Ta đứng dậy nói muốn đi nấu canh giải rượu, Bùi Uyên không yên tâm cứ nhất quyết muốn theo ta cùng đi.
Ta liền kêu oan: "Ta nấu ăn cũng có chừng mực mà, không đến mức khó uống đâu."
Bùi Uyên nói hắn không có ý đó, "Ta chỉ muốn cảm tạ nàng."
Ta tỏ vẻ chê bai: "Vậy lễ vật tạ ơn của Vương gia hơi mỏng thì phải, chỉ một bát canh mà muốn đuổi ta đi sao?"
Bùi Uyên nói vậy thì mấy bữa cơm tới đây đều do hắn nấu.
Nhưng sáng hôm sau, Bùi Uyên lại bảo có việc bận, dặn ta bữa tối không cần đợi hắn.
Ta khá tiếc nuối nói: "Vậy ta cứ ăn đại cái gì đó trong phủ thôi vậy."
Lê Thanh vẻ mặt khó xử hỏi ta là thật sự muốn ăn đại cái gì đó sao?
Ta trực tiếp phản bác: "Sao có thể chứ?"
Nhưng ta không ngờ tới, lúc ta và Lê Thanh đang gắp qua gắp lại, Bùi Uyên xách hộp cơm trở về phủ.
Bùi Uyên nhìn bảy món một canh trên bàn: "Xin hỏi món 'ăn đại' mà nàng nói là món nào vậy?"
Bùi Uyên nghiến răng nghiến lợi bóp vai ta: "Vương phi bây giờ cũng khéo ăn nói thật đấy."
"Ý nàng là 'gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn' sau đó hấp thụ tất cả dưỡng chất đến mức no căng phải không?"
09.
Khi ta đã no căng đến mức bụng hơi phồng lên, phu nhân Thừa Ân hầu đến đưa cá cháo nói rằng đúng là song hỷ lâm môn.
Ta nghi hoặc hỏi: "Song hỷ?"
Phu nhân Thừa Ân hầu nói Hoàng hậu cũng có mang rồi.
Ta cười híp mắt: "Vậy thì chúc mừng Hoàng hậu nương nương và phu nhân, nhưng ta đây là do béo thôi ạ."
Phu nhân Thừa Ân hầu đứng dậy bỏ đi ngay: "Hôm khác ta lại tới trò chuyện với Vương phi sau."
Cá cháo quả không hổ danh là đứng đầu Tam Tiên.
Vừa bốc hơi nóng, cả sân đã tràn ngập mùi thơm tươi mới.
Bùi Uyên mang theo một cái đùi cừu trở về, hỏi ta hôm nay là ngày lành gì mà, "mâm cơm chuẩn bị thịnh soạn thế này."
Ta nói Hoàng hậu có mang.
Bùi Uyên nói tin tức của ta cũng nhạy bén thật đấy.
"Ta cũng coi như không phụ sự ủy thác của Tiên đế."
Bùi Uyên đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Tống Từ, ta vào kinh mười năm, giữ chức cao, từng thấy kẻ thề chếc trung thành, cũng từng thấy kẻ đâm sau lưng... con đường này khó đi, không biết ngày mai có thể chỉ điểm giang sơn, cũng không biết ngày kia liệu có bị mất đầu hay không."
"cũng không nghĩ tới thời gian qua lại phải ăn những món khó nuốt đến nhường này."
"Cũng may khoảng thời gian này trôi qua vẫn khá vui vẻ."
Ta vẻ mặt nghiêm túc ngắt lời Bùi Uyên, "Phu quân muốn mưu đoạt ngôi vị hay lại muốn giả chếc?"
Bùi Uyên dở khóc dở cười, "Ta ngưỡng mộ nàng, nay mượn lời để tỏ bày."
"Mấy ngày tới bản vương sẽ xin lệnh đi tuần ngoài Tây Bắc, nàng có nguyện cùng ta đi một chuyến không?"
Nhưng ta còn chưa kịp gật đầu, Bạch Thuật đã xông vào sân, "Vương gia, xảy ra chuyện rồi!"
"Bệ hạ ngất xỉu tại Cần Chính Điện, thái y chẩn đoán là bị trúng độc."
"
Bùi Uyên bảo ta không cần lo lắng, "Nàng cứ ở trong vương phủ ăn uống cho tử tế."
Thế nhưng Bùi Uyên vừa đi chân trước, Hình bộ đã tới chân sau, nói rằng quản sự trà trang bị bắt mấy hôm trước đã chếc trong Chiếu ngục sau khi ăn cơm ta nấu.
"Phiền Vương phi đi cùng chúng ta một chuyến, chớ để thuộc hạ phải khó xử."
Ta nói đi một chuyến cũng được, nhưng phải để phụ thân ta dẫn người Hình bộ tới.
"Liên quan đến gia quyến, Thượng thư đại nhân không tiện ra mặt."
Thế trận quá lớn, e là ta không đi không được.
Ta lấy cớ vào thay y phục, liền mặc thêm một lớp giáp mềm sợi vàng bên trong, xong xuôi mới để phủ binh của vương phủ đưa ta đi.
Lê Thanh theo sát phía sau ta, "Nô tỳ muốn đi cùng Vương phi."
Ta bóp nhẹ tay Lê Thanh, ra hiệu bảo muội ấy ở lại vương phủ.
Thế nhưng phải đến ngày thứ hai ta ở Chiếu ngục, Bùi Uyên mới mang hộp cơm tới tìm ta.
Ta đói đến mức hoa mắt c.h.óng mặt, căn bản không dám đụng vào bất cứ thứ gì ở đây.
Bùi Uyên nói Lê Thanh lanh lợi đã tìm người đưa tin cho hắn, nhưng vì Cần Chính Điện bị canh gác nghiêm ngặt nên hôm nay mới chuyển được tin vào.
"Nàng thế nào rồi?"
Ta giận dữ gặm một miếng đùi gà, "Họ không dám dùng hình với ta, nhưng ta sợ có kẻ thừa cơ gây chuyện."
Bùi Uyên hiểu ý ta, vì vương phủ hiện không có người, chắc chắn sẽ bị lục soát, nếu có kẻ thừa nước đục thả câu...
Bùi Uyên gõ nhẹ vào trán ta bảo hãy nghỉ ngơi đầu óc một chút, "Trước tiên hãy dùng bữa đã."
"Bản vương lát nữa sẽ đưa Lê Thanh tới, thức ăn của hai người từ nay sẽ do vương phủ cung cấp."
"Phủ y đã nghiên cứu ra thuốc giải, lưỡi của Lê Thanh cũng đã khỏi rồi."
Ta vừa định mở miệng, Bùi Uyên đã nhét một viên cá viên vào miệng ta, "Còn có phụ thân nàng ở đây, không loạn được đâu."
10.
Phải nói là cơm Trần quản gia gửi tới mỗi ngày đều rất hợp khẩu vị của ta.
Phụ thân ruột thịt bao năm không lộ diện của ta nhìn ta đang ngồi tù mà vẫn béo lên một vòng, không nhịn được khuyên bảo: "Ăn uống là bản năng, kiềm chế mới là bản lĩnh."
"Con cũng không thể không có chút bản lĩnh nào..."
Ta tiếp lời phụ thân, "Nhưng bản năng của con thì có thừa."
Phụ thân nghiến răng nghiến lợi bảo ngục tốt đổi cho ta một phòng giam khác, "Phòng bên cạnh rộng hơn, con rảnh rỗi không có việc gì thì vận động chút đi."
"
Phòng giam rộng, ta lại càng ăn nhiều hơn.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Thế nhưng ta chưa ăn được mấy ngày đã bị cắt nguồn lương thực.
Phụ thân nói người của Thừa Ân hầu đã tìm thấy bằng chứng Bùi Uyên mưu đồ tạo phản trong thư phòng của vương phủ.
Ngay cả Bạch Thuật cũng bị tống vào Chiếu ngục.
Bạch Thuật khóc tang nói vương phủ đại loạn, người đi thì đi, tán thì tán.
"Thậm chí... thậm chí ngay cả Vương gia cũng không thấy tung tích đâu."
Phụ thân nói hiện tại đang rối như tơ vò, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ thẩm vấn chúng ta sau.
Điều kinh khủng hơn là Trần quản gia cũng bỏ chạy, lần này ba bữa cơm chỉ đành trông chờ vào phụ thân.
Cũng may phụ thân giữ mình trong sạch, hiện tại vẫn chưa bị Bùi Uyên liên lụy, giữ chức Hình bộ Thượng thư.
Nhưng phụ thân rất công tâm, phạm nhân ăn gì, ba người chúng ta cũng ăn thứ đó.
Ta nhìn thấy bản thân gầy đi một vòng, phụ thân mới ném cho ta một đĩa bánh đậu xanh.
Nhưng ta từ nhỏ đã không ăn đậu xanh.
Lê Thanh phản ứng cực nhanh, bẻ bánh ra rồi lấy từ trong đó một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Niệm (nhớ) nàng"
Lê Thanh vẻ mặt ghét bỏ nhét tờ giấy vào tay ta, lầm bầm bảo lúc này rồi mà còn bày đặt văn vẻ.
Ta không nói gì, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.
Trời dần tối, bên ngoài mới châm một ngọn đèn dầu.
Bóng đèn lay động, bóng người cũng theo đó lắc lư tới trước cửa ngục.
Thị vệ bên ngoài ngục lệnh cho ngục tốt mở xích sắt, "Vương phi, Vương gia lệnh thuộc hạ tới đón người vào cung."
Ta giả vờ kinh ngạc, "Sự tình đã thành?"
Thị vệ gật đầu, "Bẩm Vương phi, sự tình đã thành."
Ta đầy vẻ hân hoan bước tới cửa lao, rồi nhanh tay lẹ mắt cầm lấy sợi xích, từ bên trong khóa chặt cửa lại.
"Bạch Thuật!"
Ta vừa dứt lời, vài phạm nhân từ phòng giam bên cạnh đã lao ra khống chế đám thị vệ tới tiếp ứng.
Lê Thanh chắn trước mặt ta, liên tục hỏi ta tình hình thế nào.
"Vương gia gửi tin nói tối nay sẽ hỗn loạn."
Lê Thanh càng khó hiểu, "Gửi tin lúc nào chứ?"
Ta hạ thấp giọng giải thích, "Chữ 'niệm' trong 'niệm nàng' không phải có một chữ 'kim' (nay) sao, muội cho rằng Vương gia có tâm trí nhàn rỗi nói nhớ ta ư?"
Lê Thanh vẻ mặt ghét bỏ, bày tỏ là nói chuyện với những kẻ hay bày đặt văn chương như chúng ta thật không hiểu nổi.
Bạch Thuật giải quyết xong đám thị vệ bên ngoài nói đây đều là phủ binh của Thừa Ân hầu, "Trên chuôi đao của họ đều có tộc huy của Hầu phủ."
"Vương phi, trong cung chắc là cũng loạn rồi."
"Vương gia nói nếu xảy ra chuyện thì cứ để Vương phi ở lại Chiếu ngục, nếu Vương gia xảy ra chuyện thì Thượng thư đại nhân cũng có thể bảo toàn cho người."
"
Ta xua tay, "Tình hình trong cung chắc là không ổn, nên họ muốn bắt cóc ta để uy h.i.ế.p Vương gia."
Lê Thanh hiểu ý, khóa chặt tất cả các sợi xích trong ngục vào cửa phòng giam.
Ta bảo Bạch Thuật vào cung hỗ trợ, "Huynh đi đi, bảo vệ Bùi Uyên cho tốt."
"Nhiều khóa thế này, ngay cả muốn bắt hai người chúng ta cũng phải mở mất một hồi."
Ta cùng Lê Thanh cầm đao canh chừng suốt một đêm, cho tới tận sáng hôm sau, Trần quản gia mới xông vào Chiếu ngục.
"Vương phi, Thừa Ân hầu hạ độc mưu hại Bệ hạ đã bị Vương gia bắt gọn rồi."