.
Họ nhanh ch.óng mở cổng thành, đón chúng ta vào trong.
Một canh giờ sau, Cao Kiên mới dẫn theo thân binh đuổi tới, đứng trước cổng thành lớn tiếng quát:
“Giao công chúa hòa thân ra đây! Nếu không mọi hậu quả phát sinh, Nam Cương tự gánh chịu!”
Vốn chỉ là một câu nói hết sức bình thường.
Nhưng lọt vào tai thành chủ Bạch Nhiễm thành lại mang ý nghĩa khác.
Ông càng tin chắc những lời chúng ta nói trước đó.
“Nam Cương ta một lòng cầu hòa, Bắc Hán các ngươi kéo quân đến dưới thành rồi trở mặt trước!”
“Công chúa, ta tuyệt đối sẽ không giao cho các ngươi!”
Thành chủ Bạch Nhiễm thành phất tay.
Trên tường thành, trong nháy mắt vạn tên cùng b.ắ.n ra.
Cao Kiên chỉ đành hạ lệnh chống trả.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta đứng trên tường thành, dường như đã hiểu tất cả.
“Thành chủ! Đừng để nữ nhân này lừa gạt!”
“Chúng ta không hề có ý làm hại Bạch Nhiễm thành. Chỉ cần giao nữ nhân này ra, chúng ta sẽ lập tức rời đi!”
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo thành chủ, giả vờ sợ hãi.
Thành chủ Bạch Nhiễm thành kiên định nhìn ta:
“Ngay cả một tiếng công chúa cũng không chịu gọi, mở miệng ra là nữ nhân này nữ nhân nọ. Xem ra các ngươi căn bản không có thành ý hòa thân!”
“Người đâu, tiếp tục b.ắ.n tên!”
Thấy không thể thuyết phục được đối phương, Cao Kiên dứt khoát hạ lệnh công thành.
Bạch Nhiễm thành suy cho cùng chỉ là một tòa thành nhỏ.
Toàn thành cả dân lẫn quân cũng chỉ hơn ba nghìn người, hoàn toàn không thể chống lại ba nghìn thân binh.
Thành chủ lập tức mở cửa sau của thành, dẫn toàn bộ dân chúng rút sang thành trì lân cận.
Ông còn dặn hai thị vệ hộ tống ta.
“Công chúa yên tâm. Ta đã thả bồ câu đưa tin báo cho tất cả các thành chủ rằng thân binh Bắc Hán đã làm phản.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Họ nhất định sẽ tăng cường phòng bị, bảo vệ công chúa cho đến tận hoàng đô!”
“Vậy thì tốt quá rồi.” Ta mỉm cười hành lễ với ông.
Vành tai ông đỏ lên, lưu luyến không nỡ rời đi.
Dưới sự dẫn đường của hai thị vệ Nam Cương, chỉ trong vòng bảy ngày ngắn ngủi, chúng ta đã đi qua năm tòa thành.
Khắp Nam Cương đều truyền tai nhau Bắc Hán trở mặt.
Thân binh Bắc Hán trong bảy ngày đã đ.á.n.h hạ năm thành.
Cao Kiên dẫn thân binh truy đuổi suốt dọc đường, càng đuổi càng không hiểu.
Hắn vốn không có ý công thành, chỉ muốn nhanh ch.óng bắt được ta để tiếp tục việc hòa thân.
Chỉ tiếc hắn không biết rằng sau khi bọn họ rời đi, mỗi một tòa thành đều bị Nhung Nhung dẫn theo Vệ gia quân hoàn toàn chiếm giữ.
Đợi đến khi Cao Kiên nhận ra có điều không ổn thì đã không còn đường lui nữa.
Tại Ung thành, tòa thành gần vương đô nhất, ta bảo Nhung Nhung áp giải Cao Kiên tới.
“Cao đại nhân, còn muốn đ.á.n.h nữa không?”
Cao Kiên mặt mày nhếch nhác, chiến mã cũng bị thương.
Hắn ngẩng cổ lên:
“Ít nói nhảm! Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h, muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c!”
“Con nha đầu nhà ngươi cũng có chút mưu lược. Lão t.ử thua ngươi, nhận!”
“Ta không g.i.ế.c ngài.”
“Ngài là người Bắc Hán. Máu của người Bắc Hán không thể đổ dưới tay người Bắc Hán.”
Ánh mắt Cao Kiên khẽ d.a.o động, ánh mắt nhìn ta cũng nghiêm túc hơn vài phần.
“Ta muốn tặng Cao đại nhân một cơ hội lập công lập nghiệp, không biết ngài có dám nhận không?”
“Lão t.ử chẳng có gì không dám.”
“Vậy thì tốt. Ngày mai theo chúng ta đ.á.n.h vào Nam Cương.”
Cao Kiên nhíu mày, còn muốn từ chối.
Ta dứt khoát tháo dây trói cho hắn rồi mở cổng thành.
“Nếu không muốn, Cao đại nhân có thể dẫn người rời đi, quay về Bắc Hán.”
“Chỉ là trở về với thân phận gì đây?”
“Kẻ phản bội bỏ trốn? Kẻ hộ tống hòa thân thất bại? Hay kẻ đào ngũ giữa trận?”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Chuyện của Giang Trọng vốn đã không được coi trọng. Dù lần này Kỳ Cứ không trị tội ngài, sau này ở Bắc Hán, nhiều nhất ngài cũng chỉ làm một thị vệ hạng bét.”
“Cao đại nhân biến thành Cao thị vệ. Chậc chậc, đáng tiếc biết bao quân công tích lũy suốt những năm qua.”
“Nhưng nếu đi theo ta đ.á.n.h vào Nam Cương thì khác. Khi trở về Bắc Hán sẽ là đại công một kiện.”
“Công lao bảy ngày chiếm năm thành, ta cũng có thể ghi tên các ngài vào đó.”
“Ta nghĩ, năm đó Giang Trọng cũng chưa từng lập được chiến tích như vậy đâu nhỉ?”
30
“Chúng ta nguyện đ.á.n.h vào Nam Cương!”
Cao Kiên quỳ xuống trước mặt ta.
Sự khinh thường và hoài nghi trong mắt hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự kính phục:
“Xin nghe theo mọi sai khiến của Tiểu Thiện tướng quân!”
Cao Kiên và Nhung Nhung sóng vai tiến quân.
Thân binh và Vệ gia quân cùng kéo quân áp sát dưới chân vương đô Nam Cương.
Ta thay hỉ phục, một mình chạy tới cửa sau của vương đô, lớn tiếng kêu cứu.
Lần này ta không để tám vị thúc thúc đi cùng nữa.
Bọn họ từng lộ mặt trước người Nam Cương, rất dễ bị nhận ra.
Người trong vương đô không hề nghi ngờ, trực tiếp mở cửa cho ta vào.
Vừa bước qua cổng thành, ta đã bị trói bằng dây thừng rồi áp giải vào vương cung Nam Cương.
Mấy tên thị vệ áp giải ta nhỏ giọng bàn tán.
“Nghe nói đám thân binh phản loạn đó phía sau còn có Vệ gia quân truy đuổi. Vệ Vô Hoạn của Bắc Hán là người trọng tình trọng nghĩa, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn công chúa hòa thân c.h.ế.t t.h.ả.m.”
“Chúng ta dùng công chúa hòa thân làm con tin, Vệ Vô Hoạn nhất định sẽ dẫn quân tới đàm phán.”
“...”
Đúng vậy.
Nếu Vệ Vô Hoạn còn ở đây, hắn sẽ không để bất cứ người vô tội nào phải c.h.ế.t.
Nhưng hắn không đến được nữa.
Trong vương cung của Phong Vô Miên bày rất nhiều giá gỗ, trên từng giá đều đặt kín những bình thủy tinh trong suốt.
Có bình chứa đủ loại côn trùng, có bình lại đựng những viên t.h.u.ố.c màu sắc kỳ lạ.
Ta ngồi trên ghế.
Phong Vô Miên đi vòng quanh ta ba lượt, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá.
“Tây Bình quận chúa bổn vương từng gặp rồi, ngươi không phải nàng ấy. Ngươi là đồ giả.”
Hắn cười tà khí, lấy từ trên giá xuống mấy cái bình, cầm từng cái lên ngắm nghía.
“Để bổn vương nghĩ xem..Một kẻ giả mạo như ngươi tới đây, muốn đạt được thứ gì?”
“Nam Cương chúng ta bảo vật không nhiều, chỉ có tiền nhiều, sâu nhỏ đáng yêu cũng nhiều.”
“Hửm? Nhìn trúng thứ nào rồi?”
Ánh mắt ta không rời khỏi những chiếc bình trong tay hắn.
Ta cố gắng nhận ra đâu mới là loại độc mà Vệ Vô Hoạn đã trúng.
Nhưng trong mắt hắn, dường như ta đang nhìn chằm chằm vào hắn không chớp mắt.
Khóe môi hắn cong lên.
“Sao nào? Nhìn trúng ta rồi à? Cứ im lặng mãi, chỉ nhìn bổn vương thôi. Thú vị thật đấy.”
Hắn quay người lấy xuống một chiếc bình màu nâu.
“Bổn vương có một loại t.h.u.ố.c ăn vào sẽ từ từ mất vị giác, thị giác, thính giác. Đến cuối cùng, chỉ còn phát ra được âm thanh.”