Khi bị tổ mẫu đ.á.n.h đuổi khỏi nhà, ta không khóc.
Khi cữu mẫu nói ta là hung thủ hại c.h.ế.t phụ mẫu, ta cũng không khóc.
Nhưng giờ đây nỗi tủi thân đột nhiên tìm được lối thoát.
“Sau này nhớ kỹ, ai khiến ngươi không vui thì đ.á.n.h lại, đ.á.n.h không lại thì gọi ta, ta đ.á.n.h thay ngươi.”
“Nhưng lần sau đừng gọi phụ thân nữa, gọi sư phụ.”
Vừa dứt lời, kiệu đã dừng lại.
Vị nội giám vén rèm xe đúng lúc nghe được nửa câu cuối cùng của Vệ Vô Hoạn, sắc mặt ông ta trắng bệch, hoảng sợ lùi về sau nửa bước.
“Gia... tới rồi.”
Ông ta duỗi dài cánh tay vén rèm, cả người đứng cách xa thật xa.
Vệ Vô Hoạn chỉ liếc một cái.
Ông ta đã run lẩy bẩy, vội vàng chạy ra phía sau, sai người khiêng Giang Trọng xuống rồi cùng tiến vào cổng cung.
Đi phía sau Vệ Vô Hoạn, ông ta còn cẩn thận dặn dò các cung nhân xung quanh:
“Thấy Giang lão tướng quân chưa? Những ai không chịu đòn giỏi bằng ông ấy thì tránh xa một chút. Ngàn vạn lần đừng chọc vào Vệ Tiểu Bá Vương...”
9
Mông nở hoa, Giang Trọng lại tiếp tục để lộ m.ô.n.g mà đi suốt một đoạn dài trên cung đạo.
Khi đến Thượng Thư Phòng, sắc đỏ bừng trên mặt Giang Trọng đã lan xuống tận cổ.
Trong điện, hương long diên tỏa ra khí thế trang nghiêm uy áp.
Ta không dám hít thở mạnh, đi theo sau lưng Vệ Vô Hoạn hành lễ thỉnh an.
Lúc ngẩng đầu lên, ta lại nhìn thấy gương mặt uy nghiêm của hoàng đế. Khi Giang Trọng được khiêng vào, vẻ mặt ngài thoáng cứng lại trong chớp mắt, khóe môi giật một cái rồi đưa tay đỡ trán cười khổ.
“Mấy năm không gặp, sao làm việc vẫn lỗ mãng như vậy, y hệt trẻ con, nào có chút dáng vẻ của một vị tướng quân.”
“Trẫm đã nói với ngươi rồi, bị ấm ức thì cứ vào cung tìm trẫm, trẫm sẽ chống lưng cho ngươi.”
Hoàng đế bước xuống.
Giống như trưởng bối trong một gia đình bình thường nhìn thấy đứa hậu bối nghịch ngợm, ngài đầy yêu thương vỗ vai Vệ Vô Hoạn.
Tiện tay kéo một tấm khăn phủ trên án, đắp lên m.ô.n.g Giang Trọng.
“Thư từ trẫm đều xem rồi, là do thuộc hạ của hắn viết. Kẻ đó cũng đã bị hắn c.h.é.m đầu thị chúng.”
Nói rồi, tay lại vỗ lên m.ô.n.g Giang Trọng mấy cái.
Ta đứng bên cạnh Vệ Vô Hoạn giả làm chim cút, nhưng lại nhìn rất rõ.
Vốn dĩ Giang Trọng vừa rồi đã mở mắt, định nói gì đó. Kết quả bị một cái vỗ này làm toàn thân run lên, lại hoàn toàn ngất lịm đi.
Hoàng đế thở dài, phất tay bảo đám nội giám mau ch.óng khiêng ông ta đi, đưa thẳng tới Thái Y Viện.
“Được rồi, ngươi cũng đ.á.n.h rồi, giận cũng xả rồi. Giang Trọng là lão tướng hai triều, tội không đến mức c.h.ế.t. Trẫm sẽ phạt hắn chịu trượng hình, lại giam cầm ba năm, không thể thật sự lấy mạng hắn được.”
Vệ Vô Hoạn c.ắ.n móng tay:
“Vậy thì lấy gia sản của hắn đi. Thần chia cho các huynh đệ ấy một chút, cũng coi như lễ mọn an ủi.”
Khóe môi hoàng đế giật giật: “Muốn bao nhiêu?”
“Toàn bộ.” Vệ Vô Hoạn đáp hết sức nghiêm túc.
Hoàng đế bất lực đỡ trán.
Sau một hồi mặc cả qua lại, cuối cùng chốt ở mức tám phần gia sản.
Mười mạng người suýt bị oan c.h.ế.t, mười tướng sĩ tận trung vì nước từ cõi c.h.ế.t trở về, đổi lại cũng chỉ được tám phần gia sản.
Thánh chỉ viết xong.
Ánh mắt hoàng đế rơi lên người ta, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một lượt.
“Còn hai phần kia, trẫm sẽ xuất từ quốc khố bù đắp cho ngươi. Nay ngươi nhận nuôi đứa trẻ này, cũng coi như có người nối dõi rồi. Đứa nhỏ này nhìn cũng không tệ, trẫm có thể phong cho nó một tước vị huyện chủ nữa...”
“Bệ hạ.” Vệ Vô Hoạn ngắt lời ngài.
“Nó nhát gan sợ chuyện, đầu óc còn bị ngã đến ngốc luôn rồi, lời cũng nghe không hiểu, việc cũng làm chẳng xong. Cứ để lại Vệ gia, sau này kế thừa gia nghiệp là được.”
Nói rồi hắn vỗ vỗ sau đầu ta.
Ta vội nhe răng trợn mắt, làm ra biểu cảm khôi hài nhất, cười hề hề một tiếng.
Dù không hiểu vì sao hắn biết rõ ta giả ngốc mà vẫn nói như vậy nhưng chuyện Vệ Tiểu tướng quân làm, ta lập tức làm theo chuẩn chẳng bao giờ sai.
Hoàng đế khẽ nhíu mày.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ta không nhìn rõ ánh mắt ngài đ.á.n.h giá ta thế nào nhưng nó lại khiến ta nhớ tới ánh mắt của tú bà ở thanh lâu năm xưa, lúc bà ta đ.á.n.h giá ta đáng giá bao nhiêu bạc.
“Thôi được, đều theo ý ngươi. Đến chỗ hoàng hậu dùng bữa đi. Húc Nhi hôm nay cũng ở đó, từ sáng sớm đã chờ ngươi rồi.”
Bước ra khỏi điện, ta mơ hồ nghe thấy hoàng đế lẩm bẩm một mình:
“Trẫm đúng là lo xa rồi. Một đứa tức giận chỉ biết đ.á.n.h người, đòi bồi thường thì chỉ cần tiền, còn nuôi thêm một tiểu ngốc t.ử. Có thể có tâm cơ gì chứ, thôi bỏ đi...”
Ta cảm thấy hoàng đế cũng chẳng thông minh lắm.
Hoàng hậu là biểu di mẫu của Vệ Vô Hoạn, sống tại T.ử Thần Điện do chính hoàng đế đích thân thiết kế.
Hai bên con đường dài trước điện, quả nhiên giống như những gì ta từng nghe nói.
Khắp nơi đều bày đầy Long Du Mai mà hoàng hậu yêu thích nhất.
Tuyết đọng trên cành mai, theo gió tỏa ra hương thơm lạnh lẽo.
Thái t.ử đứng trước cửa điện, sau những khóm mai tầng tầng lớp lớp, mày mắt lạnh lùng như tuyết.
Nhưng khi nhìn thấy ta và Vệ Vô Hoạn, trong khoảnh khắc băng tuyết tan chảy.
Gương mặt tuấn tú hiện lên đủ cả vui mừng lẫn chua xót.
Hắn leng keng leng keng chạy tới, lao đầu vào lòng Vệ Vô Hoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ca! Cuối cùng huynh cũng về rồi. Huynh có khỏe không ca? Có bị thương chỗ nào không ca?”
Hắn đưa tay sờ chỗ này nắn chỗ kia trên người Vệ Vô Hoạn.
Chiếc chuông ngọc nhỏ bên hông theo động tác của hắn mà leng keng vang lên.
Cổ tay lộ ra ngoài tay áo đỏ ửng, rõ ràng là do đứng lâu trong gió lạnh mới thành như vậy.
Vệ Vô Hoạn bất động thanh sắc nắm lấy cổ tay hắn, nhét trở lại trong chiếc áo choàng lông.
Lúc chắp tay hành lễ, giọng điệu cung kính mà vẫn mang theo ý trêu chọc.
“Thần mọi thứ đều ổn. Thái t.ử điện hạ còn không vào trong, chẳng lẽ muốn thần dùng bữa ngay ngoài này sao?”
Thái t.ử cụp mắt xuống.
Đến lúc xoay người, dường như hắn mới chú ý tới ta.
Nụ cười lập tức cứng đờ, mày mắt lại khôi phục vẻ lạnh nhạt.
Hắn liếc ta một cái, rồi khoanh tay nhìn sang Vệ Vô Hoạn.
Giọng nói trầm ổn mang theo uy thế:
“Tiểu muội muội xinh đẹp này từ đâu ra vậy? Nhỏ con gầy yếu thế này, có đủ mười tuổi không? Huynh lại đi làm ca ca của người ta rồi à?”
“Không.” Vệ Vô Hoạn nhướng mày, lắc lư từng bước tiến vào T.ử Thần Điện.
“Là làm sư phụ. Bản lĩnh xuất chúng thế này của ta, không thể không có người kế thừa được.”
10
Trong T.ử Thần Điện ấm áp dễ chịu, chỉ là thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c.
Giữa đại điện đặt một chiếc bàn lớn hơn cả cối đá xay, trên bàn bày đầy đủ các loại thức ăn.
Hoàng hậu cho người mang tới một chiếc ghế đẩu thật cao đặt bên cạnh mình cho ta ngồi.
Vừa sai người đặt một phần bánh tròn chiên giòn cỡ nhỏ trước mặt ta, bà vừa trách yêu Vệ Vô Hoạn:
“Có nghịch ngợm cũng phải biết chừng mực chứ. Sao lại thật sự cướp con nhà người ta về thế này? Ngươi lại chẳng biết nuôi trẻ, còn đòi làm sư phụ nữa. Ngươi biết dạy những thứ của nữ nhi nhà người ta sao...”
Bánh tròn chiên giòn mềm mềm ngọt ngọt, giống hệt Hoàng hậu nương nương vậy. Chỉ có điều nhân mè đen bên trong hơi nóng bỏng miệng.
“Bản lĩnh của ta lớn lắm đấy. Ta sẽ dạy nó phong lưu tiêu sái, mưu trí hơn người, văn võ song toàn, vô địch thiên hạ, không ai dám chọc vào.”
Vệ Vô Hoạn càng nói càng đắc ý, ánh mắt nhìn ta tràn đầy kỳ vọng.
Cứ như giây tiếp theo sẽ dẫn ta ra chiến trường dạo một vòng vậy.
“Ngươi xem đi, những điều ngươi nói có thứ nào giống dáng vẻ mà một cô nương nên có không?”
Hoàng hậu liên tục lắc đầu, ánh mắt nhìn Vệ Vô Hoạn đầy vẻ ghét bỏ.
Ta muốn mở miệng nói gì đó nhưng miệng bị bánh tròn lấp kín, không nói nên lời.
Vội đến mức bị nhân mè nóng làm đầu lưỡi tê rần.
“Mẫu hậu, ca muốn nuôi thì cứ để huynh ấy nuôi đi. Chỉ là một tiểu cô nương thôi mà. Nuôi vài năm, lớn lên rồi cũng sẽ xuất giá.”
Thái t.ử cười hớn hở, cứ như vẻ lạnh nhạt ban nãy chỉ là ảo giác của ta.
Nói xong còn ghé sát bên Vệ Vô Hoạn, dùng giọng nhỏ gần như không nghe thấy để tranh công:
“Chỉ cần ca vui vẻ, đệ đều thích.”
Hoàng hậu cưng chiều liếc nhìn hai người bọn họ một cái, không nói thêm gì nữa.
Bà sai người mang Mai Hoa Nhưỡng lên, chúc mừng Vệ Vô Hoạn bình an trở về.
Rượu qua ba tuần, vành mắt hoàng hậu hơi đỏ lên.
Bà nhìn Vệ Vô Hoạn.
“Lần này trở về, bản cung cũng sẽ khuyên bệ hạ để ngươi ở lại kinh thành lâu hơn một thời gian. Trong kinh đừng làm càn nữa. Mọi việc đều có bệ hạ và lễ pháp bảo vệ ngươi. Đừng như hôm nay...”
“Di mẫu, người thật sự cho rằng dựa vào lễ pháp có thể bảo vệ con sao? Hay là bảo vệ được người và Thái t.ử?”
Vệ Vô Hoạn ngậm một chiếc đùi gà lớn, híp mắt như một con hồ ly xinh đẹp vừa được ăn no.
Nghe nhắc đến mình, đôi mắt sáng lấp lánh của Thái t.ử lập tức nhìn sang Vệ Vô Hoạn.
Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Ca vẫn gọi đệ là Thái t.ử nữa...”
Hoàng hậu lấy khăn lụa lau vết dầu trên mặt hắn.
“Bệ hạ cũng đâu phải người không nói lý. Làm đế vương thì luôn có nỗi khổ riêng...”
Vệ Vô Hoạn ngoan ngoãn đưa mặt tới, đặt xuống chiếc đùi gà mới gặm được một nửa.
“Nhưng lễ pháp quả thật có tác dụng.”
“Hôm nay nếu không vì kiêng dè lễ pháp, con nhất định sẽ thiến Giang lão tặc ngay giữa phố, rồi nhét thứ đó vào miệng hắn...”
“Im miệng!” Hoàng hậu cau mày trách mắng.
Bà đặt khăn xuống, đưa tay bịt tai ta lại.
“Sao có thể nói những chuyện đó trước mặt trẻ con chứ?”
“Thôi thôi, ssứa nhỏ này cứ để lại chỗ bản cung đi. Đừng nuôi vài năm rồi bị ngươi dạy hư mất.”
Vệ Vô Hoạn lập tức im lặng.
Hắn cụp mắt xuống, âm thầm uống cạn một chén rượu.
“Con chỉ nuôi ba năm thôi.”
“Ba năm sau, nếu không nuôi được nữa, con sẽ đưa nó đến chỗ di mẫu.”
Hoàng hậu vẫn không đồng ý.
Hai người tranh luận mãi đến tận lúc dùng xong bữa.
Cuối cùng đạt được thống nhất bằng việc hoàng hậu cử một nữ quan trong cung đi theo để dạy dỗ ta.
Sau bữa ăn, mọi người đang nói cười vui vẻ.
Khi cữu mẫu nói ta là hung thủ hại c.h.ế.t phụ mẫu, ta cũng không khóc.
Nhưng giờ đây nỗi tủi thân đột nhiên tìm được lối thoát.
“Sau này nhớ kỹ, ai khiến ngươi không vui thì đ.á.n.h lại, đ.á.n.h không lại thì gọi ta, ta đ.á.n.h thay ngươi.”
“Nhưng lần sau đừng gọi phụ thân nữa, gọi sư phụ.”
Vừa dứt lời, kiệu đã dừng lại.
Vị nội giám vén rèm xe đúng lúc nghe được nửa câu cuối cùng của Vệ Vô Hoạn, sắc mặt ông ta trắng bệch, hoảng sợ lùi về sau nửa bước.
“Gia... tới rồi.”
Ông ta duỗi dài cánh tay vén rèm, cả người đứng cách xa thật xa.
Vệ Vô Hoạn chỉ liếc một cái.
Ông ta đã run lẩy bẩy, vội vàng chạy ra phía sau, sai người khiêng Giang Trọng xuống rồi cùng tiến vào cổng cung.
Đi phía sau Vệ Vô Hoạn, ông ta còn cẩn thận dặn dò các cung nhân xung quanh:
“Thấy Giang lão tướng quân chưa? Những ai không chịu đòn giỏi bằng ông ấy thì tránh xa một chút. Ngàn vạn lần đừng chọc vào Vệ Tiểu Bá Vương...”
9
Mông nở hoa, Giang Trọng lại tiếp tục để lộ m.ô.n.g mà đi suốt một đoạn dài trên cung đạo.
Khi đến Thượng Thư Phòng, sắc đỏ bừng trên mặt Giang Trọng đã lan xuống tận cổ.
Trong điện, hương long diên tỏa ra khí thế trang nghiêm uy áp.
Ta không dám hít thở mạnh, đi theo sau lưng Vệ Vô Hoạn hành lễ thỉnh an.
Lúc ngẩng đầu lên, ta lại nhìn thấy gương mặt uy nghiêm của hoàng đế. Khi Giang Trọng được khiêng vào, vẻ mặt ngài thoáng cứng lại trong chớp mắt, khóe môi giật một cái rồi đưa tay đỡ trán cười khổ.
“Mấy năm không gặp, sao làm việc vẫn lỗ mãng như vậy, y hệt trẻ con, nào có chút dáng vẻ của một vị tướng quân.”
“Trẫm đã nói với ngươi rồi, bị ấm ức thì cứ vào cung tìm trẫm, trẫm sẽ chống lưng cho ngươi.”
Hoàng đế bước xuống.
Giống như trưởng bối trong một gia đình bình thường nhìn thấy đứa hậu bối nghịch ngợm, ngài đầy yêu thương vỗ vai Vệ Vô Hoạn.
Tiện tay kéo một tấm khăn phủ trên án, đắp lên m.ô.n.g Giang Trọng.
“Thư từ trẫm đều xem rồi, là do thuộc hạ của hắn viết. Kẻ đó cũng đã bị hắn c.h.é.m đầu thị chúng.”
Nói rồi, tay lại vỗ lên m.ô.n.g Giang Trọng mấy cái.
Ta đứng bên cạnh Vệ Vô Hoạn giả làm chim cút, nhưng lại nhìn rất rõ.
Vốn dĩ Giang Trọng vừa rồi đã mở mắt, định nói gì đó. Kết quả bị một cái vỗ này làm toàn thân run lên, lại hoàn toàn ngất lịm đi.
Hoàng đế thở dài, phất tay bảo đám nội giám mau ch.óng khiêng ông ta đi, đưa thẳng tới Thái Y Viện.
“Được rồi, ngươi cũng đ.á.n.h rồi, giận cũng xả rồi. Giang Trọng là lão tướng hai triều, tội không đến mức c.h.ế.t. Trẫm sẽ phạt hắn chịu trượng hình, lại giam cầm ba năm, không thể thật sự lấy mạng hắn được.”
Vệ Vô Hoạn c.ắ.n móng tay:
“Vậy thì lấy gia sản của hắn đi. Thần chia cho các huynh đệ ấy một chút, cũng coi như lễ mọn an ủi.”
Khóe môi hoàng đế giật giật: “Muốn bao nhiêu?”
“Toàn bộ.” Vệ Vô Hoạn đáp hết sức nghiêm túc.
Hoàng đế bất lực đỡ trán.
Sau một hồi mặc cả qua lại, cuối cùng chốt ở mức tám phần gia sản.
Mười mạng người suýt bị oan c.h.ế.t, mười tướng sĩ tận trung vì nước từ cõi c.h.ế.t trở về, đổi lại cũng chỉ được tám phần gia sản.
Thánh chỉ viết xong.
Ánh mắt hoàng đế rơi lên người ta, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một lượt.
“Còn hai phần kia, trẫm sẽ xuất từ quốc khố bù đắp cho ngươi. Nay ngươi nhận nuôi đứa trẻ này, cũng coi như có người nối dõi rồi. Đứa nhỏ này nhìn cũng không tệ, trẫm có thể phong cho nó một tước vị huyện chủ nữa...”
“Bệ hạ.” Vệ Vô Hoạn ngắt lời ngài.
“Nó nhát gan sợ chuyện, đầu óc còn bị ngã đến ngốc luôn rồi, lời cũng nghe không hiểu, việc cũng làm chẳng xong. Cứ để lại Vệ gia, sau này kế thừa gia nghiệp là được.”
Nói rồi hắn vỗ vỗ sau đầu ta.
Ta vội nhe răng trợn mắt, làm ra biểu cảm khôi hài nhất, cười hề hề một tiếng.
Dù không hiểu vì sao hắn biết rõ ta giả ngốc mà vẫn nói như vậy nhưng chuyện Vệ Tiểu tướng quân làm, ta lập tức làm theo chuẩn chẳng bao giờ sai.
Hoàng đế khẽ nhíu mày.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ta không nhìn rõ ánh mắt ngài đ.á.n.h giá ta thế nào nhưng nó lại khiến ta nhớ tới ánh mắt của tú bà ở thanh lâu năm xưa, lúc bà ta đ.á.n.h giá ta đáng giá bao nhiêu bạc.
“Thôi được, đều theo ý ngươi. Đến chỗ hoàng hậu dùng bữa đi. Húc Nhi hôm nay cũng ở đó, từ sáng sớm đã chờ ngươi rồi.”
Bước ra khỏi điện, ta mơ hồ nghe thấy hoàng đế lẩm bẩm một mình:
“Trẫm đúng là lo xa rồi. Một đứa tức giận chỉ biết đ.á.n.h người, đòi bồi thường thì chỉ cần tiền, còn nuôi thêm một tiểu ngốc t.ử. Có thể có tâm cơ gì chứ, thôi bỏ đi...”
Ta cảm thấy hoàng đế cũng chẳng thông minh lắm.
Hoàng hậu là biểu di mẫu của Vệ Vô Hoạn, sống tại T.ử Thần Điện do chính hoàng đế đích thân thiết kế.
Hai bên con đường dài trước điện, quả nhiên giống như những gì ta từng nghe nói.
Khắp nơi đều bày đầy Long Du Mai mà hoàng hậu yêu thích nhất.
Tuyết đọng trên cành mai, theo gió tỏa ra hương thơm lạnh lẽo.
Thái t.ử đứng trước cửa điện, sau những khóm mai tầng tầng lớp lớp, mày mắt lạnh lùng như tuyết.
Nhưng khi nhìn thấy ta và Vệ Vô Hoạn, trong khoảnh khắc băng tuyết tan chảy.
Gương mặt tuấn tú hiện lên đủ cả vui mừng lẫn chua xót.
Hắn leng keng leng keng chạy tới, lao đầu vào lòng Vệ Vô Hoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ca! Cuối cùng huynh cũng về rồi. Huynh có khỏe không ca? Có bị thương chỗ nào không ca?”
Hắn đưa tay sờ chỗ này nắn chỗ kia trên người Vệ Vô Hoạn.
Chiếc chuông ngọc nhỏ bên hông theo động tác của hắn mà leng keng vang lên.
Cổ tay lộ ra ngoài tay áo đỏ ửng, rõ ràng là do đứng lâu trong gió lạnh mới thành như vậy.
Vệ Vô Hoạn bất động thanh sắc nắm lấy cổ tay hắn, nhét trở lại trong chiếc áo choàng lông.
Lúc chắp tay hành lễ, giọng điệu cung kính mà vẫn mang theo ý trêu chọc.
“Thần mọi thứ đều ổn. Thái t.ử điện hạ còn không vào trong, chẳng lẽ muốn thần dùng bữa ngay ngoài này sao?”
Thái t.ử cụp mắt xuống.
Đến lúc xoay người, dường như hắn mới chú ý tới ta.
Nụ cười lập tức cứng đờ, mày mắt lại khôi phục vẻ lạnh nhạt.
Hắn liếc ta một cái, rồi khoanh tay nhìn sang Vệ Vô Hoạn.
Giọng nói trầm ổn mang theo uy thế:
“Tiểu muội muội xinh đẹp này từ đâu ra vậy? Nhỏ con gầy yếu thế này, có đủ mười tuổi không? Huynh lại đi làm ca ca của người ta rồi à?”
“Không.” Vệ Vô Hoạn nhướng mày, lắc lư từng bước tiến vào T.ử Thần Điện.
“Là làm sư phụ. Bản lĩnh xuất chúng thế này của ta, không thể không có người kế thừa được.”
10
Trong T.ử Thần Điện ấm áp dễ chịu, chỉ là thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c.
Giữa đại điện đặt một chiếc bàn lớn hơn cả cối đá xay, trên bàn bày đầy đủ các loại thức ăn.
Hoàng hậu cho người mang tới một chiếc ghế đẩu thật cao đặt bên cạnh mình cho ta ngồi.
Vừa sai người đặt một phần bánh tròn chiên giòn cỡ nhỏ trước mặt ta, bà vừa trách yêu Vệ Vô Hoạn:
“Có nghịch ngợm cũng phải biết chừng mực chứ. Sao lại thật sự cướp con nhà người ta về thế này? Ngươi lại chẳng biết nuôi trẻ, còn đòi làm sư phụ nữa. Ngươi biết dạy những thứ của nữ nhi nhà người ta sao...”
Bánh tròn chiên giòn mềm mềm ngọt ngọt, giống hệt Hoàng hậu nương nương vậy. Chỉ có điều nhân mè đen bên trong hơi nóng bỏng miệng.
“Bản lĩnh của ta lớn lắm đấy. Ta sẽ dạy nó phong lưu tiêu sái, mưu trí hơn người, văn võ song toàn, vô địch thiên hạ, không ai dám chọc vào.”
Vệ Vô Hoạn càng nói càng đắc ý, ánh mắt nhìn ta tràn đầy kỳ vọng.
Cứ như giây tiếp theo sẽ dẫn ta ra chiến trường dạo một vòng vậy.
“Ngươi xem đi, những điều ngươi nói có thứ nào giống dáng vẻ mà một cô nương nên có không?”
Hoàng hậu liên tục lắc đầu, ánh mắt nhìn Vệ Vô Hoạn đầy vẻ ghét bỏ.
Ta muốn mở miệng nói gì đó nhưng miệng bị bánh tròn lấp kín, không nói nên lời.
Vội đến mức bị nhân mè nóng làm đầu lưỡi tê rần.
“Mẫu hậu, ca muốn nuôi thì cứ để huynh ấy nuôi đi. Chỉ là một tiểu cô nương thôi mà. Nuôi vài năm, lớn lên rồi cũng sẽ xuất giá.”
Thái t.ử cười hớn hở, cứ như vẻ lạnh nhạt ban nãy chỉ là ảo giác của ta.
Nói xong còn ghé sát bên Vệ Vô Hoạn, dùng giọng nhỏ gần như không nghe thấy để tranh công:
“Chỉ cần ca vui vẻ, đệ đều thích.”
Hoàng hậu cưng chiều liếc nhìn hai người bọn họ một cái, không nói thêm gì nữa.
Bà sai người mang Mai Hoa Nhưỡng lên, chúc mừng Vệ Vô Hoạn bình an trở về.
Rượu qua ba tuần, vành mắt hoàng hậu hơi đỏ lên.
Bà nhìn Vệ Vô Hoạn.
“Lần này trở về, bản cung cũng sẽ khuyên bệ hạ để ngươi ở lại kinh thành lâu hơn một thời gian. Trong kinh đừng làm càn nữa. Mọi việc đều có bệ hạ và lễ pháp bảo vệ ngươi. Đừng như hôm nay...”
“Di mẫu, người thật sự cho rằng dựa vào lễ pháp có thể bảo vệ con sao? Hay là bảo vệ được người và Thái t.ử?”
Vệ Vô Hoạn ngậm một chiếc đùi gà lớn, híp mắt như một con hồ ly xinh đẹp vừa được ăn no.
Nghe nhắc đến mình, đôi mắt sáng lấp lánh của Thái t.ử lập tức nhìn sang Vệ Vô Hoạn.
Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Ca vẫn gọi đệ là Thái t.ử nữa...”
Hoàng hậu lấy khăn lụa lau vết dầu trên mặt hắn.
“Bệ hạ cũng đâu phải người không nói lý. Làm đế vương thì luôn có nỗi khổ riêng...”
Vệ Vô Hoạn ngoan ngoãn đưa mặt tới, đặt xuống chiếc đùi gà mới gặm được một nửa.
“Nhưng lễ pháp quả thật có tác dụng.”
“Hôm nay nếu không vì kiêng dè lễ pháp, con nhất định sẽ thiến Giang lão tặc ngay giữa phố, rồi nhét thứ đó vào miệng hắn...”
“Im miệng!” Hoàng hậu cau mày trách mắng.
Bà đặt khăn xuống, đưa tay bịt tai ta lại.
“Sao có thể nói những chuyện đó trước mặt trẻ con chứ?”
“Thôi thôi, ssứa nhỏ này cứ để lại chỗ bản cung đi. Đừng nuôi vài năm rồi bị ngươi dạy hư mất.”
Vệ Vô Hoạn lập tức im lặng.
Hắn cụp mắt xuống, âm thầm uống cạn một chén rượu.
“Con chỉ nuôi ba năm thôi.”
“Ba năm sau, nếu không nuôi được nữa, con sẽ đưa nó đến chỗ di mẫu.”
Hoàng hậu vẫn không đồng ý.
Hai người tranh luận mãi đến tận lúc dùng xong bữa.
Cuối cùng đạt được thống nhất bằng việc hoàng hậu cử một nữ quan trong cung đi theo để dạy dỗ ta.
Sau bữa ăn, mọi người đang nói cười vui vẻ.