Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 70: Ngoại truyện 2. Quả trứng đốt tiền (Trung).
Tiểu Tần tổng bây giờ dù sao cũng là một nhân vật có tiếng tăm, theo lý mà nói thì việc con trai hắn tiêu mấy chục vạn một tháng cũng chỉ là tiền lẻ.
Nhưng đổi theo tỷ giá một đổi một trăm, mấy chục vạn liền biến thành mấy chục triệu......
Cái này hơi tốn cha rồi......
Nhưng!!!
Quả trứng của hắn xứng đáng!!!
Quả trứng của hắn không thể ở căn phòng hai nghìn tệ một tháng được, thế nào cũng phải ở một căn hộ nhỏ, căn hộ nhỏ một vạn tệ một tháng, đổi ra thì tiền thuê mỗi tháng là một triệu mà...... thôi.
Tiền sinh hoạt mỗi tháng mười vạn, vậy là một nghìn vạn......
"Nhà ai có đứa trẻ một tháng tiền sinh hoạt mười vạn?" Vân Trì vừa lau tóc vừa đứng phía sau nhìn hắn tính toán trên cuốn sổ, mày cũng nhíu lại.
Tần Triều thở dài: "Em chưa từng làm phú nhị đại nên không hiểu, người ta làm phú nhị đại một tháng đều có mấy chục vạn tiền sinh hoạt, người làm cha như anh đúng là vô dụng mà......"
Vân Trì: "......" Có bệnh.
Vân Trì cúi người nằm lên lưng hắn, cầm lấy cây bút trong tay hắn viết lên giấy, vừa viết vừa nói: "Tiền thuê nhà mỗi tháng nhiều nhất năm nghìn, tiền sinh hoạt mỗi tháng một vạn, tổng cộng một vạn năm, tức là một trăm năm mươi vạn, nhiều hơn thì không có."
"Không được." Tần Triều lập tức la lên, "Con trai anh sao có thể sống kham khổ như vậy......"
Vân Trì kéo tai hắn: "Vậy một tháng một nghìn vạn, một năm một trăm triệu, anh gánh nổi không?"
Tần Triều: "......"
"Con nhà nghèo thì phải biết tự lập sớm."
Tần Triều đau lòng: "Nhưng quả trứng là phú nhị, không, là phú tam đại mà......"
"Đó là do nó tự chuốc lấy." Vân Trì nhắc tới chuyện này là lại tức, cậu thông minh như thế, sao lại sinh ra một quả trứng ngốc vậy chứ?
Vân Trì đột nhiên quay đầu nhìn Tần Triều: "Em hiểu rồi, là gen của em bị anh làm loãng đi, cho nên quả trứng mới ngốc như vậy."
Tần Triều: "?"
Quả trứng đó mà còn ngốc?
Nó sắp thành tinh luôn rồi ấy chứ.
"Cũng có liên quan tới chuyện anh ấp trứng." Vân Trì càng nghĩ càng tức, "Đều tại anh."
Tần Triều: "......"
Được được được, đều tại hắn.
Là gen của hắn làm ô nhiễm AI thông minh.
Tần Triều đứng dậy bế bổng Vân Trì lên, nếu đã như vậy rồi, vậy thì để sự ô nhiễm triệt để hơn một chút đi.
......
Tần Triều nạp cho Vân Đản Đản ba triệu, ba triệu nghe có vẻ nhiều, nhưng đến tay quả trứng cũng chỉ còn ba vạn mà thôi.
Tần Triều bị k*ch th*ch rồi, hắn muốn kiếm tiền, hắn muốn để con trai mình dưới tỷ giá một đổi một trăm vẫn là phú tam đại.
Công ty của Tần Triều làm người máy, vốn đã thiếu vốn, bây giờ lại thêm một quả trứng đốt tiền, Tần Triều sầu muốn chết.
"Cái gì? Mày muốn bán hết bất động sản à?" Trần Hủ kinh ngạc đến ngây người, mấy hôm trước còn nói tính toán toàn bộ tài sản cá nhân rồi chuyển cho Vân Trì, sao chớp mắt đã muốn bán rồi?
Trần Hủ không hiểu: "Chuyển quyền sở hữu trực tiếp là được, không cần bán, Vân Trì thiếu tiền à?"
Tần Triều thở dài: "Trần Khỉ Đột à, mày không hiểu đâu, nuôi con tốn tiền lắm."
"?" Trần Hủ đầy đầu dấu hỏi, "Đúng là nuôi con tốn tiền, nhưng mẹ nó chuyện này liên quan gì tới hai người? Hai tên gay bọn mày có cái lông mà con."
"Thật ra tao đúng là có một đứa con lông lá." Tần Triều gật đầu.
"?"
Trần Hủ quay đầu nhìn Vân Trì, nhấn mạnh từng chữ: "Cậu ta, có, bệnh? Hoang tưởng? Hay là...... vãi......" Tên Tần Triều này không phải có con riêng đấy chứ?
Không thể nào, không thể nào!!!
Nếu Tần Triều thật sự có con riêng thì tuyệt đối không thể giấu được cậu ta, hơn nữa tên này cũng không phải loại người đó.
"Đóng não lại." Vân Trì liếc Trần Hủ một cái, "Anh ấy mắc một căn bệnh thiếu tiền."
Trần Hủ: "......"
Thần kinh, hai tên thần kinh.
Không phải cùng một loại thần kinh thì sẽ không vào chung một nhà.
"Không bán." Vân Trì lên tiếng.
"Bán." Tần Triều nhìn cậu, "Bán." Con trai hắn sắp chết đói rồi, người làm cha như hắn lại còn ở đây ăn ngon uống say, trong lòng hắn có lỗi.
"Không bán."
"Bán."
"Không bán." Vân Trì nổi giận, "Anh đừng nuông chiều nó."
Khí thế của Tần Triều lập tức yếu đi, nhỏ giọng nói: "Không phải nuông chiều, đó vốn là cuộc sống đáng lẽ nó phải có mà."
Cuộc sống đáng lẽ phải có?
Cuộc sống gì?
Cuộc sống mỗi tháng tiêu mấy triệu sao?
Vân Trì: "...... Không bán."
Tần Triều rụt cổ lại, không nói gì.
Trần Hủ nhìn đến ngây người, với kiểu người như Tần Triều và Vân Trì, cho dù thêm mười năm nữa thì vẫn là hai người bọn họ chui chung một chăn, không ai có thể chen chân vào được.
Dưới sự phản đối mãnh liệt của Vân Trì, bất động sản cuối cùng không bán được, hơn nữa còn đều sang tên cho Vân Trì, Tần Triều hoàn toàn không thể bán nữa, hắn chỉ có thể để người máy Vân Đản Đản điên cuồng nhận biểu diễn thương mại, lấy trứng nuôi trứng.
Thậm chí còn đi vay tiền Trần Hủ.
Trần Hủ lại ngây người: "Vay tiền? Bao nhiêu? Mười đồng hay hai mươi đồng?" Cậu chủ hào môn vậy mà đã lưu lạc đến mức phải đi vay tiền cậu ta rồi sao?
Cuối cùng Trần Hủ cho Tần Triều vay năm trăm nghìn, Tần Triều nhìn thông báo chuyển khoản, muốn nói lại thôi liếc nhìn Trần Hủ một cái.
Chút tiền này còn không đủ tiền thuê nhà một tháng cho con trai hắn nữa.
Anh em của hắn đúng là vô dụng thật.
Trần Hủ lập tức hiểu được ý của anh em tốt, cơn giận bốc lên từ trong lòng: "Mẹ nó mày đang cười nhạo tao đấy à?"
"Mày hiểu là được." Tần Triều vỗ vai Trần Hủ, "May mà mày không có con, không thì ngay cả con cũng nuôi không nổi."
Trần Hủ: "......"
Gay Tần chắc là mắc bệnh hoang tưởng sinh con rồi.
......
Tần Triều, người làm cha này, vô cùng để tâm đến chuyện nuôi con, vì vậy Vân Trì cũng không chú ý quá nhiều, cho đến một đêm nọ cậu thức dậy đi vệ sinh, nhìn thấy Tần Triều ngồi trên sofa trong phòng khách lặng lẽ lau nước mắt, vừa khóc vừa nhìn điện thoại lẩm bẩm nhỏ giọng: "Yên tâm, cha sẽ để con được ăn no."
???
Vân Trì kinh ngạc đến mức não bộ cũng không vận hành nổi nữa.
Vân Trì đi tới, từ trên cao nhìn xuống người yêu loài người của mình: "Anh đang làm gì vậy?"
Tần Triều ngẩng đầu rồi đưa tay ôm lấy Vân Trì, vùi đầu vào bụng cậu, tủi thân nói: "Anh nợ quả trứng nhà mình quá nhiều, mười năm đó, suốt mười năm anh không thể ở bên cạnh hai người, anh, anh, anh...... hu hu hu......"
Vân Trì nâng mặt hắn lên, nhìn những giọt nước mắt chảy dài xuống, con người thật sự quá yếu đuối.
Vân Trì cúi người hôn khô nước mắt của hắn rồi cầm điện thoại lên xem.
Vân Đản Đản: Cha ơi, tuy mười năm này cha không ở bên cạnh bọn con, nhưng con vẫn yêu cha.
Vân Đản Đản: Cha ơi, cha không cần vội chuyển tiền cho con đâu, con không cần đâu, con ăn cám nuốt rau cũng không sao, chỉ cần cha và cha con sống tốt là con vui rồi.
Vân Đản Đản: Con yêu cha, cha ơi, con cũng yêu cha con, hai người sống thật tốt nhé, không cần ngày nào cũng nhớ con đâu, quả trứng yêu hai người.
Vân Đản Đản: Cha ơi, nghĩ đến việc cha và cha con mỗi ngày đều hạnh phúc vui vẻ, con cũng vui thay cho hai người, ăn bánh màn thầu uống nước lã cũng thấy đặc biệt hạnh phúc.
Vân Trì thở dài một hơi, trừng mắt nhìn người vẫn đang tràn ngập tình phụ tử kia, rồi gửi tin nhắn thoại vào điện thoại: "Vân Đản Đản, nếu con còn dám giăng bẫy cha con nữa, cha sẽ cắt đứt nguồn kinh tế của con."
"Tuy là giăng bẫy thật." Tần Triều nghẹn ngào, "Nhưng con trai anh thật sự quá đáng thương mà......"
Vân Trì: "......"
"Tần Triều, trước đây em không phát hiện anh giàu tình cảm đến thế." Vân Trì ngồi xuống bên cạnh hắn, nghiêng đầu nhìn hắn một cái, "Hóa ra anh là một tên hay khóc."
Tần Triều thở dài u u: "Em đã từng trải qua cảm giác chờ từ trời tối đến trời sáng chưa?"
Vân Trì: "?"
Tần Triều cười khổ một tiếng: "Những năm qua anh thường nghĩ thật ra trước đây anh đối với em và quả trứng cũng không tốt đến vậy, anh cứ tưởng chúng ta có thể bên nhau thật lâu thật lâu, chuyện gì cũng còn kịp, nhưng ngoài ý muốn luôn đến quá đột ngột, chẳng cho anh thời gian phản ứng, bây giờ mất rồi lại tìm lại được, anh hận không thể buộc hai người lên thắt lưng quần mình, đi đâu cũng mang theo, em hiểu cảm giác này...... không, em là AI, em sẽ không hiểu đâu."
Thì ra Tần Triều đang sợ hãi, sợ đến mức khóc luôn rồi.
Vân Trì nghĩ nghĩ, xoay người ôm lấy hắn, tay nhẹ nhàng vuốt lưng hắn, ghé sát tai hắn nhỏ giọng nói: "Yên tâm đi, bọn em sẽ không đột nhiên rời đi nữa đâu, cho dù rời đi cũng sẽ mang anh theo."
Tần Triều lập tức ôm chặt lấy cậu: "Thật sao?"
"Thật." Vân Trì khẽ hôn lên vành tai hắn, "Tuy nhiên, bất động sản không được bán."
Tần Triều nghẹn họng.
Con trai à, không phải cha không cố gắng, mà là cha của con mềm cứng đều không ăn.
"Tiếc thật." Tần Triều thở dài một hơi, "Quả trứng đó không thể đến đây sống cùng chúng ta nữa." Sớm biết vậy năm đó lúc ấp trứng hắn đã kiên nhẫn hơn một chút rồi.
"Được mà."
"Được?" Tần Triều kích động nhìn Vân Trì, "Nhưng quả trứng chẳng phải nói nó không thể đến đây nữa sao?"
"Bình thường thì không thể đến, nhưng cứ nửa tháng nó có thể nghỉ phép một lần, lúc đó có thể đến được, anh cứ coi như con trai anh đi làm ở nơi khác, nửa tháng về nhà một lần là được."
"Được được được, nửa tháng về một lần cũng được, chỉ cần có thể về là được." Hốc mắt Tần Triều ươn ướt, hắn vẫn còn cơ hội bù đắp cho quả trứng đó.
"Đợi lần sau nó trở về anh sẽ dẫn nó đi ăn ngon, tổ yến bào ngư cua hoàng đế tôm hùm Boston, chúng ta thuê chuyên cơ ra nước ngoài tự tay quăng lưới rồi ăn sống ngay tại chỗ...... Nó có thể trở về chẳng phải là có thể quay lại làm cháu nội sao?" Tần Triều đột nhiên quay đầu nhìn Vân Trì.
Vân Trì ngẩn người.
Hai mắt Tần Triều lập tức sáng lên.
Hê.