Tuy hắn ngốc nghếch si dại nhưng lại rất ngoan.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ phóng túng ngông nghênh, quậy tung kinh thành ngày trước.
Tây Bình quận chúa đưa Vệ phu nhân vào kinh.
Trước khi đi còn an ủi ta.
“Đừng quá đau lòng, Phong Vô Miên chẳng phải đã nói rồi sao? Sẽ có một ngày hắn hồi phục.”
“Chúng ta chỉ cần chờ ngày đó thôi.”
Ta khẽ đáp một tiếng rồi cúi đầu xuống, không để nàng nhìn thấy ánh lệ trong mắt mình.
Mỗi ngày ta cùng Vệ phu nhân chăm sóc Vệ Vô Hoạn.
Vệ phu nhân kể cho ta rất nhiều chuyện thú vị về hắn.
Bà nói, lúc Vệ Vô Hoạn vừa sinh ra thân thể rất yếu.
Thầy bói bảo hắn trời sinh phúc mỏng mệnh bạc, cho nên mới đặt tên là Vô Hoạn.
Không cầu công danh hiển hách, chỉ cầu cả đời không tai họa.
Bà nói, để Vệ Vô Hoạn có thể bình an lớn lên, bà còn nhận trăng làm nghĩa mẫu cho hắn.
Đặt cho hắn nhũ danh là Bảo Kính.
Ai ngờ từ đó trở đi, thân thể Vệ Vô Hoạn quả nhiên khỏe mạnh hơn mà người cũng nghịch ngợm hơn.
Bà nói, Vệ Vô Hoạn học gì cũng rất nhanh.
Bảy tuổi đã có thể cưỡi ngựa ra chiến trường.
Nhưng cũng chính lần đó, toàn bộ nam nhân của Vệ gia xuất chinh, cuối cùng chỉ có mình hắn trở về.
Bà nói, sau trận chiến ấy, tính tình Vệ Vô Hoạn thay đổi hoàn toàn.
Hắn bắt đầu gây chuyện khắp kinh thành thế nhưng hoàng đế lại vì vậy mà bớt đề phòng Vệ gia.
Bởi vì hắn quậy phá quá dữ dội, đến mức thỉnh thoảng vài ngày không ra ngoài gây chuyện, người ta còn tò mò không biết hắn có bị bệnh hay không.
Như vậy ngược lại không sợ bị người âm thầm ám sát. Cũng xem như một chuyện tốt.
Bà nói, thật ra trước kia Kỳ Cứ rất ngoan.
Chỉ là lúc Kỳ Cứ còn nhỏ, Giang mỹ nhân đang được sủng ái, Hoàng hậu lại bệnh nặng, là Vệ Vô Hoạn ở trong cung nuôi hắn lớn lên.
Từ khi đó, Kỳ Cứ bắt đầu bám lấy Vệ Vô Hoạn.
Thậm chí có lúc nhìn thấy Vệ phu nhân thân thiết với Vệ Vô Hoạn, hắn cũng không vui.
Cuối cùng, Vệ phu nhân thở dài một tiếng rồi nói:
“Trước khi Kỳ Cứ ra đời, hoàng hậu cứ ngỡ mình m.a.n.g t.h.a.i công chúa.”
“Cho nên đã đặt sẵn nhũ danh là Địa Nhạn.”
“Hoàng hậu từng nói với ta rằng, sau này nếu sinh được một công chúa thì sẽ đính hôn cho con bé với Vệ Vô Hoạn.”
Có lẽ… Ngay từ đầu, cả hai người bọn họ đều đã sai rồi.
33
Chớp mắt một cái, lại ba năm trôi qua.
Ban đầu, Kỳ Cứ vẫn còn đến thăm Vệ Vô Hoạn.
Ta không ngăn cản.
Ta dẫn hắn vào trong viện, để hắn tận mắt nhìn thấy Vệ Vô Hoạn ngã ngồi trên mặt đất, vừa cười ngây ngô vừa nhét bùn vào miệng.
Vị đế vương trước mặt người ngoài luôn cao quý lạnh lùng ấy hoàn toàn sụp đổ.
Hắn khóc lớn thành tiếng, nước mắt nước mũi dính đầy trên long bào.
Sau ngày hôm đó, Kỳ Cứ không bao giờ đến nữa.
Vệ Vô Hoạn vẫn luôn ngốc nghếch như vậy.
Ba năm qua, ta đã làm rất nhiều việc.
Ta đưa mộ của phụ mẫu ra ngoài, lại chỉnh lý lại những chuyện về Vệ Vô Hoạn, giao cho các tiên sinh kể chuyện truyền tụng khắp nơi.
Ta còn nuôi lại một con ch.ó vàng nhỏ.
Những lúc Vệ phu nhân đau lòng, nó có thể ở bên cạnh chọc bà cười.
Ta sắp bước sang sinh thần mười chín tuổi.
Tóc Vệ phu nhân gần như đã bạc trắng.
Bà nắm lấy tay ta.
“Ngày mai sau khi đón sinh thần xong, hãy ghi tên con vào gia phả dưới tên ta đi.”
“Con lớn rồi, cũng nên tính chuyện hôn nhân.”
“Nếu nó cứ mãi không tỉnh lại, con cũng không thể bị liên lụy như thế cả đời được.”
Ta siết lại tay bà.
“Con không đi. Con sẽ ở bên cạnh hắn.”
“Không tỉnh lại cũng tốt mà. Con nguyện dỗ dành hắn cả đời.”
Vệ phu nhân thở dài, xhỉ cho rằng ta đang an ủi bà.
Ta nhìn sang Vệ Vô Hoạn đang ngồi bên cạnh.
Hắn rất yên tĩnh, đang ngoan ngoãn ăn kẹo.
Ít nhất bây giờ hắn vẫn còn sống, vẫn ở nơi ta có thể nhìn thấy.
Ta thật sự cảm thấy như vậy đã rất tốt rồi.
Nhận ra ánh mắt của chúng ta đang nhìn mình, hắn ngẩng đầu ngọt ngào cười.
“Ngọt.”
Ta và Vệ phu nhân nhìn nhau, nước mắt đồng thời rơi xuống.
Mấy năm nay, ta và Vệ phu nhân kiên nhẫn dạy hắn nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn đã có thể thỉnh thoảng nói được vài chữ.
“Vệ Vô Hoạn, ngày mai là sinh thần của ta.”
“Ngày mai học được câu ‘sinh thần vui vẻ’, rồi nói cho ta nghe được không?”
Hắn mơ mơ màng màng gật đầu.
Giống như mọi năm, chỉ là những năm trước, hắn cũng chưa từng học được.
Ta dỗ hắn đi ngủ, còn mình nằm trên chiếc trường kỷ mềm bên cạnh giường hắn.
Ngoài cửa sổ, vầng trăng treo cao.
Dường như đã rất lâu rồi ta chưa nhìn thấy mặt trăng nào tròn và sáng như vậy.
Ta mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là trong lúc nửa tỉnh nửa mê, dường như ta nghe thấy một câu:
“Sinh thần vui vẻ.”
Ta xoay người.
Ừm. Chắc là nghe nhầm thôi.
Sáng sớm hôm sau.
Nhìn thấy Vệ Vô Hoạn trong sân với ánh mắt sáng rõ, ta mới biết đêm qua thật sự không phải ảo giác.
Trái tim ta trong khoảnh khắc ngừng đập, nước mắt tuôn ra như suối.
Ngày này cuối cùng cũng đã đến, trong lòng dường như có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại chẳng thể thốt thành lời.
Đôi chân đứng tại chỗ như bị đóng đinh xuống đất, mhông thể nhấc nổi nửa bước.
“Nhi t.ử ta khỏi rồi!”
Vệ phu nhân vui mừng như một thiếu nữ, những nếp nhăn trên gương mặt cũng như giãn ra vì nụ cười.
Vệ Vô Hoạn lại mang dáng vẻ lêu lổng như ngày trước.
“Đương nhiên rồi. Ta chính là tiểu ma vương của kinh thành mà.”
Vệ phu nhân cười, đ.ấ.m nhẹ hắn một cái.
“Ta... ta đi chuẩn bị đồ ăn cho con ngay đây.”
“Mẫu thân!” Vệ Vô Hoạn gọi bà lại.
Vệ phu nhân quay đầu nhưng Vệ Vô Hoạn lại trầm mặc.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Hắn bước lên, chỉnh lại mái tóc mai cho bà.
“Mẫu thân, con muốn ra ngoài đi dạo, du ngoạn thiên hạ một chuyến.”
“Không dẫn theo người, được không?”
Vệ phu nhân sững người rồi nhìn sang ta.
“Tiểu Thiện thì sao?”
“Con đi cùng.” Ta khó khăn mở miệng, cố gắng nở một nụ cười.
Trong mắt Vệ Vô Hoạn thoáng hiện vẻ không đành lòng.
Hắn muốn từ chối.
“Ta đi cùng.” Ta nhìn hắn thật kiên định.
Trong tay cầm túi gấm năm đó Phong Vô Miên để lại.
Vệ Vô Hoạn há miệng, cuối cùng vẫn kịp thời im lặng.
Rất lâu sau mới khẽ đáp: “Được.”
Để chuẩn bị cho chuyến đi xa, ngày hôm đó Vệ Vô Hoạn bận rộn vô cùng.
Hắn thu xếp rất nhiều đồ đạc nhưng phần lớn đều là những thứ ta có thể dùng.
Vệ phu nhân cười nói, Vệ Vô Hoạn ngoài miệng không biết dỗ dành người khác nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến ta.
Đi chơi xa mà đến quần áo cho bản thân cũng chẳng mang thêm mấy bộ.
Ta và Vệ Vô Hoạn nhìn nhau rồi cùng cụp mắt xuống.
Chỉ mỉm cười, không ai nói gì.
Thu xếp hành lý xong, ta sai người mang một phong thư đến cho Kỳ Cứ, hỏi hắn có muốn tới gặp Vệ Vô Hoạn hay không.
Không ngoài dự liệu, Kỳ Cứ từ chối.
Hắn sợ ta lại để hắn nhìn thấy điều gì đó.
Khiến hắn hối hận, lhiến hắn đau đớn đến sống không bằng c.h.ế.t.
Ta không ép nữa.
Chỉ vào giờ Dậu, cùng Vệ Vô Hoạn ngồi xe ngựa đi qua các con phố.
Lúc ra khỏi thành, còn cố ý đi ngang qua cổng cung.
Đám thị vệ canh cổng nhìn thấy Vệ Vô Hoạn thì sắc mặt đại biến.
Chúng lăn bò chạy vào trong cung báo tin nhưng đã quá muộn.
Khi tin tức được truyền vào trong, ta và Vệ Vô Hoạn đã ra khỏi thành.
Suốt một đường lên tới đỉnh núi.
Nằm ngửa trên một đồng cỏ ngập tràn hoa dại, ngẩng đầu nhìn trăng sáng.
Túi gấm Phong Vô Miên để lại nằm trên bãi cỏ bên cạnh, miệng túi vẫn còn niêm phong.
Ta biết bên trong chỉ có một tờ giấy.
Trên đó chỉ viết hai câu.
“Độc đã nhập não, không thể cứu vãn.”
“Ngày tỉnh lại, cũng là ngày độc phát tận cùng.”
Hoàn toàn khác với dáng vẻ phóng túng ngông nghênh, quậy tung kinh thành ngày trước.
Tây Bình quận chúa đưa Vệ phu nhân vào kinh.
Trước khi đi còn an ủi ta.
“Đừng quá đau lòng, Phong Vô Miên chẳng phải đã nói rồi sao? Sẽ có một ngày hắn hồi phục.”
“Chúng ta chỉ cần chờ ngày đó thôi.”
Ta khẽ đáp một tiếng rồi cúi đầu xuống, không để nàng nhìn thấy ánh lệ trong mắt mình.
Mỗi ngày ta cùng Vệ phu nhân chăm sóc Vệ Vô Hoạn.
Vệ phu nhân kể cho ta rất nhiều chuyện thú vị về hắn.
Bà nói, lúc Vệ Vô Hoạn vừa sinh ra thân thể rất yếu.
Thầy bói bảo hắn trời sinh phúc mỏng mệnh bạc, cho nên mới đặt tên là Vô Hoạn.
Không cầu công danh hiển hách, chỉ cầu cả đời không tai họa.
Bà nói, để Vệ Vô Hoạn có thể bình an lớn lên, bà còn nhận trăng làm nghĩa mẫu cho hắn.
Đặt cho hắn nhũ danh là Bảo Kính.
Ai ngờ từ đó trở đi, thân thể Vệ Vô Hoạn quả nhiên khỏe mạnh hơn mà người cũng nghịch ngợm hơn.
Bà nói, Vệ Vô Hoạn học gì cũng rất nhanh.
Bảy tuổi đã có thể cưỡi ngựa ra chiến trường.
Nhưng cũng chính lần đó, toàn bộ nam nhân của Vệ gia xuất chinh, cuối cùng chỉ có mình hắn trở về.
Bà nói, sau trận chiến ấy, tính tình Vệ Vô Hoạn thay đổi hoàn toàn.
Hắn bắt đầu gây chuyện khắp kinh thành thế nhưng hoàng đế lại vì vậy mà bớt đề phòng Vệ gia.
Bởi vì hắn quậy phá quá dữ dội, đến mức thỉnh thoảng vài ngày không ra ngoài gây chuyện, người ta còn tò mò không biết hắn có bị bệnh hay không.
Như vậy ngược lại không sợ bị người âm thầm ám sát. Cũng xem như một chuyện tốt.
Bà nói, thật ra trước kia Kỳ Cứ rất ngoan.
Chỉ là lúc Kỳ Cứ còn nhỏ, Giang mỹ nhân đang được sủng ái, Hoàng hậu lại bệnh nặng, là Vệ Vô Hoạn ở trong cung nuôi hắn lớn lên.
Từ khi đó, Kỳ Cứ bắt đầu bám lấy Vệ Vô Hoạn.
Thậm chí có lúc nhìn thấy Vệ phu nhân thân thiết với Vệ Vô Hoạn, hắn cũng không vui.
Cuối cùng, Vệ phu nhân thở dài một tiếng rồi nói:
“Trước khi Kỳ Cứ ra đời, hoàng hậu cứ ngỡ mình m.a.n.g t.h.a.i công chúa.”
“Cho nên đã đặt sẵn nhũ danh là Địa Nhạn.”
“Hoàng hậu từng nói với ta rằng, sau này nếu sinh được một công chúa thì sẽ đính hôn cho con bé với Vệ Vô Hoạn.”
Có lẽ… Ngay từ đầu, cả hai người bọn họ đều đã sai rồi.
33
Chớp mắt một cái, lại ba năm trôi qua.
Ban đầu, Kỳ Cứ vẫn còn đến thăm Vệ Vô Hoạn.
Ta không ngăn cản.
Ta dẫn hắn vào trong viện, để hắn tận mắt nhìn thấy Vệ Vô Hoạn ngã ngồi trên mặt đất, vừa cười ngây ngô vừa nhét bùn vào miệng.
Vị đế vương trước mặt người ngoài luôn cao quý lạnh lùng ấy hoàn toàn sụp đổ.
Hắn khóc lớn thành tiếng, nước mắt nước mũi dính đầy trên long bào.
Sau ngày hôm đó, Kỳ Cứ không bao giờ đến nữa.
Vệ Vô Hoạn vẫn luôn ngốc nghếch như vậy.
Ba năm qua, ta đã làm rất nhiều việc.
Ta đưa mộ của phụ mẫu ra ngoài, lại chỉnh lý lại những chuyện về Vệ Vô Hoạn, giao cho các tiên sinh kể chuyện truyền tụng khắp nơi.
Ta còn nuôi lại một con ch.ó vàng nhỏ.
Những lúc Vệ phu nhân đau lòng, nó có thể ở bên cạnh chọc bà cười.
Ta sắp bước sang sinh thần mười chín tuổi.
Tóc Vệ phu nhân gần như đã bạc trắng.
Bà nắm lấy tay ta.
“Ngày mai sau khi đón sinh thần xong, hãy ghi tên con vào gia phả dưới tên ta đi.”
“Con lớn rồi, cũng nên tính chuyện hôn nhân.”
“Nếu nó cứ mãi không tỉnh lại, con cũng không thể bị liên lụy như thế cả đời được.”
Ta siết lại tay bà.
“Con không đi. Con sẽ ở bên cạnh hắn.”
“Không tỉnh lại cũng tốt mà. Con nguyện dỗ dành hắn cả đời.”
Vệ phu nhân thở dài, xhỉ cho rằng ta đang an ủi bà.
Ta nhìn sang Vệ Vô Hoạn đang ngồi bên cạnh.
Hắn rất yên tĩnh, đang ngoan ngoãn ăn kẹo.
Ít nhất bây giờ hắn vẫn còn sống, vẫn ở nơi ta có thể nhìn thấy.
Ta thật sự cảm thấy như vậy đã rất tốt rồi.
Nhận ra ánh mắt của chúng ta đang nhìn mình, hắn ngẩng đầu ngọt ngào cười.
“Ngọt.”
Ta và Vệ phu nhân nhìn nhau, nước mắt đồng thời rơi xuống.
Mấy năm nay, ta và Vệ phu nhân kiên nhẫn dạy hắn nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn đã có thể thỉnh thoảng nói được vài chữ.
“Vệ Vô Hoạn, ngày mai là sinh thần của ta.”
“Ngày mai học được câu ‘sinh thần vui vẻ’, rồi nói cho ta nghe được không?”
Hắn mơ mơ màng màng gật đầu.
Giống như mọi năm, chỉ là những năm trước, hắn cũng chưa từng học được.
Ta dỗ hắn đi ngủ, còn mình nằm trên chiếc trường kỷ mềm bên cạnh giường hắn.
Ngoài cửa sổ, vầng trăng treo cao.
Dường như đã rất lâu rồi ta chưa nhìn thấy mặt trăng nào tròn và sáng như vậy.
Ta mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là trong lúc nửa tỉnh nửa mê, dường như ta nghe thấy một câu:
“Sinh thần vui vẻ.”
Ta xoay người.
Ừm. Chắc là nghe nhầm thôi.
Sáng sớm hôm sau.
Nhìn thấy Vệ Vô Hoạn trong sân với ánh mắt sáng rõ, ta mới biết đêm qua thật sự không phải ảo giác.
Trái tim ta trong khoảnh khắc ngừng đập, nước mắt tuôn ra như suối.
Ngày này cuối cùng cũng đã đến, trong lòng dường như có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại chẳng thể thốt thành lời.
Đôi chân đứng tại chỗ như bị đóng đinh xuống đất, mhông thể nhấc nổi nửa bước.
“Nhi t.ử ta khỏi rồi!”
Vệ phu nhân vui mừng như một thiếu nữ, những nếp nhăn trên gương mặt cũng như giãn ra vì nụ cười.
Vệ Vô Hoạn lại mang dáng vẻ lêu lổng như ngày trước.
“Đương nhiên rồi. Ta chính là tiểu ma vương của kinh thành mà.”
Vệ phu nhân cười, đ.ấ.m nhẹ hắn một cái.
“Ta... ta đi chuẩn bị đồ ăn cho con ngay đây.”
“Mẫu thân!” Vệ Vô Hoạn gọi bà lại.
Vệ phu nhân quay đầu nhưng Vệ Vô Hoạn lại trầm mặc.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Hắn bước lên, chỉnh lại mái tóc mai cho bà.
“Mẫu thân, con muốn ra ngoài đi dạo, du ngoạn thiên hạ một chuyến.”
“Không dẫn theo người, được không?”
Vệ phu nhân sững người rồi nhìn sang ta.
“Tiểu Thiện thì sao?”
“Con đi cùng.” Ta khó khăn mở miệng, cố gắng nở một nụ cười.
Trong mắt Vệ Vô Hoạn thoáng hiện vẻ không đành lòng.
Hắn muốn từ chối.
“Ta đi cùng.” Ta nhìn hắn thật kiên định.
Trong tay cầm túi gấm năm đó Phong Vô Miên để lại.
Vệ Vô Hoạn há miệng, cuối cùng vẫn kịp thời im lặng.
Rất lâu sau mới khẽ đáp: “Được.”
Để chuẩn bị cho chuyến đi xa, ngày hôm đó Vệ Vô Hoạn bận rộn vô cùng.
Hắn thu xếp rất nhiều đồ đạc nhưng phần lớn đều là những thứ ta có thể dùng.
Vệ phu nhân cười nói, Vệ Vô Hoạn ngoài miệng không biết dỗ dành người khác nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến ta.
Đi chơi xa mà đến quần áo cho bản thân cũng chẳng mang thêm mấy bộ.
Ta và Vệ Vô Hoạn nhìn nhau rồi cùng cụp mắt xuống.
Chỉ mỉm cười, không ai nói gì.
Thu xếp hành lý xong, ta sai người mang một phong thư đến cho Kỳ Cứ, hỏi hắn có muốn tới gặp Vệ Vô Hoạn hay không.
Không ngoài dự liệu, Kỳ Cứ từ chối.
Hắn sợ ta lại để hắn nhìn thấy điều gì đó.
Khiến hắn hối hận, lhiến hắn đau đớn đến sống không bằng c.h.ế.t.
Ta không ép nữa.
Chỉ vào giờ Dậu, cùng Vệ Vô Hoạn ngồi xe ngựa đi qua các con phố.
Lúc ra khỏi thành, còn cố ý đi ngang qua cổng cung.
Đám thị vệ canh cổng nhìn thấy Vệ Vô Hoạn thì sắc mặt đại biến.
Chúng lăn bò chạy vào trong cung báo tin nhưng đã quá muộn.
Khi tin tức được truyền vào trong, ta và Vệ Vô Hoạn đã ra khỏi thành.
Suốt một đường lên tới đỉnh núi.
Nằm ngửa trên một đồng cỏ ngập tràn hoa dại, ngẩng đầu nhìn trăng sáng.
Túi gấm Phong Vô Miên để lại nằm trên bãi cỏ bên cạnh, miệng túi vẫn còn niêm phong.
Ta biết bên trong chỉ có một tờ giấy.
Trên đó chỉ viết hai câu.
“Độc đã nhập não, không thể cứu vãn.”
“Ngày tỉnh lại, cũng là ngày độc phát tận cùng.”