Tô Nguyệt đứng giữa khung cảnh hỗn loạn, lòng như lửa đốt. Hạo đang vật lộn với những kẻ bảo vệ của Nguyễn Văn Tín, nhưng nàng biết hắn không thể gánh vác tất cả. Ánh mắt Tín lạnh lùng, đầy mưu mô, như thể hắn đang chờ đợi thời khắc thích hợp để ra tay.
“Nguyệt, em hãy ở lại đây!” Hạo quát, giọng nói của hắn mang theo sự lo lắng, nhưng trong lòng nàng chỉ có sự bất an.
“Không, em sẽ không bỏ rơi anh!” Tô Nguyệt kiên quyết, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của mẹ, như một làn sóng ấm áp xoa dịu tâm hồn nàng, tiếp thêm sức mạnh cho quyết tâm của nàng.
Nàng chạy đến chỗ Tô Lệ, em gái nàng đang bị trói. Tô Lệ nhìn chị với đôi mắt đầy sợ hãi. “Chị, em sợ quá…”
“Chị sẽ cứu em,” Tô Nguyệt hứa, lòng tràn đầy quyết tâm. Nàng rút dao nhỏ, tay run run nhưng không hề chần chừ. “Mẹ sẽ giúp chúng ta.”
Trong khi đó, Hạo đang phải đối mặt với hai tên đàn em của Tín. Hắn lăn mình né tránh một nhát kiếm, nhưng vẫn cảm thấy đau nhói ở bả vai. Hạo nghiến răng, không để nỗi đau ảnh hưởng đến quyết tâm của mình. “Nguyệt, em hãy nhanh lên!”
“Chị đây, Lệ, chị sẽ cắt dây trói cho em,” Tô Nguyệt vội vàng nói, khi từng nhát dao cắt đứt những sợi dây buộc chặt. Nàng cảm thấy thời gian như ngừng lại, chỉ còn lại âm thanh của trái tim đang đập thình thịch.
“Đừng lo, em sẽ không để họ làm hại em,” Tô Nguyệt trấn an, nhưng trong lòng nàng, nỗi sợ hãi đang dâng lên. Mẹ nàng, linh hồn mẹ, đang ở đâu trong khoảnh khắc này?
Nguyễn Văn Tín đứng ở bên, một nụ cười mỉm xuất hiện trên môi hắn. “Cô thật sự nghĩ mình có thể thoát khỏi tay tôi sao?”
“Ngươi sẽ không bao giờ có được em gái ta!” Hạo gầm lên, lao vào tấn công, nhưng sức lực hắn có hạn. Hắn buộc phải chống chọi với một kẻ thù đông đảo hơn.
Tô Nguyệt quay lại nhìn Hạo, ánh mắt hắn kiên định nhưng cũng đầy đau đớn. “Hạo, em hãy cẩn thận!” Nàng kêu lên, nhưng không biết làm cách nào để giúp hắn.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh lùa qua, và Tô Nguyệt cảm nhận được sự hiện diện của mẹ. Nàng nhắm mắt lại, tập trung vào luồng năng lượng đang tràn vào tâm hồn mình. “Mẹ, hãy cho con sức mạnh.”
Khi mở mắt ra, Tô Nguyệt cảm thấy như một sức mạnh mới đang trào dâng trong lòng. Nàng nhanh chóng cắt đứt dây trói cho Tô Lệ. “Em tự do rồi!”
Tô Lệ nhảy ra khỏi chỗ ngồi, ôm chầm lấy chị. “Chị ơi, em sợ quá!”
“Chúng ta phải đi ngay!” Tô Nguyệt nói, nhưng khi quay lại nhìn Hạo, nàng thấy hắn đang gặp nguy hiểm. Một tên côn đồ đã lao tới, kiếm nhắm thẳng vào Hạo.“Không!” Tô Nguyệt thét lên, nhưng không thể làm gì.
Hạo nghiêng người tránh né, nhưng vết thương trên vai khiến hắn mất đi sức mạnh. Hắn quát lớn, “Nguyệt, em hãy chạy đi!”
“Chị sẽ không bỏ rơi anh!” Nàng khăng khăng, lòng tràn đầy quyết tâm. Nàng không thể để Hạo gục ngã, không thể để em gái mình lại trong tay những kẻ tàn ác này.
Nguyễn Văn Tín quan sát mọi thứ, ánh mắt hắn như loé lên sự thỏa mãn. “Tô Nguyệt, cô thật ngu ngốc khi nghĩ mình có thể chống lại tôi. Cái giá của sự chống đối sẽ rất đắt.”
“Ta sẽ không để ngươi thắng!” Hạo gầm lên, nhưng sức lực của hắn đang cạn kiệt. Hắn phải tìm cách đánh bại kẻ thù, nhưng tình thế quá hiểm nghèo.
Tô Nguyệt nhìn vào mắt Tín, cảm nhận được sự tàn nhẫn trong ánh mắt đó. “Ngươi sẽ không có gì từ chúng ta!”
Hạo lại lao vào cuộc chiến, nhưng Tín chỉ cần một cái vung tay, và những tên bảo vệ của hắn nhanh chóng ập đến. Tô Nguyệt cảm thấy lòng mình thắt lại. Nàng không thể nhìn thấy Hạo bị tổn thương thêm nữa.
“Mẹ ơi, hãy giúp con!” Nàng cầu nguyện trong lòng, và một lần nữa, luồng năng lượng ấm áp lại tràn vào tâm hồn nàng. Tô Nguyệt cảm nhận được sức mạnh của linh hồn mẹ, như một ánh sáng dẫn đường trong bóng tối.
“Lệ, em hãy đứng lại!” Tô Nguyệt quay sang Tô Lệ, “Chị sẽ bảo vệ em. Chúng ta không thể để cho Tín thắng!”
Nguyễn Văn Tín cười khẩy, “Cô nghĩ rằng mình có thể làm gì? Một cô gái yếu đuối như cô?”
Tô Nguyệt không trả lời, nàng chỉ tập trung vào Hạo, người mà nàng yêu thương nhất. “Hạo, em hãy kiên nhẫn!”
Trong khoảnh khắc, nàng quyết định. Nàng sẽ không từ bỏ. Nàng sẽ chiến đấu cho cả gia đình, cho những linh hồn đã khuất, cho cả tương lai mà nàng và Hạo mơ ước.
“Chị sẽ không để em gái mình rơi vào tay ngươi!” Tô Nguyệt thét lên, ánh mắt nàng rực lửa. Nàng biết rằng đây là thời khắc quyết định, thời khắc mà nàng phải lựa chọn giữa tình yêu và trách nhiệm.
Hạo nhìn nàng, ánh mắt đầy kiên định. “Nguyệt, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Và trong khoảnh khắc ấy, cả hai cùng cảm nhận được sức mạnh của tình yêu, sức mạnh không thể bị đánh bại bởi bất kỳ thế lực nào. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được cái kết.