Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 71: Ngoại truyện 3. Quả trứng đốt tiền (Hạ).

Vân Đản Đản nghỉ phép rồi.

Tần Triều dẫn theo quả trứng ăn mày mặc quần rách bước lên hành trình về nhà.

Bạn học quả trứng ăn mày có chút thấp thỏm: "Cha ơi, con đã nhiều năm không làm cháu nội rồi, con sợ không quen, hay là diễn tập trước một chút?"

"Không cần." Tần Triều xua tay, tự tin vô cùng, "Về khoản làm cháu nội, con có thiên phú."

Vân Đản Đản đắc ý ngẩng đầu lên: "Điều đó thì đúng thật, trên con đường làm cháu nội này, con đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất."

"......" Tần Triều vỗ tay, "Nói hay lắm."

Vân Đản Đản liếc hắn một cái: "Cha ơi, bây giờ cha đúng là giống một người cha tốt quá đi." Trước đây cha cậu không như vậy, năm tháng vậy mà đã mài giũa cha cậu thành một người cha hiền, cậu còn hơi không quen nữa.

Tần Triều: "...... Cha vốn luôn là một người cha hiền, tình cha như núi."

Quả trứng ăn mày: "......" Đúng là một người cha mặt dày.

Tần Triều dẫn về đứa con trai mười lăm tuổi của mình, một đứa con trai giống người máy Vân Đản Đản đến tám phần, nhà họ Tần chấn động.

"Em điên rồi à." Tần Thư Văn gần bốn mươi tuổi vẫn chưa sinh được con trợn tròn mắt, "Tần Triều, năm nay em hai mươi tám tuổi, mười lăm năm trước em mới mười ba tuổi, sao có thể có đứa con mười lăm tuổi được? Em lừa quỷ à? Đây là người máy đúng không?" Tần Thư Văn đưa tay véo má Vân Đản Đản, Vân Đản Đản dùng sức hất tay hắn ta ra rồi lao đến bên chân Tần Hàn Nghĩa, gào khóc thảm thiết: "Ông nội, ông nội ruột của cháu ơi...... Trong mơ cháu cũng toàn thấy dáng vẻ anh minh thần võ của ông thôi......"

"......" Tần Triều quay mặt đi, hắn có hơi không chịu nổi sự khoa trương của quả trứng này.

"Tần Triều, chuyện gì đây?" Tần Hàn Nghĩa nhìn gương mặt đang úp trên đùi mình mà chẳng giống Tần Triều được mấy phần, nhíu mày.

Tần Triều ho nhẹ một tiếng: "Là thế này, năm đó tuổi trẻ không hiểu chuyện, với một người......" Tần Triều nói có chút khó khăn, "Người đó lớn tuổi hơn con một chút, con cũng không biết em ấy vậy mà lại sinh đứa bé ra, mãi đến trước đây không lâu mới để đứa bé tới nhận con...... Haizz."

"Em nói bậy." Tần Thư Văn sụp đổ, "Năm đó em mới mười ba tuổi......"

"Anh hai, đúng là anh quá cô lậu quả văn rồi, người thời cổ đại mười tuổi đã có thể sinh con." Tần Triều nhìn hắn ta, vẻ mặt vô tội, "Em nối dõi tông đường cho nhà họ Tần, anh không vui sao? Hay là anh cũng sinh một đứa đi?"

Tần Thư Văn không phải không muốn có con, mà là nhiều năm nay vẫn không sinh được.

Đây không phải bí mật, người nhà họ Tần đều biết, Tần Triều cũng không muốn dùng chuyện này để chọc hắn ta, nhưng đánh rắn phải đánh đúng bảy tấc, hắn ta tự mình lao tới, vậy không thể trách hắn được.

Mặt Tần Thư Văn đen như đáy nồi.

Mẹ nó nối dõi tông đường.

Đừng tưởng hắn ta không biết, Tần Triều là một tên gay chết tiệt.

Sau khi tốt nghiệp, Tần Triều không vào công ty của gia đình mà tự mình khởi nghiệp, hơn nữa nhiều năm nay vẫn không tham gia chuyện trong nhà, nên Tần Thư Văn cũng không coi hắn ra gì, chuyên tâm đấu đá với Tần Thư Duyệt, nhưng mấy năm trước, Tần Thư Duyệt vậy mà chưa kết hôn đã làm ra một đứa con, may mà Tần Thư Duyệt sinh con gái, uy h**p không lớn.

Nhưng bây giờ, Tần Triều vốn nên bị loại khỏi cuộc chơi lại dẫn về một đứa cháu trai mười mấy tuổi sắp trưởng thành, mẹ nó còn để người ta sống không đây???

Tần Hàn Nghĩa nhìn Vân Đản Đản, đưa tay sờ mặt cậu nhóc: "Hình như ông đã gặp cháu ở đâu rồi."

Vân Đản Đản đỏ hoe mắt: "Ông nội, cháu cũng thấy ông rất quen mặt, có lẽ đây chính là tình thân huyết mạch đấy, cháu là cháu ruột của ông mà, hu hu hu......"

Tần Triều: "......" Thật muốn giả vờ không quen quả trứng này quá, nhưng hắn phải làm một người cha tốt, không thể làm chuyện bỏ rơi con trai được.

Nhịn!!!

Đối với chuyện Tần Triều có một đứa con, Tần Hàn Nghĩa rất bình tĩnh, đối với chuyện Tần Triều mười ba tuổi đã sinh con cũng rất...... bình tĩnh, hoàn toàn thể hiện sự "thấu hiểu và tôn trọng" của một người đàn ông đối với loại chuyện này, thậm chí ông còn không hỏi rốt cuộc là ai đã sinh con cho Tần Triều.

Tần Hàn Nghĩa đích thân dẫn Vân Đản Đản đi làm giám định quan hệ cha con và quan hệ ông cháu, kết quả giám định chứng minh ba người bọn họ đúng là ông nội, con trai và cháu trai hàng thật giá thật.

Tần Thư Văn thế nào cũng không chịu tin chuyện Tần Triều mười ba tuổi đã có thể sinh con, Tần Triều thản nhiên liếc hắn ta một cái: "Anh hai, đây là thiên phú dị bẩm của em, hay là anh đi kiểm tra thử xem? Người yêu em là bác sĩ, có lẽ em ấy có thể giúp được anh."

Tần Thư Văn bị Tần Triều chọc tức đến suýt hộc máu, vốn dĩ là cuộc đấu đá giữa mấy người bọn họ, sao lại biến thành cuộc thi sinh con rồi?

Chẳng phải thời buổi này đều thịnh hành không sinh con sao?

Ngược lại, Tần Hàn Nghĩa luôn cảm thấy có một loại cảm giác thân thiết tự nhiên với đứa cháu trai đột nhiên xuất hiện này, trong nhất thời, trái tim của ông lão bị đứa cháu miệng ngọt này nắm gọn.

"Cháu nội à......" Diệp Tiếu ôm lấy Vân Đản Đản, "Bao năm nay cháu đã chịu khổ rồi, bà nội nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho cháu."

"Đúng, bù đắp, yên tâm đi, ông nội sẽ không bạc đãi cháu đâu." Tần Hàn Nghĩa tiếp lời.

"Ông nội, cháu không cần tiền, cháu chỉ muốn được ở bên cạnh ông bà thật tốt." Vân Đản Đản ngẩng gương mặt tuấn tú của mình lên, dùng ánh mắt ngây thơ vô tội nhìn Tần Hàn Nghĩa, "Ông nội, tình thân mới là thứ quý giá nhất trên đời! Tuy những năm qua cháu ăn không đủ no mặc không đủ ấm, nhưng nhìn thấy ông bà, cháu cảm thấy mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới."

"Ăn không đủ no mặc không đủ ấm?" Diệp Tiếu khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, "Tôi có số khổ gì thế này, con trai thì ôm nhầm, cháu trai thì lưu lạc bên ngoài, hu hu hu......"

"Bà nội đừng khóc." Vân Đản Đản lau nước mắt cho bà, "Cháu bảo vệ bà, ôm ôm, không buồn nữa."

Trái tim Diệp Tiếu hoàn toàn tan chảy, đây là cháu ruột của bà mà.

Hai người ôm nhau khóc lóc thảm thiết.

"......" Tần Triều dùng đầu lưỡi chống vào má, chịu không nổi nữa rồi, đau răng quá.

"Để em lau nước mắt cho anh." Một cô bé bốn năm tuổi mặc váy công chúa đi tới bên cạnh Vân Đản Đản, nghiêng đầu chớp đôi mắt to nhìn cậu nhóc, "Anh là Vân Đản Đản đúng không? Em biết anh, anh từng lên tivi, em thích anh lắm."

"Em có mắt nhìn đấy." Vân Đản Đản vừa sụt sịt vừa khẳng định cô bé.

Tần Triều: "......" Con trai à, giữ chút thể diện đi chứ.

Cô bé chính là đứa trẻ mà Tần Thư Văn nói là Tần Thư Duyệt không biết kiếm ở đâu ra, không có cha, còn mang họ Tần.

Tần Thư Văn nói dã tâm của cô ta ai cũng nhìn thấy rõ, đáng tiếc thay, lại là một đứa con gái, không đạt được mong muốn.

Tần Triều chịu không nổi nữa, đi ra ban công hít thở không khí, so với quả trứng nhà hắn, da mặt của hắn đúng là chỉ mỏng như một tờ giấy.

Trứng sinh ra từ mây mà vượt cả mây, chẳng liên quan gì đến người cha này.

"Không ngờ tâm cơ của em cũng nặng thật đấy."

Tần Triều quay đầu lại, là Tần Thư Duyệt với sắc mặt khó coi.

Tần Triều bình tĩnh gật đầu: "Cảm ơn đã khen." Bây giờ hắn coi hai chữ "tâm cơ" là lời khen để nghe.

"Được, chị hiểu rồi." Tần Thư Duyệt nhếch môi cười lạnh, "Vốn dĩ cái nhà này đã đủ loạn rồi, chị không ngại để nó loạn hơn nữa, mọi người đều dựa vào bản lĩnh của mình."

Tần Triều nhấc mí mắt liếc cô ta một cái.

Thật ra Tần Triều không thân với bất kỳ ai trong gia đình này, lúc hắn trở về đã là năm cuối cấp ba, ở trong nhà này chưa đầy một năm đã đi học đại học, thời gian tiếp xúc với Tần Thư Duyệt và Tần Thư Văn đều có thể đếm được, nhưng dù sao cũng đã nhiều năm như vậy, Diệp Tiếu ít nhiều cũng từng kể cho hắn nghe một số chuyện.

Ví dụ như năm đó mẹ của Tần Thư Duyệt cùng Tần Hàn Nghĩa tay trắng dựng nghiệp, sau đó bị phản bội rồi bị bỏ rơi, mà tiểu tam năm ấy chính là mẹ của Tần Thư Văn, vì thế Tần Thư Duyệt luôn cảm thấy mọi thứ trong gia đình này đều phải thuộc về mình, nhưng cô ta lại không có năng lực thật sự "lật đổ" gia đình này, nên chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng, vì muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về mẹ mình.

"Chị cả à." Tần Triều nghiêng người tựa ở đó, đầu óc vận chuyển điên cuồng, "Thật ra chúng ta có thể thương lượng mà."

"Thương lượng cái gì?" Tần Thư Duyệt đang định rời đi thì dừng bước, cảnh giác nhìn hắn.

"Hay là chị giúp em nuôi con trai đi."

"Có bệnh." Tần Thư Duyệt quay đầu bỏ đi.

Tần Triều lập tức đuổi theo: "Hay là chị nghe thử kế hoạch của em trước đã."

Tần Thư Duyệt cảm thấy Tần Triều đang tát thẳng vào mặt mình, đúng vậy, cô ta quả thật muốn sinh một đứa con trai, để nó mang họ Tần, làm cháu trai nhà họ Tần, dù sao thời đại này miệng thì nói nam nữ bình đẳng, nhưng cũng chỉ là nói miệng mà thôi, làm gì có chuyện nam nữ thật sự như nhau, chẳng qua là mọi người tìm được một tấm vải che đậy ghi bốn chữ nam nữ bình đẳng rồi khâu lên miệng mình mà thôi.

Cô ta muốn sinh con trai nhưng không sinh được, còn Tần Triều lại mang về một đứa cháu trai nhà họ Tần hàng thật giá thật, có thể tưởng tượng được chuyện cô ta muốn làm sẽ càng khó khăn hơn.

Tần Thư Duyệt không dừng bước, Tần Triều đi nhanh mấy bước rồi chống tay lên tường chặn đường cô ta.

Tần Thư Duyệt lạnh mặt nhìn hắn.

Tần Triều nhướng mày, hạ thấp giọng: "Chị cả, không phải chị định sinh một đứa con trai rồi lợi dụng nó để giành cả nhà họ Tần đấy chứ?"

Sắc mặt Tần Thư Duyệt càng thêm lạnh lùng.

Tần Triều cong môi cười: "Hay là con trai cho chị, con gái cho em?"

"Tần Triều, cậu có bệnh đúng không?" Tần Thư Duyệt trừng mắt nhìn hắn.

Tần Triều cúi người: "Là thế này, thật ra em không hứng thú với chuyện trong nhà này, em đưa con trai em về đây đơn thuần là vì thiếu tiền, chị hiểu không?" Tần Triều đầy hy vọng nhìn cô ta, chị cả à, mau lên, dùng tiền đập chết em đi, để em mang tiền cùng con trai cút khỏi cái nhà này, cảm ơn.

"Cậu đang uy h**p tôi à?"

Tần Triều: "???" Là khả năng biểu đạt của hắn có vấn đề hay là khả năng lĩnh hội của Tần Thư Duyệt có vấn đề đây?

"Em gái à, sau này em nuôi anh được không?"

Giọng của Vân Đản Đản?

Tần Triều xoay người đi nhanh mấy bước, thò đầu nhìn ra hành lang, chỉ thấy quả trứng nhà mình đang ngồi xổm trên đất nhìn con gái của Tần Thư Duyệt, cười nịnh nọt vô cùng.

"Được chứ, em có tiền, đều cho anh." Cô bé lấy tiền từ trong túi nhỏ của mình ra, hai tờ mười đồng cùng hai đồng xu đều đặt hết vào tay Vân Đản Đản, "Đều cho anh, anh giống Vân Đản Đản quá, em thích Vân Đản Đản, cũng thích anh."

"Cảm ơn em gái, em tốt quá." Vân Đản Đản ôm chầm lấy cô bé, "Anh cũng thích em nhất."

"Nào, chúng ta ngoéo tay đi." Vân Đản Đản cười tít mắt đưa ngón út ra, "Đã nói sẽ nuôi anh rồi thì một trăm năm cũng không được đổi ý nhé."

Cô bé cũng đưa ngón út ra ngoéo tay với Vân Đản Đản, treo cổ một trăm năm không đổi.

Tần Triều: "."

"Tần Triều, hai cha con các người đều có bệnh à?" Tần Thư Duyệt kinh ngạc đến ngây người, vội vàng đi tới kéo con gái mình vào lòng, lo lắng đánh giá từ trên xuống dưới, "Bảo bối, không sao chứ?"

"Không sao." Cô bé nở nụ cười ngọt ngào, "Con với anh trai đã ngoéo tay rồi, sau này con sẽ nuôi anh ấy đến một trăm tuổi, mẹ cho con ít tiền được không? Bây giờ con chưa nuôi nổi anh ấy."

Tần Triều kéo quả trứng nhà mình bỏ chạy trong hoảng loạn.

Tần Triều hận rèn sắt không thành thép: "Vì tiền mà con đúng là dùng mọi thủ đoạn, ngay cả tiền của bé gái cũng không tha, con trai à, làm trứng không thể không có giới hạn như vậy."

Vân Đản Đản: "Vậy cha còn muốn đổi con với cô để nuôi cơ mà, giới hạn của cha ở đâu?"

"Câm miệng."

"Vâng, cha ơi, hai cha con mình ai cũng đừng nói ai."

Tần Triều: "..."

Vân Đản Đản đắc ý vô cùng.

Cha cậu đã có sự nghiệp của riêng mình, đương nhiên không muốn lại nhúng tay vào cuộc tranh đấu của nhà họ Tần, hơn nữa với "năng lực" của cha cậu, thật sự không thích hợp tham gia tranh đấu hào môn, sẽ bị gặm đến không còn mẩu xương nào, cho nên muốn giàu thì phải đặt cược đúng người.

Em gái tốt biết bao, em gái còn chịu nuôi cậu nữa.

Sau này em gái làm Tần tổng, cậu làm anh trai của Tần tổng, vậy sẽ có tiền vô cùng vô tận.

Vân Đản Đản cậu đúng là một thiên tài nhỏ của giới AI.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn