Hồn Ma Đoạt Hạnh Phúc

Chương 11: Giọt Nước Mắt Tổn Thương

Tô Lệ bị bắt cóc, trái tim Tô Nguyệt như thắt lại. Nàng không thể ngồi yên khi em gái rơi vào tay Nguyễn Văn Tín. Những gì nàng biết về Tín không chỉ dừng lại ở việc hắn là kẻ tàn nhẫn, mà còn là mối đe dọa lớn đối với danh dự gia tộc Tô. Hắn đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công vào gia tộc nàng, và giờ đây, Tô Lệ chính là con cờ trong trò chơi này.

“Chúng ta phải hành động ngay,” Tô Nguyệt nói, giọng nàng đầy quyết tâm.

Nguyễn Hạo gật đầu, “Nhưng phải cẩn thận. Tín không phải là kẻ dễ đối phó.”

“Em không thể chờ đợi,” Tô Nguyệt đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải tìm ra nơi hắn giữ Lệ.”

Hạo thở dài, “Được rồi, nhưng trước hết, hãy tìm hiểu thông tin từ những người xung quanh. Có thể có ai đó biết về nơi ở của Tín.”

Họ lập tức rời khỏi ngôi nhà, lòng đầy lo lắng. Tô Nguyệt không thể ngừng nghĩ về em gái. Tô Lệ không chỉ là em nàng, mà còn là một phần của gia tộc. Nếu không cứu được Lệ, mọi nỗ lực của nàng sẽ trở nên vô nghĩa.

Khi đi qua các con phố vắng, Tô Nguyệt chợt nhớ đến Đỗ Vân, người bạn thân của Tô Lệ. Vân thường có thông tin về những chuyện trong thành phố. Nàng nhanh chóng quyết định đến tìm Vân.

“Vân có thể biết điều gì đó,” Tô Nguyệt nói, ánh mắt sáng lên.

Nguyễn Hạo đồng ý, “Chúng ta hãy đến nhà nàng ấy.”

Khi đến nơi, Tô Nguyệt gõ cửa. Đỗ Vân mở cửa, vẻ mặt nàng hiện lên sự lo lắng khi thấy hai người.

“Tô Nguyệt! Hạo! Có chuyện gì không?” Vân hỏi.

“Tô Lệ bị bắt cóc bởi Nguyễn Văn Tín,” Tô Nguyệt đáp, giọng nàng run rẩy nhưng vẫn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần giúp đỡ.”

“Cái gì?!” Vân kêu lên, mắt nàng mở to. “Hắn đã làm gì em ấy?”

“Chúng ta chưa rõ, nhưng em ấy đang trong nguy hiểm. Vân, em có biết hắn đang ở đâu không?” Hạo hỏi, ánh mắt nghiêm túc.

“Em không biết chính xác, nhưng nghe đồn hắn đang ở một trong những biệt thự cũ của gia tộc hắn,” Vân nói, có phần lo lắng. “Nơi đó thường được sử dụng để tổ chức các cuộc họp bí mật.”

“Chúng ta phải đến đó ngay,” Tô Nguyệt nói, không còn thời gian để lãng phí.

“Nhưng phải cẩn thận, Tín có nhiều người bảo vệ,” Vân cảnh báo.

“Chúng ta sẽ không để điều đó ngăn cản,” Hạo đáp, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.

Tô Nguyệt cảm thấy một luồng sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Nàng không chỉ vì Tô Lệ mà còn vì danh dự của gia tộc. Họ lập tức lên đường, lòng đầy hồi hộp.

Khi đến gần biệt thự, không khí trở nên nặng nề. Những bức tường cao, những bóng đèn mờ ảo khiến nơi đây như một pháo đài. Tô Nguyệt và Hạo trao đổi ánh mắt, một sự thỏa thuận không lời rằng họ sẽ cùng nhau tiến vào.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hạo thì thầm. “Em có thể dùng khả năng của mình để tìm ra Lệ.”“Được,” Tô Nguyệt gật đầu. “Em sẽ cố gắng kết nối với linh hồn của mẹ, có thể bà sẽ giúp em.”

Họ lén lút tiến vào bên trong, mỗi bước đi đều cẩn thận, lắng nghe từng âm thanh. Tô Nguyệt cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ trong không khí, như thể có ai đó đang theo dõi họ.

“Nguyệt, em cảm thấy thế nào?” Hạo hỏi, giọng nghiêm túc.

“Em cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Tô Nguyệt đáp, lòng nàng nặng trĩu. “Nhưng em sẽ không dừng lại.”

Họ di chuyển qua những hành lang tối tăm, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa lớn. Tô Nguyệt dừng lại, nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe tiếng lòng của mẹ. Mẹ nàng có thể giúp nàng tìm ra Tô Lệ.

“Mẹ, xin hãy dẫn đường cho con,” nàng thì thầm.

Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng nàng, như thể có ai đó đang vỗ về nàng. Tô Nguyệt mở mắt, ánh mắt nàng sáng lên. “Ở bên trong!”

Hạo gật đầu, rồi họ cùng nhau mở cửa.

Bên trong, ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu rọi lên một cảnh tượng khiến Tô Nguyệt đổ sụp. Tô Lệ đang bị trói, gương mặt nàng tái nhợt, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Lệ!” Tô Nguyệt kêu lên, nhưng ngay lập tức, một giọng nói lạnh lùng cắt ngang.

“Cô Tô Nguyệt, đến thật đúng lúc,” Nguyễn Văn Tín xuất hiện, nụ cười nham hiểm trên môi.

“Buông em tôi ra!” Tô Nguyệt quát, lòng tràn đầy nỗi tức giận.

“Chỉ cần cô chịu nghe lời tôi, em gái cô sẽ không sao,” Tín nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo.

Tô Nguyệt cảm thấy tức giận dâng trào. “Ngươi không thể dùng em gái tôi làm con cờ trong trò chơi của ngươi!”

“Hãy suy nghĩ kỹ, Tô Nguyệt,” Tín nói, ánh mắt hắn như một con rắn. “Cô có thể mất tất cả nếu không nghe lời tôi.”

Nguyễn Hạo đứng bên cạnh, không rời mắt khỏi Tín. “Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”

“Được, hãy thử xem,” Tín cười, giọng điệu chế giễu.

Tô Nguyệt cảm thấy nỗi sợ hãi và quyết tâm hòa quyện trong lòng. Nàng biết rằng không còn đường lùi. Cuộc chiến đã bắt đầu, và nàng phải cứu em gái trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.

“Chúng ta sẽ không để em ấy rơi vào tay ngươi,” Tô Nguyệt khẳng định, ánh mắt rực lửa.

Nhưng Tín chỉ nở một nụ cười nham hiểm, và trong khoảnh khắc đó, Tô Nguyệt biết rằng trận chiến sinh tử đã chính thức bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn