Hôm Nay Nhiếp Chính Vương Đã Chết Chưa?

Chương 4

07.

Kể từ khi lưỡi bình phục, hai chúng ta vừa mở mắt ra là chỉ nghĩ đến ăn.

Thậm chí tối hôm trước đã lên kế hoạch sẵn ngày mai ăn món gì.

Đầu bếp trong phủ bị giải tán rồi, nhưng bên ngoài thì thiếu gì đầu bếp chứ.

Lê Thanh mua đồ ăn về đổ vào đĩa, ta chỉ cần bày biện lại, sao lại không tính là ta làm cơ chứ.

Bùi Uyên ăn cùng cũng thấy sắc mặt tốt lên vài phần.

Ta cảm thấy chưa đủ, bèn lấy cớ học nấu ăn, mang theo Lê Thanh đi dạo các tửu lầu quán xá, ngày nào cũng thấy đầu mà chẳng thấy cuối.

Thêm vào đó, Bùi Uyên đang âm thầm điều tra chuyện trà trong cung.

Viện chúng ta ở tuy chỉ cách nhau một bức tường mà suốt mấy ngày liền không gặp mặt nhau.

Thế nên khi Bùi Uyên gặp ta ở Chiếu ngục, gương mặt hắn như phủ đầy băng giá.

Phụ thân ta cầm hộp thức ăn, nói ngửi thấy không đúng vị, nếm một miếng mắt thì sáng lên nhưng lông mày lại nhíu chặt.

"Ngon thế này, phạm nhân ăn vào rồi còn chịu khai không?"

"Vậy biết làm sao?"

Ta từ trong tay áo rút ra một bắp ngô, bẻ nửa đưa cho Bùi Uyên, "Hiện tại ta chỉ có trình độ này thôi."

"."

Phụ thân ta cẩn thận liếc nhìn Bùi Uyên, thở phào một cái, "Vậy lão thần yên tâm rồi."

"Lão thần cứ sợ tài nghệ nấu nướng này của tiểu nữ sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của Vương gia và tiểu nữ."

Bùi Uyên liếc mắt nhìn ta đang gặm ngô, hừ lạnh: "Nàng trong mắt không có tình yêu, trong miệng toàn là món yêu thích."

Còn phạm nhân nhìn thấy món ăn thì khóc lóc khai sạch, "Đại nhân! Thảo dân khai! Thảo dân khai hết ạ!"

"Thảo dân chỉ là người xào trà thôi mà, không đến mức phải ăn cơm đoạn đầu đài đâu!"

"Đại nhân minh giám ạ!"

Bùi Uyên bị chọc tức đến mức bật cười, "Xem ra không cần dùng đến tuyệt chiêu của Vương phi nữa rồi."

Trên đường về phủ, ta hỏi Bùi Uyên, "Muội nấu ăn khó ăn đến thế sao?"

Bùi Uyên gật đầu, "Ăn xong không dám chếc ngay, sợ lúc đi trên cầu Nại Hà lại phải ăn lại lần nữa."

Ta đầy vẻ không phục, "Nhưng ta khôi phục vị giác rồi mà."

Bùi Uyên nói ta bây giờ nấu ăn cũng tạm, "Nhưng bản vương vẫn còn chút tiếc nuối."

Vài ngày sau, ta mới hiểu ra Bùi Uyên tiếc nuối điều gì.

Vì sáng sớm hắn đã bắt ta nấu một nồi 'nước xác chếc', "Nhạc phụ muốn thẩm vấn phạm nhân, nàng làm theo cách cũ hầm nồi canh gà đi."

Đến bữa trưa, Bùi Uyên mang hộp thức ăn về nói toàn là món tủ của Tạ Xuân lâu.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Ta nếm một miếng liền phun ra thành dải cầu vồng.

Ta vội vàng đi khắp phòng tìm nước súc miệng, thoáng thấy khóe miệng Bùi Uyên đang cố nhịn cười.

Ta biết ngay kẻ này lòng dạ hẹp hòi mà!

Bùi Uyên ở bên cạnh mỉa mai, "Cuối cùng cũng được uống nồi nước xác chếc do chính mình nấu rồi chứ gì?"

"Con gà kia chếc thật vô ích."

Ta lao tới dùng tay áo của Bùi Uyên lau lưỡi.

Nhưng lau được một nửa, ta bỗng nhiên bình tĩnh lại, bởi vì vừa ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy lỗ mũi của phu quân.

Bùi Uyên giơ tay cài gì đó vào búi tóc ta, thu tay lại chỉ nói dùng bữa trước đã.

Chỉ có Bạch Truật và Lê Thanh ở bên cạnh nháy mắt ra hiệu cho nhau.

Đêm đến, Lê Thanh rút cây trâm ngọc từ tóc ta ra: "Vương phi, đêm nay không khí rất tốt, sao người không mở lời giữ Vương gia lại?"

Ta nhìn chằm chằm cây trâm ngọc, nói không phải ta không giữ, mà là Bùi Uyên không muốn ở lại.

"Bây giờ lấy đâu ra sự an ổn cơ chứ."

08

Triều đình tranh cãi ồn ào, nhưng không khí trong Vương phủ ngày càng hài hòa.

Mỗi ngày ngoài việc nhận quà, ghi chép sổ sách, xử lý việc trong phủ và đưa cơm cho Bùi Uyên, ta còn dư dả thời gian để nghiên cứu thực đơn.

Thế nhưng kinh thành quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy món đó, vì vậy đến cuối thu, ta mang theo Bùi Uyên đến một nông trang ở ngoại ô.

"Đại gia ở trang trại này xào gà rất ngon, lại còn có thể tự hái rau, vừa được ăn vừa được chơi."

Bùi Uyên nhìn vườn rau cũng cảm thấy mới lạ: "Nơi này mà nàng cũng tìm ra được sao?"

Ta khá tự hào hất cằm lên: "Hôm nay là ngày trọng đại, ta cũng phải lấy ra chút thành ý chứ."

Bùi Uyên ngẩn người: "Nàng làm sao biết hôm nay..."

Bùi Uyên nói được nửa câu liền dừng lại, nói tiếp nữa chính là tội khi quân.

Chủ yếu là năm đầu tiên Bùi Uyên về kinh chủ trì đại cục, quốc khố trống rỗng, chẳng còn cách nào khác đành nói mình mừng thọ hai mươi tuổi, mượn lễ vật của bá quan văn võ mới thở phào nhẹ nhõm.

Bùi Uyên hiểu ta không nói rõ là để không gây điều tiếng cho người khác.

Bùi Uyên đang định nói gì đó, nhưng đĩa gà lớn Lê Thanh bưng vào quả thực quá thơm ngon.

Ta gọi Bạch Truật và Lê Thanh cùng tới: "Ta đã bảo đại gia xào hai con gà."

"Còn chuẩn bị cả một vò rượu ngon, rượu Tửu Tuyền chính gốc đấy."

Lần này Bạch Truật cũng đầy vẻ kinh ngạc: "Lão Lý, người biết ủ loại rượu này chẳng phải đã qua đời rồi sao?"

"Ta đã mua vài vò cuối cùng từ chỗ con trai của lão Lý đó."

Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy đưa cho Bùi Uyên: "Còn mua được cả phương thuốc này, mượn hoa dâng Phật vậy."

Bùi Uyên hạ lệnh đổi chén thành bát: "Rượu này phải uống bằng bát mới đã."

Một ngụm rượu xuống bụng, cả người nóng ran, ngũ tạng lục phủ như đang sôi trào.

Khả năng kiểm soát biểu cảm của Bùi Uyên tốt hơn ta nhiều, chỉ khẽ cau mày rồi uống cạn chén rượu trong bát.

Bạch Truật tửu lượng cũng tốt, nhưng uống được hai bát cũng bắt đầu giãi bày tâm sự.

"Ngụm rượu này trực tiếp đưa thuộc hạ trở về thời cùng Vương gia cưỡi ngựa đánh trận ở Tây Bắc."

"Vương gia nhà ta mười lăm tuổi ra trận đã có thể cưỡi ngựa suốt bốn canh giờ."

Ta giơ ngón cái về phía Bùi Uyên, không ngừng tán thưởng: "Đúng là sức..."

Ta chưa kịp nói xong đã bị Bùi Uyên bóp miệng, khiến ta không thể nói ra chữ cuối cùng.

Lê Thanh cậy mình không có vị giác liền uống liên tiếp mấy bát, uống xong liền phản bác Bạch Truật: "Cô nương nhà ta cũng lợi hại lắm nhé!"


"Cô nương nhà ta cũng có thể ngồi trong thư phòng của lão gia suốt cả ngày đấy."

Ta quay lại bóp miệng Lê Thanh, nói tiếp nữa là tội tự ý xem tài liệu triều đình, sẽ bị phạt ba mươi trượng đấy.

Bạch Truật và Lê Thanh cãi nhau chí c.h.óe.

Trong bầu không khí náo nhiệt, hai con gà đã bị ăn sạch sành sanh.

Ngay trên đường về phủ, ta vẫn còn cảm thán về hương vị thơm ngon đó.

Bùi Uyên nói có dịp sẽ đưa ta đi nếm thử món cừu nướng nguyên con ở Tây Bắc, "còn ngon hơn thế nhiều."

Ta tiếp lời nói ở phố Tây có một tiệm đó.

Bùi Uyên nói đó là do hắn mở.

Ta tiến sát lại gần Bùi Uyên, nghiêng tai lắng nghe.

Bùi Uyên kể năm đó hắn muốn cải tạo quy hoạch trong thành, nhưng thân phận thấp kém, chẳng ai chịu đến phố Tây mở tiệm.

Chẳng còn cách nào khác, hắn đành mở một tửu lâu ở phố Tây, các quan trong triều không thể không nể mặt mà ghé qua ăn thử.

Qua lại đôi ba lần, các cửa tiệm ở phố Tây mở ngày càng nhiều, hiển nhiên đã trở thành chốn phồn hoa trong kinh thành.

"Bảy năm rồi, bản vương đã đến kinh thành được bảy năm."

Bùi Uyên dắt ngựa, khẽ thở dài, "Trong kinh có lệnh cấm cưỡi ngựa phi nhanh."

"Ngựa trong kinh không chạy nhanh được, ta cũng chẳng chạy nhanh được nữa rồi."

Ta nghe mà trong lòng nhói đau, phụ thân ta nói Bùi Uyên từ nhỏ đã được gọi là thần đồng, lên ngựa có thể đánh trận, hạ bút có thể viết luận trị thủy.

Ngay cả Tiên đế cũng khen Bùi Uyên là bậc đại tài có thể tôi luyện, trước khi lâm chung còn gửi gắm ấu chúa cho Bùi Uyên khi hắn còn trẻ.

Ta nhìn Bùi Uyên vẻ mặt cô liêu, sau khi về phủ liền lấy ra hũ rượu ngon cất giữ bấy lâu để uống cùng hắn.

Hai người ta uống từ lúc trời tối đến tận bình minh, từ chuyện vặt vãnh tán gẫu đến chuyện ăn uống thực đơn.

Đến khi trời sáng hẳn, cả hai đã khản cả cổ họng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn