Hôm Nay Nhiếp Chính Vương Đã Chết Chưa?

Chương 2

Lời Bùi Uyên vừa dứt, ta đã bịt chặt tai, mặc kệ môi ngài ấy mấp máy điều gì.

Chuyện gì không nên nghe, ta vẫn biết rõ.

Nhưng ta lại quên mất Lê Thanh cũng đang ở trong điện, nên vừa buông tay ra.

Lê Thanh liền giáng cho ta một đòn chí mạng: "Vương gia nói ngài ấy muốn giả chếc, hai chúng ta cùng giả chếc theo cũng được, giữ vững Vương phủ để sống qua ngày cũng ổn."

Bùi Uyên giơ ngón tay cái về phía Lê Thanh: "Ngắn gọn súc tích."

03.

Bùi Uyên bảo một tháng còn lại, trước tiên sẽ chữa trị lưỡi cho ta.

Có lẽ là để trả đũa, vị đại phu Bùi Uyên tìm đến kê một thang thuốc cực kỳ tê đầu lưỡi.

Tê đến mức người còn chưa tỉnh táo đã bị Lê Thanh mê hoặc chọn cách giả chếc, sau đó hai chúng ta cầm kiếm ngao du thiên hạ xem thế giới ngoài kia ra sao.

Nhưng Bùi Uyên đã chuẩn bị cho việc giả chếc nhiều năm nay, bệnh án của Thái y viện đều đã ghi chép cả rồi.

Ta mà cũng uống thuốc giả vờ yếu ớt thì dễ ảnh hưởng đến thanh danh của Bệ hạ.

Đến lúc đó quần thần lại nói Bệ hạ không dung nổi vợ chồng ta, Bệ hạ nổi giận đùng đùng mà quật mồ thì hỏng bét.

Thế nên ta đưa ra ý tưởng: "Ta đập đầu vào quan tài tuẫn tình vì ngài, đến lúc đó còn lưu lại được cái danh tiếng trọng tình trọng nghĩa."

Bùi Uyên hỏi ta phụ thân thì phải làm sao.

Ta nói phụ thân ta miệng lưỡi kín kẽ, ta thông báo trước với ngài ấy là được.

Thế là sau đại hôn của Lâm Nguyệt, ta cùng Bùi Uyên ráo riết chuẩn bị mọi thứ.

Bùi Uyên cứ hở ra là ngất, ta ngày ngày thắp hương cầu khấn: "Thượng thiên phù hộ, phù hộ Vương gia được bình an vô sự ạ."

Bùi Uyên thỉnh thoảng lại thổ huyết, ta lại càng đầm đìa nước mắt.

"Vương gia, ngài không thể để ta lại một mình được!"

Nhưng Bùi Uyên giả chếc vô cùng bất ngờ, ta đang ngủ ngon liền bị Lê Thanh lôi từ trong chăn ra.

Ta khoác y phục trắng, cố kìm nén ngáp dài, cố làm cho mắt rơm rớm nước.

"Vương gia, ngài chếc rồi, ta thân biết làm sao đây~"

Ta lấy hết can đảm, trực tiếp đập đầu vào quan tài của Bùi Uyên.

Lê Thanh càng làm cho trọn vẹn, bôi lên trán ta một vệt m.á.u giả.

"Vương phi, người chếc rồi, nô tỳ phải làm sao bây giờ!"

Ta trốn trong lòng Lê Thanh giả chếc.

Nhưng Lê Thanh còn chưa kịp đút thuốc giả chếc cho ta, bên ngoài đã vang lên tiếng thông báo của Sầm nội thị.

"Bệ hạ giá lâm~"

Có lẽ vì ta với Lê Thanh đều đầy m.á.u nên hơi dọa người.

Bệ hạ nghẹn ngào nói: "Nếu Vương thúc và Vương phi tình sâu nghĩa nặng như thế, chi bằng táng cùng một quan tài đi."

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Lê Thanh sợ lộ tẩy, vội gọi Bạch Truật tới nhét ta vào quan tài của Bùi Uyên.

Trong bóng tối mịt mùng, ta nằm đè lên người Bùi Uyên, lén lút thò tay sờ cổ ngài ấy.

Hơi ấm trên cơ thể Bùi Uyên làm ta thở phào nhẹ nhõm.

Ngộ nhỡ Bùi Uyên thực sự chếc rồi, mà ta lại bị chôn cùng thì sao đây?

Yết hầu Bùi Uyên khẽ chuyển động hai cái, ra hiệu ta đừng cử động lung tung.

Quan tài vốn hẹp, ta chỉ có thể nằm nghiêng trên người Bùi Uyên.

Có lẽ tiếng nhạc tang bên ngoài hơi dễ ngủ, ta lại nghe tiếng tim đập của Bùi Uyên mà ta đi mất.

Đến khi khe hở quan tài lọt vào một tia sáng, Bùi Uyên đánh thức ta: "Dậy đi, Bạch Truật tới đào chúng ta rồi."

Ta hỏi có thể nằm thêm lát nữa không: "Chân ta hơi tê."

Bùi Uyên cứng đờ nói có thể: "Nhưng nàng có thể cử động chút không, cánh tay ta cũng hơi tê rồi."
Khi hai chúng ta còn đang ngọ nguậy trong quan tài, nắp quan tài bị hất văng hoàn toàn, đập vào mắt không phải là Lê Thanh hay Bạch Truật.

Mà là Bệ hạ cùng Sầm nội thị.

Bệ hạ mặt lạnh tanh, tỏ ý hai người ngủ đủ rồi thì mau mau chui ra ngoài đi.

"Vương thúc về nha môn phê duyệt tấu chương đi."

"Vương phi tới Hình bộ đưa cơm đi, Hình bộ Thượng thư có phạm nhân thẩm vấn mãi không ra kìa."

Ta đầy oán trách nhìn Bùi Uyên: "Chuyện ngài giả chếc cũng thông báo cho Bệ hạ sao?"

04.

Lúc Bùi Uyên bế ta từ quan tài ra nói ngài ấy không hề nói.

Ta bảo ta cũng không nói mà.

Bệ hạ nói là biết được từ chỗ phụ thân ta: "Phụ thân nàng miệng lưỡi thì kín, nhưng nét mặt lại không giấu được sự việc."

"Mấy ngày nay ngày nào cũng tới Chiếu ngục thử đồ ăn, nghe nói đã thử ba ngày mà vẫn không đạt hiệu quả như nàng nấu."

Ta hận!

Nấu ăn thì không biết, chứ nấu nước xác chếc thì ta sao không biết cơ chứ?!

Ta mang theo nộ khí ngút trời trở về vương phủ, thay nam trang rồi lập tức đi thẳng đến Chiếu ngục.

Nhưng khi đến nơi, lại phát hiện Bùi Uyên cũng đang ở đó với vẻ mặt đầy oán khí.

Lê Thanh nhanh nhẹn rót bát canh ta vừa mới nấu vào miệng tên phạm nhân.

Tên tù nhân này miệng lưỡi cũng cứng thật, chẳng nói nửa lời, chỉ chực đưa tay móc họng.

Phụ thân ta đứng bên cạnh tra hỏi hắn rốt cuộc có chịu chiêu cung hay không.

Tên tù nhân khàn giọng đáp, nếu không có gì ngoài ý muốn thì ngày mai hắn có thể rời khỏi Chiếu ngục này.

Ta cười lạnh: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, giờ này ta nên đang trên xe ngựa đến Giang Nam mới đúng."

"Đời người vô thường, ta còn phải tới đây đưa tiễn ngươi một đoạn."

Bùi Uyên cười còn lạnh lẽo hơn ta: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, bản vương giờ này đã cưỡi ngựa tới Tây Bắc, tay trái cầm chim ưng, tay phải dắt c.h.ó săn rồi."

"Tất nhiên, đâu phải ai cũng có phúc phần chếc đi sống lại như vậy."

Dưới sự áp bách của hai người chúng ta, tên tù nhân không móc họng nữa mà chuyển sang cầu xin phụ thân ta: "Đại nhân, ta khai, ta khai hết."

"Thần chỉ giúp Thừa Ân hầu cho vay nặng lãi chút đỉnh, tội đâu đến mức phải chếc ạ."

Hai người chúng ta hận thấu xương tủy, Bùi Uyên còn thẳng thừng tuyên bố tối nay sẽ không đụng vào một miếng cơm nào do ta nấu.

Nước mắt ta liền rơi lã chã: "Chưa trông mong gì thì không sao."

"Nhưng chuẩn bị đâu đó hết rồi lại bảo không đi được nữa."

Ta khóc từ Chiếu ngục về đến vương phủ, Bùi Uyên tay chân luống cuống dỗ dành: "Tối nay nàng nấu gì ta cũng ăn, được không?"

Nhưng vừa khóc đến trước cửa phủ, ta đã thấy một hàng dài người đứng chờ tặng lễ vật.

Bùi Uyên hỏi ta đây là loại lễ nghĩa gì thế?

Ta cười gượng gạo, chủ yếu là vì đêm qua tiếng khóc trong vương phủ vang vọng, lại còn làm rình rang tổ chức tang lễ.

Thế nên ta trở về chỉ đành tuyên bố với bên ngoài là con c.h.ó yêu quý nhất của Vương gia đã chếc.

Lần này đến lượt Bùi Uyên thở dài: "Đám người tặng lễ này chính là muốn khiêu khích bản vương đối đầu với Bệ hạ."


Bùi Uyên chưa kịp lấy lại hơi, Lê Thanh đã bưng món ta làm lên rồi.

Bùi Uyên chán nản nói: "Vương phi cũng muốn đối đầu với bản vương luôn đấy à?"


Ta cũng thở dài theo: "Hay là Vương gia tự làm đi, ngài cũng biết khi Bệ hạ ban hôn đã đuổi hết đầu bếp trong phủ đi rồi."

"Trong viện của ngài lại còn có tai mắt của Bệ hạ."

Bùi Uyên bất lực đáp: "Vương phi vẫn nên tiếp tục trị cái lưỡi đó đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn