Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 151: Còn không có trở về?
Tuệ Tử (vợ Lưu Quốc Hoa) mời mọi người ngồi xuống uống trà. Lưu Quốc Hoa đối với tình hình hiện tại của Lưu A Phương phi thường tò mò.
Kiều Hữu Tài tuy rằng không thông minh, nhưng cũng không ngốc, sẽ không có chút tiền mọn nào liền mang đi khoe khoang. Mặc kệ mọi người hỏi thế nào, anh cũng chỉ trả lời một câu: "Trước phải bỏ tiền vốn vào thành mua hàng về, rồi chạy ngược chạy xuôi, kiếm chút tiền vất vả, vừa vặn đủ duy trì gia đình."
Mọi người nghe nói phải đầu tư không ít tiền vốn, lại còn có chút nguy hiểm, liền mất hứng thú. Bọn họ đều là nông dân thật thà, chỉ thích cuộc sống an ổn, không muốn gánh vác bất kỳ một chút rủi ro nào.
Ở nhà Lưu Quốc Hoa ngồi một hồi, Lý Phượng Muội (vợ Lưu Quốc Binh) liền tới gọi ăn cơm.
Mới vừa vào phòng, Lưu đại tỷ thấy Quả Đào (con gái mình), như là nghĩ tới cái gì, liền hướng Quả Đào đưa mắt ra hiệu. Quả Đào trong lòng vui vẻ, mẹ nàng rốt cuộc nhớ tới nàng. Vội vàng đi theo Lưu đại tỷ phía sau ra ngoài.
“Mẹ, có chuyện gì ạ?”
Lưu đại tỷ ngó ra sau lưng, cẩn thận nói: “Dì Ba của con có cho con lì xì không?”
Quả Đào gật đầu: “Có ạ.”
Lưu đại tỷ sắc mặt hòa hoãn: “Cho bao nhiêu?”
Quả Đào cao hứng nói: “Cho 5 hào ạ.”
“5 hào? Tấm tắc, con em út này lần đầu tiên trong đời hào phóng như vậy.”, Lưu đại tỷ lẩm bẩm xong, liền hướng Quả Đào vươn tay. “Đưa đây, mẹ giữ cho.”
Quả Đào tức khắc cảnh giác, đè lại túi áo lùi về sau một bước: “Con không cần mẹ giữ hộ. Năm nào tiền lì xì của con mẹ cũng nói giữ hộ, bao nhiêu năm nay mẹ có trả lại cho con đâu?”
Lưu đại tỷ sắc mặt vặn vẹo: “Mày nói chuyện kiểu gì đấy? Mày một đứa con nít đòi tiền làm gì? Mày tưởng người ta cho mày lì xì là mày đáng được nhận à? Đó là bởi vì mày là con gái tao. Bằng không mày thấy ai ngoài đường kéo một đứa trẻ lại nhét lì xì cho không?”
“Mày nhận lì xì, chẳng lẽ tao không phải lì xì lại à? Người ta cho mày, tao cũng phải trả lại cho người ta. Mau đưa đây.”, nói rồi, Lưu đại tỷ duỗi tay tính tự mình móc túi.
Quả Đào đã không phải là đứa trẻ con cái gì cũng không hiểu như trước, nàng cứng mặt đè lại túi áo, lùi về sau. “Thì có liên quan gì đến con? Không có con mẹ không phải lì xì lại à? Lần nào mẹ cũng bảo giữ hộ, lúc con hỏi xin lại, lần nào mẹ đưa? Năm con 11 tuổi đi thi, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần tiền xe là bốn hào, mẹ cũng chỉ cho con ba hào. Còn bảo con giả vờ đáng thương, nói con là con gái, bảo con đi xin người bán vé bớt cho một hào. Kết quả thì sao? Mẹ hại con thi cũng không thi được.”
Quả Đào nhớ tới lần duy nhất trong đời được đi xe, ủy khuất đến nước mắt lưng tròng.
Nàng cầm ba hào tiền, mặc bộ quần áo không vừa người, thấp thỏm ngồi trên ghế, nghĩ lát nữa người bán vé tới thu tiền, mình phải nói như thế nào. Là nói mình không cẩn thận làm rơi mất một hào, hay là nói nhà không có tiền, tổng cộng chỉ móc ra được ba hào? Phải làm sao để giả vờ đáng thương, để cô bán vé đồng ý cho mình đi xe?
Theo lúc cô bán vé bắt đầu bán vé, tiến lại gần nàng, trái tim nàng khẩn trương đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nàng nắm chặt vạt áo, đỏ mặt, đem những lời đã diễn tập trong đầu ra, lắp bắp nói với cô bán vé: “Cô ơi, con chỉ có ba hào, còn một hào trên đường con làm rơi mất rồi.”
Cô bán vé lớn tiếng nói với nàng: “Vé xe sao có thể mặc cả? Ai cũng nói làm rơi tiền, thiếu một hào, tiền này tao bù vào à? Mày lớn thế này rồi, chiếm một cái ghế, nhất định phải mua đủ vé.”
Tất cả mọi người đều nhìn nàng, nàng xấu hổ muốn tìm cái hố mà chui xuống. Thậm chí bạn học đi cùng cũng kinh ngạc nhìn nàng, ánh mắt đó làm nàng không biết giấu mặt vào đâu. Nhưng thầy giáo còn ở trong thành chờ nàng, nàng đỏ bừng mặt cầu xin cô bán vé: “Cô ơi, con thật sự làm rơi mất một hào, cô cho con đi lần này đi, lần sau con nhất định mang đủ tiền.”
Cô bán vé lớn tiếng từ chối, thanh âm cao như đang cãi nhau. Nàng giống như một binh lính bại trận, mặt xám mày tro, chật vật bị đuổi xuống xe.
Nàng vừa đi vừa khóc trở về thôn, đi tìm Lưu đại tỷ, Lưu đại tỷ còn trách cứ nàng, nói nàng miệng lưỡi vụng về, không biết nói ngọt, nói nàng không đáng yêu.
Hiện tại lớn hơn một chút, nàng cũng hiểu tâm lý của mẹ mình lúc đó. Mẹ là cố ý, cố ý đưa thiếu một hào, muốn nàng lừa gạt cho qua, tiết kiệm một hào kia. Nhưng Quả Đào lại vì một hào tiền này, tự tôn vỡ nát, xấu hổ không dám ra khỏi cửa. Nàng vĩnh viễn không thể quên ánh mắt phiền chán, ghét bỏ của cô bán vé. Thậm chí vì chuyện này, vì lỡ hẹn kỳ thi, không biết đối mặt với thầy giáo thế nào, nàng nghỉ học luôn. Bản thân Lưu đại tỷ cũng không muốn cho nàng đi học, là Lưu Thiết La ép. Nàng không đi, vừa lúc đúng ý Lưu đại tỷ.
Lưu đại tỷ thấy Quả Đào lại nhắc chuyện này, không vui nói: “Mày đúng là đồ hẹp hòi, mày giống ai thế? Chuyện bao lâu rồi, mày định nhớ cả đời à?”
Quả Đào cứng cổ: “Con nhớ cả đời đấy. Con không đưa cho mẹ. Mẹ mà ép con, con sẽ nói với ông ngoại, ầm ĩ lên xem con mất mặt hay mẹ mất mặt.”
Nói xong, nàng quay đầu bỏ đi.
Lưu đại tỷ mặt mày xui xẻo: “Đúng là đồ con gái đẻ ra tốn của, nuôi không thân.”
Hai người đi rồi, Kiều Giang Tâm từ góc tường đi ra. Nàng không phải cố ý nghe lén, thật sự là đi nhà vệ sinh vô tình gặp được. Nhà dì cả này... thật đúng là một lời khó nói hết.
Trên bàn cơm, Lưu đại tỷ nói đến chuyện sang năm đón Quả Đào về: “Quả Đào cũng lớn rồi, cứ ở nhà anh cả chị dâu mãi cũng không phải. Tôi với bố nó thương lượng rồi, sang năm cơi nới thêm một gian phòng nhỏ bên ngoài.”
Lý Phượng Muội (vợ Quốc Binh) đang gắp thức ăn, tay khựng lại. Bao nhiêu năm không nói đón về, giờ con bé làm được việc rồi thì lại muốn đón về...
Lưu Quốc Binh cùng Lưu Thiết La không lên tiếng, Lý Phượng Muội cười dò hỏi Quả Đào: “Quả Đào, ý con thế nào?”
Quả Đào cao hứng không thôi: “Con đồng ý ạ. Trong nhà đủ chỗ ở, con tự nhiên là phải về nhà.”
Lưu đại tỷ cùng chồng "hì hì" cười: “Đúng vậy, qua hai năm nữa cũng đến tuổi nói chuyện cưới hỏi, vừa lúc về, chúng ta cũng bắt đầu để ý giúp nó.”
Quả Đào ngượng ngùng cúi đầu.
Lưu A Phương nhìn nhìn Quả Đào: “Quả Đào tuổi cũng chưa lớn, hay là chờ mấy năm nữa...”
Kiều Giang Tâm nhẹ nhàng huých đầu gối vào chân Lưu A Phương. Lưu A Phương vội vàng im bặt.
Lưu đại tỷ kéo cao giọng: “Mười bốn mười lăm cũng không nhỏ. Có thể chọn trước, nếu không, mối tốt bị người ta chọn mất, chẳng phải là lỡ dở của Quả Đào sao?”
Lưu A Phương nhìn Kiều Giang Tâm một cái, tuy rằng không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn nghe lời không mở miệng nữa.
Bởi vì Lưu A Phương sắp sinh, lại thêm trời lạnh đường xa, sợ đi đêm không an toàn. Người nhà họ Kiều cũng không ở lại ăn cơm chiều. Ăn cơm trưa xong, mời mọi người khi nào rảnh thì đến thôn Cao Thạch chơi, liền quay về.
Tinh thần của Lưu A Phương và Kiều Hữu Tài lúc về hoàn toàn khác hẳn lúc đến. Lúc đến thì tâm sự nặng trĩu, lúc về thì mặt mày hớn hở, hai vợ chồng nói cũng nhiều hơn, thậm chí còn bàn tính mấy ngày nữa đãi khách món gì.
Thôn Cao Thạch, nhà họ Trình. Cố Vân Châu liếc đồng hồ, rồi lần thứ N đi ra cửa, giả vờ vô tình ngó về phía nhà họ Kiều. Vẫn chưa về, thời gian này trôi chậm thật.