Huyền Minh Nguyệt

Chương 16

“Lúc đó, ngươi có chịu mở miệng nói chuyện không?”

Ta nhìn chằm chằm vào chiếc bình ấy.

Theo lời Vương thúc bọn họ kể, loại t.h.u.ố.c đó có mùi thơm rất đặc biệt.

Chắc hẳn chính là nó.

Phong Vô Miên ngồi xổm trước mặt ta.

Hắn đổ ra một viên t.h.u.ố.c, đưa đến trước miệng ta.

“Nào, há miệng ra, a...”

Ta nhìn chuẩn thời cơ, đột ngột vung tay đ.á.n.h mạnh vào mu bàn tay hắn.

Viên t.h.u.ố.c lập tức bay thẳng vào cái miệng đang mở của hắn.

Nhân lúc hắn còn ngây người, ta co chân quét ngang hai chân hắn, trực tiếp đè hắn ngã xuống đất.

Sau đó thuận tay cầm một chén trà trên bàn, ép đổ vào miệng hắn, đảm bảo viên t.h.u.ố.c đã hoàn toàn trôi xuống bụng.

Ta bóp c.h.ặ.t cổ họng hắn.

“Không muốn c.h.ế.t thì giao t.h.u.ố.c giải ra đây.”

Phong Vô Miên chẳng hề tức giận.

Trong mắt hắn có kinh ngạc, còn có cả vui mừng.

Hắn bật cười lớn, cười đến mức gần như không thở nổi.

“Ta còn thắc mắc sao khí chất trên người ngươi lại quen thuộc đến thế.”

“Được lắm, Vệ Vô Hoạn. Lâu rồi không gặp.”

Một bàn tay bất ngờ chạm lên tai ta rồi mạnh tay kéo xuống phía sau tai.

Đau quá!

Nụ cười trên mặt hắn thu lại.

“Không dịch dung?”

Hắn trở mình, ép ta xuống dưới thân mình.

“Ngươi là gì của Vệ Vô Hoạn?”

Ta cụp mắt xuống.

Từ trên người Phong Vô Miên, ta không cảm nhận được ác ý.

“Ta là đồ đệ của hắn.”

Phong Vô Miên khịt mũi cười lạnh.

“Vớ vẩn. Năm đó ta quỳ xuống cầu xin hắn nhận ta làm đồ đệ, làm đế sư của ta, hắn còn không chịu.”

“Mở miệng ra là nói chỉ nhận người nhà làm đồ đệ.”

“Hoặc là tức phụ hoặc là nhi t.ử.”

“Ngươi chắc chắn không phải nhi t.ử, vậy chỉ có thể là tức phụ thôi.”

31

“Vệ Vô Hoạn đâu rồi?”

“Ta đã gửi t.h.u.ố.c giải đi rồi, sao hắn còn chưa tới gặp ta? Gọi tức phụ tới đây là có ý gì chứ?”

Thuốc giải? Đã gửi đi rồi sao?

Ta sốt ruột.

“Hắn trúng độc rồi, đã mất ngũ cảm, không có t.h.u.ố.c giải.”

“Không thể nào!” Phong Vô Miên cau mày.

“Bổn vương đã sớm phái người đưa t.h.u.ố.c giải đi rồi. Khi kỳ hạn ba năm đến, nếu không có t.h.u.ố.c giải hắn sẽ phát độc.”

“Đợi đến lúc hoàn toàn mất ngũ cảm thì sẽ biến thành kẻ ngốc, khi đó có t.h.u.ố.c giải cũng vô ích.”

“Bổn vương còn chờ hắn tới đây quang minh chính đại đ.á.n.h với bổn vương một trận nữa!”

Lời hắn nói không giống giả dối.

Ta sốt ruột đến mức nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn.

“Nhưng ở Vệ phủ ta chưa từng gặp người Nam Cương nào.”

“Có gửi tới Vệ phủ đâu, ta gửi tới chỗ Kỳ Cứ mà. Chẳng phải hắn là người thân thiết với Vệ Vô Hoạn nhất sao?”

“Hơn nữa t.h.u.ố.c giải này phải dùng cùng canh sâm tuyết liên của hoàng thất Bắc Hán mới có hiệu quả nhanh nhất.”

Kỳ Cứ.

Ta há miệng, khó khăn phát ra tiếng.

“Người nhốt Vệ Vô Hoạn trong hoàng cung... chính là Kỳ Cứ.”

Chúng ta đều bị lừa rồi.

Hắn không muốn một Vệ Vô Hoạn tỉnh táo, tự do.

Hắn chỉ muốn một Vệ Vô Hoạn chỉ có thể dựa vào hắn, chỉ thuộc về một mình hắn.

Dù chỉ là một cái xác không hồn.

“Hắn bị điên à?” Phong Vô Miên đập bàn đứng bật dậy.

“Uổng cho năm đó Vệ Vô Hoạn còn nuôi hắn như đệ đệ. Theo ta thấy nuôi một con sâu thối còn tốt hơn hắn!”

Ta nắm lấy tay áo đang bị hắn vò đến nhăn nhúm.

“Nếu ngươi thật sự muốn cứu Vệ Vô Hoạn thì hãy đưa t.h.u.ố.c giải cho ta. Ta mang về cứu hắn.”

“Chậm thêm nữa chỉ sợ thật sự không kịp rồi!”

Phong Vô Miên trầm ngâm một lúc.

“Một mình ngươi quay về, tên biến thái đó chưa chắc đã chịu cho hắn uống t.h.u.ố.c giải. Ta đi cùng ngươi.”

“Lấy danh nghĩa gì?” Ta nhíu mày.

“Về nhà ngoại.”

“Hả?”

“Chẳng phải Bắc Hán các ngươi sau khi thành thân thì ba ngày sẽ về nhà ngoại sao? Ta cưới ngươi rồi cùng ngươi về nhà ngoại, có vấn đề gì đâu?”

Phong Vô Miên phất tay đầy khí thế.

Đến lúc này ta hoàn toàn tin rằng trước kia hắn và Vệ Vô Hoạn đúng là tri kỷ hiểu nhau.

Ba ngày sau, Phong Vô Miên dẫn theo ta, phía sau là thân binh cùng Vệ gia quân, tất cả cùng tiến vào biên cảnh Bắc Hán.

Đối ngoại chỉ tuyên bố rằng Nam Cương đã thần phục Bắc Hán, cam tâm vào kinh triều cống.

Để thể hiện thành ý, Phong Vô Miên không chỉ chuẩn bị mấy xe cống phẩm, mà còn mang theo quốc bảo của Nam Cương.

Một con voi đồng rỗng ruột cao năm người, dài mười người.

Trên đường đi mất hai tháng, cuối cùng cũng trở lại kinh đô.

Kỳ Cứ kinh ngạc khi thấy ta vẫn còn sống lại còn có thể thuyết phục Nam Cương thần phục.

Nhưng khi nhìn thấy ta cố ý làm ra vẻ thân mật, khoác tay Phong Vô Miên làm nũng, hắn liền buông lỏng cảnh giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Huống hồ Nam Cương quả thực mang theo quốc bảo đến triều cống.

Là đế vương, hắn đương nhiên không có lý do từ chối.

Con voi đồng được đưa thẳng vào cung.

Đặt bên ngoài điện Càn Khôn để phô bày thiên uy.

“Voi đồng rỗng ruột mà cũng nặng thế à?”

Một tên thị vệ vận chuyển nhỏ giọng lẩm bẩm.

Đương nhiên là nặng, bởi vì bên trong chứa đầy người.

Nhung Nhung, tám vị thúc thúc, còn có cả Vệ gia quân.

Đêm hôm đó, Kỳ Cứ mở tiệc trong điện Thái Hòa, khoản đãi ta và Phong Vô Miên.

Rượu qua ba tuần, bên ngoài bỗng truyền tới một trận ồn ào.

Đợi đến khi Kỳ Cứ nhận ra có điều bất thường, Vệ gia quân đã xông vào điện Thái Hòa.

Ta rút đoản đao bên hông, kề lên cổ Kỳ Cứ.

“Vệ Vô Hoạn ở đâu?”

Kỳ Cứ lập tức hiểu ra tất cả.

Hắn khẽ cười, tiếng cười nghe như tiếng khóc.

“Hắn nuôi ngươi thật tốt. Nuôi ngươi giống hệt hắn.”

“Thông minh như hắn, gan dạ như hắn. Hắn đối xử với ngươi thật tốt.”

“Bớt nói nhảm! Người ở đâu?”

Ta siết c.h.ặ.t chuôi chủy thủ, ép sát vào cổ hắn hơn.

Lưỡi d.a.o rạch một đường trên da, m.á.u tươi theo cổ hắn chảy xuống hoàng bào.

“Điện Càn Khôn.” Hắn bình thản đáp.

Ta áp giải hắn, đi thẳng tới điện Càn Khôn.

Trên long sàng chỉ có một bộ chăn đệm.

Vệ Vô Hoạn cuộn mình bên trong, hai mắt nhắm c.h.ặ.t.

Dưới đất cạnh long sàng trải một tấm t.h.ả.m mỏng.

“Ta đã cho huynh ấy uống t.h.u.ố.c giải rồi nhưng t.h.u.ố.c giải không có tác dụng.”

“Mỗi ngày ta đều nằm dưới đất canh giữ ca ca nhưng huynh ấy vẫn không tỉnh lại.”

“Ngươi cho rằng kế hoạch của ngươi kín kẽ không sơ hở sao? Chẳng qua là ta cũng muốn cho người Nam Cương tiến vào thôi.”

“Ta có thể không cần gì cả, ta chỉ muốn ca ca khỏe lại.”

Lời lẽ của Kỳ Cứ đầy đau khổ.

Ánh mắt chất chứa bi thương.

*Chát!* Một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt hắn.

Phong Vô Miên lạnh lùng nhìn xuống.

“Nếu không có ngươi, hắn đã khỏe từ lâu rồi.”

32

Kỳ Cứ bị tát đến nghiêng đầu sang một bên, rồi lại bật cười khẽ.

“Đúng vậy. Các ngươi đều tốt hơn ta, vậy thì sao chứ?”

“Phong Vô Miên, ngươi không quản ngàn dặm tới cứu huynh ấy, ngươi cho rằng sau khi khỏe lại huynh ấy sẽ đi theo ngươi sao?”

“Con người huynh ấy sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng bước.”

“Huynh ấy mới là người vô tình nhất, tựa như một vầng trăng lạnh treo cao trên trời.”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Nhìn như đang soi sáng tất cả mọi người, nhưng lại không chịu ở lại bên cạnh bất cứ ai.”

“Ta vươn tay thế nào cũng không chạm tới được, cũng không thể ôm lấy được.”

Phong Vô Miên chậc một tiếng.

“Ta quản hắn chiếu sáng ai làm gì.”

“Mặt trăng muốn treo thì cứ để hắn treo. Ai không cho hắn treo, ta xử kẻ đó.”

“Lôi hắn ra ngoài đi, nhìn mà phiền.”

Hắn rút dây lưng ra, trói Kỳ Cứ thật c.h.ặ.t rồi ném cho Nhung Nhung.

“Vệ tiểu tức phụ ở lại giúp ta, những người khác ra ngoài.”

“Ta thử cứu hắn xem sao.”

Phong Vô Miên dùng hết mọi cách nhưng đã quá muộn.

Độc đã xâm nhập vào não.

Vốn dĩ đã là chuyện không thể cứu vãn, người còn sống được đến bây giờ đã là kỳ tích rồi, chỉ là hắn không thể nói chuyện nữa, cũng quên mất chúng ta.

Giống như một đứa trẻ ngốc nghếch.

“Sau này... hắn còn có thể hồi phục không?”

Trong lòng ta đau đớn nghẹn lại.

Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay mà không hề cảm thấy đau.

“Có.”

Phong Vô Miên cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn của ta.

“Sẽ có một ngày hắn tỉnh dậy sau giấc ngủ rồi khôi phục toàn bộ ký ức và ý thức, trở lại như trước đây.”

“Chỉ là ngày đó đến khi nào... ta cũng không biết.”

Hắn đưa cho ta một túi gấm.

“Đợi đến ngày hắn khôi phục tỉnh táo rồi hãy mở ra.”

Phong Vô Miên không g.i.ế.c Kỳ Cứ, cũng không có ý định đoạt lấy Trung Nguyên.

“Cái nơi Bắc Hán rách nát này, ngay cả sâu đẹp cũng chẳng có. Ta còn chẳng thèm.”

Ta cũng không g.i.ế.c Kỳ Cứ.

Ta xin Phong Vô Miên t.h.u.ố.c độc Phệ Tâm, hạ vào cơ thể Kỳ Cứ, t.h.u.ố.c giải ở trong tay ta.

“Ta sẽ không g.i.ế.c ngươi.”

“G.i.ế.c ngươi, Vệ Vô Hoạn sẽ đau lòng.”

“Mỗi tháng ta sẽ cho ngươi t.h.u.ố.c giải một lần nhưng phải sau khi ngươi chịu đựng nỗi đau Phệ Tâm c.ắ.n xé.”

Kỳ Cứ nhìn Vệ Vô Hoạn đang ngồi dưới đất, ngây ngốc ăn kẹo, trong mắt tràn ngập đau khổ.

“Ngươi g.i.ế.c ta đi.”

Ta không để ý đến hắn nữa.

Mang theo Vệ Vô Hoạn rời khỏi hoàng cung, trở về Vệ phủ.