Hôm Nay Nhiếp Chính Vương Đã Chết Chưa?

Chương 3

05.

Bùi Uyên nói ban ngày lên triều còn phải phê tấu chương, đã chịu nhiều khổ cực lắm rồi.

"Không thể để bản thân lại khổ sở với ba bữa cơm nữa."

Thế là Bùi Uyên xắn tay áo lên, đích thân xuống bếp nấu nướng.

Dù ta chẳng nếm được vị, nhưng nhìn sơ qua thì quả thật trông ngon mắt hơn món ta làm.

Lần này bên ngoài bắt đầu đồn đãi ta và Bùi Uyên tình nồng ý đượm, khiến một Nh.i.ế.p chính vương như ngài cũng phải hạ mình xuống bếp.

Người tới tặng lễ lại càng nhiều hơn.

Mỗi ngày ta vừa mở mắt ra là bắt đầu công việc đăng ký nhập kho.

Bởi vì Bùi Uyên nói lễ vật nhận được mỗi năm đều phải ghi chép lại, sau đó chia đôi với Bệ hạ.

Bùi Uyên nói việc này vốn là do Triệu quản gia làm, nay đã giao lại cho ta.

Ta đã không còn sức để giải thích rằng mình thật sự không phải tai mắt do Bệ hạ phái tới.

Nhưng Triệu quản gia thì đúng là vậy.

Cho nên chỉ đành làm theo lời Bùi Uyên, nhận một sọt rau dại cũng phải gửi một nửa cho Bệ hạ.

Nửa sọt còn lại được Bùi Uyên cắt nhỏ ra xào trứng.

Bùi Uyên vừa ăn vừa cảm thán: "Đây mới là thứ con người nên ăn chứ."

Ta với Lê Thanh thực sự tò mò về vị của rau dại, nên sau khi dùng bữa tối liền cùng nhau ngồi trong sân ngâm cái lưỡi.

Lê Thanh líu ríu nói: "Vương phi, người nói chúng ta ngâm lưỡi thế này thật sự khỏi được sao?"

Ta gật đầu: "Chắc là được, không thì chẳng phải mất công vô ích sao?"

Lê Thanh nhìn ta đầy nghi hoặc: "Tê? Tê ở đâu ạ?"

Ta nhìn Lê Thanh, ý thức được có điều chẳng lành, thu lưỡi lại hỏi: "Ngươi không thấy tê sao?"

Lê Thanh đáp: "Vâng, không tê ạ."

Ta nghiến răng nghiến lợi, hay cho một Bùi Uyên, muốn tư thù cá nhân đấy hả?

Nhưng Bùi Uyên phòng thủ nghiêm ngặt trong bếp, căn bản không cho ta cơ hội ra tay.

Cho đến tận sáng ngày hôm sau, từ sân bên cạnh mới phát ra một tiếng gầm thét kinh thiên động địa.

"Tống Từ, nàng lại dám ngâm hoa tiêu trong trà của bản vương?!!"

Ta lật mình, ngủ còn say hơn.

Nhưng ta chưa kịp ngủ lâu đã bị Lê Thanh gọi dậy: "Vương phi, phu nhân của Thừa Ân hầu lại tới tặng lễ ạ."

Ta mơ màng hỏi Lê Thanh: "Đêm qua Vương gia nói tấu chương phong hậu mấy hôm nữa sẽ chiếu cáo thiên hạ đúng không?"

"Chắc là mấy ngày tới ạ."

Lê Thanh gật đầu: "Vương gia nói ngày làm đại lễ phong hậu đã chọn xong rồi, mùng sáu tháng sau."

Ta gục xuống gối: "Thế thì đi bảo với phu nhân Thừa Ân hầu là ta nhiễm phong hàn, đừng để lây bệnh cho bà ấy."

"Chọn mấy quả cam ngọt Vương gia mang về hôm qua tặng cho bà ấy luôn."

Lê Thanh lắc đầu: "Vương phi theo Vương gia học được cách nói bóng gió rồi."

"Trực tiếp nói việc đã thành chẳng phải tốt hơn sao."

Ta thấy Lê Thanh nói cũng đúng, mà Bùi Uyên làm việc quả thật vô cùng kín kẽ.

Cho nên sau khi Bùi Uyên hồi phủ, ta càng kỹ lưỡng chuẩn bị mấy món ngon chờ ngài.

Bùi Uyên nhìn đĩa thức ăn trên bàn đột nhiên nhếch mép, bưng bát canh rùa kia lên.

"Chi bằng chúng ta tiến cung bái tạ hoàng ân đi."

06.

Có lẽ Bệ hạ hơi ghét lễ tạ ơn của ta, nên đã hạ chỉ cho ta cùng Lễ bộ, Nội đình lo liệu đại lễ phong hậu.

Bùi Uyên liên tục đồng tình, nói ta tâm tính tinh tế, nhất định sẽ làm tốt đại lễ.

Ta thấy Bùi Uyên làm thế chỉ là muốn ta bận rộn, không rảnh rỗi mà nấu cơm cho ngài nữa.

Nhưng khẩu dụ của Bệ hạ, ta không thể kháng chỉ.

Ta chỉ đành nghiêng đầu cảm ơn Bùi Uyên: "Cảm ơn ngài, kẻ có lòng tốt đáng... 🔪."

Ban ngày ta phải đi lại giữa cung thành, Lễ bộ và Nội đình.

Bệ hạ còn cho ta mượn tiểu trù phòng để nấu nướng, nói không thể để Bùi Uyên chịu thiệt.

Có một loại cảm giác bất lực giống như lừa kéo cối xay cả ngày, lại còn bị người ta cầm roi quất vào người.

Ngoài những lời nói không bao giờ hết, còn có những bữa cơm nấu mãi không xong.

Ta mệt đến mức mắt nhìn thẳng, đời người đến giờ chỉ có thế thôi sao?

Ta còn tưởng mình đã rơi xuống địa ngục rồi chứ.

Bùi Uyên nói ngày nào ngài cũng sống những tháng ngày như thế: "Xong đợt này còn đợt khác nữa."

"Nhưng đêm nay bản vương có thể giúp nàng xem qua sổ tay quy trình đại điển của Lễ bộ."

Ta cười lạnh, đúng là làm màu.

Ta bận rộn đến mức chân không chạm đất suốt nửa tháng, người gầy đi hẳn mới đợi được đến đại điển phong hậu.

Trước đại điển, Bùi Uyên còn đặc biệt đưa ta tới tặng quà chúc mừng cho Bệ hạ.

Bệ hạ ban thưởng cho ta một đống báu vật, nói là để tạ ơn ta.

Đi lại qua lại, khách sáo đến mức miệng khô khốc.

Ta ngửi mùi trà chỉ cảm thấy mới lạ, hạ giọng hỏi Bùi Uyên đây là trà gì, "Mùi vị ngửi qua quả thực khác biệt."

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Bùi Uyên nói đây là trà đặc cung của Hoàng gia trà trang, chỉ trong cung mới có.

Tại cung yến, ta nhíu mày phàn nàn với Bùi Uyên, "Cá này sao lại có vị chua, khó ăn quá."

Nói xong ta liền nhận ra không đúng.

Bùi Uyên cũng phản ứng lại, "Nàng khôi phục vị giác rồi?"

Ta thoáng ngẩn người, rõ ràng ta thấy thứ thuốc kia làm tê miệng nên đã mấy ngày không ngâm lưỡi nữa rồi.

Ta nhón lấy miếng bánh mã thầy trên bàn, lặng lẽ đưa cho Lê Thanh, "Nàng nếm thử bánh này xem."

Lê Thanh nhai hai cái vẫn nói không có vị gì, "Nghẹn quá."

Ta gật đầu, hạ giọng nói: "Trà."

Bùi Uyên hiểu ra, có lẽ chén trà uống ở Cần Chính điện có vấn đề.

Nếu không phải Bệ hạ cố ý hạ độc ta, vậy thì trà trong cung có vấn đề rồi.

Ta và Bùi Uyên chỉ có thể ngầm hiểu mà giả vờ như không có chuyện gì, đi khắp nơi chào hỏi xã giao.

Bệ hạ hình như nhìn ra điều gì, vì sau yến tiệc, ngài giữ cả hai chúng ta lại.

Trên đường đến Cần Chính điện, Bùi Uyên nắm tay ta thì thầm, tỏ vẻ thân mật, "Chớ đả thảo kinh xà."

Bùi Uyên nói còn bảo ta nhân cơ hội mang ra một ít lá trà.

Tranh thủ lúc Bệ hạ và Bùi Uyên nghị sự, ta xin nội thị một chén trà để ngồi chờ bên ngoài.

Nhưng trong chén bưng lên đến cả cọng lá trà cũng không có.

Thế nên ở góc không ai để ý, ta phun ngụm trà vào khăn lụa.

Sau khi về phủ, phủ y bắt mạch rồi lại để ta nếm chút muối, xác nhận vị giác của ta đã hồi phục.

"Nhưng thân thể Vương phi không có dấu hiệu trúng độc nào, ngược lại khí huyết sung mãn, như cổ thụ bám rễ."

Phủ y cũng thấy kỳ lạ, "Vương phi có phải đã ăn món đại bổ gì không?"

Bùi Uyên hỏi liệu có tổn hại đến thân thể không?

Phủ y lắc đầu nói khó mà nói chắc, "Nhưng sự việc bất thường, thần trước hết kê cho Vương phi một thang thuốc tả hỏa."

"."

Bùi Uyên thấy rằng chén trà uống ở Cần Chính điện hôm nay có vấn đề, "Nhưng Bệ hạ ở Cần Chính điện ngày thường vẫn uống trà này mà."


Ta cầm tay Bùi Uyên bảo phủ y chẩn mạch cho cả hắn.

Bùi Uyên rút tay lại nói hắn không thích uống trà xanh, nên ở Cần Chính điện cũng không uống mấy lần.

Sau khi mọi người trong viện lui hết, Bùi Uyên hỏi ta đã mất vị giác từ khi nào.

Ta buột miệng: "Năm sáu tuổi ta cùng Lê Thanh lẻn ăn vụng điểm tâm trong thư phòng của phụ thân."

Bùi Uyên bảo Bạch Thuật đến kho phòng Hình bộ lấy trộm hồ sơ vụ án năm đó, "Độc này chưa chừng là nhắm vào nhạc phụ."

Ta bổ sung: "Góc tây bắc nha môn Hình bộ có một lỗ c.h.ó, đi từ đó vào không dễ bị phát hiện."

Việc xong xuôi, Bùi Uyên đột nhiên hỏi ta có muốn đến Tạ Xuân lâu ăn khuỷu tay heo om niêu đất không?

Ta gật đầu như gà mổ thóc, "Muốn, muốn, muốn."

Bùi Uyên thực sự rất biết ăn, bởi vì khuỷu tay heo này chỉ cần mím một miếng là thấy như tuyết xuân gặp nắng, tan ra tức thì.

Ta nheo mắt đút một đũa vào miệng Lê Thanh, tiện thể miêu tả lại hương vị cho nàng.

Lê Thanh má phồng lên, ngửa mặt lên trời than, "Tối nay nô tỳ cũng phải dùng thuốc tê của Vương phi ngâm lưỡi!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn