Huyền Minh Nguyệt
Chương 1: 1
1
Vốn dĩ cữu mẫu định bán ta vào thanh lâu.
Thanh lâu mua người không xem số mệnh, chỉ nhìn dung mạo.
Bọn họ trực tiếp trả giá cao tới năm lượng bạc.
Cộng thêm mười lượng bạc bán mẫu thân ta, rồi thêm ba lượng nữa, cũng đủ để cữu mẫu mua bộ trang sức khảm bảo thạch mà bà ta vẫn hằng mong muốn.
“Đừng bảo cữu mẫu không thương ngươi. Đây là thanh lâu lớn nhất kinh thành, với dung mạo này của ngươi, sau này phú quý còn dài lắm.”
Ta quỳ trước cổng thanh lâu, khổ sở van xin.
Nữ t.ử một khi bước vào thanh lâu, cả đời này coi như không còn đường sống.
Cữu phụ có chút mềm lòng, nhưng bị cữu mẫu trừng mắt một cái liền không dám lên tiếng nữa.
Chỉ xin cho ta được đưa mẫu thân đến Vệ phủ, tiễn bà đoạn đường cuối cùng này.
Ta liên tục dập đầu, trán đau nhức, trên mặt đất loang ra một vệt m.á.u nhỏ.
Mụ tú bà cau mày bước ra, ghét bỏ kéo ta đứng dậy rồi đẩy về phía cữu mẫu.
“Đứa nhỏ này là người nhà ngươi sao? Cứ để nó dập đầu như thế à? Hủy dung rồi thì ta không trả năm lượng đâu.”
Cữu mẫu lưu luyến đặt năm lượng bạc tú bà vừa đưa xuống, vô cùng miễn cưỡng dẫn ta lên xe ngựa của Vệ phủ.
“Tiễn xong thì ngoan ngoãn quay lại, đừng giở trò.”
Cữu mẫu nhổ một bãi nước bọt, miệng không ngừng c.h.ử.i rủa:
“Đồ thiên sát cô tinh còn giả vờ hiếu thảo. Phụ mẫu ngươi c.h.ế.t đều là vì bị ngươi khắc c.h.ế.t...”
Ta co người bên cạnh mẫu thân, c.ắ.n răng không để nước mắt rơi xuống.
Mẫu thân không còn nữa, sau này sẽ chẳng còn ai dịu dàng lau nước mắt cho ta nữa.
Đứa trẻ không ai thương yêu thì không có tư cách khóc, chỉ có thể tự c.ắ.n răng mà bước tiếp.
Ta phải mạnh mẽ.
Ta còn phải báo thù cho phụ mẫu nữa.
2
Mẫu thân ta trút hơi thở cuối cùng vào lúc tia nắng hoàng hôn cuối cùng của ngày hôm qua lặn xuống núi.
Thế nhưng bát tự và chân dung của bà đã được cữu mẫu đưa vào Vệ phủ từ giữa trưa hôm qua.
Vệ phu nhân vô cùng hài lòng.
Hôm nay bà khóc đến sưng đỏ cả mắt, vậy mà vẫn đích thân ra cửa sau nghênh đón.
Vừa sai người mang bạc ra, vừa lau nước mắt nơi khóe mắt.
“Phối cho nó một người đã có con thì tốt, nhi t.ử ta cũng coi như có người nối dõi. Đến bên kia cũng không cô đơn.”
“Ta tuổi già mới có được nhi t.ử này, nuôi nấng mười tám năm. Nào ngờ cuối cùng vẫn c.h.ế.t trong đao quang kiếm ảnh.”
“Nhi t.ử của mẫu thân à, dù chỉ để lại cho mẫu thân một hậu nhân thôi cũng được. Chỉ cần có người gọi ta một tiếng tổ mẫu, để ta còn có chút tưởng niệm...”
Nước mắt Vệ phu nhân càng lúc càng nhiều.
Bà ôm một tấm bài vị, khóc đến mức đứng không vững, ngã quỵ ngay trước cửa.
Rất nhiều hạ nhân cũng lau nước mắt, vừa khuyên nhủ vừa dìu bà dậy.
Nhân lúc không ai chú ý, cữu phụ bế ta xuống xe.
Dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, cữu phụ nhét vào lòng ta một thỏi bạc, rồi đẩy ta về phía sau đám người đang vây quanh Vệ phu nhân.
“Chạy đi, chạy rồi còn có đường sống.”
Cữu phụ lo lắng ra sức vẫy tay với ta, cố che khuất ánh mắt đang nhìn sang của cữu mẫu.
Ta ngoái đầu nhìn phía sau, có hai đứa ăn mày nhỏ đang tranh giành một khúc xương với ch.ó.
Ta quay đầu lại, nhìn Vệ phủ phía sau đám người trước mặt.
Chữ “Vệ” viết thật đẹp trên tấm biển hiệu, giống hệt chữ trên những lá thư phụ thân từng gửi về nhà.
Ta cúi người xuống, kiên quyết bò về phía cữu mẫu.
Từ mép váy của bà ta chui vào đám đông, rồi quỳ bên chân Vệ phu nhân, cẩn thận lấy ra một viên kẹo.
“Tổ mẫu ăn kẹo đi.”
Tiếng khóc bỗng khựng lại, trong đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ của Vệ phu nhân tràn đầy kinh ngạc, bà từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta.
Ta lại đưa viên kẹo về phía trước thêm một chút.
“Ăn đồ ngọt rồi, tổ mẫu sẽ không khóc nữa.”
Vệ phu nhân hít mạnh một hơi, rồi lại bật khóc nức nở.
“Nhi t.ử ta trước đây thích ăn kẹo nhất.”
Không biết là câu “tổ mẫu” kia làm bà cảm động, hay là viên kẹo ấy làm bà cảm động.
Tóm lại, bà đưa tay vuốt mặt ta.
“Đứa nhỏ này cũng xinh xắn, trông giống như đứa trẻ của Vệ gia chúng ta. Đã phối mẫu thân nó cho nhi t.ử ta rồi, vậy thì để nó ở lại thay nhi yta thủ linh đi.”
Nhìn Vệ phu nhân dịu dàng ôm ta vào lòng, trên mặt tràn đầy yêu thương.
Cữu mẫu đảo mắt vài vòng, giấu nhẹm mệnh cách của ta, chỉ để ta thủ linh ba tháng, bà ta lại đòi thêm ba lượng bạc.
“Con nha đầu tiện nhân này còn kiếm thêm cho ta được ba lượng.”
Bà ta cầm túi tiền, cười đến vui vẻ hớn hở, vỗ đầu ta một cái rồi ghé sát tai cảnh cáo:
“Ba tháng sau ngoan ngoãn theo ta tới thanh lâu. Đừng tưởng thế là leo được cành cao. Với cái mệnh sát tinh của ngươi, nếu Vệ gia biết được, không lột sạch quần áo rồi đ.á.n.h đuổi ra ngoài mới lạ.”
Cữu phụ lặng lẽ nhìn tất cả, đợi cữu mẫu quay người đi rồi mới thở dài.
Cữu phụ tháo chiếc mũ da trên đầu mình, đội lên đầu ta, lại lén lấy trong n.g.ự.c ra một thỏi bạc nhỏ nhét vào lòng ta.
Mặt trước khắc chữ “Đổng”, mặt sau khắc chữ “Hỷ”, đó là bạc mừng cưới khi cữu phụ ở rể nhà cữu mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cữu phụ có lỗi với cháu và mẫu thân cháu. Vệ gia là nơi tốt nhất cho cháu rồi. Nếu không ở lại được thì chạy đi, ngàn vạn lần đừng quay về chỗ cữu phụ.”
Ta không từ chối.
Trong thời loạn lạc này, có thêm chút tiền bạc thì cuối cùng cũng có thêm một con đường sống.
3
Là người thủ linh, ta phải quỳ đủ một trăm ngày trong từ đường, ăn chay giữ hương khói.
Hương khói không dứt suốt trăm ngày, là để an ủi người đã khuất rằng con cháu vẫn còn tiếp nối, có thể yên lòng rời đi.
Ta ôm bài vị của mẫu thân, nhìn bức họa vị thiếu niên tướng quân đặt bên cạnh bài vị của bà.
Ánh nến lập lòe, bóng sáng chập chờn.
Trên bức họa, vị thiếu niên tướng quân ấy cười vô cùng phóng khoáng.
Hắn tên là Vệ Vô Hoạn.
Cái tên này, ta biết.
Đó là vị công t.ử ăn chơi nổi danh nhất kinh thành trong lời đồn, đồng thời cũng là vị tướng quân số một của triều đình.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nghe nói hắn không kiêng nam nữ, vì thế mãi không chịu thành thân. Nhưng một khi ra chiến trường, lại bách chiến bách thắng.
Trong những lá thư phụ thân gửi về sau khi nhập ngũ từng nhắc đến hắn.
Nói Vệ tiểu tướng quân là một người rất rất tốt.
Hắn đối xử với tất cả binh sĩ như nhau, còn đích thân nướng thỏ cho mọi người ăn.
Phụ thân còn nói võ nghệ của hắn rất cao cường, ông đã được Vệ tiểu tướng quân đề bạt lên bên cạnh mình.
Vệ gia quân tung hoành vô địch.
Đợi dẹp yên phản loạn trở về, Vệ tiểu tướng quân sẽ thay tất cả bọn họ xin ban thưởng.
Đến lúc đó, phụ thân sẽ mang về nhà thật nhiều thật nhiều tiền, sẽ xây một căn nhà lớn, trên mái lợp đầy rơm dày. Sau này sẽ không còn bị dột nữa.
Nhưng phụ thân thất hứa rồi.
Ông không trở về, tiền trợ cấp t.ử trận cũng bị tổ mẫu cướp mất.
Bà ta đuổi ta và mẫu thân ra khỏi nhà giữa những ngày giá rét nhất của mùa đông, chúng ta thật sự không còn đường sống.
Mẫu thân dẫn theo ta đi rất xa, rất xa.
Từ phía bắc núi Nhạn Mang đi tới phía nam núi Nhạn Mang.
Đến khi tuyết dày ngập quá đầu gối, cuối cùng mới tới trước cửa nhà cữu cữu.
Thế nhưng đúng lúc cậu mở cửa, mẫu thân đã kiệt sức ngã quỵ xuống đất, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Ngày hôm ấy, ta không khóc lấy một tiếng.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, cố gắng kìm nước mắt.
Quỳ bên chân cữu cữu, dùng mảnh vạt áo sạch nhất trước n.g.ự.c mình lau những vệt m.á.u b.ắ.n lên mũi giày của cữu cữu.
Ta phải lấy lòng cữu cữu, chỉ có như vậy mới có thể cầu xin cữu cữu cứu mẫu thân.
Mẫu thân mất rồi, ta sẽ trở thành trẻ mồ côi.
Cữu cữu thở dài một hơi, bế mẫu thân vào trong nhà.
Nhưng lại bị cữu mẫu chặn ngay trước cửa.
Bà ta nói ta xui xẻo, là thiên sát cô tinh, vào nhà sẽ khắc c.h.ế.t người.
Bà ta lại nói mẫu thân ta cũng xúi quẩy, người chỉ còn nửa cái mạng, sẽ làm ô uế căn nhà của bà ta.
Ta lấy chiếc khóa bạc phụ thân để lại cho mình ra, lúc ấy cữu mẫu mới chịu nhượng bộ.
Bà ta mở cửa nhà củi, cho phép ta và mẫu thân vào đó rồi nói mình ra ngoài tìm đại phu.
Ta ôm mẫu thân, chờ mãi, chờ mãi.
Thân thể mẫu thân càng lúc càng lạnh, m.á.u trong miệng cũng không còn chảy nữa, đôi mắt cũng không mở ra được.
Thế nhưng cữu mẫu vẫn chưa quay lại.
Ta muốn đi ra ngoài, lúc ấy mới phát hiện cửa nhà củi đã bị khóa.
Chỉ nghe thấy tiếng cãi vã của cữu cữu và cữu mẫu từ bên ngoài vọng vào.
“Vệ gia đang bỏ ra mười lượng bạc để tìm một nữ t.ử mới c.h.ế.t, còn trong sạch, phối minh hôn đấy. Tin tức này ta phải bỏ ba lượng bạc mua từ chỗ bá bá đ.á.n.h xe mới có được.”
“Dù sao nó cũng nôn ra nhiều m.á.u như thế, sống tiếp chỉ chịu khổ. C.h.ế.t rồi còn được chôn vào phủ tướng quân, ngươi phải thấy may mắn mới đúng!”
“Còn con nha đầu tiện nhân kia, nó là thiên sát cô tinh. Giữ lại ta còn sợ bị nó khắc c.h.ế.t, bán luôn cho xong.”
“Ta nói cho ngươi biết, vốn dĩ ngươi là kẻ ở rể nhà ta. Còn dám nhiều lời nữa, ta sẽ đuổi cả ngươi ra ngoài luôn!”
Gió lạnh mang theo tuyết từ khe cửa lùa vào, thổi tắt tia sáng cuối cùng trong mắt mẫu thân.
“Mẫu thân…”
“Mẫu thân…”
Môi mẫu thân khẽ động.
“Tiểu Thiện, thay mẫu thân sống thật tốt.”
Mẫu thân, con sẽ làm được.
4
Từ đường nằm ở một nơi rất hẻo lánh.
Có lẽ sợ ta khóc lóc quấy phá, suốt mấy ngày liền, Vệ phu nhân luôn dẫn theo một bà ma ma hiền từ tên Mã ma ma, đứng bên ngoài cửa sổ nói chuyện với ta.
Thấy ta chưa từng khóc, bà vừa đau lòng vừa vui mừng.
“Tính cả những đứa trẻ từng thủ linh trong kinh thành, con là đứa ngoan nhất đấy, vậy mà chẳng rơi lấy một giọt nước mắt nào.”
Ta thêm hương vào lư hương, ngoan ngoãn đáp lời.
“Con không sợ đâu. Ở đây có mẫu thân và tướng quân, họ đều ở đây bầu bạn với Tiểu Thiện. Chỉ là đổi sang một dáng vẻ khác mà thôi.”
Vốn dĩ cữu mẫu định bán ta vào thanh lâu.
Thanh lâu mua người không xem số mệnh, chỉ nhìn dung mạo.
Bọn họ trực tiếp trả giá cao tới năm lượng bạc.
Cộng thêm mười lượng bạc bán mẫu thân ta, rồi thêm ba lượng nữa, cũng đủ để cữu mẫu mua bộ trang sức khảm bảo thạch mà bà ta vẫn hằng mong muốn.
“Đừng bảo cữu mẫu không thương ngươi. Đây là thanh lâu lớn nhất kinh thành, với dung mạo này của ngươi, sau này phú quý còn dài lắm.”
Ta quỳ trước cổng thanh lâu, khổ sở van xin.
Nữ t.ử một khi bước vào thanh lâu, cả đời này coi như không còn đường sống.
Cữu phụ có chút mềm lòng, nhưng bị cữu mẫu trừng mắt một cái liền không dám lên tiếng nữa.
Chỉ xin cho ta được đưa mẫu thân đến Vệ phủ, tiễn bà đoạn đường cuối cùng này.
Ta liên tục dập đầu, trán đau nhức, trên mặt đất loang ra một vệt m.á.u nhỏ.
Mụ tú bà cau mày bước ra, ghét bỏ kéo ta đứng dậy rồi đẩy về phía cữu mẫu.
“Đứa nhỏ này là người nhà ngươi sao? Cứ để nó dập đầu như thế à? Hủy dung rồi thì ta không trả năm lượng đâu.”
Cữu mẫu lưu luyến đặt năm lượng bạc tú bà vừa đưa xuống, vô cùng miễn cưỡng dẫn ta lên xe ngựa của Vệ phủ.
“Tiễn xong thì ngoan ngoãn quay lại, đừng giở trò.”
Cữu mẫu nhổ một bãi nước bọt, miệng không ngừng c.h.ử.i rủa:
“Đồ thiên sát cô tinh còn giả vờ hiếu thảo. Phụ mẫu ngươi c.h.ế.t đều là vì bị ngươi khắc c.h.ế.t...”
Ta co người bên cạnh mẫu thân, c.ắ.n răng không để nước mắt rơi xuống.
Mẫu thân không còn nữa, sau này sẽ chẳng còn ai dịu dàng lau nước mắt cho ta nữa.
Đứa trẻ không ai thương yêu thì không có tư cách khóc, chỉ có thể tự c.ắ.n răng mà bước tiếp.
Ta phải mạnh mẽ.
Ta còn phải báo thù cho phụ mẫu nữa.
2
Mẫu thân ta trút hơi thở cuối cùng vào lúc tia nắng hoàng hôn cuối cùng của ngày hôm qua lặn xuống núi.
Thế nhưng bát tự và chân dung của bà đã được cữu mẫu đưa vào Vệ phủ từ giữa trưa hôm qua.
Vệ phu nhân vô cùng hài lòng.
Hôm nay bà khóc đến sưng đỏ cả mắt, vậy mà vẫn đích thân ra cửa sau nghênh đón.
Vừa sai người mang bạc ra, vừa lau nước mắt nơi khóe mắt.
“Phối cho nó một người đã có con thì tốt, nhi t.ử ta cũng coi như có người nối dõi. Đến bên kia cũng không cô đơn.”
“Ta tuổi già mới có được nhi t.ử này, nuôi nấng mười tám năm. Nào ngờ cuối cùng vẫn c.h.ế.t trong đao quang kiếm ảnh.”
“Nhi t.ử của mẫu thân à, dù chỉ để lại cho mẫu thân một hậu nhân thôi cũng được. Chỉ cần có người gọi ta một tiếng tổ mẫu, để ta còn có chút tưởng niệm...”
Nước mắt Vệ phu nhân càng lúc càng nhiều.
Bà ôm một tấm bài vị, khóc đến mức đứng không vững, ngã quỵ ngay trước cửa.
Rất nhiều hạ nhân cũng lau nước mắt, vừa khuyên nhủ vừa dìu bà dậy.
Nhân lúc không ai chú ý, cữu phụ bế ta xuống xe.
Dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, cữu phụ nhét vào lòng ta một thỏi bạc, rồi đẩy ta về phía sau đám người đang vây quanh Vệ phu nhân.
“Chạy đi, chạy rồi còn có đường sống.”
Cữu phụ lo lắng ra sức vẫy tay với ta, cố che khuất ánh mắt đang nhìn sang của cữu mẫu.
Ta ngoái đầu nhìn phía sau, có hai đứa ăn mày nhỏ đang tranh giành một khúc xương với ch.ó.
Ta quay đầu lại, nhìn Vệ phủ phía sau đám người trước mặt.
Chữ “Vệ” viết thật đẹp trên tấm biển hiệu, giống hệt chữ trên những lá thư phụ thân từng gửi về nhà.
Ta cúi người xuống, kiên quyết bò về phía cữu mẫu.
Từ mép váy của bà ta chui vào đám đông, rồi quỳ bên chân Vệ phu nhân, cẩn thận lấy ra một viên kẹo.
“Tổ mẫu ăn kẹo đi.”
Tiếng khóc bỗng khựng lại, trong đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ của Vệ phu nhân tràn đầy kinh ngạc, bà từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta.
Ta lại đưa viên kẹo về phía trước thêm một chút.
“Ăn đồ ngọt rồi, tổ mẫu sẽ không khóc nữa.”
Vệ phu nhân hít mạnh một hơi, rồi lại bật khóc nức nở.
“Nhi t.ử ta trước đây thích ăn kẹo nhất.”
Không biết là câu “tổ mẫu” kia làm bà cảm động, hay là viên kẹo ấy làm bà cảm động.
Tóm lại, bà đưa tay vuốt mặt ta.
“Đứa nhỏ này cũng xinh xắn, trông giống như đứa trẻ của Vệ gia chúng ta. Đã phối mẫu thân nó cho nhi t.ử ta rồi, vậy thì để nó ở lại thay nhi yta thủ linh đi.”
Nhìn Vệ phu nhân dịu dàng ôm ta vào lòng, trên mặt tràn đầy yêu thương.
Cữu mẫu đảo mắt vài vòng, giấu nhẹm mệnh cách của ta, chỉ để ta thủ linh ba tháng, bà ta lại đòi thêm ba lượng bạc.
“Con nha đầu tiện nhân này còn kiếm thêm cho ta được ba lượng.”
Bà ta cầm túi tiền, cười đến vui vẻ hớn hở, vỗ đầu ta một cái rồi ghé sát tai cảnh cáo:
“Ba tháng sau ngoan ngoãn theo ta tới thanh lâu. Đừng tưởng thế là leo được cành cao. Với cái mệnh sát tinh của ngươi, nếu Vệ gia biết được, không lột sạch quần áo rồi đ.á.n.h đuổi ra ngoài mới lạ.”
Cữu phụ lặng lẽ nhìn tất cả, đợi cữu mẫu quay người đi rồi mới thở dài.
Cữu phụ tháo chiếc mũ da trên đầu mình, đội lên đầu ta, lại lén lấy trong n.g.ự.c ra một thỏi bạc nhỏ nhét vào lòng ta.
Mặt trước khắc chữ “Đổng”, mặt sau khắc chữ “Hỷ”, đó là bạc mừng cưới khi cữu phụ ở rể nhà cữu mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cữu phụ có lỗi với cháu và mẫu thân cháu. Vệ gia là nơi tốt nhất cho cháu rồi. Nếu không ở lại được thì chạy đi, ngàn vạn lần đừng quay về chỗ cữu phụ.”
Ta không từ chối.
Trong thời loạn lạc này, có thêm chút tiền bạc thì cuối cùng cũng có thêm một con đường sống.
3
Là người thủ linh, ta phải quỳ đủ một trăm ngày trong từ đường, ăn chay giữ hương khói.
Hương khói không dứt suốt trăm ngày, là để an ủi người đã khuất rằng con cháu vẫn còn tiếp nối, có thể yên lòng rời đi.
Ta ôm bài vị của mẫu thân, nhìn bức họa vị thiếu niên tướng quân đặt bên cạnh bài vị của bà.
Ánh nến lập lòe, bóng sáng chập chờn.
Trên bức họa, vị thiếu niên tướng quân ấy cười vô cùng phóng khoáng.
Hắn tên là Vệ Vô Hoạn.
Cái tên này, ta biết.
Đó là vị công t.ử ăn chơi nổi danh nhất kinh thành trong lời đồn, đồng thời cũng là vị tướng quân số một của triều đình.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Nghe nói hắn không kiêng nam nữ, vì thế mãi không chịu thành thân. Nhưng một khi ra chiến trường, lại bách chiến bách thắng.
Trong những lá thư phụ thân gửi về sau khi nhập ngũ từng nhắc đến hắn.
Nói Vệ tiểu tướng quân là một người rất rất tốt.
Hắn đối xử với tất cả binh sĩ như nhau, còn đích thân nướng thỏ cho mọi người ăn.
Phụ thân còn nói võ nghệ của hắn rất cao cường, ông đã được Vệ tiểu tướng quân đề bạt lên bên cạnh mình.
Vệ gia quân tung hoành vô địch.
Đợi dẹp yên phản loạn trở về, Vệ tiểu tướng quân sẽ thay tất cả bọn họ xin ban thưởng.
Đến lúc đó, phụ thân sẽ mang về nhà thật nhiều thật nhiều tiền, sẽ xây một căn nhà lớn, trên mái lợp đầy rơm dày. Sau này sẽ không còn bị dột nữa.
Nhưng phụ thân thất hứa rồi.
Ông không trở về, tiền trợ cấp t.ử trận cũng bị tổ mẫu cướp mất.
Bà ta đuổi ta và mẫu thân ra khỏi nhà giữa những ngày giá rét nhất của mùa đông, chúng ta thật sự không còn đường sống.
Mẫu thân dẫn theo ta đi rất xa, rất xa.
Từ phía bắc núi Nhạn Mang đi tới phía nam núi Nhạn Mang.
Đến khi tuyết dày ngập quá đầu gối, cuối cùng mới tới trước cửa nhà cữu cữu.
Thế nhưng đúng lúc cậu mở cửa, mẫu thân đã kiệt sức ngã quỵ xuống đất, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Ngày hôm ấy, ta không khóc lấy một tiếng.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, cố gắng kìm nước mắt.
Quỳ bên chân cữu cữu, dùng mảnh vạt áo sạch nhất trước n.g.ự.c mình lau những vệt m.á.u b.ắ.n lên mũi giày của cữu cữu.
Ta phải lấy lòng cữu cữu, chỉ có như vậy mới có thể cầu xin cữu cữu cứu mẫu thân.
Mẫu thân mất rồi, ta sẽ trở thành trẻ mồ côi.
Cữu cữu thở dài một hơi, bế mẫu thân vào trong nhà.
Nhưng lại bị cữu mẫu chặn ngay trước cửa.
Bà ta nói ta xui xẻo, là thiên sát cô tinh, vào nhà sẽ khắc c.h.ế.t người.
Bà ta lại nói mẫu thân ta cũng xúi quẩy, người chỉ còn nửa cái mạng, sẽ làm ô uế căn nhà của bà ta.
Ta lấy chiếc khóa bạc phụ thân để lại cho mình ra, lúc ấy cữu mẫu mới chịu nhượng bộ.
Bà ta mở cửa nhà củi, cho phép ta và mẫu thân vào đó rồi nói mình ra ngoài tìm đại phu.
Ta ôm mẫu thân, chờ mãi, chờ mãi.
Thân thể mẫu thân càng lúc càng lạnh, m.á.u trong miệng cũng không còn chảy nữa, đôi mắt cũng không mở ra được.
Thế nhưng cữu mẫu vẫn chưa quay lại.
Ta muốn đi ra ngoài, lúc ấy mới phát hiện cửa nhà củi đã bị khóa.
Chỉ nghe thấy tiếng cãi vã của cữu cữu và cữu mẫu từ bên ngoài vọng vào.
“Vệ gia đang bỏ ra mười lượng bạc để tìm một nữ t.ử mới c.h.ế.t, còn trong sạch, phối minh hôn đấy. Tin tức này ta phải bỏ ba lượng bạc mua từ chỗ bá bá đ.á.n.h xe mới có được.”
“Dù sao nó cũng nôn ra nhiều m.á.u như thế, sống tiếp chỉ chịu khổ. C.h.ế.t rồi còn được chôn vào phủ tướng quân, ngươi phải thấy may mắn mới đúng!”
“Còn con nha đầu tiện nhân kia, nó là thiên sát cô tinh. Giữ lại ta còn sợ bị nó khắc c.h.ế.t, bán luôn cho xong.”
“Ta nói cho ngươi biết, vốn dĩ ngươi là kẻ ở rể nhà ta. Còn dám nhiều lời nữa, ta sẽ đuổi cả ngươi ra ngoài luôn!”
Gió lạnh mang theo tuyết từ khe cửa lùa vào, thổi tắt tia sáng cuối cùng trong mắt mẫu thân.
“Mẫu thân…”
“Mẫu thân…”
Môi mẫu thân khẽ động.
“Tiểu Thiện, thay mẫu thân sống thật tốt.”
Mẫu thân, con sẽ làm được.
4
Từ đường nằm ở một nơi rất hẻo lánh.
Có lẽ sợ ta khóc lóc quấy phá, suốt mấy ngày liền, Vệ phu nhân luôn dẫn theo một bà ma ma hiền từ tên Mã ma ma, đứng bên ngoài cửa sổ nói chuyện với ta.
Thấy ta chưa từng khóc, bà vừa đau lòng vừa vui mừng.
“Tính cả những đứa trẻ từng thủ linh trong kinh thành, con là đứa ngoan nhất đấy, vậy mà chẳng rơi lấy một giọt nước mắt nào.”
Ta thêm hương vào lư hương, ngoan ngoãn đáp lời.
“Con không sợ đâu. Ở đây có mẫu thân và tướng quân, họ đều ở đây bầu bạn với Tiểu Thiện. Chỉ là đổi sang một dáng vẻ khác mà thôi.”