Huyền Minh Nguyệt

Chương 8

Vốn dĩ khắp nơi đều có nạn thổ phỉ, đặc biệt là mấy dãy núi phía tây.

Chỉ riêng số thổ phỉ gây loạn đã có ít nhất hơn một vạn người.

Không thể nào chỉ trong ba tháng đã lập được đại công.

Nhưng Giang Trọng sai thuộc hạ đi dẹp phỉ ở nơi khác. Còn bản thân một mình một ngựa tiến vào núi Long Mang, nơi thổ phỉ hung hãn nhất.

Đám thổ phỉ ở đó cực kỳ tàn bạo, đã từng đồ sát ba thôn làng trong vùng, vậy mà Giang Trọng không tốn một binh một tốt, một lần đã chiêu an gần một nghìn tên thổ phỉ.

Chính vì thế mới khiến thiên hạ chấn động.

Thậm chí có người âm thầm nói rằng.

Chiến công này của Giang Trọng còn lợi hại hơn cả năm xưa Vệ tiểu tướng quân dùng một nghìn quân đ.á.n.h hạ ba thành biên quan.

“Mấy ngày trước còn có người tìm tới Tam trưởng lão của bọn ta nữa.”

“Muốn bọn ta sáng tác đồng d.a.o cho Giang đại tướng quân, rồi truyền hát khắp nơi.”

Tiểu khất cái vừa mút tượng đường vừa kể cho ta nghe toàn bộ những gì nó biết, không sót một chữ nào.

Ta để lại toàn bộ số bánh ngọt còn thừa cho nó.

Lại dặn nó thời gian gần đây cố gắng đừng tới những nơi quá vắng vẻ.

“Tại sao vậy? Thổ phỉ bị diệt rồi, dân chúng đều bình an cả mà.”

“Bọn ta ra ngoài xin ăn chẳng phải càng an toàn hơn sao?”

Gương mặt tiểu khất cái đầy vẻ ngây thơ.

“Nếu ngươi ăn trộm đồ rồi bị đ.á.n.h một trận.”

“Nhưng một kẻ khác không chỉ ăn trộm mà còn g.i.ế.c người, cuối cùng lại được khuyên bảo vài câu rồi chiêu an. Ngươi sẽ làm thế nào?”

Những kẻ gây họa ít thì bị quan binh vây quét.

Những kẻ đồ sát ba thôn, g.i.ế.c hàng trăm mạng người lại không phải chịu bất kỳ hình phạt nào, còn được chiêu an tẩy trắng.

Đợi tin tức truyền đi khắp nơi, chỉ e những toán thổ phỉ chưa gây họa lớn sẽ lần lượt noi theo.

Giang Trọng… thật sự quá độc ác.

“À đúng rồi tỷ tỷ, còn một tin nữa.”

“Tây Bình quận chúa sắp về kinh rồi. Hồi còn ở kinh thành, nàng ấy thích Vệ tiểu tướng quân lắm. Nữ nhân đó hung dữ lắm nha.”

Tiểu khất cái ôm c.h.ặ.t bánh ngọt:

“Tỷ tỷ không cần cảm ơn ta đâu. Lần sau mang nhiều bánh ngọt hơn là được.”

“Trưởng lão gia gia của bọn ta cũng thích ăn món này.”

Trên đường trở về phủ, ta cứ thấp thỏm không yên, bèn mua một chiếc bùa đồng bình an từ một người bán hàng rong bên đường.

Sau khi về phủ, ta kể hết những tin tức đã nghe ngóng được cho Vệ Vô Hoạn.

Đợi đến khi tận mắt nhìn hắn cất chiếc bùa vào trong n.g.ự.c áo, ta mới hơi yên tâm hơn một chút.

“Không uổng công ta dạy dỗ. Tiểu Thiện nhà chúng ta trưởng thành rồi, biết giúp ta làm việc rồi.”

Hắn cưng chiều cười cười.

“Đợi có cơ hội ra chiến trường rèn luyện một phen. Biết đâu lại xuất hiện thêm một nữ tướng quân nữa.”

Năm nay hội hoa đăng được tổ chức sớm hơn mọi năm nửa tháng, chỉ vì vị Giang Mỹ Nhân trong cung vừa hạ sinh một hoàng t.ử, triều đình muốn tổ chức ăn mừng cho nàng ta.

Ta và Vệ Vô Hoạn ngồi trong một gian nhã phòng của t.ửu lâu.

Hắn gọi rất nhiều món ăn lại sai người mua từ ngoài phố vào mấy chiếc đèn hoa thật đẹp.

“Vì sao không ra ngoài dạo chơi?”

Ta vui vẻ ngồi xổm giữa đống đèn l.ồ.ng.

“Ta đang đợi một người, người đó không thông minh lắm, đầu óc chỉ có một đường thẳng, không biết rẽ ngang. Rất dễ tìm không thấy bọn ta.”

Vệ Vô Hoạn vừa ăn mứt quả vừa nói.

“Mấy năm trước bọn ta đã hẹn nhau đến hội hoa đăng sẽ gặp lại trong nhã phòng này. Người đó rất giữ lời.”

“Nếu đã nói là gian phòng này thì sẽ tới đây chờ suốt một đêm. Cho dù ta ở phòng bên cạnh, nàng ấy cũng sẽ không đi tìm.”

Lời còn chưa dứt, một tràng tiếng chuông ngọc leng keng vang lên.

Một thiếu nữ mặc nhung trang, trên người đeo đầy chuông ngọc, bước nhanh tới.

Nàng nhìn Vệ Vô Hoạn lại nhìn ta đang thò đầu ra từ đống đèn l.ồ.ng.

Trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

“Tin đồn là thật sao? Huynh thật sự có nữ nhi rồi?!”

Tin đồn? Là những lời đồn năm xưa nói Vệ Vô Hoạn tám chín tuổi đã sinh ra ta ấy hả?

Tin đồn vô lý đến thế mà cũng truyền tới tận Tây Bình rồi sao?

Vệ Vô Hoạn túm cổ áo lôi ta ra khỏi đống đèn l.ồ.ng.

“Còn không mau bái kiến Tây Bình quận chúa.”

“À đúng rồi, phải gọi nàng ấy là...”

“Gọi mẫu thân!” Nàng lập tức cướp lời.

16

Tây Bình quận chúa bĩu môi, đi vòng quanh ta một lượt, vẻ mặt đầy hoài nghi.

“Nhìn thế nào cũng chỉ hơn kém huynh bảy tám tuổi. Huynh thật sự là phụ thân nó à?”

“Là sư phụ.” Ta vội vàng giải thích.

“Đúng thì đúng, lắp bắp cái gì?” Tây Bình quận chúa bĩu môi.

“Thôi được rồi, cũng khá xinh đẹp. Nuôi thì cứ nuôi nhưng huynh nhất định phải theo ta về Tây Bình.”

“Không đi.” Vệ Vô Hoạn cũng không tiếp tục giải thích.

Hắn nghênh ngang ngồi xuống ghế Thái Sư.

“Nếu huynh không đi, ta sẽ mang nó về Tây Bình.”

Tây Bình quận chúa kéo mạnh ta qua, ôm thẳng vào lòng.

Nàng cao hơn ta một cái đầu rưỡi, ta bị ôm c.h.ặ.t đến mức mặt ép thẳng vào n.g.ự.c nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mềm mềm, chỉ là hơi ngộp.

Đến một câu cũng không nói ra được.

“Được thôi, vừa hay ta cũng nuôi không nổi nữa.”

Giọng Vệ Vô Hoạn rất nhạt, mấy chữ cuối cùng lại nói cực kỳ khẽ.

Tim ta bỗng thắt lại, theo bản năng bắt đầu tự kiểm điểm xem có phải gần đây mình ăn quá nhiều hay không.

“Ta còn muốn mang cả mẫu thân ngươi về Tây Bình nữa!” Tây Bình quận chúa tức giận.

“Được thôi, vậy dọc đường quận chúa nhất định phải bảo vệ họ bình an.nĐừng nói mà không làm được.”

Giọng Vệ Vô Hoạn vẫn mang ý trêu chọcnnhưng trong lòng ta lại đau nhói từng cơn.

Một cảm giác bất an khó hiểu dâng lên.

Hắn chưa bao giờ thuận theo người khác như thế.

Hôm nay lại giống như cố tình chờ Tây Bình quận chúa.

Chờ nàng mang ta đi.

Giọng điệu này… giống hệt năm đó lúc hắn muốn dẫn ta tới Giang gia gây chuyện.

“Tây Bình quận chúa ta chưa từng có chuyện nói mà không làm được!”

Tây Bình quận chúa kiêu ngạo hất cằm, đôi mắt đẹp sáng lấp lánh.

“Ta lập tức sai người đưa họ tới Tây Bình, sau đó mang huynh về làm quận mã cho ta.”

“Vậy thì xin quận chúa nhanh tay một chút, muộn rồi thì chẳng ai mang đi được nữa đâu.”

Vệ Vô Hoạn đứng dậy chỉnh lại vạt áo, lấy khăn gấm lau tay.

Lúc đi tới cửa, hắn quay đầu mỉm cười với ta.

Trong nụ cười ấy không còn vẻ trêu đùa, không còn sự bất cần đời. Ngược lại lại có chút nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

“Tiểu Thiện, đến Tây Bình phải ngoan ngoãn nghe lời đấy.”

Lời vừa dứt, t.ửu lâu bỗng trở nên ồn ào.

Cửa nhã phòng bị người ta đạp bật ra, hai đội Cẩm Y Vệ tràn vào bao vây.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Vệ tiểu tướng quân, đắc tội rồi. Mời theo chúng ta vào cung một chuyến.”

Bọn họ chẳng hề khách khí, trực tiếp vặn tay Vệ Vô Hoạn ra sau lưng rồi áp giải đi.

Biến cố xảy ra quá nhanh, ta thậm chí còn không kịp nhìn Vệ Vô Hoạn lấy một lần.

Ta muốn đuổi theo nhưng lại bị Tây Bình quận chúa giữ lại.

“Ta đã hứa với huynh ấy. Ta sẽ đưa ngươi đi.”

Đôi mắt đẹp của nàng vô cùng nghiêm túc.

Nàng kéo ta ra phía sau rồi giao cho thị nữ bên cạnh.

Sau đó nhìn theo bóng lưng Vệ Vô Hoạn, giậm chân một cái.

“Lại chạy! Lại chạy nữa! Lần này nếu ta không mang được huynh đi thì ta sẽ không về Tây Bình!”

“Quận chúa, Vệ tiểu tướng quân hình như bị bắt đi mà.”

Thị nữ mặc nhung trang nhỏ giọng nhắc nhở.

Tây Bình quận chúa ghét bỏ liếc nàng một cái.

“Nhung Nhung, ngươi ngốc thật đấy. Đó là huynh ấy cố ý tìm người diễn trò cho ta xem, lần này ta sẽ không mắc lừa nữa.”

“Ngày mai ta sẽ đưa đại khuê nữ và bà bà về Tây Bình. Lần này huynh ấy chắc chắn sẽ ngoan ngoãn theo ta tới Tây Bình.”

Thị nữ Nhung Nhung lập tức bày ra vẻ đã hiểu.

Ta muốn nói lại thôi, cảm thấy Vệ Vô Hoạn nói không sai.

Nhưng khi chúng ta trở về Vệ phủ, Giang Trọng đã dẫn người bao vây toàn bộ Vệ phủ.

“Vệ gia ta đời đời trung liệt. Chẳng lẽ chỉ bằng một câu mưu triều soán vị của ngươi mà có thể định tội Vệ gia sao?”

“Hoàng hậu nhập chủ trung cung nhiều năm, chưa từng đỏ mặt với bất kỳ ai. Thái t.ử khắc chế bản thân, siêng năng tận tụy. Bệ hạ cũng đã nhiều lần khen ngợi. Giang lão tướng quân đừng tính toán sai đường.”

“Mau tránh ra! Ta phải vào cung cầu kiến bệ hạ.”

Vệ phu nhân đứng trước cổng, trên người mặc triều phục cáo mệnh. Thân hình mảnh mai nhưng vô cùng kiên định.

Vừa nói vừa vòng qua ngựa của Giang Trọng định đi ra ngoài nhưng Giang Trọng đột nhiên kéo mạnh dây cương.

Con ngựa hí vang, hai vó trước hất cao.

Vệ phu nhân bị hất ngã xuống đất, Vệ gia lập tức hỗn loạn.

“Cút ra.”

Tây Bình quận chúa một tay đẩy Giang Trọng ra, đỡ Vệ phu nhân đứng dậy.

Rồi rút từ bên hông ra một cây roi ngựa màu đỏ.

“Chát!” Một tiếng roi nổ vang trong không trung.

Cây roi hung hăng quất xuống m.ô.n.g con ngựa dưới người Giang Trọng.

17

Con ngựa giật mình, hí vang một tiếng rồi chở Giang Trọng tung vó chạy đi.

“Tây Bình, ngươi làm càn...”

Tiếng c.h.ử.i giận dữ của Giang Trọng nhanh ch.óng xa dần.

Tây Bình quận chúa không nói hai lời, lập tức sai người khiêng Vệ phu nhân lên xe ngựa, rồi dẫn người vào trong thu dọn một ít đồ đạc quý giá, đưa chúng ta trở về phủ quận chúa.

Đầu Vệ phu nhân bị đập rách, m.á.u chảy rất nhiều, cả người cũng phát sốt.

Trong cơn mê man, bà vẫn luôn lẩm bẩm:

“Con ta không mưu phản... Ta phải vào cung... Ta phải cứu nó...”

Ta quỳ bên giường, dùng tay nắm lấy băng lạnh, rồi lấy đôi tay lạnh buốt ấy lau người cho Vệ phu nhân.

Phía sau, Tây Bình quận chúa đang sai người đi dò la tin tức.

“Không rõ vì sao hôm nay Giang mỹ nhân đột nhiên ngất xỉu, suýt nữa sảy thai. Sau một phen điều tra, người ta lại tìm thấy b.úp bê yểm bùa trong cung của Thái t.ử và Hoàng hậu. Một con ghi bát tự của Giang mỹ nhân, con còn lại ghi bát tự của bệ hạ.”

“Vải dùng để làm b.úp bê yểm bùa chính là tấm vải mà mấy ngày trước hoàng đế vừa ban cho Hoàng hậu. Cả hậu cung chỉ có duy nhất một tấm.”