Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 73: Ngoại truyện 5. Tình yêu vĩnh hằng không đổi.

Trước

Từ sau khi Vân Trì trở về, Tần Triều rất bận, bận kiếm tiền bận nuôi trứng còn bận tưới nước bón phân tự cho mình ăn cỏ, bận đến mức như con quay.

Mà cuộc sống của Vân Trì đơn giản hơn nhiều, mỗi tháng sau khi nạp toàn bộ ba vạn tiền lương cho Vân Đản Đản, cậu liền để Tần Triều nuôi mình, sau đó đúng giờ đi làm cứu người chữa bệnh, thời gian còn lại đều dùng để nghiên cứu căn bệnh của Tần Triều.

Dùng y thuật của loài người để chữa bệnh nhất định sẽ khiến Tần Triều phải chịu rất nhiều đau đớn, Vân Trì không muốn nhìn thấy bộ dạng đó của hắn, tuy lúc trước hành hạ Tần Triều cậu rất vui vẻ, nhưng chuyện đó không giống với chữa bệnh, cậu không thể chịu được dáng vẻ suy yếu tái nhợt của Tần Triều, vì vậy cậu thà để Tần Triều mỗi ngày vào đó ăn cỏ còn hơn để hắn chịu sự giày vò của bệnh tật.

Mục tiêu hiện tại của cậu là chế tạo ra một viên thuốc chữa được bách bệnh, một viên có hiệu quả, cải tử hoàn sinh.

"Em đang nằm mơ giữa ban ngày." So với sự lo lắng của Vân Trì, Tần Triều lại rất thoải mái, mỗi ngày ăn cỏ cũng khá tốt.

Vân Trì nheo mắt liếc hắn: "Anh nói lại lần nữa xem."

"Oa, ý tưởng của bác sĩ Vân nhà chúng ta đúng là hoàn hảo quá đi." Tần Triều vỗ tay, "Chỉ có AI chỉ số IQ cao mới nghĩ ra được, loài người không nghĩ ra nổi đâu."

"Hừ." Vân Trì cười nhạt, "Em rộng lượng, không để bụng sự châm chọc của anh."

"Không ai châm chọc em cả." Tần Triều kéo người vào lòng muốn hôn, lại bị Vân Trì dùng tay đẩy mặt ra, "Tiểu Tần tổng, em không đùa với anh đâu, một viên thuốc chữa bách bệnh không phải là mơ tưởng viển vông."

"Vậy thuốc này làm thế nào?" Tần Triều không dám tin, "Hoang đường quá rồi, không phải cần dùng máu thịt của em đấy chứ? Anh không đồng ý."

"Tần Triều, anh thật độc ác." Vân Trì trừng mắt nhìn hắn, "Anh vậy mà muốn lóc thịt tôi."

"......" Tần Triều cạn lời.

Vân Trì dựa vào người hắn, lên tiếng: "Tuổi thọ của AI rất dài, cho nên gần đây hệ thống chủ đã cho những AI lai giữa người và hệ thống như bọn em một phúc lợi, đó là có thể lựa chọn một bạn đời mình thích để luôn mang theo bên cạnh."

"Mang theo thế nào? Với lại chọn một bạn đời mình thích, nghe sao kỳ kỳ vậy, giống hoàng đế tuyển phi quá." Tần Triều nhíu mày.

"Bởi vì em có thể sẽ có rất nhiều bạn đời, nên để phòng ngừa tình huống đó xảy ra, hệ thống chủ chỉ cho một suất."

"???" Tần Triều trừng mắt nhìn cậu hồi lâu không nói nên lời.

Vân Trì cười với hắn: "Nhưng anh là người đầu tiên, còn sau này có người thứ hai thứ ba hay không...... ưm ưm ưm......" Tần Triều lập tức áp tới bịt miệng Vân Trì lại: "Không được có người thứ hai thứ ba...... Cũng có thể có, nhưng phải đợi sau khi anh chết......"

Vân Trì tát một cái lên miệng Tần Triều: "Câm miệng."

Tần Triều ôm cái miệng bị đánh đau, cười ngã xuống sofa, dùng chân đá đá chân Vân Trì: "Thật ra một đời đã đủ rồi, tình cảm của con người sẽ dần phai nhạt theo thời gian, có lẽ mười năm hai mươi năm nữa em sẽ không thích anh nữa, em chẳng phải thích cái mới sao, lãng phí suất đó thì không tốt lắm."

"Nhưng tình huống hiện tại là có thể anh còn không sống hết đời này, mà em vẫn chưa chán anh." Vân Trì mặt không cảm xúc nhìn hắn.

Tần Triều khẽ cười hai tiếng: "Em không hối hận à?"

"AI cũng đâu phải trường sinh bất lão, sớm muộn gì cũng sẽ bị AI mới thay thế rồi đào thải thôi, đến lúc đó mọi người cùng chết là được."

Tần Triều lặng lẽ nhìn Vân Trì: "Anh có tài đức gì chứ......"

"Đừng tự coi nhẹ bản thân, anh hầu hạ em khá thoải mái." Vân Trì đúng lúc đưa ra lời động viên.

Tần Triều: "......"

"Nhưng chuyện này cũng không dễ dàng như vậy, hệ thống chủ cũng có cơ chế khảo hạch, không phải ai cũng có thể trở thành bạn đời của AI."

"Cơ chế gì?"

"Đó là khảo nghiệm xem AI chấp niệm với bạn đời này cao đến mức nào, vì thế hệ thống chủ mở ra một bản đồ mới, bên trong có hàng chục triệu loại dược liệu và độc trùng, phải thu thập chín mươi chín loại dược liệu trong đó, mỗi loại cần chín trăm chín mươi chín cây, mới có thể luyện thành một viên đan dược, từ đó thay đổi thể chất của bạn đời, trở thành bạn đời được hệ thống chủ công nhận của hệ thống con số 444."

"Không được." Tần Triều lập tức lắc đầu, "Không cần, anh không cần viên thuốc đó." Chỉ nghe cái bản đồ mới này thôi đã thấy vô cùng nguy hiểm rồi, trước đây lúc phải bò lê bò lết trong bóng tối Vân Trì đã chịu không nổi, hắn sao có thể để Vân Trì vì một viên thuốc chết tiệt mà làm những chuyện mình không thích được chứ, chín mươi chín loại dược liệu, mỗi loại chín trăm chín mươi chín cây, nửa đời sau của Vân Trì khỏi cần làm gì nữa, chỉ chuyên đi hái thuốc là đủ rồi, với tính cách của cậu, sống như vậy còn có ý nghĩa gì.

"Anh cần." Vân Trì trừng hắn, "Đầu anh có hố à?"

"Anh không cần em vì anh mà bỏ ra nhiều như vậy." Tần Triều nghiêm túc nhìn cậu, "Nếu em muốn thì có thể kiểm tra xem rốt cuộc anh mắc bệnh gì, chữa được thì chữa, không chữa được thì thôi, anh bằng lòng ngày nào cũng ăn cỏ, sống được ngày nào hay ngày đó, anh rất trân trọng cuộc sống hiện tại, cũng sống rất vui vẻ, không cần thiết phải để em bỏ ra nhiều thời gian như thế cho một chuyện chẳng có mấy ý nghĩa, em hiểu không?"

"Không hiểu." Vân Trì lắc đầu, "Em đâu có nói em sẽ vì anh mà bỏ công sức."

"Anh nói rồi anh không cầ... cái gì?" Cú ngoặt quá gắt khiến Tần Triều suýt cắn phải lưỡi mình.

"Em nói em đâu có đi hái, anh tự đi chứ ai."

"Hả?" Tần Triều trực tiếp chết máy não bộ, "Có, có được không?"

"Hệ thống chủ cũng đâu nói là không được." Vân Trì nhún vai, "Đây là bug, Tần Triều, chúng ta phải nắm bắt cơ hội, đây là danh sách dược liệu, anh học thuộc đi, vì tương lai tươi đẹp của chúng ta, Tần Triều, cố lên!"

Tần Triều mơ mơ màng màng: "Được, được thôi."

Mặc dù Vân Trì biểu hiện như một tên tra nam, nhưng Tần Triều cảm động đến nước mắt nước mũi giàn giụa, bế Vân Trì lên rồi đè xuống sofa.

Vừa khóc vừa làm, nước mắt rơi vào trong miệng Vân Trì, Vân Trì âm thầm thở dài, sao Tần Triều lại biến thành một tên hay khóc thế này nhỉ?

Vân Trì xoa xoa sau đầu hắn: "Anh có thể đi cùng con trai anh, để nó giúp anh hái."

Đây cũng là một loại thí nghiệm của hệ thống chủ đối với tình yêu của hệ thống, cho nên mỗi Bàn Tay Vàng chỉ cho phép một người đi vào, mà Vân Đản Đản cũng sở hữu một Bàn Tay Vàng, vì thế cậu nhóc có thể vào cùng Tần Triều.

Mười giờ tối, Tần Triều đã hẹn với quả trứng, sau khi bế Vân Trì đã mệt đến ngủ thiếp đi đặt lên giường cho cậu ngủ, thì an tường nằm xuống bên cạnh.

[Dược Vương Cốc đã mở, một khi tiến vào sẽ không thể gián đoạn trong vòng tám tiếng, xin hãy lựa chọn cẩn thận.]

[Có tiến vào hay không]

Có□ Không□

Tần Triều chọn Có.

[Dược Vương Cốc có bốn lối vào, xin hãy chọn lối vào muốn tiến vào.]

A. Rừng chướng khí - B. Vùng đầm lầy - C. Chân núi tuyết - D. Sa mạc nóng bỏng

Tần Triều suy nghĩ, chướng khí, vào đó chắc ngất mất, đầm lầy thì không chuẩn bị trước e rằng sẽ bị lún xuống, núi tuyết và sa mạc, một lạnh một nóng, Tần Triều cảm thấy nóng sẽ an toàn hơn, dù sao nóng còn có thể cởi bớt, lạnh thì hắn chẳng có chuẩn bị gì.

Chọn D.

[Đang tiến vào sa mạc nóng bỏng, vì tình yêu vĩnh hằng bất biến của bạn, xin hãy cố gắng lên nhé.]

Tình yêu vĩnh hằng bất biến, thật là những câu chữ tuyệt đẹp, Tần Triều không nhịn được cong khóe môi, hắn và Vân Trì chính là tình yêu vĩnh hằng bất biến.

Giây tiếp theo, Tần Triều rơi xuống đống cát nóng như lò hấp, tình yêu tuyệt đẹp bị đập bay khỏi đầu, Tần Triều bị nóng đến run lên rồi bật nhảy dựng: "Đệt, rơi vào nồi hấp à?"

"Ai bảo không đâu." Một người đột nhiên nhảy lên lưng hắn, ôm lấy cổ hắn, "Má ơi, còn chẳng bằng chọn núi tuyết, đế giày của con cũng bị nóng chảy rồi."

Vân Đản Đản có cùng tư duy với cha mình, cũng chọn sa mạc, vì thế hai cha con gặp nhau giữa sa mạc.

Tần Triều cõng quả trứng vừa nhảy vừa quan sát xung quanh, trước mắt là một vùng cát vàng mịn mênh mông không thấy điểm cuối, nắng gắt như muốn nướng chín người.

Trong lòng Tần Triều thầm may mắn, còn may là hắn vào đây, chứ không phải Vân Trì đỏng đảnh.

"Ngày mai con cũng đừng vào nữa." Tần Triều xóc xóc quả trứng trên lưng.

Quả trứng nhà hắn còn chưa được hưởng phúc mấy ngày cùng hắn, toàn phải chịu khổ theo hắn.

"Không, vì cha mà, cho dù chịu khổ nhiều hơn nữa con cũng bằng lòng." Vân Đản Đản nằm trên lưng Tần Triều thề thốt, "Con muốn đồng cam cộng khổ với cha."

Tần Triều: "......" Quả nhiên vẫn là đừng tới thì hơn, vốn dĩ một mình hắn đi không nổi còn có thể bò, dù sao trước đây cũng có kinh nghiệm bò lết trong bóng tối rồi, khả năng thích nghi môi trường của hắn rất tốt, nhưng bây giờ trên lưng còn cõng theo một quả trứng vô dụng, ngay cả bò cũng không bò nổi.

Tần Triều lăn lộn trong sa mạc cả một đêm, bị nắng làm ngất ba lần, da toàn thân bị cháy bong tróc, cuối cùng mang về được năm cây dược liệu.

Vân Trì nhìn Tần Triều đang nằm sấp bên bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh điên cuồng uống nước, nhíu mày: "Một đêm anh chỉ hái được năm cây thôi à? Theo tiến độ này, muốn gom đủ tất cả dược liệu e rằng phải mất năm sáu chục năm."

Tần Triều uống nước xong quay đầu lại.

"Ây đệt." Vân Trì sợ đến lùi một bước.

Tần Triều bị nắng làm tróc cả da đã chẳng còn ra hình người nữa, toàn thân đỏ au như bị luộc chín.

Vân Trì dẫn Tần Triều vào sân nhỏ, chườm lạnh rồi bôi thuốc cho hắn, thuốc trong Bàn Tay Vàng là thuốc đặc hiệu, một tiếng sau Tần Triều đã khôi phục như cũ.

"Quả trứng không sao chứ?" Vân Trì không ngờ bên trong lại nguy hiểm như vậy, không khỏi có chút lo lắng.

"Nó......" Tần Triều sờ sờ cổ mình, "Em biết quả trứng nhà mình có vỏ trứng không?"

"Cái gì?" Vân Trì không hiểu.

Tần Triều nhớ lại cảnh tượng tối qua vẫn còn thấy chấn động, Tần Triều cõng quả trứng đi chưa được bao lâu thì nó bị nóng ngất, còn chưa kịp để Tần Triều lo lắng, trên người quả trứng nhà hắn đã xuất hiện một lớp vỏ trứng màu trắng bao bọc lấy nó, lăn sang một bên rồi nằm im ngủ đông.

Lớp vỏ trứng đó trắng tinh không tì vết, không có lấy một khe hở, Tần Triều nằm lên nghe thử, bên trong còn vang lên tiếng ngáy nho nhỏ của Vân Đản Đản, sau đó đến lúc gần kết thúc, vỏ trứng nứt ra, quả trứng nhà hắn lại nhảy nhót tung tăng chạy ra.

Vân Trì nghe xong thì im lặng rất lâu.

"Tối nay đừng để nó đi nữa." Tần Triều nói.

"Được." Vân Trì quay đầu gửi tin nhắn cho Vân Đản Đản, Vân Đản Đản nhanh chóng trả lời: "Vâng, con không đi nữa, cha con cố lên nhé."

Đêm xuống, trước khi ngủ Tần Triều quấn năm lớp áo lông vũ cùng ba cái chăn bông dày, nếu vết thương bên trong có thể mang ra ngoài, vậy nhiệt độ bên ngoài có thể truyền vào bên trong không nhỉ?

Lần này Tần Triều chọn chân núi tuyết.

Vừa tiến vào đã nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi.

Tại nơi này gặp người, Tần Triều không cảm thấy kỳ lạ, dù sao trước đó ở các bản đồ khác cũng có rất nhiều hệ thống đến từ thế giới khác, nên hắn không để ý tới người đó, vòng qua hắn ta tiếp tục đi, đi được hai bước lại lùi về nhìn chằm chằm lên đầu người kia.

Bởi vì trên trán người đó có một hàng chữ: Nô lệ của hệ thống cháu số 444.

???

"Xin chào." Tần Triều lịch sự chào hỏi.

Người kia nhấc mí mắt nhìn hắn một cái, giọng lạnh lùng: "Có việc gì?"

Tần Triều lập tức có chút khó chịu, thái độ gì đây, tôi chọc gì anh à?

"Anh quen hệ thống cháu số 444 à?" Tần Triều cũng lạnh lùng hỏi lại.

Trên đầu Tần Triều cũng hiện một hàng chữ: Chồng của hệ thống con số 444.

Người đàn ông trẻ tuổi nheo mắt, giọng điệu bất thiện: "Anh chính là cha của thằng cháu đó à?"

......

Đêm đó Vân Trì ngủ không yên ổn, vào trong Bàn Tay Vàng chuẩn bị sẵn thuốc chờ Tần Triều trở về, vào sa mạc thì sẽ bị cháy nắng, vào vùng tuyết thì đương nhiên sẽ bị cóng, chữa trị cho Tần Triều ngay từ đầu sẽ giúp hắn bớt chịu khổ hơn một chút.

Sáu giờ sáng, Vân Trì nhìn thấy Tần Triều trở về, không bị cóng, chỉ có mặt mũi bầm dập.

"Anh làm sao vậy? Gặp dã thú à?" Vân Trì kinh ngạc.

"Không." Tần Triều tức tối, "Đánh nhau với người ta."

"Đánh nhau? Với người? Bên trong không thể có người khác được." Vân Trì lại lần nữa kinh ngạc.

Đó là khảo nghiệm mà hệ thống chủ dành cho AI lai người - hệ thống, cho nên hiện giờ chỉ có cậu và Vân Đản Đản có thể vào, Tần Triều sao có thể nhìn thấy người khác bên trong được.

"Trên đầu hắn có ghi là nô lệ của hệ thống cháu số 444." Tần Triều tức giận vô cùng, "Hắn vậy mà dám gọi quả trứng nhà mình là cháu, anh nhịn không nổi nên đấm hắn một cú, thế là đánh nhau luôn."

"???" Vân Trì nghe như chuyện thần thoại vậy, "Nô lệ của quả trứng nhà mình? Nó còn có thể chứng nhận nô lệ à? Tại sao em lại không được?" Vân Trì cực kỳ khó chịu: "Ngày xưa em chỉ được chứng nhận chồng thôi, tại sao em không thể chứng nhận nô lệ? Hệ thống chủ bất công."

"......" Tần Triều bất lực, "Đây là trọng điểm à?"

"Đây không phải trọng điểm sao? Thế trọng điểm là gì?"

"Trọng điểm là thằng đó nói quả trứng nhà mình là cháu."

Vân Trì nhíu mày: "Hắn nói sai à? Anh tức giận cái gì?"

Tần Triều: "......"

Khoảng cách thế hệ giữa con người và hệ thống vào khoảnh khắc này đã được cụ thể hóa.

Tần Triều gửi tin nhắn cho quả trứng.

Tần Triều: Nô lệ là thế nào?

Vân Đản Đản: Con vào đó chỉ kéo chân cha thôi, nên con bảo nô lệ của con vào giúp cha hái thuốc, cha ơi, con có phải là một quả trứng thông minh không?

Tần Triều: Con kiếm đâu ra nô lệ?

Vân Đản Đản: Chứng nhận đó chứ, cha không biết đâu, con sống ở đây thảm lắm, nên con tìm cho mình một nô lệ hầu hạ con.

Tần Triều: ......

Vân Đản Đản: Cha ơi, cha yên tâm, con nắm thóp hắn chắc lắm, cha cứ tùy ý sai bảo, bảo đảm OK, nếu hắn không nghe lời thì nói với con, con quất roi da nhỏ vào hắn, [vung nắm đấm nhỏ.jpg].

Tần Triều: Con nhớ cho kỹ, con là một quả trứng vị thành niên đấy!!! Đừng có làm bậy.

Vân Đản Đản: Trứng vị thành niên và có nô lệ thì mâu thuẫn nhau à?

Tần Triều: "......" Hình như cũng không mâu thuẫn thật.

Đã là nô lệ thì không dùng cũng phí.

Từ đó về sau, Tần Triều bắt đầu những ngày tháng cùng nô lệ của Vân Đản Đản đi hái thuốc.

Cực kỳ...... vui vẻ!?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn