Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 72: Ngoại truyện 4. Thư Ý, lâu rồi không gặp.

Sau khi Vân Trì trở về vẫn luôn rất bận, bận đi làm, bận thích nghi với cuộc sống, còn bận nghiên cứu cơ thể của Tần Triều, cho nên vẫn không có nhiều thời gian gặp bạn bè.

Đương nhiên, cậu cũng chẳng có mấy người bạn, ngoài Trần Khỉ Đột ra thì chỉ có một Giang Tiên Thảo.

Cậu và Giang Thư Ý đã rất lâu không gặp nhau rồi.

Thời đại học thật ra Giang Thư Ý thường xuyên liên lạc với cậu, nhưng AI Vân Trì thật sự quá AI, về sau dần dần mất liên lạc, nhưng mỗi dịp lễ tết, Giang Thư Ý đều gửi tin nhắn cho cậu, một câu đơn giản như Tết Trung Thu vui vẻ hay Năm Mới vui vẻ, rồi đổi lại là AI Vân Trì cũng gửi lại đúng một câu như vậy, ngoài ra không còn gì khác.

Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Giang Thư Ý ở lại trường làm giảng viên đại học, ngay tại thành phố bên cạnh.

Tần Triều thì mỗi năm vẫn gặp cậu ấy vài lần, bởi vì mỗi dịp Tết Đoan Ngọ, Tết Trung Thu và Tết Nguyên Đán, Tần Triều đều đến nhà họ Giang ăn cơm, lúc đó sẽ gặp Giang Thư Ý về nhà, hai người khách sáo trò chuyện vài câu rồi lại rơi vào im lặng rất lâu.

Nếu không có Vân Trì, Tần Triều và Giang Thư Ý có lẽ sẽ là hai đường thẳng song song, nhưng cố tình năm ấy lại có một người đứng giữa hai người, khiến mọi người trở thành bạn bè, sau đó người ấy biến mất, còn bọn họ lại một lần nữa trở thành hai đường thẳng song song.

Vân Trì cũng từng nghĩ đến việc gửi tin nhắn cho Giang Thư Ý, nhưng lại cảm thấy quá đột ngột, một người đã AI suốt bao nhiêu năm bỗng nhiên không AI nữa, quả thật có hơi kỳ quái.

Nhưng may mà chẳng bao lâu nữa là đến Tết, lại đúng dịp nghỉ đông, Giang Thư Ý đã về nhà từ rất sớm.

Tiệm bánh trứng của nhà họ Giang vẫn còn mở, Tần Triều từng cho lão Giang tiền, nhưng lão Giang không chịu nhận, mà bản thân lão Giang cũng kiếm được tiền, tiệm bánh tuy nhỏ nhưng thật ra rất có lời, kiếm được nhiều hơn nhiều so với những nhân viên văn phòng nhìn có vẻ hào nhoáng, vì thế bình thường Tần Triều đều mang đồ đến tặng.

Ngày Tiểu Niên này, từ sáng sớm Tần Triều đã chất đầy một cốp xe đồ chuẩn bị đến nhà họ Giang, còn Vân Trì hôm nay phải đi làm, phải tan ca mới qua được.

"Anh nói với Giang Thư Ý là em sẽ cố gắng xử lý xong công việc rồi tới gặp cậu ấy." Vân Trì có chút háo hức, cậu thật sự đã rất lâu không gặp Giang Thư Ý rồi.

Tần Triều kéo cổ cậu lại hôn một cái: "Tuân lệnh."

......

Sáng sớm tinh mơ, cửa nhà họ Giang đã bị gõ ầm ầm, lão Giang đang chuẩn bị ra ngoài vừa hỏi "Ai đấy?" vừa đi mở cửa, nhìn thấy Tần Triều thì sửng sốt.

Tần Triều đúng là thường xuyên đến, nhưng chưa bao giờ đến sớm như vậy, hơn nữa mấy năm nay Tần Triều đều ăn Tiểu Niên ở đây, bình thường đều gần đến giờ cơm tối mới tới, mà bây giờ mới hơn tám giờ sáng.

"Có chuyện gì xảy ra à?" Mí mắt lão Giang bắt đầu giật giật.

"Không có gì." Tần Triều đặt đống lớn đống nhỏ đồ xuống, ngồi phịch lên sofa, vắt chân lên, "Chỉ là vui thôi."

Lão Giang vừa thở phào nhẹ nhõm vừa trừng hắn một cái.

"Giang Thư Ý đâu?" Tần Triều cười híp mắt hỏi.

Lão Giang cảm thấy Tần Triều rất kỳ quái, chỉ chỉ về phía cửa phòng ngủ: "Ở trong phòng đấy, chú gọi......"

Không đợi lão Giang nói hết câu, Tần Triều đã tự mình đứng dậy đi gõ cửa rồi: "Giang Thư Ý, ra đây đi, tôi có tin tốt muốn nói với cậu."

Giang Thư Ý mở cửa ra, lập tức nhìn thấy gương mặt tươi cười rạng rỡ của Tần Triều.

Giang Thư Ý ngẩn ngơ một thoáng.

Tần Triều đã hai mươi tám tuổi rồi, cho dù là người thích quậy phá đến đâu thì theo tuổi tác tăng lên ít nhiều cũng sẽ trở nên trầm ổn hơn, vì vậy nụ cười như thế của Tần Triều trong nháy mắt kéo cậu ta trở về những ngày năm lớp mười hai, khi cậu ta và Vân Trì ngồi trên khán đài sân vận động.

"Chào buổi sáng, Tần Triều." Giang Thư Ý thu hồi tâm trí, bình tĩnh gật đầu với Tần Triều.

"Chào buổi sáng." Tần Triều cười híp mắt tựa ở đó, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt đắc ý, "Nói với cậu một chuyện, tôi yêu rồi."

"Cái gì?" Giang Thư Ý theo phản xạ nhíu mày.

"Tôi nói là tôi yêu rồi, đặc biệt tới đây báo cho cậu một tiếng."

Giang Thư Ý nhìn hắn, chậm rãi thốt ra ba chữ: "Cậu bị bệnh à?"

Tần Triều nhướng mày: "Chuyện vui như vậy, tôi muốn chia sẻ với người khác, nghĩ đi nghĩ lại thì cậu là người thích hợp nhất."

"Tôi thích hợp chỗ nào?" Biểu cảm của Giang Thư Ý có chút mất kiểm soát, tuy những năm này cậu ta và Vân Trì không liên lạc thường xuyên, quan hệ khá xa cách, nhưng đó cũng là vì cậu ta cảm thấy Vân Trì bây giờ và Vân Trì trước kia khác biệt quá lớn, thậm chí có những lúc cậu ta còn có một loại ảo giác khó hiểu, cảm thấy đó rõ ràng là hai con người khác nhau.

Cho nên mỗi lần nhìn thấy Tần Triều, cậu ta lại nhớ đến cuộc sống năm lớp mười hai ấy, lúc bản thân đau khổ và bất lực nhất, Vân Trì đã xuất hiện bên cạnh cậu ta, một con người kỳ diệu như thế đã mang đến cho cậu ta rất rất nhiều niềm vui.

Đương nhiên, cậu ta cũng khó tránh khỏi việc nhớ đến Vân Trì năm đó rất thích rất thích Tần Triều.

Tần Triều nhìn thấy hàng mày đang nhíu lại của Giang Thư Ý, cố sức ép khóe môi xuống, cố gắng bình tĩnh nói: "Những năm này tôi vẫn luôn không yêu đương, trước đây không lâu đột nhiên gặp được người định mệnh của đời mình, cậu hiểu cảm giác đó không? Tôi thật sự quá vui rồi, cậu cũng vui thay cho tôi đúng không?"

Giang Thư Ý hít sâu một hơi, lách qua người Tần Triều đi vào nhà vệ sinh.

Tần Triều khẽ nhướng mày, thật ra Giang Thư Ý cũng đã thay đổi rất nhiều, Giang Thư Ý lúc còn ở bên cạnh Vân Trì và Giang Thư Ý bây giờ khác biệt vẫn khá rõ ràng.

Nghĩ đến Vân Trì, tâm trạng Tần Triều liền tốt lên, quay đầu nhìn lão Giang và Lý Ngọc Hồng đang như gặp quỷ, ngẩng mặt lên nói: "Tiện thể công khai với hai người luôn, đối tượng của cháu là nam."

Lão Giang suýt nữa nghẹn một hơi không thở nổi, may mà được Lý Ngọc Hồng đỡ lấy: "Đùa thôi, nó cố ý chọc tức ông đấy."

"Cháu đâu có cố ý chọc tức ông ấy, cháu là đồng tính luyến ái." Tần Triều vui vẻ ra mặt, "Chú nên cảm thấy may mắn vì đã đổi nhầm con, gen này của cháu không di truyền từ chú, nếu cháu vẫn là con trai chú thì bây giờ chắc chú ngất luôn rồi, đúng không, Giang Thư Ý?" Tần Triều còn quay sang gọi vọng vào nhà vệ sinh một tiếng.

Lão Giang xoay người bắt đầu đi tìm chổi lông gà.

Chuyện đồng tính luyến ái không làm ông tức, nhưng mấy lời thiếu đòn này thì có.

Giang Thư Ý đứng trong nhà vệ sinh nghe động tĩnh bên ngoài, Tần Triều thật sự yêu rồi, hơn nữa còn là một người đàn ông.

Không hiểu vì sao, Giang Thư Ý lại cảm thấy có chút tức giận, mặc dù biết Tần Triều không sai, nhưng luôn có cảm giác như hắn đã phản bội Vân Trì.

Giang Thư Ý rửa mặt một cái để bản thân bình tĩnh lại.

Đã nhiều năm như vậy rồi, Tần Triều yêu đương chẳng phải rất bình thường sao.

Ra khỏi nhà vệ sinh, cậu ta thấy Tần Triều ngồi trên sofa cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại: "Người yêu à, anh tới rồi, em ngoan ngoãn đi làm đi, tối nhớ tới ăn cơm đúng giờ nhé."

Nhìn thấy Giang Thư Ý đi ra, Tần Triều còn cười với cậu ta.

Giang Thư Ý không muốn để ý tới hắn.

Mấy năm nay thật ra cậu ta và Tần Triều khá xa cách, cũng không biết hôm nay Tần Triều bị làm sao, bộ dạng thiếu đòn này lại giống hệt Tần Triều năm lớp mười hai.

Nếu Vân Trì ở đây, chắc chắn sẽ khiến Tần Triều cười không nổi.

Giang Thư Ý ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, cúi đầu nhìn điện thoại.

Do dự một lúc, Giang Thư Ý tìm WeChat của Vân Trì rồi gửi một tin nhắn.

Giang Tiên Thảo hảo: Dạo này cậu có khỏe không?

Không có ai trả lời.

Cậu ấy biết Vân Trì nhất định sẽ trả lời, cũng biết Vân Trì sẽ trả lời thế nào: Khá tốt, còn cậu?

Giống như câu how are you trong sách giáo khoa tiếng Anh.

"Cậu không chúc mừng tôi à?" Tần Triều mở miệng đầy vẻ thiếu đòn.

Giang Thư Ý ngẩng đầu nhìn hắn, chân thành nói: "Tôi không quá muốn chúc mừng cậu, nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều người chúc mừng cậu, nên không thiếu một mình tôi." Vân Trì của mười năm trước chắc sẽ tức chết mất.

Cậu ta biết bây giờ là năm nào, nhưng mỗi lần nhìn thấy Tần Triều lại không hiểu sao luôn có cảm giác như quay về mười năm trước.

Tần Triều bị nghẹn đến mức suýt không thở nổi.

"Được thôi, sau này đừng hối hận." Tần Triều vắt chân đung đưa.

Tần Triều mặt dày ở lại nhà họ Giang ăn cơm trưa, lại ngủ một giấc trưa, buổi chiều nằm co trên sofa chơi game, trong lúc đó vô số lần khiêu khích chọc tức Giang Thư Ý, lão Giang nhìn không nổi nữa, cuối cùng cây chổi lông gà vẫn quất lên lưng hắn.

Tần Triều cười lớn: "Sướng lắm nhé."

Lý Ngọc Hồng thở dài một hơi, lo lắng không thôi: "Tiểu Triều à, chuyện của cháu cha mẹ cháu có biết không?"

"Chưa vội nói với bọn họ." Nói hay không nói cũng chẳng sao, dù gì quả trứng cũng có rồi.

Sự tồn tại của Vân Đản Đản tạm thời chưa thể cho lão Giang biết, không thì biết hắn mười ba tuổi đã sinh con, e rằng lão Giang sẽ đánh chết hắn mất.

Tần Triều vui vẻ sống đến bốn giờ chiều, sau đó đứng dậy chuẩn bị đi đón người tan làm thì nghe thấy chuông cửa vang lên.

Giang Thư Ý vừa từ trong bếp đi ra, tiện đường qua mở cửa, lúc nhìn thấy người đứng bên ngoài thì há hốc miệng.

"Thư Ý, lâu rồi không gặp, cậu đặc biệt ra đón tôi đấy à?"

Vân Trì cong mắt cười với cậu ta, còn bước lên một bước, ôm cậu ta thật chặt.

Giang Thư Ý bị Vân Trì ôm lấy, ngây người không thôi.

Cảm giác quen thuộc lại trở về, giống như giấc mơ quay lại mười năm trước, vẫn là cái kén tằm trừu tượng đó.

Nghe thấy giọng của Vân Trì, Tần Triều lập tức chạy như bay ra ngoài rồi bắt đầu kéo hai người đang ôm nhau ra, tức đến nhảy dựng: "Nam nam thụ thụ bất thân, hiểu không hả? Tách ra, mau tách ra cho tôi."

Hai người bị Tần Triều tách ra, Vân Trì còn trừng hắn một cái.

Tần Triều gây chuyện suốt cả ngày cuối cùng cũng nghênh đón cao trào lớn nhất mà hắn đã chuẩn bị cả ngày hôm nay, một tay ôm lấy Vân Trì rồi giới thiệu với Giang Thư Ý: "Bạn trai tôi, Vân Trì, bạn học Giang Thư Ý, bây giờ cậu có muốn chúc mừng tôi không?"

Giang Thư Ý nhìn hai người đang thân mật đứng sát bên nhau trước mặt, trong thoáng chốc lại không nói nên lời.

"Lâu rồi không gặp, Thư Ý." Vân Trì đẩy Tần Triều đang chắn đường ra, đưa tay quơ quơ trước mặt Giang Thư Ý, cười tươi rói, "Sao thế, không nhận ra à?"

Giang Thư Ý cuối cùng cũng hoàn hồn, giọng hơi khàn: "Lâu rồi không gặp, Vân Trì."

Tần Triều nhìn hai người bốn mắt nhìn nhau, càng nhìn càng thấy không ổn, sao còn có cảm giác ánh mắt kéo tơ thế này?

Tần Triều lại chen vào giữa tách hai người ra: "Giang Thư Ý, xu hướng tính dục của cậu bình thường đấy chứ?"

Vân Trì giơ tay tát Tần Triều một cái văng ra ngoài: "Có bệnh."

Giang Thư Ý bật cười.

Thật tốt, Vân Kén Tằm vẫn là Vân Kén Tằm đó.

Mà đứng trước mặt Vân Kén Tằm vẫn là Tần Bánh Trứng đó.

Tuy không biết vì sao, nhưng chiếc kim đồng hồ đã đi lệch dường như vào khoảnh khắc này lại trở về đúng quỹ đạo.

Giang Thư Ý dẫn Vân Trì vào phòng khách, hai người ngồi cạnh nhau, Giang Thư Ý cầm một quả quýt bóc ra, rồi đặt một nửa vào tay Vân Trì.

Vân Trì quay đầu nhìn cậu ta: "Tôi có cần nói cảm ơn không?"

"Không cần, tôi nhất định phải cho cậu mà, cậu không cần cảm ơn." Giang Thư Ý bỏ một múi quýt vào miệng, mỉm cười, "Ngược lại phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng."

Vân Trì bật cười khẽ, cũng nhét một múi quýt vào miệng: "Vậy tôi nhận lời cảm ơn của cậu, không có gì."

???

Tần Triều nhìn đến ngây người, đây là nghi thức gì à?

Vân Trì nhướng mày, bạn bè của cậu vẫn là bạn bè của cậu.

Bạn trai của AI khác người, bạn bè của AI cũng khác người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn