Nói xong, hắn bước một bước qua ngưỡng cửa.
Bước thứ hai trực tiếp xoay người tung một cú đá.
Chỉ trong vài chiêu đã đ.á.n.h Giang Trọng ngã sõng soài xuống đất.
Sau đó ngồi phịch xuống đầu ông ta.
“Vệ tiểu nhi! Ngươi khinh người quá đáng!”
“Ta là mệnh quan triều đình! Ngươi dám giữa phố đ.á.n.h mệnh quan triều đình, đó là t.ử tội!”
Giang Trọng tức giận gào thét.
Vệ Vô Hoạn nhấc chân đạp mạnh vào m.ô.n.g ông ta một cái, vẫn cười ngông nghênh bất cần đời.
“Ngươi là mệnh quan triều đình thì tiểu gia cũng là mệnh quan triều đình.”
“Mệnh quan triều đình đ.á.n.h mệnh quan triều đình, thiên kinh địa nghĩa!”
“Mau nói đi. Ở biên quan ngươi đã lâm trận bỏ chạy như thế nào, lại không chịu tiếp viện ra sao?”
“Còn tiết lộ hành tung của ta thế nào, hại mười huynh đệ chúng ta suýt c.h.ế.t sạch ở Vạn Thiên Nhai.”
“Nói!”
Giang Trọng nghiến răng cười lạnh.
“Ngươi không có chứng cứ thì đó là vu khống!”
“Muốn nói bọn họ c.h.ế.t thế nào à? Là bị tên sát tinh như ngươi khắc c.h.ế.t đấy!”
“Giống như mười năm trước vậy. Vì sao Vệ gia chỉ có một mình ngươi sống sót?”
“Bởi vì ngươi là sát tinh. Ngươi chính là sát tinh!”
“Cẩn thận đừng khiến cả mẫu thân ngươi cũng bị ngươi khắc c.h.ế.t!”
Vệ Vô Hoạn đang ngồi trên người ông ta bỗng cứng đờ không nhúc nhích.
Giang lão tướng quân càng nói càng đắc ý, ông ta trở tay kéo tua giáp trên người Vệ Vô Hoạn.
“Đồ bất hiếu. Sát tinh của Vệ gia. Bị ta nói trúng rồi phải không?”
“Ngươi chính là tai họa. Vĩnh viễn đều là tai họa...”
Tiếng cười quái dị ấy khiến ta lạnh cả sống lưng.
Nó giống hệt cây chổi của tổ mẫu quất xuống người ta, giống hệt đôi chân của cữu mẫu chắn trước cửa.
Lần này, dù ta chỉ đứng nhìn bên cạnh, ta vẫn cảm thấy sau lưng mình mọc đầy gai nhọn.
Theo từng lời nói của bọn họ mà kéo căng.
Kéo rách da thịt mang theo m.á.u, mang theo từng mảng da.
Ta vô cùng lo lắng nhìn Vệ Vô Hoạn nhưng chỉ thấy hắn mặt không cảm xúc.
Chậm rãi nhặt từ đống cửa gỗ bị đá vỡ bên cạnh một tấm ván, mép ván còn đầy những chiếc dằm gỗ sắc nhọn.
Ngón tay đẹp đẽ của Vệ Vô Hoạn vuốt lên đó.
Từng chút một bẻ những chiếc dằm gỗ dựng lên.
Đến khi Giang Trọng cười đến mức ho sặc sụa, tấm ván trong tay Vệ Vô Hoạn đã tua tủa như một con nhím.
Hắn cầm tấm ván xoay xoay trong tay, khóe môi hơi cong lên.
“Tiểu gia đã làm theo lời ngươi rồi.”
“Đã bước vào đây, cũng đã ngồi xuống rồi. Thế mà ngươi lại chẳng chịu nói chuyện đàng hoàng.”
“Đúng là không hiểu chuyện.”
“Nếu mẫu thân ngươi biết được chắc sẽ tức giận lắm.”
“À, ta quên mất.”
“Giang lão phu nhân ba năm trước đã bị tiểu thiếp mới cưới của ngươi chọc tức đến c.h.ế.t rồi.”
“Nể mặt hai nhà chúng ta còn có chút họ hàng xa, hôm nay ta đành vất vả một chút, thay mẫu thân ngươi dạy dỗ ngươi cho t.ử tế.”
Nói xong, hắn cầm tấm ván đầy gai gỗ kia.
Bốp! Bốp! Bốp!
Liên tiếp đ.á.n.h xuống m.ô.n.g Giang Trọng.
8
Cảnh tượng này thật sự quá quỷ dị, tất cả mọi người đều im bặt.
Một vị lão tướng quân tóc đã hoa râm, cả người đầy cơ bắp, rõ ràng đang ở cái tuổi đ.á.n.h đòn con cháu, lại bị một thiếu niên tuấn tú đè xuống đất đ.á.n.h vào m.ô.n.g để dạy dỗ.
Mỗi cái đ.á.n.h đều vô cùng chắc tay.
Có thể nhìn thấy bằng mắt thường phần m.ô.n.g của Giang Trọng đã nhô cao thêm mấy tấc.
Sưng lên còn cao hơn lần Vương Nhị Cẩu trong thôn ta làm nổ hố phân năm ấy.
Trên da thịt còn cắm chi chít những chiếc dằm gỗ, trông chẳng khác nào một con nhím béo.
Ban đầu Giang Trọng còn vừa c.h.ử.i vừa giãy giụa:
“Ngươi coi thường pháp luật!”
“Dám đ.á.n.h mệnh quan triều đình!”
“Dám lạm dụng tư hình!”
“Dám động võ!”
Vệ Vô Hoạn không ngừng tay, khẽ cười một tiếng.
“Theo luật pháp, không được đ.á.n.h mệnh quan triều đình giữa đường phố nhưng ta đ.á.n.h ngươi trong nhà ngươi mà.”
“Không được dùng tư hình nhưng thứ ta dùng chỉ là tấm ván dài bằng bàn tay, không đủ kích thước để được tính là hình cụ.”
“Không được động võ nhưng ta đâu có dùng đao thương kiếm kích, cũng không dùng võ lực.”
“Trong luật cũng không ghi là không được đ.á.n.h m.ô.n.g.”
Mỗi lần nói một câu, Vệ Vô Hoạn lại kéo quần Giang Trọng xuống thêm một tấc.
Cho đến khi lộ ra nửa bên m.ô.n.g, Giang Trọng hoàn toàn bất động, nghiến c.h.ặ.t răng, nhắm nghiền hai mắt, mặt tím tái như gan lợn.
Vị nội giám đứng bên cạnh mặt mày xanh như tàu lá, run rẩy bước lên trước.
“Vệ tiểu tướng quân, xin ngài dừng tay đi. Nếu thật sự có oan khuất, vào cung trình bày rõ ràng..Cho dù không có chứng cứ, bệ hạ cũng sẽ điều tra rõ...”
Cuối cùng Vệ Vô Hoạn cũng dừng tay, chậm rãi lấy từ trong n.g.ự.c ra mấy phong thư.
“Ai nói ta không có chứng cứ?”
“Thư từ thông đồng với địch của Giang lão tặc. Bằng chứng như núi.”
Nội giám trợn mắt há miệng.
“Vậy vừa rồi ngài...”
“Hắn đáng bị đ.á.n.h.” Vệ Vô Hoạn đưa thư cho nội giám.
“Trên đường vào cung, ngươi cứ đứng ngoài đọc to nội dung trong thư.”
Nội giám cầm thư, vẻ mặt vô cùng khó xử.
“Nếu không dám đọc thì ngươi cũng đáng bị đ.á.n.h.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vệ Vô Hoạn xoay xoay cổ.
“Nhất định phải khiến Vệ Vô Hoạn c.h.ế.t sạch...”
Nội giám run rẩy cất tiếng.
“Giọng nhỏ quá vẫn đáng bị đ.á.n.h.”
Vệ Vô Hoạn hoạt động cổ tay.
Toàn thân nội giám run lên, mồ hôi tuôn như mưa.
Lập tức nâng cao giọng.
“Ba ngày sau Vệ gia quân sẽ tấn công ba thành ở Mạc Bắc, đi đường Vạn Thiên Nhai, tổng cộng mười người.”
“Chúng ta sẽ không để Giang tướng quân tiếp viện. Xin Mạc Bắc nhất định phải một kích trúng đích...”
“Vệ gia tinh quân giỏi binh pháp, võ nghệ cao cường. Các ngươi nhất định phải chuẩn bị cung nỏ và hỏa dầu.”
“Sau khi b.ắ.n tên thì phóng hỏa đốt núi. Nhất định phải khiến Vệ gia quân... khiến Vệ gia quân tan thành tro bụi...”
“Chúng ta đã có nội ứng, sẽ bỏ độc vào đồ ăn của Vệ gia quân. Cho dù bọn chúng may mắn chạy thoát, cũng không sống nổi quá ba ngày...”
Giọng nói run rẩy the thé vang vọng khắp con phố dài, dân chúng im lặng như tờ.
Mười vị tướng sĩ trung thành với đất nước lại bị người ta tính kế như săn bắt thỏ hoang.
Ta ngẩng đầu nhìn Vệ Vô Hoạn, sống mũi chua xót đến mức không thể kìm nén.
Hắn nhất định đã phải chịu rất nhiều khổ sở mới có thể sống sót trở về.
Còn phụ thân ta thì sao? Phụ thân vẫn còn sống chứ?
Là bị hại giống như vậy...
Hay là… Hay là đã trở thành nội ứng, thành kẻ phản bội trong lời đồn của dân làng?
Vệ Vô Hoạn cúi đầu nhìn ta.
“Sao vậy?.Muốn khóc mà lại không khóc.”
“Vừa rồi nhìn tiểu gia đ.á.n.h người, sợ rồi à?”
Ta lắc đầu.
“Không sợ, chỉ là cảm thấy ngươi rất lợi hại.”
“Đầu óc khỏi rồi à?”
Vệ Vô Hoạn cười như không cười, đưa tay xoa sau đầu ta.
Dường như hắn đã sớm biết ta giả ngốc nhưng chẳng hề để tâm.
“Tiểu gia năm tuổi học hết binh pháp của phụ thân.”
“Tám tuổi tinh thông đao thương kiếm kích, phủ việt câu xoa do cha và huynh trưởng truyền dạy.”
“Mười tuổi giữa đường phố đ.á.n.h c.h.ế.t con bạch hổ mắt treo mà Bắc Cương tiến cống bằng ba quyền.”
Đôi mắt đẹp của Vệ Vô Hoạn sáng lấp lánh.
“Trước khi rời kinh xuất chinh, người ta dọa trẻ con không chịu ngủ cũng chẳng còn nói sói tới nữa. Đều phải nói Vệ tiểu gia tới rồi.”
“Không ai cảm thấy tiểu gia không lợi hại cả.”
Giọng điệu hắn đầy trêu chọc nhưng ta không cười nổi.
“Vậy ngươi nhất định đã chịu rất nhiều khổ sở.”
Dường như hắn không ngờ ta sẽ nói như vậy.
Nụ cười hơi khựng lại, trong đôi mắt đẹp xuất hiện chút cảm xúc khó gọi thành tên.
“Hơn nữa, ta thấy ngươi lợi hại không chỉ vì võ công.”
Ta tránh ánh mắt hắn, cúi đầu cầm lấy sợi tua ngọc bên hông hắn.
Dây tua vừa rồi bị Giang Trọng kéo rối tung lên, quấn c.h.ặ.t vào nhau, lộn xộn không đều.
“Phụ thân từng nói, d.a.o cắt vào da thịt thì đau thân xác. Lời đồn đ.â.m vào người thì đau lòng.”
“Lưỡi d.a.o dễ tránh, lời đồn khó dứt.”
Đám dây tua này cũng vậy, càng gỡ càng rối.
Ngón tay mắc vào bên trong, bị siết đến đỏ bừng và đau rát.
Lòng ta rất đau.
Cho nên ta nghĩ, trong lòng Vệ Vô Hoạn cũng nhất định đau lắm.
Một lưỡi d.a.o lạnh lẽo lóe sáng đưa tới, móc sợi tua lên.
Ánh thép lóe qua, toàn bộ nút thắt đều bị cắt đứt.
“Nút thắt nhiều quá thì c.h.é.m đi, như vậy tay sẽ không đau nữa.”
Hắn thu lưỡi d.a.o lại, bàn tay lớn nắm lấy tay ta.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Những ngón tay bị dây tua mài đỏ được bàn tay hắn bao bọc, cơn đau dần tan biến.
Vệ Vô Hoạn chỉ vào một miếng giáp trên vai đã bị cong mất một góc.
“Lúc ở phủ, khi nữ nhân kia nói ngươi là sát tinh, ngươi đã bẻ cong cả giáp của ta rồi.”
Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm tay, cúi đầu thật thấp.
“Phụ mẫu ta đều c.h.ế.t rồi. Bọn họ nói... là do ta hại c.h.ế.t.”
“Là ngươi dùng d.a.o g.i.ế.c sao?”
“Không phải!”
“Là tổ mẫu đuổi mẫu thân ra khỏi nhà, mẫu thân bị nhiễm lạnh giữa trời tuyết.”
“Cữu mẫu vì tiền nên không chịu mời đại phu.”
“Mẫu thân là bị rét c.h.ế.t, bệnh c.h.ế.t!”
Nỗi đau vẫn luôn bị đè nén trong lòng lại cuồn cuộn dâng lên.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, cố khống chế giọng nói đang run rẩy rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn Vệ Vô Hoạn.
Đúng vậy, người thật sự hại c.h.ế.t mẫu thân là tổ mẫu, là cữu mẫu, còn cả phụ thân nữa.
Phụ thân có thể chưa c.h.ế.t, mà cho dù thật sự t.ử trận nơi biên quan cũng phải có hung thủ, chứ không phải ta.
“Vậy nên… Ta không phải thiên sát cô tinh, đúng không?” Ta dè dặt hỏi.
Vừa hỏi chính mình, vừa hỏi Vệ Vô Hoạn.
“Cho dù là thì sao?” Vệ Vô Hoạn nhướng mày cười khẽ.
“Ngươi định bay lên trời treo cạnh mặt trăng à?”
Ta ngây người nhìn hắn.
Đôi mắt đẹp ấy sáng ngời tựa như một vầng trăng.
Đúng vậy. Cho dù là thì đã sao?
Tảng đá khổng lồ vẫn luôn đè nặng trong lòng khiến ta không thở nổi, vào khoảnh khắc ấy vỡ vụn rồi sụp đổ hóa thành chua xót dâng lên nơi sống mũi.
Ta quay đầu đi lau mạnh nước mắt.
Bước thứ hai trực tiếp xoay người tung một cú đá.
Chỉ trong vài chiêu đã đ.á.n.h Giang Trọng ngã sõng soài xuống đất.
Sau đó ngồi phịch xuống đầu ông ta.
“Vệ tiểu nhi! Ngươi khinh người quá đáng!”
“Ta là mệnh quan triều đình! Ngươi dám giữa phố đ.á.n.h mệnh quan triều đình, đó là t.ử tội!”
Giang Trọng tức giận gào thét.
Vệ Vô Hoạn nhấc chân đạp mạnh vào m.ô.n.g ông ta một cái, vẫn cười ngông nghênh bất cần đời.
“Ngươi là mệnh quan triều đình thì tiểu gia cũng là mệnh quan triều đình.”
“Mệnh quan triều đình đ.á.n.h mệnh quan triều đình, thiên kinh địa nghĩa!”
“Mau nói đi. Ở biên quan ngươi đã lâm trận bỏ chạy như thế nào, lại không chịu tiếp viện ra sao?”
“Còn tiết lộ hành tung của ta thế nào, hại mười huynh đệ chúng ta suýt c.h.ế.t sạch ở Vạn Thiên Nhai.”
“Nói!”
Giang Trọng nghiến răng cười lạnh.
“Ngươi không có chứng cứ thì đó là vu khống!”
“Muốn nói bọn họ c.h.ế.t thế nào à? Là bị tên sát tinh như ngươi khắc c.h.ế.t đấy!”
“Giống như mười năm trước vậy. Vì sao Vệ gia chỉ có một mình ngươi sống sót?”
“Bởi vì ngươi là sát tinh. Ngươi chính là sát tinh!”
“Cẩn thận đừng khiến cả mẫu thân ngươi cũng bị ngươi khắc c.h.ế.t!”
Vệ Vô Hoạn đang ngồi trên người ông ta bỗng cứng đờ không nhúc nhích.
Giang lão tướng quân càng nói càng đắc ý, ông ta trở tay kéo tua giáp trên người Vệ Vô Hoạn.
“Đồ bất hiếu. Sát tinh của Vệ gia. Bị ta nói trúng rồi phải không?”
“Ngươi chính là tai họa. Vĩnh viễn đều là tai họa...”
Tiếng cười quái dị ấy khiến ta lạnh cả sống lưng.
Nó giống hệt cây chổi của tổ mẫu quất xuống người ta, giống hệt đôi chân của cữu mẫu chắn trước cửa.
Lần này, dù ta chỉ đứng nhìn bên cạnh, ta vẫn cảm thấy sau lưng mình mọc đầy gai nhọn.
Theo từng lời nói của bọn họ mà kéo căng.
Kéo rách da thịt mang theo m.á.u, mang theo từng mảng da.
Ta vô cùng lo lắng nhìn Vệ Vô Hoạn nhưng chỉ thấy hắn mặt không cảm xúc.
Chậm rãi nhặt từ đống cửa gỗ bị đá vỡ bên cạnh một tấm ván, mép ván còn đầy những chiếc dằm gỗ sắc nhọn.
Ngón tay đẹp đẽ của Vệ Vô Hoạn vuốt lên đó.
Từng chút một bẻ những chiếc dằm gỗ dựng lên.
Đến khi Giang Trọng cười đến mức ho sặc sụa, tấm ván trong tay Vệ Vô Hoạn đã tua tủa như một con nhím.
Hắn cầm tấm ván xoay xoay trong tay, khóe môi hơi cong lên.
“Tiểu gia đã làm theo lời ngươi rồi.”
“Đã bước vào đây, cũng đã ngồi xuống rồi. Thế mà ngươi lại chẳng chịu nói chuyện đàng hoàng.”
“Đúng là không hiểu chuyện.”
“Nếu mẫu thân ngươi biết được chắc sẽ tức giận lắm.”
“À, ta quên mất.”
“Giang lão phu nhân ba năm trước đã bị tiểu thiếp mới cưới của ngươi chọc tức đến c.h.ế.t rồi.”
“Nể mặt hai nhà chúng ta còn có chút họ hàng xa, hôm nay ta đành vất vả một chút, thay mẫu thân ngươi dạy dỗ ngươi cho t.ử tế.”
Nói xong, hắn cầm tấm ván đầy gai gỗ kia.
Bốp! Bốp! Bốp!
Liên tiếp đ.á.n.h xuống m.ô.n.g Giang Trọng.
8
Cảnh tượng này thật sự quá quỷ dị, tất cả mọi người đều im bặt.
Một vị lão tướng quân tóc đã hoa râm, cả người đầy cơ bắp, rõ ràng đang ở cái tuổi đ.á.n.h đòn con cháu, lại bị một thiếu niên tuấn tú đè xuống đất đ.á.n.h vào m.ô.n.g để dạy dỗ.
Mỗi cái đ.á.n.h đều vô cùng chắc tay.
Có thể nhìn thấy bằng mắt thường phần m.ô.n.g của Giang Trọng đã nhô cao thêm mấy tấc.
Sưng lên còn cao hơn lần Vương Nhị Cẩu trong thôn ta làm nổ hố phân năm ấy.
Trên da thịt còn cắm chi chít những chiếc dằm gỗ, trông chẳng khác nào một con nhím béo.
Ban đầu Giang Trọng còn vừa c.h.ử.i vừa giãy giụa:
“Ngươi coi thường pháp luật!”
“Dám đ.á.n.h mệnh quan triều đình!”
“Dám lạm dụng tư hình!”
“Dám động võ!”
Vệ Vô Hoạn không ngừng tay, khẽ cười một tiếng.
“Theo luật pháp, không được đ.á.n.h mệnh quan triều đình giữa đường phố nhưng ta đ.á.n.h ngươi trong nhà ngươi mà.”
“Không được dùng tư hình nhưng thứ ta dùng chỉ là tấm ván dài bằng bàn tay, không đủ kích thước để được tính là hình cụ.”
“Không được động võ nhưng ta đâu có dùng đao thương kiếm kích, cũng không dùng võ lực.”
“Trong luật cũng không ghi là không được đ.á.n.h m.ô.n.g.”
Mỗi lần nói một câu, Vệ Vô Hoạn lại kéo quần Giang Trọng xuống thêm một tấc.
Cho đến khi lộ ra nửa bên m.ô.n.g, Giang Trọng hoàn toàn bất động, nghiến c.h.ặ.t răng, nhắm nghiền hai mắt, mặt tím tái như gan lợn.
Vị nội giám đứng bên cạnh mặt mày xanh như tàu lá, run rẩy bước lên trước.
“Vệ tiểu tướng quân, xin ngài dừng tay đi. Nếu thật sự có oan khuất, vào cung trình bày rõ ràng..Cho dù không có chứng cứ, bệ hạ cũng sẽ điều tra rõ...”
Cuối cùng Vệ Vô Hoạn cũng dừng tay, chậm rãi lấy từ trong n.g.ự.c ra mấy phong thư.
“Ai nói ta không có chứng cứ?”
“Thư từ thông đồng với địch của Giang lão tặc. Bằng chứng như núi.”
Nội giám trợn mắt há miệng.
“Vậy vừa rồi ngài...”
“Hắn đáng bị đ.á.n.h.” Vệ Vô Hoạn đưa thư cho nội giám.
“Trên đường vào cung, ngươi cứ đứng ngoài đọc to nội dung trong thư.”
Nội giám cầm thư, vẻ mặt vô cùng khó xử.
“Nếu không dám đọc thì ngươi cũng đáng bị đ.á.n.h.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vệ Vô Hoạn xoay xoay cổ.
“Nhất định phải khiến Vệ Vô Hoạn c.h.ế.t sạch...”
Nội giám run rẩy cất tiếng.
“Giọng nhỏ quá vẫn đáng bị đ.á.n.h.”
Vệ Vô Hoạn hoạt động cổ tay.
Toàn thân nội giám run lên, mồ hôi tuôn như mưa.
Lập tức nâng cao giọng.
“Ba ngày sau Vệ gia quân sẽ tấn công ba thành ở Mạc Bắc, đi đường Vạn Thiên Nhai, tổng cộng mười người.”
“Chúng ta sẽ không để Giang tướng quân tiếp viện. Xin Mạc Bắc nhất định phải một kích trúng đích...”
“Vệ gia tinh quân giỏi binh pháp, võ nghệ cao cường. Các ngươi nhất định phải chuẩn bị cung nỏ và hỏa dầu.”
“Sau khi b.ắ.n tên thì phóng hỏa đốt núi. Nhất định phải khiến Vệ gia quân... khiến Vệ gia quân tan thành tro bụi...”
“Chúng ta đã có nội ứng, sẽ bỏ độc vào đồ ăn của Vệ gia quân. Cho dù bọn chúng may mắn chạy thoát, cũng không sống nổi quá ba ngày...”
Giọng nói run rẩy the thé vang vọng khắp con phố dài, dân chúng im lặng như tờ.
Mười vị tướng sĩ trung thành với đất nước lại bị người ta tính kế như săn bắt thỏ hoang.
Ta ngẩng đầu nhìn Vệ Vô Hoạn, sống mũi chua xót đến mức không thể kìm nén.
Hắn nhất định đã phải chịu rất nhiều khổ sở mới có thể sống sót trở về.
Còn phụ thân ta thì sao? Phụ thân vẫn còn sống chứ?
Là bị hại giống như vậy...
Hay là… Hay là đã trở thành nội ứng, thành kẻ phản bội trong lời đồn của dân làng?
Vệ Vô Hoạn cúi đầu nhìn ta.
“Sao vậy?.Muốn khóc mà lại không khóc.”
“Vừa rồi nhìn tiểu gia đ.á.n.h người, sợ rồi à?”
Ta lắc đầu.
“Không sợ, chỉ là cảm thấy ngươi rất lợi hại.”
“Đầu óc khỏi rồi à?”
Vệ Vô Hoạn cười như không cười, đưa tay xoa sau đầu ta.
Dường như hắn đã sớm biết ta giả ngốc nhưng chẳng hề để tâm.
“Tiểu gia năm tuổi học hết binh pháp của phụ thân.”
“Tám tuổi tinh thông đao thương kiếm kích, phủ việt câu xoa do cha và huynh trưởng truyền dạy.”
“Mười tuổi giữa đường phố đ.á.n.h c.h.ế.t con bạch hổ mắt treo mà Bắc Cương tiến cống bằng ba quyền.”
Đôi mắt đẹp của Vệ Vô Hoạn sáng lấp lánh.
“Trước khi rời kinh xuất chinh, người ta dọa trẻ con không chịu ngủ cũng chẳng còn nói sói tới nữa. Đều phải nói Vệ tiểu gia tới rồi.”
“Không ai cảm thấy tiểu gia không lợi hại cả.”
Giọng điệu hắn đầy trêu chọc nhưng ta không cười nổi.
“Vậy ngươi nhất định đã chịu rất nhiều khổ sở.”
Dường như hắn không ngờ ta sẽ nói như vậy.
Nụ cười hơi khựng lại, trong đôi mắt đẹp xuất hiện chút cảm xúc khó gọi thành tên.
“Hơn nữa, ta thấy ngươi lợi hại không chỉ vì võ công.”
Ta tránh ánh mắt hắn, cúi đầu cầm lấy sợi tua ngọc bên hông hắn.
Dây tua vừa rồi bị Giang Trọng kéo rối tung lên, quấn c.h.ặ.t vào nhau, lộn xộn không đều.
“Phụ thân từng nói, d.a.o cắt vào da thịt thì đau thân xác. Lời đồn đ.â.m vào người thì đau lòng.”
“Lưỡi d.a.o dễ tránh, lời đồn khó dứt.”
Đám dây tua này cũng vậy, càng gỡ càng rối.
Ngón tay mắc vào bên trong, bị siết đến đỏ bừng và đau rát.
Lòng ta rất đau.
Cho nên ta nghĩ, trong lòng Vệ Vô Hoạn cũng nhất định đau lắm.
Một lưỡi d.a.o lạnh lẽo lóe sáng đưa tới, móc sợi tua lên.
Ánh thép lóe qua, toàn bộ nút thắt đều bị cắt đứt.
“Nút thắt nhiều quá thì c.h.é.m đi, như vậy tay sẽ không đau nữa.”
Hắn thu lưỡi d.a.o lại, bàn tay lớn nắm lấy tay ta.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Những ngón tay bị dây tua mài đỏ được bàn tay hắn bao bọc, cơn đau dần tan biến.
Vệ Vô Hoạn chỉ vào một miếng giáp trên vai đã bị cong mất một góc.
“Lúc ở phủ, khi nữ nhân kia nói ngươi là sát tinh, ngươi đã bẻ cong cả giáp của ta rồi.”
Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm tay, cúi đầu thật thấp.
“Phụ mẫu ta đều c.h.ế.t rồi. Bọn họ nói... là do ta hại c.h.ế.t.”
“Là ngươi dùng d.a.o g.i.ế.c sao?”
“Không phải!”
“Là tổ mẫu đuổi mẫu thân ra khỏi nhà, mẫu thân bị nhiễm lạnh giữa trời tuyết.”
“Cữu mẫu vì tiền nên không chịu mời đại phu.”
“Mẫu thân là bị rét c.h.ế.t, bệnh c.h.ế.t!”
Nỗi đau vẫn luôn bị đè nén trong lòng lại cuồn cuộn dâng lên.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, cố khống chế giọng nói đang run rẩy rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn Vệ Vô Hoạn.
Đúng vậy, người thật sự hại c.h.ế.t mẫu thân là tổ mẫu, là cữu mẫu, còn cả phụ thân nữa.
Phụ thân có thể chưa c.h.ế.t, mà cho dù thật sự t.ử trận nơi biên quan cũng phải có hung thủ, chứ không phải ta.
“Vậy nên… Ta không phải thiên sát cô tinh, đúng không?” Ta dè dặt hỏi.
Vừa hỏi chính mình, vừa hỏi Vệ Vô Hoạn.
“Cho dù là thì sao?” Vệ Vô Hoạn nhướng mày cười khẽ.
“Ngươi định bay lên trời treo cạnh mặt trăng à?”
Ta ngây người nhìn hắn.
Đôi mắt đẹp ấy sáng ngời tựa như một vầng trăng.
Đúng vậy. Cho dù là thì đã sao?
Tảng đá khổng lồ vẫn luôn đè nặng trong lòng khiến ta không thở nổi, vào khoảnh khắc ấy vỡ vụn rồi sụp đổ hóa thành chua xót dâng lên nơi sống mũi.
Ta quay đầu đi lau mạnh nước mắt.