Huyền Minh Nguyệt

Chương 2

Tiếng nức nở của Vệ phu nhân lại vang lên.

“Được, đúng là một đứa trẻ hiếu thảo, thật hiểu chuyện.”

Vệ phu nhân nghẹn ngào rời đi, để lại Mã ma ma mở cửa sổ, đưa vào cho ta ít bánh điểm tâm.

“Đứa nhỏ, con là người thông minh. Yên tâm đi, khiến phu nhân vui vẻ thì sẽ không chịu thiệt đâu.”

Ta nhận lấy điểm tâm, không nỡ ăn, cẩn thận đặt lên bàn thờ, giống như trước đây ở nhà, luôn đặt trước mặt mẫu thân trước tiên.

Ta đâu có dỗ dành phu nhân.

Khi tin phụ thân t.ử trận nơi biên quan truyền về, mẫu thân đã từng nói với ta.

C.h.ế.t không phải là biến mất, chỉ là đổi một cách khác để ở bên cạnh ta.

Không thể nói chuyện, không thể ăn cơm nhưng chỉ cần ta còn nhớ đến họ, họ vẫn luôn ở đó.

Mãi mãi ở đó.

Vệ phu nhân vui vẻ, thức ăn của ta quả thực cũng khá hơn rất nhiều.

Thoắt cái đã ba tháng trôi qua, ống tay áo cũng đã hơi chật.

Không biết chân phải của cữu mẫu đã khỏi chưa.

Cho dù chưa khỏi, hôm nay bà ta cũng sẽ tới.

Dù sao bà ta vẫn còn nhớ tới năm lượng bạc của thanh lâu kia mà.

Ta thắp nén hương cuối cùng, nhìn ánh lửa lúc sáng lúc tối.

Trong lòng nghĩ xem phải làm thế nào để Vệ phu nhân chịu bỏ ra năm lượng bạc giữ ta lại.

Cửa sau từ đường mở ra, Mã ma ma mang vào một bộ y phục mới.

“Tiểu Thiện, thủ nốt tuần hương cuối cùng rồi ra ngoài đi. Cữu mẫu của con tới đón con rồi.”

Ta lao tới ôm lấy chân bà, đáng thương van xin.

“Ma ma, con có sức lực, biết bổ củi, gánh nước, làm việc được. Khổ thế nào con cũng chịu được. Nếu phu nhân không thích con, con có thể đi đổ bô, rửa bô. Không muốn để người khác nhìn thấy con cũng được.”

“Thật sự không được nữa thì con không cần tiền công, chỉ cần cho con một miếng ăn là được. Chỉ xin được ở lại, đừng để con đi. Con không muốn bị bán vào thanh lâu.”

Chỉ khi ở lại Vệ gia, ta mới có cơ hội tìm t.h.i t.h.ể của phụ thán, tìm ra nguyên nhân cái c.h.ế.t của phụ thân, mới có cơ hội nhanh ch.óng trở nên mạnh mẽ báo thù cho mẫu thân.

Mã ma ma thở dài.

“Đứa nhỏ như con vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, phu nhân rất thích.”

“Nếu con là nữ nhi ruột của tiểu công t.ử, hiểu chuyện lại xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ là minh châu trong lòng bàn tay của Vệ gia.”

“Chỉ tiếc là cữu mẫu con nói không đưa con vào thanh lâu, mà đã định hôn sự cho con rồi. Nhà Trịnh đồ tể, sính lễ cũng đã nhận, thiếp mời cũng đã trao. Phu nhân không có cách nào giữ hộ tịch của con lại được. Vẫn nên đi thôi.”

Tên Trịnh đồ tể đó ba mươi tuổi, béo như ngọn núi, đã đ.á.n.h c.h.ế.t ba thê t.ử.

Trên đường vào kinh, cữu mẫu từng nhắc tới hắn.

Cữu mẫu nói Trịnh đồ tể muốn mua một đồng dưỡng tức từ bé biết làm việc.

Ta tuy đã hơn mười tuổi nhưng trông nhỏ bé, cũng rất phù hợp.

Nếu Trịnh gia chịu bỏ ra mười lượng bạc, bà ta sẽ không đưa ta tới kinh thành nữa, mà trực tiếp bán cho Trịnh gia.

Bà ta còn nói Trịnh gia rất nhân nghĩa.

Đánh c.h.ế.t thê t.ử rồi còn bồi thường cho nhà mẹ đẻ người ta vài lượng bạc.

Kiếm được hai lần tiền, rất có lời.

Nghe tiếng Mã ma ma đi xa dần, ta nhét bộ y phục mới vào lòng.

Nếu không thể ở lại Vệ gia, vậy cũng tuyệt đối không thể tới Trịnh gia.

Tới đó thì thật sự chỉ còn con đường c.h.ế.t.

Vệ phu nhân không thể bảo vệ ta, vậy ta sẽ tự tìm đường sống khác.

Trước tiên phải chạy.

Chỉ cần chạy đi, rồi sẽ tìm được lối thoát.

Ta cẩn thận áp sát chân tường, lần theo ký ức về những nơi từng đi ngang qua trong phủ tướng quân mà chạy về phía cổng.

Khi chạy tới cổng phủ, một thiếu niên toàn thân ánh bạc bỗng xoay người xuống ngựa, thân hình lao v.út vào trong.

Rầm một tiếng đ.â.m trúng ta, hất ta ngã xuống đất.

Sau đầu đau nhói.

Tiếng áo giáp bạc va vào nhau loảng xoảng.

Người kia vội vàng ôm lấy ta.

“Ngươi là ai? Sao lại ở nhà ta?”

Đầu ta choáng váng, ch.óp mũi ngửi thấy một mùi hương có chút quen thuộc.

Ta cố gắng mở mắt, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc. Cao quý mà tinh xảo.

Giống hệt vị Vệ tiểu tướng quân đang cười phóng khoáng trong bức họa ở từ đường.

Là Vệ tiểu tướng quân sống sót trở về rồi sao?

Ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn là ấm nóng.

Vậy phụ thân ta… có phải cũng có khả năng chưa c.h.ế.t hay không?

Nhưng đầu đau quá, ta chỉ có thể dùng chút sức lực cuối cùng khẽ mở miệng.

“Phụ thân...”

Ngay trước ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta hoàn toàn ngất đi.

Khi khôi phục ý thức, ta đã nằm trên giường.

Ta khẽ nheo mắt, nhìn thấy Vệ tiểu tướng quân phớt lờ sắc mặt khó coi của Vệ phu nhân.

Hắn ngồi chễm chệ trên ghế, dáng vẻ vô cùng ngông nghênh của một công t.ử ăn chơi.

“Con trốn ra biên cương chính là để tránh chuyện người ép hôn, ép con sinh cháu cho người bế. Sao con c.h.ế.t rồi mà người còn tự tìm được cho mình một chất nữ nữa thế?”

Vệ phu nhân ôm mặt khóc đến thở không ra hơi.

“Nếu con thật sự hiếu thảo thì sớm sinh cho ta một chất t.ử hay chất nữ đi, ta đâu đến nỗi thế này!”

“Cả Vệ gia lớn như vậy, mẫu thân chỉ còn mình con thôi.”

Cữu mẫu đứng bên cạnh cười lấy lòng giải thích.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Đều là hiểu lầm cả, thiếu tướng quân trở về là tốt rồi. Con nha đầu này ta đang định dẫn đi đây, đưa nó về gả đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa nói, bà ta vừa tập tễnh đi tới kéo ta.

“Còn không mau đứng dậy, giả c.h.ế.t cái gì? Từ đây về núi Nhạn Mang phải đi nửa ngày đường đấy. Trịnh đồ tể chắc sốt ruột chờ rồi. Cẩn thận hắn nổi giận đ.á.n.h ngươi một trận trước.”

Đại phu vội vàng ngăn lại.

“Ấy ấy, đừng kéo, đừng kéo!”

“Bệnh nhân không biết có bị tổn thương thần trí hay không. Cẩn thận rung lắc mạnh sẽ khiến bệnh nặng thêm, rất dễ mất trí nhớ, không nhớ được chuyện gì nữa.”

Cữu mẫu buông tay, mất kiên nhẫn đẩy ta.

“Còn nhớ ta là ai không? Không bệnh thì mau theo ta về.”

Ta nhớ rất rõ.

Ta nhớ mẫu thân muốn ta sống thật tốt.

Ta nhớ mẫu thân bị bà ta vì mười lượng bạc mà kéo lê đến c.h.ế.t.

Ta nhìn chằm chằm vào bà ta, không hề che giấu chút hận ý nào.

Bị ta nhìn như vậy, bà ta lùi lại nửa bước rồi buông tay.

“Thật... thật sự ngốc rồi sao?”

Nhân lúc bà ta buông tay, ta lập tức nhảy xuống giường.

Vụt một cái lao tới ôm lấy chân vị thiếu niên tướng quân.

“Phụ thân cứu con...”

“Con không quen biết bà ta...”

Ta ôm c.h.ặ.t như ôm lấy cọng rơm cứu mạng.

Giáp bạc cắt rách lòng bàn tay nhưng ta không dám buông ra dù chỉ một chút.

Giả ngốc, chỉ có giả ngốc, chỉ có ôm c.h.ặ.t cái đùi này, ta mới có đường sống.

Thiếu niên tướng quân bị ta ôm đến sững người, cả căn phòng đều im lặng nhìn sang.

Chỉ có Vệ phu nhân vẫn còn nức nở.

“Nếu con hiểu chuyện thì để ta bế cháu đi, đừng khiến ta đau lòng nữa.”

Khóe môi Vệ Vô Hoạn cong lên.

Hắn cúi người, một tay bế bổng ta lên, khiêu khích nhìn Vệ phu nhân.

“Được thôi. Con cho người bế một chất nữ.”

Sau đó hắn liếc nhìn cữu mẫu.

“Làm gì vậy? Nữ nhi Vệ gia ta, lại có thể đi làm đồng dưỡng tức từ bé cho một tên đồ tể sao?”

Cữu mẫu đảo mắt, cười nịnh tiến lên.

Bà ta bất ngờ kéo mạnh cổ áo ta xuống.

“Ngài không biết đấy, con nha đầu tiện nhân này là thiên sát cô tinh, gặp ai khắc nấy. Thiếu tướng quân giữ nó bên mình không tốt đâu...”

Mọi người lập tức im lặng.

Vệ Vô Hoạn hơi cúi đầu nhìn ta, ánh mắt dừng lại trên vết bớt.

Đôi mày đẹp của hắn khẽ nhíu lại.

Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t vai hắn, giáp bạc cắm sâu vào lòng bàn tay nhưng ta chẳng cảm thấy đau.

Khi ta sinh ra, trên lưng có một vết bớt màu đỏ.

Nghe người ta nói, đó là dấu hiệu của sát tinh chuyển thế.

Thiên sát cô tinh, khắc c.h.ế.t phụ mẫu, hung tinh, sao chổi.

Từ sau khi phụ thân tòng quân rời đi, những lời ấy luôn xen lẫn với roi gậy của tổ mẫu quất xuống vết bớt trên lưng ta.

Mẫu thân vì bảo vệ ta cũng chịu không ít trận đòn.

Lúc da thịt nứt toác, vết thương sưng đỏ nóng rát đến co giật, ta không khóc.

Nhưng khi tin phụ thân bị thương truyền về, ta vừa khóc vừa cầm d.a.o bổ củi định khoét bỏ phần thịt có vết bớt ấy.

Mẫu thân ôm c.h.ặ.t lấy ta, rưng rưng nước mắt dạy ta đọc thư phụ thân gửi về.

“Tiểu Thiện nhà chúng ta là bảo bối của phụ mẫu đấy.”

“Con xem, phụ thân con nói chỉ cần nhớ tới Tiểu Thiện thì bị thương cũng không thấy đau nữa.”

Mẫu thân nói như vậy, thế là ta không khóc nữa.

Ta tin mẫu thân mà.

Nhưng đến ngày tin phụ thân t.ử trận truyền về.

Tổ mẫu vừa mắng ta là sao chổi, vừa cầm chổi đ.á.n.h thật mạnh vào ta và mẫu thân.

Rồi đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà.

Mẫu thân lau nước mắt, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

“Con là ngôi sao mà phụ mẫu mong ngóng mới có được.”

“Phụ thân con không biến mất đâu. Chỉ là phụ thân cũng biến thành một vì sao, đổi một hình dạng khác để ở bên chúng ta thôi.”

“Tiểu Thiện phải ngoan nhé. Người khác nói gì cũng không tính. Bọn họ đều nói dối cả. Chỉ có điều trong lòng con mới là thật.”

“Tiểu Thiện của chúng ta vừa dũng cảm vừa thông minh, sao có thể hại người được chứ?”

“Tiểu Thiện chính là đứa bé tốt nhất.”

“Tiểu Thiện hứa với mẫu thân, nhất định phải tin vào bản thân mình, sống thật tốt.”

Nhưng giờ mẫu thân cũng không còn nữa, người cuối cùng coi ta là bảo bối cũng đã rời đi.

Ngay cả cữu cữu cũng sợ ta thật sự là sao chổinnên đã ngầm đồng ý với quyết định của cữu mẫu.

Nếu Vệ Vô Hoạn cũng tin rằng ta là hung tinh...

“Hung tinh thì tốt chứ sao! Đến lúc đó theo ta ra chiến trường. Hai quân đối trận, trực tiếp khắc c.h.ế.t hết quân địch. Như vậy chẳng phải lập đại công sao?”

Ta nhất thời ngẩn người, ngẩng đầu nhìn hắn.

Đôi môi đẹp đẽ ấy khẽ mở khẽ khép, dùng giọng điệu bất cần đời nhất nói ra những lời che chở ta nhất.

Ngoài phụ thân và mẫu thân, hắn là người thứ ba trên đời này bảo vệ ta.

5

Hắn bế ta lên, nhấc thử vài cái.

Bàn tay lớn kéo vạt áo che kín vết bớt trên lưng ta, ngăn lại hơi lạnh.