Tô Nguyệt đứng sững trước cánh cửa lớn, cảm giác hồi hộp và sợ hãi đan xen trong lòng. Ánh mắt nàng dán chặt vào Tô Lệ, em gái nàng, đang bị trói trên chiếc ghế gỗ lạnh lẽo. Nàng không thể để Tín tiếp tục thao túng, không thể để nỗi đau của gia đình mình thêm sâu sắc.
“Lệ!” Nàng kêu lên, nhưng tiếng gọi ấy chỉ là một âm thanh nhỏ bé trong không gian u ám, ngay lập tức bị giọng nói lạnh lùng của Nguyễn Văn Tín cắt ngang.
“Cô Tô Nguyệt, đến thật đúng lúc,” hắn bước ra từ bóng tối, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên gương mặt.
“Buông em tôi ra!” Tô Nguyệt quát, ánh mắt nàng chứa đầy quyết tâm. Hạo đứng bên cạnh, ánh mắt không rời Tín, sẵn sàng cho mọi tình huống.
“Chỉ cần cô nghe lời tôi, em gái cô sẽ không sao,” Tín nói, giọng điệu tự mãn. Hắn biết rõ sức mạnh của quyền lực và sự sợ hãi mà hắn có thể gây ra.
“Ngươi không thể dùng em gái tôi làm con cờ trong trò chơi của ngươi!” Tô Nguyệt gằn từng chữ, cảm giác tức giận dâng trào. Cái chết của mẹ nàng, những mất mát trong quá khứ, tất cả như trở về trong khoảnh khắc này.
“Hãy suy nghĩ kỹ, Tô Nguyệt,” Tín cười nhạt, ánh mắt như một con rắn đang chờ đợi. “Cô có thể mất tất cả nếu không nghe lời tôi.”
“Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Hạo lên tiếng, lòng dũng cảm tràn đầy. Hắn không cho phép Tín có cơ hội nào để thắng thế.
“Được, hãy thử xem,” Tín cười, giọng điệu chế giễu. Hắn bước tới gần hơn, như thể muốn dồn ép họ vào góc.
Tô Nguyệt cảm thấy cơ thể mình như đang run lên vì căng thẳng. Nàng biết rằng không còn đường lùi. Cuộc chiến này không chỉ vì Tô Lệ, mà còn vì danh dự của gia tộc. Nàng hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chúng ta sẽ không để em ấy rơi vào tay ngươi,” Tô Nguyệt khẳng định, ánh mắt rực lửa. Nàng cảm thấy sức mạnh từ bên trong, từ di sản của mẹ, từ những linh hồn đã khuất.
“Cô thật sự nghĩ mình có thể chống lại tôi?” Tín nói, nụ cười nham hiểm không rời khỏi môi. “Cô sẽ phải trả giá nếu dám chống lại.”
“Ngươi sẽ không thắng được chúng ta,” Hạo nói, sự kiên quyết trong giọng nói khiến Tín chùng xuống một chút. Hắn không thể không nhìn nhận sức mạnh từ tình yêu và quyết tâm của họ.
Nguyễn Văn Tín chỉ cười khẩy, nhưng Tô Nguyệt cảm nhận được sự lo lắng âm thầm trong hắn. Nàng biết rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, hắn vẫn không thể nào hiểu được sức mạnh của tình yêu và sự đoàn kết.
“Để em tôi ra,” Tô Nguyệt nói, giọng nàng kiên định. “Nếu không, ta sẽ không ngần ngại làm mọi thứ để cứu em ấy.”
“Cô không biết mình đang tự dồn mình vào ngõ cụt,” Tín cười nhạt, nhưng trong mắt hắn có một chút lo ngại. “Tôi sẽ cho cô một cơ hội. Hãy tham gia vào kế hoạch của tôi, và em gái cô sẽ được giải thoát.”
“Không bao giờ,” nàng thốt lên, lòng kiên quyết không cho phép bản thân bị khuất phục.
Tín nhìn nàng, một sự tính toán lướt qua ánh mắt. “Tô Nguyệt, cô thật sự muốn đối đầu với tôi? Tôi có thể khiến cô phải hối hận.”
“Để em tôi ra, và ta sẽ không cần phải đi xa đến vậy,” nàng đáp lại, không chùn bước.
Một cái gật đầu ra hiệu từ Tín, và hai người đàn ông to lớn đứng bên cạnh hắn tiến về phía Tô Lệ. Hạo ngay lập tức lao vào, quyết tâm bảo vệ em gái nàng.
“Không!” Tô Nguyệt kêu lên, nhưng Hạo đã kịp thời chặn lại, đối diện với những kẻ bảo vệ của Tín.
“Nguyệt, em hãy ở lại đây!” Hạo quát, sự bảo vệ trong giọng nói của hắn khiến Tô Nguyệt cảm thấy lo lắng.“Hạo!” Nàng gọi, nhưng hắn đã lao vào cuộc chiến, tay rút kiếm ra với những động tác thành thạo. Tô Nguyệt cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng nàng biết rằng không thể chỉ đứng nhìn.
“Tôi sẽ không để các ngươi làm hại em gái mình,” Hạo nói, ánh mắt rực lửa. Hắn tấn công, từng đòn đánh mạnh mẽ, như thể mỗi nhát kiếm đều mang theo sự quyết tâm cứu lấy Tô Lệ.
“Nguyệt, em hãy tìm cách giải thoát cho Lệ!” Hạo hô lớn, trong khi hắn phải vật lộn với hai tên đàn em của Tín.
Tô Nguyệt, mặc dù sợ hãi, nhưng không thể đứng yên. Nàng tập trung vào khả năng của mình, cố gắng kết nối với linh hồn mẹ, cầu xin sự dẫn dắt. “Mẹ, hãy giúp con,” nàng thì thầm, lòng tràn đầy hy vọng.
Một luồng năng lượng ấm áp tràn vào lòng nàng, như thể có ai đó đang vỗ về nàng. Tô Nguyệt mở mắt, quyết tâm trở lại. Nàng tiến tới gần Tô Lệ, nơi em gái nàng đang run rẩy.
“Lệ, em nghe chị không?” Tô Nguyệt thì thầm, lòng đầy lo lắng.
“Chị… chị ơi…” Tô Lệ nghẹn ngào, nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt.
“Chị sẽ cứu em,” Tô Nguyệt hứa, vừa nói vừa tìm cách tháo dây trói. “Mẹ sẽ giúp chúng ta.”
Trong lúc ấy, Hạo vẫn đang chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng số lượng kẻ thù quá đông. Một tên trong số đó bất ngờ lao tới, đâm kiếm về phía Hạo. Hắn kịp thời né tránh, nhưng cảm thấy một vết thương đau đớn nơi bả vai.
“Hạo!” Tô Nguyệt kêu lên, sự lo lắng dâng trào trong lòng. Nàng không thể để hắn bị thương.
“Nguyệt, em nhanh lên!” Hạo gào lên, ánh mắt đầy quyết tâm. Hắn không cho phép mình gục ngã.
Tô Nguyệt rút ra một chiếc dao nhỏ giấu trong tay áo, và với sức mạnh của tình yêu dành cho em gái và Hạo, nàng quyết tâm cắt đứt dây trói cho Tô Lệ.
“Chị đang đến, em hãy giữ chặt!” Nàng nói, lòng đầy hy vọng. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của mẹ, như thể bà đang giúp nàng vượt qua nỗi sợ hãi.
Nguyễn Văn Tín đứng bên cạnh, quan sát mọi thứ với ánh mắt lạnh lùng. Hắn không thể để cho Tô Nguyệt và Hạo thoát khỏi tay mình.
“Cô sẽ phải trả giá cho sự chống đối này,” Tín nói, giọng điệu đầy đe dọa.
“Chúng tôi sẽ không bao giờ đầu hàng,” Hạo đáp, tuy bị thương nhưng vẫn không từ bỏ.
Tô Nguyệt cảm thấy máu trong người mình sôi sục, nàng không thể để Tín thắng. Nàng quay lại nhìn Tô Lệ, lòng tràn đầy quyết tâm. “Em hãy tin chị, chị sẽ cứu em!”
“Hãy nhớ, Tô Nguyệt,” Tín nói, ánh mắt lạnh lẽo. “Cái giá của sự chống đối sẽ rất đắt.”
Tô Nguyệt không còn thời gian để sợ hãi. Nàng phải hành động, không chỉ vì em gái mà còn vì chính bản thân mình. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giành lại hạnh phúc mà còn là cuộc chiến vì danh dự của gia tộc. Nàng phải chiến đấu đến cùng.
“Tôi sẽ không để em gái mình rơi vào tay ngươi!” Tô Nguyệt thét lên, lòng đầy quyết tâm. Và trong khoảnh khắc ấy, nàng nhận ra rằng, dù có khó khăn thế nào, nàng sẽ không từ bỏ.
Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được cái kết.