Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 69: Ngoại truyện 1. Quả trứng đốt tiền (Thượng).

"Cha yêu dấu ơi...... con nhớ cha muốn chết......"

Tần Triều bị tiếng nhạc chuông điện thoại đánh thức.

Một tay bịt tai Vân Trì lại, tay còn lại của Tần Triều mò tìm điện thoại trên bàn.

Âm thanh càng lúc càng lớn.

"Cha ơi cha ơi, cha yêu dấu ơi, Đản Đản nhớ cha lắm, thật sự nhớ cha lắm......"

Đầu óc còn ngái ngủ của Tần Triều bị âm thanh này làm cho tỉnh táo hẳn, sau đó bật dậy ngồi thẳng.

Quả trứng, là giọng của quả trứng đó.

Tần Triều chộp lấy điện thoại, Vân Trì dùng giọng của Vân Đản Đản để thu âm nhạc chuông sao?

Hắn thật sự đã rất lâu không nghe thấy giọng của quả trứng rồi.

Trong nhất thời, Tần Triều lại cảm thấy sống mũi cay cay.

"Con trai anh về rồi."

Tần Triều quay đầu lại, Vân Trì ngáp một cái ngồi dậy, chỉ chỉ vào điện thoại: "Con trai anh, trở về rồi."

Tần Triều vội vàng đi vào sân nhỏ, liền thấy một người đang ngồi xổm ở cửa, miệng không ngừng kêu lên: "Cha ơi cha ơi cha ơi cha ơi......"

"Đản Đản?" Tần Triều chần chừ gọi một tiếng.

Người đang ngồi xổm nghe tiếng liền ngẩng đầu, sau khi nhìn rõ người tới thì lập tức nhảy dựng lên, rồi lao tới ngồi phịch xuống chân Tần Triều, ôm lấy chân hắn bắt đầu khóc: "Cha ơi, hu hu hu hu, con nhớ cha lắm."

Tần Triều cũng rất nhớ Vân Đản Đản.

Rất nhớ rất nhớ.

Đó là quả trứng hắn dốc hết sức lực mỗi đêm để ấp nở mà.

Mặc dù quả trứng đó từng đè hắn xuống đất ép thành cái bánh.

Nhưng đó cũng là quả trứng của hắn mà.

Khi Vân Trì thay quần áo xong đi vào thì nhìn thấy hai cha con ngồi xổm ở đó ôm nhau khóc gào khóc thét, cảm động đến tận trời xanh.

Vân Trì: "......"

"Cha ơi, con đói quá a a a a......"

Tần Triều kinh ngạc đến ngây người......

Tần Triều ôm đứa nhỏ quay đầu nhìn Vân Trì: "Em, em, em nhiều năm nay không cho nó ăn cơm à?" Nhìn xem con trai hắn đói đến phát khóc rồi.

"Cha con lạnh lùng vô tình lắm......" Vân Đản Đản vừa khóc vừa tố cáo.

Vân Trì đi tới túm lấy tai Vân Đản Đản: "Ai lạnh lùng vô tình?"

"Cha ơi, cha xem đi, cha có quản không?" Vân Đản Đản thoát khỏi tay Vân Trì, vòng ra phía sau Tần Triều rồi nhảy lên lưng hắn, Tần Triều đỡ lấy người, cả người đều ngây ngẩn.

Nhớ lại năm xưa, Vân Trì và Vân Đản Đản gặp nhau thì đều là cha con vui vẻ ôm nhau, bây giờ vậy mà đã đổi sang kiểu ở chung khác rồi.

Tần Triều thở dài một hơi, hắn thật sự đã bỏ lỡ quá nhiều.

Tần Triều cõng người vào nhà đặt lên sofa rồi nhìn quả trứng.

Lúc Vân Đản Đản ra đời trông khoảng mười mấy tuổi, mười năm trôi qua, cậu nhóc cao lên một chút, nhìn bằng mắt thường chắc hơn một mét bảy, đường nét trên mặt rõ ràng hơn đôi chút, nhưng trông cũng chỉ như thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi.

Thời gian trưởng thành của hệ thống dường như không giống con người.

Người máy Vân Đản Đản mà hắn chế tạo vẫn có khác biệt với Đản Đản thật, hắn phải quay về điều chỉnh lại một chút.

"Con đi đâu vậy?" Tần Triều ngồi xổm bên cạnh hỏi cậu nhóc, "Có thể theo cha về không?"

"Không thể." Vân Đản Đản lắc đầu, "Bây giờ con nhận nhiệm vụ đi làm hệ thống rồi."

"Con đi làm nhiệm vụ?" Tần Triều kinh ngạc, "Con làm nhiệm vụ gì? Con còn nhỏ thế này mà."

Ánh mắt Vân Đản Đản đảo qua đảo lại, mà phía sau lưng Tần Triều truyền tới một tiếng hừ lạnh.

Chuyện này rất kỳ quái.

Tần Triều vận động bộ não suy nghĩ một chút về tính cách của người yêu AI và đứa con AI nhà mình, không nhịn được nhướng mày: "Không phải là tự con rảnh rỗi sinh nông nổi đi tìm việc làm đấy chứ?"

Vân Đản Đản cụp đầu xuống bắt đầu sụt sịt: "Cha ơi, con nhớ cha lắm, con yêu cha lắm."

Được rồi, con trai hắn đang giăng bẫy hắn.

Chứng tỏ chuyện này có vấn đề.

Tần Triều giật giật khóe miệng: "Cha cũng yêu con."

Vân Trì ngồi xuống ghế, hai chân bắt chéo, hai tay đặt trên đầu gối, bình tĩnh nhìn Vân Đản Đản: "Nói đi, lại hết tiền rồi đúng không?"

"Cha ơi......" Vân Đản Đản lí nhí.

Người cha hai mươi tám tuổi Tần Triều bị từng tiếng "cha ơi" của Vân Đản Đản gọi đến mức tình phụ tử dâng trào: "Yên tâm, yên tâm, cha có tiền, tiền của cha đều cho con với cha con." Hiện giờ dù sao hắn cũng là một tiểu Tần tổng, nuôi người yêu và con trai vẫn nuôi nổi.

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Tần Triều hỏi Vân Trì, "Trứng nhà mình biến thành trứng nghèo rồi à?"

Vân Trì trừng Vân Đản Đản một cái, Vân Đản Đản ôm chặt cánh tay Tần Triều, còn chu môi về phía Vân Trì.

Chuyện là sau khi Vân Trì trở về, hệ thống chủ vẫn luôn muốn cậu lại mở nhiệm vụ, nhưng Vân Trì không đồng ý, trong hệ thống có quy định bắt buộc, mỗi hệ thống sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về đều có thể có một khoảng thời gian nghỉ ngơi, trong thời gian đó không được cưỡng ép chúng, cho nên chỉ cần Vân Trì không đồng ý thì hệ thống chủ cũng không làm gì được cậu.

"Cho nên hệ thống chủ chuyển mục tiêu sang quả trứng này?" Tần Triều nhíu mày, có cảm giác bất lực như muốn tát mà không tìm được người để tát, hắn làm cha mà vậy lại không có cách nào bảo vệ con trai mình, haizz.

"Con tự nói đi." Vân Trì trừng Vân Đản Đản.

"Không phải." Vân Đản Đản cúi đầu xoắn ngón tay, giọng càng lúc càng nhỏ, "Chỉ, chỉ là, con, con, con tò mò mà......"

"Tò mò?" Tần Triều ngẩn người, "Không phải bị ép buộc sao?"

Vân Đản Đản lí nhí đáp.

"......" Tần Triều hiểu rồi.

Tần Triều chậm rãi quay đầu nhìn Vân Trì.

Vân Trì trừng hắn: "Nhìn em làm gì?"

Tần Triều chép miệng một tiếng.

Vân Trì tức đến không có chỗ phát tiết: "Vậy anh có thể động não một chút được không?"

Vân Đản Đản tò mò muốn đi làm nhiệm vụ, hệ thống chủ cầu còn không được, lại còn sợ sau khi Vân Trì biết sẽ xảy ra biến cố, thế là lập tức tìm cho cậu nhóc một cốt truyện rồi ném quả trứng vào đó.

Vân Đản Đản là thế hệ thứ hai lai giữa người và hệ thống, cậu nhóc "cao cấp" hơn, "tiện lợi" hơn Vân Trì, trực tiếp ném vào là được, mà tương ứng với đó cũng sẽ phát sinh những chuyện chưa biết mới, ví dụ như Vân Đản Đản cần tự mình tìm ký chủ, thiết lập liên kết với đối phương, đây cũng là một thí nghiệm khác của hệ thống chủ.

Thế là Vân Đản Đản trở thành một đứa trẻ mồ côi trong thế giới đó.

Không tiền không nhà không cha không mẹ, trên người chỉ có một chiếc điện thoại, sống lay lắt trong một ngôi miếu đổ nát.

May mà cứ nửa tháng cậu nhóc lại có một ngày nghỉ thăm thân để trở về nhận trận đòn của Vân Trì.

Tần Triều kinh ngạc đến ngây người, quay đầu nhìn qua, lúc này mới phát hiện quả trứng nhà mình mặc áo phông quần đùi rẻ tiền, trên quần còn thủng một lỗ, hắn còn tưởng con trai mình theo đuổi thời trang, hóa ra mẹ nó là vì nghèo à.

"Vậy phải làm sao đây?" Tần Triều đau lòng muốn chết, quả trứng này từ lúc mới sinh đã được nuôi bằng bào ngư hải sâm tổ yến mỗi ngày, bây giờ lại đi làm ăn mày rồi sao?

Cha bất tài quá!

Tim đau quá đi mất!!!

Vân Đản Đản ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt mang theo vẻ mong chờ: "Cha ơi, cha có thể nạp tiền cho con."

"Được sao?" Hai mắt Tần Triều sáng lên, tay lập tức thò vào túi quần lấy điện thoại ra, "Nạp thế nào? Tiền của cha đều cho con."

Bây giờ cha rất có tiền, không cần làm cậu chủ hào môn cũng nuôi nổi Vân Trì và quả trứng.

Vân Đản Đản mím môi, liếc nhìn Vân Trì một cái rồi cúi đầu không nói gì nữa.

Bộ dạng đáng thương như bị bắt nạt.

Tần Triều không nhịn được nói với Vân Trì: "Thật ra nuôi con phải bình tĩnh một chút, dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, không thể yêu cầu quá cao với nó được."

Vân Trì khoanh tay ngả người ra sau, liếc nhìn cha của Vân Đản Đản, môi mỏng khẽ mở: "1 đổi 100."

"Cái gì?"

"Tỷ giá hối đoái." Vân Trì mỉm cười với hắn.

Tỷ giá hối đoái???

Tần Triều ngẩn người một thoáng rồi phản ứng lại, chần chừ hỏi: "Ý là anh cho nó một đồng, nó tiêu như một trăm đồng à?"

Vân Trì giật khóe môi, ban cho hắn một cái liếc mắt như nhìn kẻ ngốc.

Tần Triều: "......" Được rồi, là cho nó một trăm đồng, nó tiêu như một đồng.

Tần Triều nuốt nước bọt, hỏi quả trứng: "Bên đó vật giá thế nào?"

Vân Đản Đản yếu ớt nói: "Cũng gần giống chỗ cha thôi, một cốc trà sữa có loại bảy đồng, mười đồng, mười lăm đồng, hai mươi đồng...... Con uống loại bảy đồng là được rồi, cha ơi......" Quả trứng lại bắt đầu sụt sịt, tủi thân nói, "Từ lúc con qua đó đến giờ chưa từng được uống trà sữa nữa, con thảm quá, hu hu hu hu......"

"Được được được, uống, uống, chẳng phải trà sữa thôi sao, không uống loại bảy đồng, uống loại hai mươi đồng, chẳng phải hai nghìn đồng thôi sao, mua, uống đi, cha con có tiền mà."

"Đúng vậy, hai nghìn đồng một cốc trà sữa thôi mà." Vân Trì bình tĩnh tính sổ cho hắn, "Hai nghìn đồng thuê một căn phòng, anh cần đưa cho nó hai trăm nghìn."

Tần Triều khựng lại.

"Cha ơi......" Trong mắt Vân Đản Đản tụ đầy nước mắt, mím môi nhìn Tần Triều.

"Không sao, không sao." Tần Triều vội vàng dỗ dành, "Cha có tiền, đừng nói một căn phòng hai trăm nghìn, cho dù hai triệu cha cũng trả nổi, không hoảng, không hoảng, có cha ở đây mà."

Vân Trì cong môi cười.

"Vẫn là cha tốt nhất." Vân Đản Đản vừa sụt sịt vừa nói, "Con hối hận rồi, con muốn quay về làm cháu nội."

Vân Trì thở dài: "Cha con mỗi tháng lương ba vạn, chỉ đủ cho con mua mấy cốc trà sữa."

"Con uống loại rẻ, vậy có thể uống thêm vài cốc." Vân Đản Đản hiểu chuyện nói, "Cha, cha đừng tự ti, con biết cha đã cố gắng lắm rồi, làm con trai sẽ không chê cha đâu."

Vân Trì nheo mắt, cảm thấy tay có hơi ngứa ngáy.

Sống lưng Vân Đản Đản lạnh toát, ôm chặt cánh tay Tần Triều: "Cha ơi...... Cha nhìn cha con đi, tính tình thất thường thế này sẽ gây đả kích rất lớn đến tâm hồn trẻ nhỏ đấy, cha có quản không?"

Tần Triều: "......"

Quản, quản chứ, không hoảng, cha có tiền.

Không có vấn đề gì mà tiền không giải quyết được, nếu có, thì là do tiền chưa đủ nhiều.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn