Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 150: Dưỡng hài tử

“Giang Tâm, mau tới.”, Lưu A Phương đứng ở cửa hướng tới Kiều Giang Tâm vẫy tay.

 

“Mẹ, làm sao vậy?”, Kiều Giang Tâm hỏi.

 

Lưu A Phương đúng là "người gặp hỷ sự tinh thần sảng khoái", mặt mày hớn hở.

 

Lưu nhị tỷ đứng bên người nàng hướng tới Kiều Giang Tâm nói, “Chị dâu cả của cháu đang làm cơm, chúng ta đi trước sang nhà cậu hai cháu uống trà, đợi lát nữa quay lại.”

 

Khi nói chuyện, Kiều Hữu Tài đã xách đồ lễ chúc Tết ra tới, Lưu Thiết La chắp tay sau lưng theo ở phía sau.

 

Nhà cậu hai Lưu Quốc Hoa ở tại đuôi thôn. Lưu Thiết La vừa đi vừa nói về hai đứa cháu trai nhỏ nhà Lưu Quốc Hoa, vừa nghịch ngợm, vừa đáng yêu, y như khỉ con.

 

Kiều Giang Tâm cười nói, “Vậy mợ hai một mình trông nhiều con cháu thế, còn phải lo trong lo ngoài, chắc là mệt lắm ạ?”

 

Lưu Thiết La có điểm kinh ngạc, “Mệt gì chứ? Trẻ con thì cần gì quản? Trẻ con trong thôn này đứa nào chẳng tự lớn. Ăn cơm thì gọi chúng nó về là được, ngủ thì chúng nó tự biết đi ngủ, tối đến múc cho chúng nó chậu nước rửa mặt rửa chân, toàn là chuyện tiện tay cả mà?”

 

Kiều Giang Tâm sửng sốt một chút, nàng quên mất, hiện tại là thập niên 80, không phải kiếp trước của nàng.

 

Đời sau cha mẹ sẽ đem hết toàn lực chiếu cố con cái, cho nên con cái vĩnh viễn đòi hỏi càng nhiều, cha mẹ vì thỏa mãn con cái, liền càng mệt. Mà trẻ con thời nay, cơ bản đều là "nuôi thả".

 

Giống như cha mẹ đồng lứa ông ngoại, một trăm phần tinh lực, có thể cho con cái 10 phần 20 phần đã là tốt lắm rồi, cái gì cũng không thể bảo đảm.

 

Không thể bảo đảm con cái không bị cóng, cũng không thể bảo đảm con cái không bị đói, thậm chí không thể bảo đảm con cái có thể sống sót.

 

Thế hệ trước điều kiện sinh hoạt gian nan, thậm chí sinh năm đứa c.h.ế.t hai đứa là chuyện bình thường, trong tã lót không có sữa uống c.h.ế.t đói là bình thường, sinh bệnh cảm mạo không qua khỏi cũng bình thường. Lớn hơn chút nữa, rơi xuống nước c.h.ế.t đuối cũng bình thường, từ chỗ cao ngã xuống c.h.ế.t cũng bình thường. Con cái sinh nhiều, luôn có mấy đứa mạng lớn có thể sống sót.

 

Tới rồi thế hệ Kiều Hữu Tài làm cha mẹ, điều kiện sống tốt hơn một chút, cha mẹ đặt tinh lực lên con cái nhiều hơn, cơ bản có thể bảo đảm con không đói không rét. Người lớn để mắt nhiều hơn, anh trai trông em gái, chị gái trông em trai, phần lớn đều sống sót, nhưng giáo d.ụ.c gì đó, thì... tùy duyên.

 

Lại tới thế hệ Kiều Giang Tâm làm cha mẹ, sự chú ý dành cho con cái đã đạt tới 60-70%. Ăn no rồi còn bắt đầu nghiên cứu dinh dưỡng cân đối, mặc ấm rồi cũng bắt đầu chú ý đẹp xấu. Đọc sách đi học đã là tiêu chuẩn, thậm chí vì con thi đại học mà cả nhà có thể vào "trạng thái chuẩn bị chiến tranh".

 

Lại đến thời bọn Trần Trí (con trai kiếp trước của Kiều Giang Tâm) làm cha mẹ, thì đã muốn bảo đảm cả cảm xúc, sở thích, học thuật, sự đồng hành, tâm lý, thân thể, linh hồn, dinh dưỡng, ý tưởng, hoàn cảnh, giao tiếp xã hội, các loại an toàn, hướng dẫn tiêu cực........................... (lược bỏ một ngàn chữ).

 

Đây là lý do vì sao đời sau rất nhiều ông bà già ồn ào: “Trông con thì có gì khó? Hồi đó chúng ta ba bốn, bốn năm đứa con vẫn trông như thường, chẳng ảnh hưởng gì đến việc xuống đồng làm việc. Sao đến lượt chúng mày, trông một đứa con mà cứ như làm chuyện đại sự gì vậy?”

 

Bởi vì thời đại của họ, yêu cầu của bậc cha mẹ chỉ có thế: cho một miếng cơm, có gì ăn nấy, sống là được.

 

Mà miếng cơm của đời sau, chẳng những phải hợp khẩu vị, còn phải thay đổi món, còn phải cân bằng dinh dưỡng, còn phải dễ tiêu hóa, còn phải hợp với dạ dày. Vì dỗ con ăn thêm một miếng, hận không thể hái sao trên trời xuống.

 

Và tương tự, con cái đời sau đòi hỏi nhiều, cũng dần dần hình thành một hiện tượng ngược đời.

 

Thế hệ trước làm cha mẹ, chờ con cái nói cảm ơn. Con cái đời sau, không ít đứa chờ cha mẹ nói xin lỗi.

 

Kiều Giang Tâm trong mắt hiện lên vẻ ảm đạm. Đời trước, nàng chính là quá dựa dẫm vào Trần Trí, đến nỗi dưỡng ra một con sói mắt trắng quay lại c.ắ.n mẹ mình.

 

Hiện tại nàng cũng minh bạch một đạo lý, cha mẹ không cần quá mức cưng chiều, dưỡng ra đứa con mới có thể hiểu được thế nào là chừng mực.

 

Lưu A Phương không chú ý tới cảm xúc sa sút của con gái, nàng nghe phụ thân nhắc tới mấy đứa trẻ, liền đưa mắt ra hiệu cho Kiều Hữu Tài. Kiều Hữu Tài ấn nhẹ vào túi, gật gật đầu.

 

Còn chưa vào cửa, liền nghe thấy giọng oán hận của Lưu đại tỷ (chị cả) từ trong phòng vọng ra.

 

“Tôi là đáng đời mà. Cái hư thì đến phần tôi, cái tốt thì nhường cho bọn út. Từ nhỏ đến lớn đều như vậy. Tôi năm tuổi đã đi làm việc, sáu tuổi lên núi đốn củi cắt cỏ, bảy tuổi gánh nước giặt quần áo, tám tuổi đã một mình ở nhà trông mấy đứa em, còn phải nấu cơm. Tôi có than vãn gì không? Mấy đứa em bên dưới, đứa nào khổ như tôi? Từ nhỏ đến lớn, tôi có được chơi không? Còn nó (Lưu A Phương), nó làm gì? Đáng đời nó sinh ra là để được cưng chiều. Tôi nói một câu cũng không được, từng đứa một đều...”

 

Sau đó là một giọng nam nhân: “Chị cả, chị em chúng ta, người lấy vợ, người gả chồng, vất vả lắm mới tụ họp được. Hôm nay đừng nói mấy chuyện không vui nữa. Mấy đứa em chúng tôi đều do một tay chị chăm lớn, trong lòng chúng tôi đều biết cả. Bố mẹ cũng vì chị, chị đừng cứ nhìn chằm chằm một chỗ như thế. Tiểu Phương chẳng phải cũng là em gái ruột của chúng ta sao? Chẳng lẽ, chị thật sự hy vọng bố đuổi nó đi à?”

 

Lưu nhị tỷ (chị hai) nghe được lời này, vội vàng cất cao giọng: “Anh Tư, chúc Tết, ha ha ha ha ~”

 

Lưu A Phương bước chân khựng lại một chút, rồi lại coi như không nghe thấy gì, mặt treo nụ cười hướng vào phòng trong đi đến: “Anh Hai, năm mới tốt lành.”

 

Trong giọng nói lại mang theo sự khẩn trương cùng thấp thỏm.

 

Lưu Quốc Hoa sửng sốt một chút, quay đầu nhìn thoáng qua Lưu Thiết La, lúc này mới vội vàng tiến lên nhận đồ: “Đến thì đến rồi, sao còn mang đồ tới nữa. Bố, mau vào nhà. Trời lạnh thế này bố xuống đây làm gì, chúng con đang định lên thăm bố đây.”

 

Nói xong, Lưu Quốc Hoa còn quay đầu hô vợ: “Tuệ Tử, mau lên, em gái út đến rồi, pha trà đi.”

 

Đoàn người theo ở phía sau đi vào. Lưu đại tỷ ngồi ở góc phòng, có chút ngượng ngùng cúi đầu. Cảm giác nói xấu sau lưng người khác bị bắt quả tang thật không dễ chịu gì.

 

Kiều Hữu Tài rốt cuộc cũng đi theo Kiều Hữu Phúc bán hàng rong mấy tháng, ít nhiều cũng biết xử lý tình huống. Vừa vào cửa liền bắt đầu đưa bao lì xì: “Đây là con của anh Hai phải không? Tới, học hành cho giỏi nhé, dượng là dượng Ba.”

 

“Đây cũng là con anh Hai à? Hai đứa đứa nào lớn hơn?”

 

Ở nhà mình, hai đứa trẻ cũng không sợ người lạ, ngửa đầu nhận bao lì xì, lớn tiếng trả lời: “Con lớn hơn, con là anh, nó là em.”

 

Lưu Thiết La nhìn hai đứa cháu trai, cười hiền từ.

 

Kiều Hữu Tài đưa lì xì cho hai đứa trẻ, lại từ trong túi móc ra một vốc kẹo dỗ dành: “Tới, gọi cô Ba, gọi dượng Ba, dượng cho kẹo ăn nha.”

 

Không khí hiện trường lập tức náo nhiệt lên. Lưu nhị tỷ cùng Tuệ Tử (vợ Lưu Quốc Hoa) đều xúi con: “Mau gọi đi, gọi xong kẹo là của con đấy.”

 

Lưu Quốc Hoa ngược lại có chút kinh ngạc nhìn vợ chồng Lưu A Phương. Mấy năm không gặp, sao tính tình thay đổi lớn vậy. Trước kia về nhà mẹ đẻ, đều là cúi đầu rụt cổ, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, hiện tại cứ như thay đổi thành người khác.

 

Nghĩ đến vừa rồi chị cả nói em út (chỉ A Phương) sĩ diện, Lưu Quốc Hoa bất động thanh sắc đ.á.n.h giá ba người nhà họ Kiều một cái. Chị cả đúng là mắt nhìn trước sau như một, kém thật.

 

Kiều Hữu Tài dỗ xong hai đứa trẻ, lại đưa bao lì xì cho ba đứa trẻ khác, hai đứa là con của Lưu nhị tỷ, một đứa là con của Lưu đại tỷ.

 

Lưu đại tỷ thấy con trai út của mình cũng nhận được, sắc mặt hòa hoãn không ít.