Huyền Minh Nguyệt

Chương 3

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, hắn đắc ý ôm ta xoay ba vòng trước mặt Vệ phu nhân.

“Sau này đây chính là khuê nữ ta nuôi.”

“Mẫu thân, người đã được như ý nguyện rồi, có chất nữ rồi đấy.”

“Con càng không cưới ai khác nữa.”

Vệ phu nhân tức đến mức không còn nước mắt để khóc nhưng bà cũng không ngăn cản.

“Được, con cứ bướng đi.”

“Chuyện hoang đường thế này, ta xem đến lúc đó phải ăn nói thế nào với quận chúa.”

Thấy không thuyết phục được, cữu mẫu vẫn xoa tay không chịu rời đi.

“Ngài xem... Trịnh gia còn đang chờ nhận người đấy...”

“Ngươi không phải là người sao?” Vệ Vô Hoạn hỏi rất nghiêm túc.

Mặt cữu mẫu đỏ bừng như gan heo, bà ta nghiến răng, giậm chân.

“Con nha đầu này dù sao cũng là người nhà ta. Sổ sách vẫn phải tính rõ ràng chứ. Phủ tướng quân lớn như vậy, chẳng lẽ lại trắng trợn cướp người?”

“Người nhà ngươi? Mẫu thân nó chẳng phải đã gả vào Vệ gia chúng ta rồi sao? Ngươi là phụ thân nó à?”

Vệ Vô Hoạn cười như không cười nhìn bà ta, giọng nói dần lạnh xuống.

“Luật pháp triều đình không cho phép người không phải huyết thân trực hệ mua bán trẻ con. Ngươi nghĩ kỹ chưa?”

Cữu mẫu kinh hãi đến ngây người, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Bà ta không thể tin nổi nhìn Vệ tiểu tướng quân, rồi lại nhìn ta.

Ở núi Nhạn Mang, bà ta nổi tiếng là người ngang ngược vô lý. Đây là lần đầu tiên gặp được một người còn ngang ngược vô lý hơn cả mình.

Bà ta không hiểu nổi, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Bảo vệ nó thế này... cứ như phụ thân ruột vậy.”

Ta cũng không hiểu.

Nhưng nhìn nụ cười gượng gạo trên mặt cữu mẫu, trong lòng ta thật sự hả giận vô cùng.

“Vậy... vậy ngài cứ nuôi chơi trước đi. Lúc nào nuôi chán rồi thì trả lại là được.”

“Tiểu Thiện à, nhớ thường xuyên về thăm chúng ta nhé.”

Ánh mắt cữu mẫu nhìn ta đầy vẻ uy h.i.ế.p.

Bà ta giơ tay làm động tác hình một cái rương.

Trong chiếc rương nhỏ đó cất bộ y phục và mũ mão mà phụ thán mặc khi cưới mẫu thân.

Mẫu thân từng nói.

Nhất định phải tìm nơi đẹp nhất để lập một ngôi mộ áo quan cho phụ thân.

Đợi đến khi bà qua đời, cũng sẽ được chôn cùng ở đó.

Ta luôn nghe lời mẫu thân nhất.

Điều mẫu thân muốn, ta nhất định phải làm được.

Tuy rằng bây giờ Vệ tiểu tướng quân đã trở về.

Vệ tiểu tướng quân nhất định biết t.h.i t.h.ể của phụ thân ở đâu, cũng biết nguyên nhân cái c.h.ế.t của phụ thân.

Có lẽ… Có lẽ phụ thân không cần mộ áo quan nữa.

Có lẽ phụ thân chưa c.h.ế.t thì sao?

Nhưng nhà cữu mẫu...

Nơi đó không chỉ có tâm nguyện cuối cùng của mẫu thân à còn có món nợ m.á.u của mẫu thân nữa.

Ta sẽ đòi lại từng món một.

Sau khi đuổi được cữu mẫu đi, Vệ phu nhân nức nở đứng dậy.

Đôi mắt đỏ hoe nhìn Vệ Vô Hoạn rồi lại nhìn ta, nước mắt lại tràn đầy hốc mắt.

Bà bất đắc dĩ mà đau lòng, kiễng chân lên.

Sờ đầu ta một cái, lại sờ mặt Vệ Vô Hoạn một cái.

“Thôi vậy. Chỉ cần con thích là được.”

“Sau này không được dọa mẫu thân như thế nữa.”

“Lúc nhìn thấy t.h.i t.h.ể đó, tim mẫu thân như vỡ nát vì khóc.”

“Nay con đã trở về rồi, vị trí trong phần mộ tổ tiên kia cũng chọn ngày dời ra đi.”

Thi thể trong phần mộ tổ tiên Vệ gia vốn không phải của Vệ Vô Hoạn, đương nhiên không thể tiếp tục chôn ở đó.

Huống hồ bên cạnh còn chôn cả mẫu thân ta, lại càng phải dời đi.

“Không vội. Con chưa cần dùng đến.”

Vệ Vô Hoạn hoàn toàn không để tâm.

Nỗi bi thương trên mặt Vệ phu nhân lập tức biến mất, ngay cả nước mắt cũng bị tức đến nuốt ngược trở vào.

“Con đúng là muốn chọc tức c.h.ế.t ta! Mau đi sửa soạn rồi tới tiền sảnh dùng cơm!”

Mã ma ma đi phía sau phu nhân, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đưa tay huých Vệ Vô Hoạn một cái.

“Phu nhân vì công t.ử mà đau lòng biết bao nhiêu. Đừng có vô tâm vô phế như thế nữa.”

Vệ tiểu tướng quân vô tâm vô phế sao?

Rõ ràng ta đã nhìn thấy, khi nước mắt của Vệ phu nhân bị chọc tức mà ngừng lại, Vệ Vô Hoạn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Còn cả dấu răng trắng bệch bên trong môi dưới của hắn khi mở miệng nói chuyện.

Đó là dấu vết khi nãy, lúc Vệ phu nhân vừa khóc vừa ôm lấy hắn, hắn đã c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi đang run rẩy để nhẫn nhịn.

Trong lòng Vệ tiểu tướng quân cũng rất đau khổ.

6

Khắp kinh thành đều đang bàn tán về những chuyện lạ của phủ tướng quân.

Thứ nhất, thiếu tướng quân Vệ Vô Hoạn c.h.ế.t đi sống lại, một thân một ngựa đ.á.n.h hạ ba tòa thành rồi còn sống trở về.

Thứ hai, thiếu tướng quân mới mười tám tuổi, vừa trở về bên cạnh đã xuất hiện một tiểu cô nương xinh đẹp.

Khắp phố lớn ngõ nhỏ đều là tiếng nghị luận.

“Không biết quận chúa có đến phủ tướng quân làm loạn hay không?”

“Có làm loạn cũng phải xếp hàng. Trước đây Vệ tiểu tướng quân với Thái t.ử chẳng phải vẫn luôn có đôi có cặp sao? Giờ Thái t.ử còn chưa thành thân nữa kìa.”

Ta ngẩng đầu nhìn người đang bị bàn tán là Vệ Vô Hoạn.

Hắn mắt nhìn thẳng, sải bước trên đường, thỉnh thoảng còn nhíu mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Vẫn chỉ là mấy câu cũ rích ấy, chẳng có chút mới mẻ nào.”

Mà vị nội giám trong cung đi theo phía sau chúng ta thì đã mệt đến mức đầu đầy mồ hôi.

Nửa canh giờ trước, ông ta còn ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đến Vệ phủ “mời” Vệ Vô Hoạn vào cung.

“Bệ hạ đã bày tiệc chờ ngài vào cung rồi. Chuyện đại loạn ở biên quan ba tháng trước, ngài cũng phải giải thích một phen...”

Vệ Vô Hoạn chẳng nể mặt chút nào, chỉ để lại một câu:

“Ta còn có việc lớn phải làm, không rảnh.”

Cho nên… việc lớn đến mức bỏ mặc mẫu thân, không gặp Hoàng đế cũng phải làm, là đi dạo trên phố nghe người khác nói về mình sao?

Ta sờ lên phía sau đầu vẫn còn hơi đau, cảm giác người bị đập hỏng đầu không phải ta mà là Vệ Vô Hoạn.

“Ấy, các ngươi nói xem, tiểu cô nương kia nhìn chỉ khoảng mười mấy tuổi thôi. Không phải là nữ nhi của Vệ tiểu tướng quân đấy chứ?”

“Không thể nào. Nếu tính như vậy thì Vệ tiểu tướng quân tám chín tuổi đã có nữ nhi rồi. Năm ta tám chín tuổi còn chưa hiểu chuyện nam nữ đâu.”

“Vệ tiểu tướng quân có thể giống ngươi sao?”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Người ta năm tuổi đã học binh pháp, mười tuổi đ.á.n.h c.h.ế.t hổ. Chỗ nào cũng giỏi hơn người khác, chuyện kia chắc chắn cũng không tầm thường!”

Một giọng nói bỗng nhiên cao vọt lên.

Vệ Vô Hoạn lập tức dừng bước, vui vẻ quay người lại.

Chuẩn xác tìm được nơi phát ra giọng nói trong đám đông, rồi lấy một thỏi bạc ném tới.

“Lời hay! Thưởng!”

Con phố lập tức yên tĩnh.

Ngay sau đó, phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Càng lúc càng nhiều người vây tới, tranh nhau đổi đủ kiểu để tâng bốc.

Sắc mặt vị nội giám càng lúc càng khó coi.

“Vệ tiểu tướng quân, ngài đã đi vòng quanh một canh giờ rồi. Rốt cuộc ngài muốn tới đâu? Lão nô có kiệu có thể đưa ngài đi.”

“Đến rồi.” Vệ Vô Hoạn cắt ngang lời ông ta.

Dừng chân trước một cánh cổng son  trên cổng treo một tấm biển cực lớn.

Lớn chẳng kém tấm biển Vệ phủ.

Phía trên viết hai chữ thật lớn: Giang phủ.

Phía sau gần như đã tụ tập cả thành người.

Đám đông yên lặng trong chốc lát, ngay sau đó lại vang lên những lời bàn tán mới.

“Ấy, các ngươi không biết sao? Lúc Giang lão tướng quân trở về kinh từng nói rồi. Dưới trướng Vệ tiểu tướng quân có người đầu hàng địch, cả một đội quân đều c.h.ế.t sạch.”

“Nghe nói trận chiến ở biên quan ấy thương vong vô số, thế mà Vệ tiểu tướng quân lại có thể thoát thân.”

“Hắn là sát tinh chuyển thế mà, sao có thể giống người thường được?”

“Mười năm trước Vệ gia chẳng phải cũng chỉ có mình hắn sống sót trở về sao...”

Giọng bọn họ rất nhỏ nhưng lại nghe vô cùng rõ ràng, mang theo ác ý nồng đậm.

Ta cẩn thận nhìn Vệ Vô Hoạn một cái, đúng lúc đối diện ánh mắt hắn đang nhìn ta.

Vẫn bình thản như thường, không hề có một tia sợ hãi hay khó xử.

Hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta.

“Ngươi tên Tiểu Thiện đúng không?”

“Chữ Thiện nào?”

Ta cúi đầu thật thấp, dùng ngón tay viết xuống đất chữ “Thiện”.

Trước đây mỗi lần có người hỏi tên ta, tổ mẫu đều nói.

Là chữ thiện trong câu không được c.h.ế.t già yên ổn.

Ta không thích chữ ấy.

“Thiện trong trừng ác dương thiện.”

“Là một cái tên hay.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mặt trời rơi trên người hắn, mỗi mảnh giáp bạc đều phản chiếu ánh sáng rực rỡ.

Ngay giây tiếp theo, cánh cổng lớn của Giang phủ bị luồng ánh sáng ấy đá vỡ tan tành.

“Hôm nay, tiểu gia sẽ dạy ngươi thế nào gọi là trừng ác dương thiện.”

“Giang lão tặc! Cút ra đây cho tiểu gia!”

7

Giang Trọng là một lão nam nhân vừa nhìn đã thấy rất giả tạo.

Giống hệt trưởng thôn ở làng ta, kẻ lúc nào cũng thích chiếm tiện nghi của người khác.

“Vệ hiền điệt vẫn còn sống đấy à, chúc mừng, chúc mừng.”

Vệ Vô Hoạn cười lạnh.

“Tiểu gia mượn của Diêm Vương ba năm dương thọ, đặc biệt trở về dẫn ngươi cùng xuống dưới đó.”

Giang Trọng vẫn giữ nụ cười giả tạo trên mặt.

“Hai quân đối trận, ngươi dẫn theo một đội thân binh mất tích suốt ba tháng.”

“Trở về rồi lại không vào cung diện kiến bệ hạ. Đó đâu phải hành vi của một trung thần.”

“Bây giờ còn tới tận cửa gây sự đập phá. Làm việc chẳng biết điều như vậy, nếu mẫu thân ngươi biết được chắc sẽ tức giận lắm.”

“Được rồi, hiền điệt à. Nể mặt hai nhà chúng ta còn có chút quan hệ họ hàng xa. Có chuyện gì thì vào trong ngồi xuống từ từ nói...”

Từng câu từng chữ đều mang ý rằng Vệ Vô Hoạn có tội.

Vệ Vô Hoạn bất trung, bất hiếu, bất nghĩa.

Ta cảm thấy ông ta không còn giống trưởng thôn nữa mà giống Vương quả phụ trong làng hơn.

Trước mặt gần như toàn bộ dân chúng kinh thành, Vệ Vô Hoạn nói gì cũng là sai.

 

Phía sau đã có người dân nhỏ giọng bàn tán.

“Vệ tiểu tướng quân từ trước ở kinh thành đã là Tiểu Diêm Vương rồi, làm việc chưa từng theo quy củ, quả thật chẳng có chút phong thái điềm tĩnh của một vị tướng.”

“Tuy Vệ tiểu tướng quân đúng là dũng mãnh vô song, nhưng cũng quá ngang ngược bá đạo...”

Ta vô thức siết c.h.ặ.t nắm tay, lo lắng nhìn về phía Vệ Vô Hoạn.

Ai ngờ hắn lại gật đầu đầy tán thành.

“Được. Vậy thì ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng.”