Vệ Vô Hoạn nhướng mày:
“Ai nói là không học?”
“Nữ đức, nữ huấn và nữ quy của triều ta, đều phải học. Không học, sau này làm sao biết mình phạm lỗi ở đâu?”
“Ngươi cứ tận tâm dạy cho tốt, ta ngồi bên cạnh nghe. Chỗ nào nó không hiểu, ta sẽ giải thích.”
Nữ quan cau mày nghe xong, chỉ vào chiếc yên ngựa nhỏ mà Vệ Vô Hoạn tặng cho ta:
“Vậy cái này là gì?”
“Thế nào? Có điều luật nào nói nữ t.ử không được học cưỡi ngựa sao?”
Nữ quan há miệng nhưng một câu cũng không nói ra được, mặt đen sì bỏ đi.
Chỉ là sang ngày hôm sau, bà vẫn gọi ta tới dạy nữ huấn.
“Nữ t.ử phải khiêm nhường. Cho dù tức giận, giọng nói cũng không được lớn hơn nam t.ử, càng không được tranh cãi với nam t.ử.”
Vệ Vô Hoạn tỏ vẻ tán thành:
“Nhớ kỹ chưa? Nếu có nam t.ử cố tình khiêu khích, ăn nói vô lễ, bắt nạt ngươi thì ngươi phải làm sao?”
Ta dựa theo lời trong nữ huấn, quy củ đáp:
“Khiêm nhường nhẫn nhịn, không được mở miệng tranh cãi.”
Vệ Vô Hoạn gật đầu:
“Đúng, đừng phí lời với bọn họ, cứ đ.á.n.h thẳng lên.”
Nữ quan tức đến nghiến răng, dứt khoát từ bỏ việc dạy nữ huấn, chuyển sang dạy lễ pháp cho ta.
“Đây là lễ pháp của triều đình. Nam nữ đều phải đối xử công bằng như nhau.”
Nói xong, bà liếc Vệ Vô Hoạn một cái.
“Gặp chuyện phải báo quan, nhất định không được làm trái lễ pháp...”
Vệ Vô Hoạn lại lần nữa tỏ vẻ đồng tình:
“Nói rất đúng. Nhưng nếu Tiểu Thiện nhà chúng ta gặp phải kẻ muốn bán ngươi đi thì sao?”
“Trước tiên phải chạy, sau đó báo quan.” Ta nghiêm túc đáp.
“Trên đường chạy cũng cần tiền, báo quan cũng phải nộp tiền đơn kiện. Ngươi có không?”
Dưới ánh mắt khích lệ của Vệ Vô Hoạn, ta dựa theo lời hắn vừa nói, suy một ra ba:
“Bán luôn kẻ muốn bán ta đi, có tiền rồi mới đi báo quan.”
Nữ quan tức đến bật cười, ném lại một quyển lễ pháp bảo ta tự đọc. Tối hôm đó liền trở về cung.
Còn ta ở lại Vệ phủ học được cưỡi ngựa, lại học được b.ắ.n cung.
Lễ pháp thuộc làu làu, thậm chí còn đọc hết toàn bộ binh thư mà Vệ Vô Hoạn cất giấu.
Năm đầu tiên đón năm mới ở Vệ phủ, cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà đề nghị muốn đi tìm phụ thân thêm lần nữa.
Vệ Vô Hoạn đưa tay đo thử chiều cao của ta.
Mặc dù lúc đó ta đã hơn mười tuổi nhưng vì trước đây ở nhà tổ mẫu thường xuyên không được ăn no, nên nhìn chỉ cao bằng một đứa trẻ mười tuổi.
“Nuôi một năm rồi mà còn chưa cao bằng chân ngựa. Đi quân doanh với bộ dạng này, ta sẽ bị người ta cười c.h.ế.t mất.” Vệ Vô Hoạn có chút ghét bỏ.
“Lớn thêm chút nữa rồi nói.”
Ta càng cố gắng ăn nhiều hơn.
Từ mỗi bữa chỉ nửa bát cơm, ăn thành một bát rưỡi.
Chiều cao cũng giống như cành liễu non đ.â.m chồi, vọt lên từng ngày.
Ta lại đi tìm Vệ Vô Hoạn, vừa lúc thấy hắn đang mở thư.
Trong đó có một phong chữ viết rất quen thuộc, giống chữ của phụ thân.
Vệ Vô Hoạn đưa thư cho ta.
Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi, phụ thân bảo ta đừng đi tìm ông. Hãy ở lại kinh thành, học thật tốt bản lĩnh.
“Ngày sau nếu có thể trở thành nữ tướng, cũng không phụ công Vệ tiểu tướng quân dạy dỗ con.”
Đã rất rất lâu rồi ta không được nhìn thấy thư của phụ thân.
Đó là món quà tuyệt vời nhất mà ta từng nhận được.
Ta ôm lá thư ấy khóc suốt một đêm, từ đó an tâm ở lại Vệ gia, chỉ là học hành càng thêm chăm chỉ.
Dần dần trong kinh thành lan truyền một câu chuyện.
Đại ma vương Vệ Vô Hoạn đã nuôi ra một nữ đại vương xinh đẹp.
Đẹp giống Vệ Vô Hoạn, cưỡi ngựa cũng oai phong đẹp mắt như Vệ Vô Hoạn, mà tính tình cũng giống hắn. Trời không sợ, đất không sợ.
Mỗi lần nhìn thấy ta, Vệ phu nhân đều thở dài liên tục.
Bà nói không nên để Vệ Vô Hoạn làm càn, đã dạy hư ta mất rồi.
Hiện giờ ta đã cập kê được hai năm, đến tuổi nên bàn chuyện hôn sự, thế mà lại khó tìm đối tượng thích hợp.
“Con không thể nuôi nó cả đời được.”
Vệ phu nhân thật sự xem ta như nữ nhi ruột mà đối đãi.
“Vì sao phải tìm?”
“Nếu không tìm được thì ta nuôi nó. Nuôi đến khi nào ta không muốn nuôi nữa thì thôi.”
“Ta đâu có định nuôi tức phụ cho nhà người khác.”
14
Vệ Vô Hoạn chẳng hề để tâm, vẫn ung dung ăn món thịt sốt vừa được làm trong tiểu trù phòng.
Vệ phu nhân cười như không cười nhìn hắn, ánh mắt bà qua lại giữa ta và Vệ Vô Hoạn.
Vệ Vô Hoạn hoàn toàn không để ý:
“Đứa trẻ do ta nuôi lớn đương nhiên phải ở lại Vệ gia. Chỉ có thể chiêu tế, không thể xuất giá.”
Vệ phu nhân khẽ hừ một tiếng, bày ra vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện.
Bà bóc cho ta và Vệ Vô Hoạn mỗi người một quả trứng gà nhuộm đỏ.
Hôm nay vừa tròn ba năm kể từ ngày Vệ Vô Hoạn trở về.
Mỗi năm đến ngày này, Vệ phu nhân đều cho bày bếp lửa quây quần ở tiền viện.
Luộc vài quả trứng đỏ lại đốt thêm mấy dây pháo nhỏ để chúc mừng.
Nhưng hôm nay pháo còn chưa kịp đốt, ở phía xa đã truyền tới tiếng pháo lớn hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng nổ lách tách vang lên không ngớt.
Âm thanh phát ra từ phố Đông, là Giang phủ.
Sắc mặt Vệ phu nhân hơi trầm xuống:
“Pháo trừ xui của Giang gia đúng là phô trương thật.”
Ba năm rồi, Giang Trọng đã trở về.
Trong ba năm này, Vệ Vô Hoạn chưa từng nghỉ ngơi một khắc.
Ngoài việc dạy dỗ ta, hắn còn cùng Thái t.ử từng bước nhổ bỏ thế lực của Giang gia.
Chỉ là thế lực họ Giang rễ sâu gốc lớn, trong cung còn có một vị Giang Mỹ Nhân, cũng khiến Vệ Vô Hoạn và Thái t.ử gặp không ít phiền phức.
Nửa năm trước, Giang Trọng viết một phong tội kỷ thư, Hoàng đế đọc xong vô cùng xúc động, liền hạ chỉ cho hắn được ra ngục trước thời hạn, đi dẹp thổ phỉ, lập công chuộc tội.
Hôm nay vừa mới trở về kinh, tế hánh chỉ khôi phục chức quan cũ của hắn đã truyền khắp kinh thành.
Thậm chí đã có sòng bạc ngầm mở cược.
Cược xem Giang Trọng sẽ báo thù Vệ Vô Hoạn vào lúc nào.
Dù sao vị quan cuối cùng từng xảy ra mâu thuẫn với Giang Trọng cũng chỉ bình an được một tháng, sau đó cả nhà đều biến mất trên đường nhận chức nơi khác.
Vệ phu nhân lo lắng nhìn ta và Vệ Vô Hoạn.
Vệ Vô Hoạn lại vô cùng bình thản.
Hắn đang đặt hạt lạc rang lên mu bàn tay, hất lên rồi dùng miệng đón lấy chơi đùa.
Ta nhìn chuẩn thời cơ, cổ tay lật một cái chặn ngang hạt lạc giữa không trung rồi ném thẳng vào miệng mình.
Vệ phu nhân tức đến mức chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Bà đẩy mỗi người bọn ta một cái:
“Hai đứa vô tâm vô phế này!”
Ta lén lè lưỡi.
Đang lúc đùa giỡn, bên ngoài phủ chợt vang lên tiếng vó ngựa.
Ngay sau đó, cánh cổng lớn bị người ta đ.â.m bật tung.
“Vệ hiền chất, lâu rồi không gặp.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Giang Trọng cưỡi trên một con tuấn mã cao lớn, đứng ngay trước cổng chính, ánh mắt sắc như ch.ó sói nhìn thẳng về phía này.
Vệ phu nhân lập tức đứng dậy chắn trước mặt ta và Vệ Vô Hoạn.
“Phu nhân đừng căng thẳng. Giang mỗ đâu phải loại người đến tận cửa đ.á.n.h một trận để kết thúc ân oán.”
Hắn cười mà da mặt không cười.
Trường thương trong tay vung lên, mũi thương vẽ thành một đường cong giữa không trung vượt qua người Vệ phu nhân, chĩa thẳng về b.úi tóc của ta.
“Huống hồ trước mặt mỹ nhân, Giang mỗ cũng không thể thiếu phong độ như thế.”
“Keng!” Một tiếng vang giòn.
Vệ Vô Hoạn khẽ kẹp hai ngón tay, một hạt lạc b.ắ.n trúng đầu mũi thương.
Trường thương lập tức bị bật lệch ra hơn một thước.
Ta lập tức hiểu ý, trở tay nắm lấy cán thương thuận thế đẩy mạnh về phía sau.
Giang Trọng bị chấn động đến lảo đảo, suýt nữa ngã khỏi lưng ngựa.
“Giang đại nhân bị nhốt ba năm trong ngục đến phát điên rồi sao?”
Vệ Vô Hoạn đứng dậy, khóe môi như cười như không.
“Nếu điên thật thì cắt đi cho ch.ó ăn.”
“Đừng chỉ vì treo có hai lạng thịt giữa chân mà không biết mình nặng mấy cân.” Ta lập tức phối hợp theo.
Giang Trọng lạnh mặt, hừ lạnh một tiếng.
“Ba năm không gặp, Giang mỗ đã chuẩn bị cho hiền chất một món quà lớn. Hiền chất cứ chờ nhận cho tốt.”
Nói xong, hắn quay đầu thúc ngựa rời đi.
Vó ngựa tung bụi mù mịt tựa như mây đen kéo tới trước cơn mưa lớn sắp đổ xuống.
15
“Ba năm rồi. Ta cũng không chờ thêm được nữa.”
Vệ Vô Hoạn cười khẩy một tiếng, phất tay áo quét tan làn bụi trước mặt.
Hắn tiện tay lấy một miếng điểm tâm trên bàn ném vào miệng, rồi kéo ta đứng dậy.
“Về sửa soạn một chút. Tối nay có hội hoa đăng, buổi tối ta dẫn ngươi ra phố chơi.”
Cứ như người vừa tới không phải Giang Trọng mà là một huynh đệ chí cốt nào đó của hắn vậy.
Ta theo Vệ Vô Hoạn đứng dậy, khóe mắt thoáng thấy hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t của Vệ phu nhân dần giãn ra.
Bà khẽ thở phào một hơi, lại lườm Vệ Vô Hoạn một cái:
“Về sớm một chút.”
Ta cũng giấu đi sự lo lắng trong lòng, vui vẻ đáp lời như Vệ Vô Hoạn:
“Vâng ạ!”
Nhưng trong lòng lại nhói đau.
Vệ Vô Hoạn là trụ cột tinh thần của Vệ phu nhân.
Trụ cột không loạn, bà cũng sẽ không loạn.
Thế nhưng vị trụ cột này lại gánh trên vai quá nhiều thứ.
Người ta luôn nói Vệ Vô Hoạn hỉ nộ đều hiện trên mặt, là một tên tiểu lưu manh.
Nhưng ta biết trong lòng hắn càng căng thẳng, hắn lại càng tỏ ra như chẳng hề để tâm.
Hắn không phải tên tiểu lưu manh mà là một tên tiểu l.ừ.a đ.ả.o.
Ta ngẩng đầu nhìn dáng vẻ vai rộng lưng thẳng của hắn, tựa như núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không hề biến sắc, thậm chí còn có thể tiện tay che ô cho người khác.
Chỉ là… chưa từng có ai che ô cho hắn.
Ta siết lại bàn tay đang nắm tay hắn.
Ta đã lớn rồi, ta sẽ cố gắng cao thêm nữa, như vậy ta cũng có thể che ô cho hắn.
Ta không lập tức trở về phòng mà vòng qua cửa sau, tìm tới tên tiểu khất cái có tin tức linh thông nhất.
Sau một hồi dò hỏi, ta mới biết.
“Ai nói là không học?”
“Nữ đức, nữ huấn và nữ quy của triều ta, đều phải học. Không học, sau này làm sao biết mình phạm lỗi ở đâu?”
“Ngươi cứ tận tâm dạy cho tốt, ta ngồi bên cạnh nghe. Chỗ nào nó không hiểu, ta sẽ giải thích.”
Nữ quan cau mày nghe xong, chỉ vào chiếc yên ngựa nhỏ mà Vệ Vô Hoạn tặng cho ta:
“Vậy cái này là gì?”
“Thế nào? Có điều luật nào nói nữ t.ử không được học cưỡi ngựa sao?”
Nữ quan há miệng nhưng một câu cũng không nói ra được, mặt đen sì bỏ đi.
Chỉ là sang ngày hôm sau, bà vẫn gọi ta tới dạy nữ huấn.
“Nữ t.ử phải khiêm nhường. Cho dù tức giận, giọng nói cũng không được lớn hơn nam t.ử, càng không được tranh cãi với nam t.ử.”
Vệ Vô Hoạn tỏ vẻ tán thành:
“Nhớ kỹ chưa? Nếu có nam t.ử cố tình khiêu khích, ăn nói vô lễ, bắt nạt ngươi thì ngươi phải làm sao?”
Ta dựa theo lời trong nữ huấn, quy củ đáp:
“Khiêm nhường nhẫn nhịn, không được mở miệng tranh cãi.”
Vệ Vô Hoạn gật đầu:
“Đúng, đừng phí lời với bọn họ, cứ đ.á.n.h thẳng lên.”
Nữ quan tức đến nghiến răng, dứt khoát từ bỏ việc dạy nữ huấn, chuyển sang dạy lễ pháp cho ta.
“Đây là lễ pháp của triều đình. Nam nữ đều phải đối xử công bằng như nhau.”
Nói xong, bà liếc Vệ Vô Hoạn một cái.
“Gặp chuyện phải báo quan, nhất định không được làm trái lễ pháp...”
Vệ Vô Hoạn lại lần nữa tỏ vẻ đồng tình:
“Nói rất đúng. Nhưng nếu Tiểu Thiện nhà chúng ta gặp phải kẻ muốn bán ngươi đi thì sao?”
“Trước tiên phải chạy, sau đó báo quan.” Ta nghiêm túc đáp.
“Trên đường chạy cũng cần tiền, báo quan cũng phải nộp tiền đơn kiện. Ngươi có không?”
Dưới ánh mắt khích lệ của Vệ Vô Hoạn, ta dựa theo lời hắn vừa nói, suy một ra ba:
“Bán luôn kẻ muốn bán ta đi, có tiền rồi mới đi báo quan.”
Nữ quan tức đến bật cười, ném lại một quyển lễ pháp bảo ta tự đọc. Tối hôm đó liền trở về cung.
Còn ta ở lại Vệ phủ học được cưỡi ngựa, lại học được b.ắ.n cung.
Lễ pháp thuộc làu làu, thậm chí còn đọc hết toàn bộ binh thư mà Vệ Vô Hoạn cất giấu.
Năm đầu tiên đón năm mới ở Vệ phủ, cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà đề nghị muốn đi tìm phụ thân thêm lần nữa.
Vệ Vô Hoạn đưa tay đo thử chiều cao của ta.
Mặc dù lúc đó ta đã hơn mười tuổi nhưng vì trước đây ở nhà tổ mẫu thường xuyên không được ăn no, nên nhìn chỉ cao bằng một đứa trẻ mười tuổi.
“Nuôi một năm rồi mà còn chưa cao bằng chân ngựa. Đi quân doanh với bộ dạng này, ta sẽ bị người ta cười c.h.ế.t mất.” Vệ Vô Hoạn có chút ghét bỏ.
“Lớn thêm chút nữa rồi nói.”
Ta càng cố gắng ăn nhiều hơn.
Từ mỗi bữa chỉ nửa bát cơm, ăn thành một bát rưỡi.
Chiều cao cũng giống như cành liễu non đ.â.m chồi, vọt lên từng ngày.
Ta lại đi tìm Vệ Vô Hoạn, vừa lúc thấy hắn đang mở thư.
Trong đó có một phong chữ viết rất quen thuộc, giống chữ của phụ thân.
Vệ Vô Hoạn đưa thư cho ta.
Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi, phụ thân bảo ta đừng đi tìm ông. Hãy ở lại kinh thành, học thật tốt bản lĩnh.
“Ngày sau nếu có thể trở thành nữ tướng, cũng không phụ công Vệ tiểu tướng quân dạy dỗ con.”
Đã rất rất lâu rồi ta không được nhìn thấy thư của phụ thân.
Đó là món quà tuyệt vời nhất mà ta từng nhận được.
Ta ôm lá thư ấy khóc suốt một đêm, từ đó an tâm ở lại Vệ gia, chỉ là học hành càng thêm chăm chỉ.
Dần dần trong kinh thành lan truyền một câu chuyện.
Đại ma vương Vệ Vô Hoạn đã nuôi ra một nữ đại vương xinh đẹp.
Đẹp giống Vệ Vô Hoạn, cưỡi ngựa cũng oai phong đẹp mắt như Vệ Vô Hoạn, mà tính tình cũng giống hắn. Trời không sợ, đất không sợ.
Mỗi lần nhìn thấy ta, Vệ phu nhân đều thở dài liên tục.
Bà nói không nên để Vệ Vô Hoạn làm càn, đã dạy hư ta mất rồi.
Hiện giờ ta đã cập kê được hai năm, đến tuổi nên bàn chuyện hôn sự, thế mà lại khó tìm đối tượng thích hợp.
“Con không thể nuôi nó cả đời được.”
Vệ phu nhân thật sự xem ta như nữ nhi ruột mà đối đãi.
“Vì sao phải tìm?”
“Nếu không tìm được thì ta nuôi nó. Nuôi đến khi nào ta không muốn nuôi nữa thì thôi.”
“Ta đâu có định nuôi tức phụ cho nhà người khác.”
14
Vệ Vô Hoạn chẳng hề để tâm, vẫn ung dung ăn món thịt sốt vừa được làm trong tiểu trù phòng.
Vệ phu nhân cười như không cười nhìn hắn, ánh mắt bà qua lại giữa ta và Vệ Vô Hoạn.
Vệ Vô Hoạn hoàn toàn không để ý:
“Đứa trẻ do ta nuôi lớn đương nhiên phải ở lại Vệ gia. Chỉ có thể chiêu tế, không thể xuất giá.”
Vệ phu nhân khẽ hừ một tiếng, bày ra vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện.
Bà bóc cho ta và Vệ Vô Hoạn mỗi người một quả trứng gà nhuộm đỏ.
Hôm nay vừa tròn ba năm kể từ ngày Vệ Vô Hoạn trở về.
Mỗi năm đến ngày này, Vệ phu nhân đều cho bày bếp lửa quây quần ở tiền viện.
Luộc vài quả trứng đỏ lại đốt thêm mấy dây pháo nhỏ để chúc mừng.
Nhưng hôm nay pháo còn chưa kịp đốt, ở phía xa đã truyền tới tiếng pháo lớn hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiếng nổ lách tách vang lên không ngớt.
Âm thanh phát ra từ phố Đông, là Giang phủ.
Sắc mặt Vệ phu nhân hơi trầm xuống:
“Pháo trừ xui của Giang gia đúng là phô trương thật.”
Ba năm rồi, Giang Trọng đã trở về.
Trong ba năm này, Vệ Vô Hoạn chưa từng nghỉ ngơi một khắc.
Ngoài việc dạy dỗ ta, hắn còn cùng Thái t.ử từng bước nhổ bỏ thế lực của Giang gia.
Chỉ là thế lực họ Giang rễ sâu gốc lớn, trong cung còn có một vị Giang Mỹ Nhân, cũng khiến Vệ Vô Hoạn và Thái t.ử gặp không ít phiền phức.
Nửa năm trước, Giang Trọng viết một phong tội kỷ thư, Hoàng đế đọc xong vô cùng xúc động, liền hạ chỉ cho hắn được ra ngục trước thời hạn, đi dẹp thổ phỉ, lập công chuộc tội.
Hôm nay vừa mới trở về kinh, tế hánh chỉ khôi phục chức quan cũ của hắn đã truyền khắp kinh thành.
Thậm chí đã có sòng bạc ngầm mở cược.
Cược xem Giang Trọng sẽ báo thù Vệ Vô Hoạn vào lúc nào.
Dù sao vị quan cuối cùng từng xảy ra mâu thuẫn với Giang Trọng cũng chỉ bình an được một tháng, sau đó cả nhà đều biến mất trên đường nhận chức nơi khác.
Vệ phu nhân lo lắng nhìn ta và Vệ Vô Hoạn.
Vệ Vô Hoạn lại vô cùng bình thản.
Hắn đang đặt hạt lạc rang lên mu bàn tay, hất lên rồi dùng miệng đón lấy chơi đùa.
Ta nhìn chuẩn thời cơ, cổ tay lật một cái chặn ngang hạt lạc giữa không trung rồi ném thẳng vào miệng mình.
Vệ phu nhân tức đến mức chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Bà đẩy mỗi người bọn ta một cái:
“Hai đứa vô tâm vô phế này!”
Ta lén lè lưỡi.
Đang lúc đùa giỡn, bên ngoài phủ chợt vang lên tiếng vó ngựa.
Ngay sau đó, cánh cổng lớn bị người ta đ.â.m bật tung.
“Vệ hiền chất, lâu rồi không gặp.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Giang Trọng cưỡi trên một con tuấn mã cao lớn, đứng ngay trước cổng chính, ánh mắt sắc như ch.ó sói nhìn thẳng về phía này.
Vệ phu nhân lập tức đứng dậy chắn trước mặt ta và Vệ Vô Hoạn.
“Phu nhân đừng căng thẳng. Giang mỗ đâu phải loại người đến tận cửa đ.á.n.h một trận để kết thúc ân oán.”
Hắn cười mà da mặt không cười.
Trường thương trong tay vung lên, mũi thương vẽ thành một đường cong giữa không trung vượt qua người Vệ phu nhân, chĩa thẳng về b.úi tóc của ta.
“Huống hồ trước mặt mỹ nhân, Giang mỗ cũng không thể thiếu phong độ như thế.”
“Keng!” Một tiếng vang giòn.
Vệ Vô Hoạn khẽ kẹp hai ngón tay, một hạt lạc b.ắ.n trúng đầu mũi thương.
Trường thương lập tức bị bật lệch ra hơn một thước.
Ta lập tức hiểu ý, trở tay nắm lấy cán thương thuận thế đẩy mạnh về phía sau.
Giang Trọng bị chấn động đến lảo đảo, suýt nữa ngã khỏi lưng ngựa.
“Giang đại nhân bị nhốt ba năm trong ngục đến phát điên rồi sao?”
Vệ Vô Hoạn đứng dậy, khóe môi như cười như không.
“Nếu điên thật thì cắt đi cho ch.ó ăn.”
“Đừng chỉ vì treo có hai lạng thịt giữa chân mà không biết mình nặng mấy cân.” Ta lập tức phối hợp theo.
Giang Trọng lạnh mặt, hừ lạnh một tiếng.
“Ba năm không gặp, Giang mỗ đã chuẩn bị cho hiền chất một món quà lớn. Hiền chất cứ chờ nhận cho tốt.”
Nói xong, hắn quay đầu thúc ngựa rời đi.
Vó ngựa tung bụi mù mịt tựa như mây đen kéo tới trước cơn mưa lớn sắp đổ xuống.
15
“Ba năm rồi. Ta cũng không chờ thêm được nữa.”
Vệ Vô Hoạn cười khẩy một tiếng, phất tay áo quét tan làn bụi trước mặt.
Hắn tiện tay lấy một miếng điểm tâm trên bàn ném vào miệng, rồi kéo ta đứng dậy.
“Về sửa soạn một chút. Tối nay có hội hoa đăng, buổi tối ta dẫn ngươi ra phố chơi.”
Cứ như người vừa tới không phải Giang Trọng mà là một huynh đệ chí cốt nào đó của hắn vậy.
Ta theo Vệ Vô Hoạn đứng dậy, khóe mắt thoáng thấy hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t của Vệ phu nhân dần giãn ra.
Bà khẽ thở phào một hơi, lại lườm Vệ Vô Hoạn một cái:
“Về sớm một chút.”
Ta cũng giấu đi sự lo lắng trong lòng, vui vẻ đáp lời như Vệ Vô Hoạn:
“Vâng ạ!”
Nhưng trong lòng lại nhói đau.
Vệ Vô Hoạn là trụ cột tinh thần của Vệ phu nhân.
Trụ cột không loạn, bà cũng sẽ không loạn.
Thế nhưng vị trụ cột này lại gánh trên vai quá nhiều thứ.
Người ta luôn nói Vệ Vô Hoạn hỉ nộ đều hiện trên mặt, là một tên tiểu lưu manh.
Nhưng ta biết trong lòng hắn càng căng thẳng, hắn lại càng tỏ ra như chẳng hề để tâm.
Hắn không phải tên tiểu lưu manh mà là một tên tiểu l.ừ.a đ.ả.o.
Ta ngẩng đầu nhìn dáng vẻ vai rộng lưng thẳng của hắn, tựa như núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không hề biến sắc, thậm chí còn có thể tiện tay che ô cho người khác.
Chỉ là… chưa từng có ai che ô cho hắn.
Ta siết lại bàn tay đang nắm tay hắn.
Ta đã lớn rồi, ta sẽ cố gắng cao thêm nữa, như vậy ta cũng có thể che ô cho hắn.
Ta không lập tức trở về phòng mà vòng qua cửa sau, tìm tới tên tiểu khất cái có tin tức linh thông nhất.
Sau một hồi dò hỏi, ta mới biết.