Bên ngoài có một vị nội giám bước vào.
Ngay khoảnh khắc hắn tiến vào, xả nội điện vốn náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh đến lạ thường.
11
Hắn đến để đưa t.h.u.ố.c.
Bát t.h.u.ố.c lớn ấy đen sì sì, Hoàng hậu ngay cả chân mày cũng không nhíu lấy một cái, uống sạch sẽ.
Mùi t.h.u.ố.c vốn đã không thể che giấu trong cung giờ càng nồng hơn.
“Không còn sớm nữa, về đi thôi.”
Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, giọng hoàng hậu có chút khàn khàn.
“Húc Nhi cũng về đi. Gần đây trời lạnh, các con đều phải chăm sóc bản thân cho tốt.”
Lúc bước ra khỏi T.ử Thần Điện, trong lòng ta ôm đầy những loại điểm tâm mà hoàng hậu đặc biệt gói cho mang về.
Mùi thơm ngọt ngào khiến lòng ta mềm nhũn nhưng Vệ Vô Hoạn và Thái t.ử lại rất trầm mặc.
Trên hai gương mặt tuấn tú đều không còn nụ cười.
“Ca, về đi.” Thái t.ử là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Vệ Vô Hoạn vỗ vai hắn.
“Ba năm này ta sẽ ở lại, không đi nữa.”
Sau đó hắn dắt tay ta bước lên kiệu liễn xuất cung.
Suốt dọc đường, Vệ Vô Hoạn đều nhắm mắt dưỡng thần, ta cũng im lặng.
Cả quãng đường đều nghĩ xem phải mở miệng hỏi chuyện của phụ thân thế nào.
Năm đó khi tin phụ thân t.ử trận truyền về, triều đình không hề cấp tiền trợ cấp.
Kẻ biết hết mọi chuyện trong thôn từng nói, phụ thân và những người kia c.h.ế.t vì tội phản quốc ngay trước trận chiến.
Tổ mẫu không nhận được tiền trợ cấp, vì thế bà ta càng tức giận hơn, trực tiếp đuổi ta và mẫu thân ra khỏi nhà.
Ta không tin phụ thân sẽ làm chuyện bất trung bất nghĩa nhưng cũng không dám trực tiếp hỏi.
Còn chưa nghĩ ra cách mở lời thì đã tới Vệ phủ.
Trước cổng Vệ phủ treo những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ đuôi sẻ chỉ dùng vào những dịp vui mừng.
Vệ phu nhân đứng dưới ánh đèn, vẻ mặt đầy hớn hở chờ chúng ta.
“Cuối cùng cũng về rồi. Ta dẫn các con đi xem chỗ ở của nha đầu này.”
Căn phòng mà Vệ phu nhân chuẩn bị cho ta đẹp vô cùng, nằm ở vị trí thoáng đãng nhất trong toàn bộ Vệ phủ.
Dường như vốn là một gian sương phòng được chuẩn bị cho tiểu thư trong phủ.
“Nơi này vốn là chuẩn bị cho muội muội của Vô Hoạn. Đáng tiếc là...”
Vệ phu nhân nghẹn giọng một chút, không nói tiếp.
“Bây giờ cho con ở cũng tốt.”
“Con nhìn phía hậu viện đi. Nơi đó có một gian sương phòng. Ta đã sai người sửa thành từ đường, bên trong đặt bài vị của mẫu thân con.”
Gian sương phòng ở hậu viện rất nhỏ nhưng cũng lớn hơn căn nhà mà trước kia tổ mẫu cho ta và mẫu thân ở rất nhiều.
Mái nhà không còn phủ đầy rơm dày cộp mà là những viên ngói xinh đẹp.
Nếu mẫu thân nhìn thấy, nhất định sẽ thấy rất đẹp.
Trên bàn thờ bày những loại hoa quả tươi ngon, khi còn sống mẫu thân chưa từng được ăn.
Ta hơi muốn khóc.
Cố nén nước mắt, bước lên thắp cho mẫu thân một nén nhang.
“Mộ phần của mẫu thân con, đợi chọn được ngày lành sẽ sai người sắp xếp chu đáo.”
“Con cứ yên tâm. Vệ gia chúng ta nuôi nổi một người sống, cũng nuôi nổi một tấm bài vị. Sẽ không đuổi các con đi đâu.”
“Có lẽ là các con mang tới vận may, nên nhi t.ử ta mới...”
Giọng Vệ phu nhân nghẹn ngào, mước mắt lại rơi xuống.
“Thế bài vị của con đâu?” Vệ Vô Hoạn đột nhiên ngắt lời bà.
Tiếng nức nở của Vệ phu nhân lập tức dừng lại, giọng nói mang theo tức giận:
“Phi phi phi! Bài vị gì mà bài vị của con! Chặt ra đốt củi rồi!”
Nói xong bà tức đến dậm chân, quay đầu bỏ đi.
“Haiz, công t.ử à, ngài cũng nên biết nghĩ một chút đi.”
Bà ma ma thở dài, cũng đi theo ra ngoài.
Trong từ đường chỉ còn lại ta và Vệ Vô Hoạn.
Ta quỳ xuống trước bài vị mẫu thân, dập đầu thật mạnh ba cái.
Sau đó hạ quyết tâm đứng dậy, đi tới trước mặt Vệ Vô Hoạn rồi quỳ xuống.
“Vệ tiểu tướng quân, thật ra ta...”
Vệ Vô Hoạn lập tức giữ lấy cánh tay ta, ngăn động tác quỳ xuống.
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một bọc vải, mở từng lớp từng lớp ra, bên trong là ba tượng gỗ nhỏ.
Dù những tượng gỗ ấy chỉ lớn bằng ngón tay nhưng biểu cảm lại sinh động như thật, đều cười hớn hở.
Một tượng là một thư sinh vạm vỡ, trên mặt có một vết bớt hình trăng lưỡi liềm giống hệt cha.
Một tượng dịu dàng xinh đẹp, tóc b.úi kiểu song vân kế. Đó là kiểu tóc phụ thân thích vấn cho mẫu thân nhất.
Một tượng nhỏ bé thấp thấp, lật ngược lại sẽ thấy trên cổ có một vết bớt giống hệt ta.
Đây là tay nghề điêu khắc của phụ thân.
Ta không dám tin nhìn Vệ Vô Hoạn, trong lòng có vô vàn lời muốn nói nhưng môi run rẩy, cổ họng nghẹn cứng.
Ta cố gắng mở miệng, cuối cùng chỉ hỏi được bốn chữ:
“Ý này là sao?”
12
Ý là… Phụ thân thật sự không còn nữa sao?
Vệ Vô Hoạn không nhìn ta, cũng không trả lời câu hỏi của ta.
“Trong quân ta có một tướng sĩ rất giống thư sinh. Huynh ấy rất thông minh, võ nghệ cũng rất giỏi. Mỗi lần xông vào chiến trường, động tác múa đao đẹp đến mức như đang viết thư pháp bằng b.út lông vậy. Chúng ta đều gọi huynh ấy là Ngọc Diện Thư Sinh.”
“Sau đó bọn ta kết nghĩa huynh đệ. Ngoài huynh ấy ra còn có tám huynh đệ khác. Ai nấy đều võ nghệ cao cường, lại còn tuấn tú. Trong mười người, ta là nhỏ tuổi nhất, huynh ấy đứng hàng thứ hai.”
“Mười người chúng ta cùng nhau tập kích, cùng nhau tiến lui. Cũng từng cùng ngồi bên đống lửa trò chuyện.”
“Nhị ca nói rằng huynh ấy có một thê t.ử mà mình yêu sâu đậm, còn có một nữ nhi vừa ngoan vừa thông minh.”
“Sau gáy con bé có một vết bớt màu đỏ, thường xuyên bị người khác bắt nạt.”
“Huynh ấy nói sau khi trở về sẽ truyền hết võ công cho nữ nhi, không để con bé bị bắt nạt nữa.”
Tay ta bắt đầu run lên, ta không dám nghe tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sợ rằng hắn sẽ nói ra kết cục mà ta không thể nào chấp nhận được.
Vệ Vô Hoạn ngẩng đầu, thở dài một hơi:
“Nguyện vọng đó của huynh ấy không thể thực hiện được nữa. Đáng tiếc thật.”
Bức tượng gỗ trong tay ta rơi bộp xuống đất.
Ta nhìn chằm chằm Vệ Vô Hoạn không chớp mắt, đến cả hô hấp cũng ngừng lại.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Vệ Vô Hoạn nhắm mắt, khi mở mắt ra lần nữa rồi cúi đầu nhìn ta, vẻ trêu chọc quen thuộc đã trở lại.
“Đáng tiếc thật, bây giờ ngươi do ta nuôi. Võ công của ngươi chỉ có thể để ta dạy thôi.”
“Hả?” Ta sững người.
Nước mắt mắc kẹt trong hốc mắt, xoay tròn không rơi xuống được.
Vệ Vô Hoạn nhặt bức tượng gỗ lên, đặt lại trên bàn thờ.
Hắn xếp nó bên cạnh bài vị của mẫu thân.
“Ngươi phải học cho thật tốt đấy. Đừng làm mất mặt ta.”
“Lần sau gặp nhau, huynh ấy phải gọi ta một tiếng đại ca!”
Ta nhìn ba bức tượng gỗ ấy.
Tượng của phụ thân đứng bên cạnh bài vị của mẫu thân.
Tượng của ta và mẫu thân đứng trước sau vây quanh phụ thân.
Giống hệt như lúc còn ở nhà.
Mỗi lần lên núi, phụ thân đều như vậy.
Một tay nắm tay mẫu thân, một tay nắm tay ta.
Sống mũi ta chua xót, nước mắt không sao ngăn lại được, chảy đầy mặt.
Phụ thân chưa bao giờ nhắc tới vết bớt của ta trước mặt người ngoài.
Người nhất định phải rất thân thiết, rất tin tưởng Vệ tiểu tướng quân cho nên mới kể chuyện đó với hắn.
Vệ Vô Hoạn cũng thắp một nén hương trước bài vị của mẫu thân, cung kính bái ba bái.
Sau đó đứng dậy, nắm lấy tay ta.
“Để mấy tượng gỗ này ở lại đây bầu bạn với mẫu thân ngươi, được không?”
“Chúng ta về thôi.”
Tay hắn ấm áp.
Ta lập tức nhớ tới lần trước khi cữu mẫu kéo cổ áo phía sau gáy ta ra.
Bàn tay to lớn ấm nóng của hắn cũng che chở cho ta như thế.
Đột nhiên ta nghĩ tới một chuyện.
“Vậy là ngươi đã biết từ lâu rồi sao? Từ lúc cữu mẫu muốn đưa ta đi ấy?”
Lúc đó hắn cố ý trêu chọc ta, cố ý xem ta giả ngốc gọi hắn là phụ thân.
Vệ Vô Hoạn chớp mắt, có chút lúng túng quay đầu đi.
“Ban đầu cũng chưa chắc chắn. Chỉ là cảm thấy một đứa trẻ vừa xinh đẹp vừa thông minh như vậy sao có thể bị người ta chà đạp.”
“Đến khi nhìn thấy tên của mẫu thân ngươi, ta mới xác nhận được.”
Hắn ngượng ngùng gãi gãi vành tai.
“Có điều tiếng phụ thân kia không phải ta bắt ngươi gọi đâu. Sau này đừng gọi nữa. Cứ gọi là sư phụ.”
“Nhưng còn chất độc kia thì sao?”
Trong bức thư thông đồng với địch có nhắc tới loại độc đó.
Chẳng phải nói là vô d.ư.ợ.c khả giải sao?
“Tiểu vương gia Nam Cương có giao tình với ta, đã tặng t.h.u.ố.c giải.”
“Ngươi xem đi, hiện giờ ta chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao?”
Vệ Vô Hoạn dang hai tay, xoay một vòng trước mặt ta.
“Được rồi, lần này có thể yên tâm ở lại chưa?”
Ta lùi về sau nửa bước, nghiêm túc quỳ xuống trước mặt Vệ Vô Hoạn dập đầu thật mạnh ba cái.
Ta biết cuộc chiến ấy đáng sợ đến nhường nào, mỗi người có thể sống sót trở về đều không hề dễ dàng.
Ta thật lòng biết ơn hắn.
Biết ơn hắn đã dẫn phụ thân và các bá bá sống sót trở về, cũng biết ơn hắn đã cứu ta.
Nhưng ta không muốn tiếp tục ở lại đây ăn không uống không, chiếm tiện nghi của Vệ gia.
Hơn nữa, phụ thân ở biên cương cô đơn như vậy nhất định cũng rất nhớ ta.
Ta có thể đi theo quân đội làm đầu bếp hoặc giặt giũ trong quân doanh cũng được.
Ta vừa định mở miệng, Vệ Vô Hoạn đã như đoán được tâm tư của ta.
“Ngươi muốn đến biên cương?”
Ta kiên định gật đầu.
Vệ Vô Hoạn không trực tiếp ngăn cản, hắn chỉ dang tay ra.
“Vậy ngươi biết đường đi không?”
Ta ngẩn người.
Ta chỉ biết ở Nam Cương, chỉ cần đi về phía nam.
Vệ Vô Hoạn khẽ cười:
“Cho dù biết đường, quãng đường xa như vậy, đi bộ chắc chắn không được. Phải cưỡi ngựa.”
“Ngươi biết cưỡi ngựa không?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.
Cưỡi ngựa… ta cũng không biết.
“Vậy có muốn ở lại học cưỡi ngựa không?”
Vệ Vô Hoạn mỉm cười nhàn nhạt.
Ta do dự hồi lâu cuối cùng gật đầu.
Vậy thì ta tạm thời ở lại học cưỡi ngựa trước.
Ta sẽ cố gắng học thật nhanh, không làm phiền Vệ Vô Hoạn quá lâu, cũng không để phụ thân phải đợi ta quá lâu.
13
Vệ Vô Hoạn muốn dạy ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nhưng vị nữ quan từ trong cung được phái ra lại lạnh mặt phản đối.
“Nếu Vệ tiểu tướng quân không muốn tiểu thư học quy củ, vậy là đang hại tiểu thư.”
Ngay khoảnh khắc hắn tiến vào, xả nội điện vốn náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh đến lạ thường.
11
Hắn đến để đưa t.h.u.ố.c.
Bát t.h.u.ố.c lớn ấy đen sì sì, Hoàng hậu ngay cả chân mày cũng không nhíu lấy một cái, uống sạch sẽ.
Mùi t.h.u.ố.c vốn đã không thể che giấu trong cung giờ càng nồng hơn.
“Không còn sớm nữa, về đi thôi.”
Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, giọng hoàng hậu có chút khàn khàn.
“Húc Nhi cũng về đi. Gần đây trời lạnh, các con đều phải chăm sóc bản thân cho tốt.”
Lúc bước ra khỏi T.ử Thần Điện, trong lòng ta ôm đầy những loại điểm tâm mà hoàng hậu đặc biệt gói cho mang về.
Mùi thơm ngọt ngào khiến lòng ta mềm nhũn nhưng Vệ Vô Hoạn và Thái t.ử lại rất trầm mặc.
Trên hai gương mặt tuấn tú đều không còn nụ cười.
“Ca, về đi.” Thái t.ử là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
Vệ Vô Hoạn vỗ vai hắn.
“Ba năm này ta sẽ ở lại, không đi nữa.”
Sau đó hắn dắt tay ta bước lên kiệu liễn xuất cung.
Suốt dọc đường, Vệ Vô Hoạn đều nhắm mắt dưỡng thần, ta cũng im lặng.
Cả quãng đường đều nghĩ xem phải mở miệng hỏi chuyện của phụ thân thế nào.
Năm đó khi tin phụ thân t.ử trận truyền về, triều đình không hề cấp tiền trợ cấp.
Kẻ biết hết mọi chuyện trong thôn từng nói, phụ thân và những người kia c.h.ế.t vì tội phản quốc ngay trước trận chiến.
Tổ mẫu không nhận được tiền trợ cấp, vì thế bà ta càng tức giận hơn, trực tiếp đuổi ta và mẫu thân ra khỏi nhà.
Ta không tin phụ thân sẽ làm chuyện bất trung bất nghĩa nhưng cũng không dám trực tiếp hỏi.
Còn chưa nghĩ ra cách mở lời thì đã tới Vệ phủ.
Trước cổng Vệ phủ treo những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ đuôi sẻ chỉ dùng vào những dịp vui mừng.
Vệ phu nhân đứng dưới ánh đèn, vẻ mặt đầy hớn hở chờ chúng ta.
“Cuối cùng cũng về rồi. Ta dẫn các con đi xem chỗ ở của nha đầu này.”
Căn phòng mà Vệ phu nhân chuẩn bị cho ta đẹp vô cùng, nằm ở vị trí thoáng đãng nhất trong toàn bộ Vệ phủ.
Dường như vốn là một gian sương phòng được chuẩn bị cho tiểu thư trong phủ.
“Nơi này vốn là chuẩn bị cho muội muội của Vô Hoạn. Đáng tiếc là...”
Vệ phu nhân nghẹn giọng một chút, không nói tiếp.
“Bây giờ cho con ở cũng tốt.”
“Con nhìn phía hậu viện đi. Nơi đó có một gian sương phòng. Ta đã sai người sửa thành từ đường, bên trong đặt bài vị của mẫu thân con.”
Gian sương phòng ở hậu viện rất nhỏ nhưng cũng lớn hơn căn nhà mà trước kia tổ mẫu cho ta và mẫu thân ở rất nhiều.
Mái nhà không còn phủ đầy rơm dày cộp mà là những viên ngói xinh đẹp.
Nếu mẫu thân nhìn thấy, nhất định sẽ thấy rất đẹp.
Trên bàn thờ bày những loại hoa quả tươi ngon, khi còn sống mẫu thân chưa từng được ăn.
Ta hơi muốn khóc.
Cố nén nước mắt, bước lên thắp cho mẫu thân một nén nhang.
“Mộ phần của mẫu thân con, đợi chọn được ngày lành sẽ sai người sắp xếp chu đáo.”
“Con cứ yên tâm. Vệ gia chúng ta nuôi nổi một người sống, cũng nuôi nổi một tấm bài vị. Sẽ không đuổi các con đi đâu.”
“Có lẽ là các con mang tới vận may, nên nhi t.ử ta mới...”
Giọng Vệ phu nhân nghẹn ngào, mước mắt lại rơi xuống.
“Thế bài vị của con đâu?” Vệ Vô Hoạn đột nhiên ngắt lời bà.
Tiếng nức nở của Vệ phu nhân lập tức dừng lại, giọng nói mang theo tức giận:
“Phi phi phi! Bài vị gì mà bài vị của con! Chặt ra đốt củi rồi!”
Nói xong bà tức đến dậm chân, quay đầu bỏ đi.
“Haiz, công t.ử à, ngài cũng nên biết nghĩ một chút đi.”
Bà ma ma thở dài, cũng đi theo ra ngoài.
Trong từ đường chỉ còn lại ta và Vệ Vô Hoạn.
Ta quỳ xuống trước bài vị mẫu thân, dập đầu thật mạnh ba cái.
Sau đó hạ quyết tâm đứng dậy, đi tới trước mặt Vệ Vô Hoạn rồi quỳ xuống.
“Vệ tiểu tướng quân, thật ra ta...”
Vệ Vô Hoạn lập tức giữ lấy cánh tay ta, ngăn động tác quỳ xuống.
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một bọc vải, mở từng lớp từng lớp ra, bên trong là ba tượng gỗ nhỏ.
Dù những tượng gỗ ấy chỉ lớn bằng ngón tay nhưng biểu cảm lại sinh động như thật, đều cười hớn hở.
Một tượng là một thư sinh vạm vỡ, trên mặt có một vết bớt hình trăng lưỡi liềm giống hệt cha.
Một tượng dịu dàng xinh đẹp, tóc b.úi kiểu song vân kế. Đó là kiểu tóc phụ thân thích vấn cho mẫu thân nhất.
Một tượng nhỏ bé thấp thấp, lật ngược lại sẽ thấy trên cổ có một vết bớt giống hệt ta.
Đây là tay nghề điêu khắc của phụ thân.
Ta không dám tin nhìn Vệ Vô Hoạn, trong lòng có vô vàn lời muốn nói nhưng môi run rẩy, cổ họng nghẹn cứng.
Ta cố gắng mở miệng, cuối cùng chỉ hỏi được bốn chữ:
“Ý này là sao?”
12
Ý là… Phụ thân thật sự không còn nữa sao?
Vệ Vô Hoạn không nhìn ta, cũng không trả lời câu hỏi của ta.
“Trong quân ta có một tướng sĩ rất giống thư sinh. Huynh ấy rất thông minh, võ nghệ cũng rất giỏi. Mỗi lần xông vào chiến trường, động tác múa đao đẹp đến mức như đang viết thư pháp bằng b.út lông vậy. Chúng ta đều gọi huynh ấy là Ngọc Diện Thư Sinh.”
“Sau đó bọn ta kết nghĩa huynh đệ. Ngoài huynh ấy ra còn có tám huynh đệ khác. Ai nấy đều võ nghệ cao cường, lại còn tuấn tú. Trong mười người, ta là nhỏ tuổi nhất, huynh ấy đứng hàng thứ hai.”
“Mười người chúng ta cùng nhau tập kích, cùng nhau tiến lui. Cũng từng cùng ngồi bên đống lửa trò chuyện.”
“Nhị ca nói rằng huynh ấy có một thê t.ử mà mình yêu sâu đậm, còn có một nữ nhi vừa ngoan vừa thông minh.”
“Sau gáy con bé có một vết bớt màu đỏ, thường xuyên bị người khác bắt nạt.”
“Huynh ấy nói sau khi trở về sẽ truyền hết võ công cho nữ nhi, không để con bé bị bắt nạt nữa.”
Tay ta bắt đầu run lên, ta không dám nghe tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sợ rằng hắn sẽ nói ra kết cục mà ta không thể nào chấp nhận được.
Vệ Vô Hoạn ngẩng đầu, thở dài một hơi:
“Nguyện vọng đó của huynh ấy không thể thực hiện được nữa. Đáng tiếc thật.”
Bức tượng gỗ trong tay ta rơi bộp xuống đất.
Ta nhìn chằm chằm Vệ Vô Hoạn không chớp mắt, đến cả hô hấp cũng ngừng lại.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Vệ Vô Hoạn nhắm mắt, khi mở mắt ra lần nữa rồi cúi đầu nhìn ta, vẻ trêu chọc quen thuộc đã trở lại.
“Đáng tiếc thật, bây giờ ngươi do ta nuôi. Võ công của ngươi chỉ có thể để ta dạy thôi.”
“Hả?” Ta sững người.
Nước mắt mắc kẹt trong hốc mắt, xoay tròn không rơi xuống được.
Vệ Vô Hoạn nhặt bức tượng gỗ lên, đặt lại trên bàn thờ.
Hắn xếp nó bên cạnh bài vị của mẫu thân.
“Ngươi phải học cho thật tốt đấy. Đừng làm mất mặt ta.”
“Lần sau gặp nhau, huynh ấy phải gọi ta một tiếng đại ca!”
Ta nhìn ba bức tượng gỗ ấy.
Tượng của phụ thân đứng bên cạnh bài vị của mẫu thân.
Tượng của ta và mẫu thân đứng trước sau vây quanh phụ thân.
Giống hệt như lúc còn ở nhà.
Mỗi lần lên núi, phụ thân đều như vậy.
Một tay nắm tay mẫu thân, một tay nắm tay ta.
Sống mũi ta chua xót, nước mắt không sao ngăn lại được, chảy đầy mặt.
Phụ thân chưa bao giờ nhắc tới vết bớt của ta trước mặt người ngoài.
Người nhất định phải rất thân thiết, rất tin tưởng Vệ tiểu tướng quân cho nên mới kể chuyện đó với hắn.
Vệ Vô Hoạn cũng thắp một nén hương trước bài vị của mẫu thân, cung kính bái ba bái.
Sau đó đứng dậy, nắm lấy tay ta.
“Để mấy tượng gỗ này ở lại đây bầu bạn với mẫu thân ngươi, được không?”
“Chúng ta về thôi.”
Tay hắn ấm áp.
Ta lập tức nhớ tới lần trước khi cữu mẫu kéo cổ áo phía sau gáy ta ra.
Bàn tay to lớn ấm nóng của hắn cũng che chở cho ta như thế.
Đột nhiên ta nghĩ tới một chuyện.
“Vậy là ngươi đã biết từ lâu rồi sao? Từ lúc cữu mẫu muốn đưa ta đi ấy?”
Lúc đó hắn cố ý trêu chọc ta, cố ý xem ta giả ngốc gọi hắn là phụ thân.
Vệ Vô Hoạn chớp mắt, có chút lúng túng quay đầu đi.
“Ban đầu cũng chưa chắc chắn. Chỉ là cảm thấy một đứa trẻ vừa xinh đẹp vừa thông minh như vậy sao có thể bị người ta chà đạp.”
“Đến khi nhìn thấy tên của mẫu thân ngươi, ta mới xác nhận được.”
Hắn ngượng ngùng gãi gãi vành tai.
“Có điều tiếng phụ thân kia không phải ta bắt ngươi gọi đâu. Sau này đừng gọi nữa. Cứ gọi là sư phụ.”
“Nhưng còn chất độc kia thì sao?”
Trong bức thư thông đồng với địch có nhắc tới loại độc đó.
Chẳng phải nói là vô d.ư.ợ.c khả giải sao?
“Tiểu vương gia Nam Cương có giao tình với ta, đã tặng t.h.u.ố.c giải.”
“Ngươi xem đi, hiện giờ ta chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao?”
Vệ Vô Hoạn dang hai tay, xoay một vòng trước mặt ta.
“Được rồi, lần này có thể yên tâm ở lại chưa?”
Ta lùi về sau nửa bước, nghiêm túc quỳ xuống trước mặt Vệ Vô Hoạn dập đầu thật mạnh ba cái.
Ta biết cuộc chiến ấy đáng sợ đến nhường nào, mỗi người có thể sống sót trở về đều không hề dễ dàng.
Ta thật lòng biết ơn hắn.
Biết ơn hắn đã dẫn phụ thân và các bá bá sống sót trở về, cũng biết ơn hắn đã cứu ta.
Nhưng ta không muốn tiếp tục ở lại đây ăn không uống không, chiếm tiện nghi của Vệ gia.
Hơn nữa, phụ thân ở biên cương cô đơn như vậy nhất định cũng rất nhớ ta.
Ta có thể đi theo quân đội làm đầu bếp hoặc giặt giũ trong quân doanh cũng được.
Ta vừa định mở miệng, Vệ Vô Hoạn đã như đoán được tâm tư của ta.
“Ngươi muốn đến biên cương?”
Ta kiên định gật đầu.
Vệ Vô Hoạn không trực tiếp ngăn cản, hắn chỉ dang tay ra.
“Vậy ngươi biết đường đi không?”
Ta ngẩn người.
Ta chỉ biết ở Nam Cương, chỉ cần đi về phía nam.
Vệ Vô Hoạn khẽ cười:
“Cho dù biết đường, quãng đường xa như vậy, đi bộ chắc chắn không được. Phải cưỡi ngựa.”
“Ngươi biết cưỡi ngựa không?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.
Cưỡi ngựa… ta cũng không biết.
“Vậy có muốn ở lại học cưỡi ngựa không?”
Vệ Vô Hoạn mỉm cười nhàn nhạt.
Ta do dự hồi lâu cuối cùng gật đầu.
Vậy thì ta tạm thời ở lại học cưỡi ngựa trước.
Ta sẽ cố gắng học thật nhanh, không làm phiền Vệ Vô Hoạn quá lâu, cũng không để phụ thân phải đợi ta quá lâu.
13
Vệ Vô Hoạn muốn dạy ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nhưng vị nữ quan từ trong cung được phái ra lại lạnh mặt phản đối.
“Nếu Vệ tiểu tướng quân không muốn tiểu thư học quy củ, vậy là đang hại tiểu thư.”