Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 68: Tiến độ bị cảm xúc của loài người ô nhiễm: 100%.
Tần Triều liên tiếp bị nghiên cứu mấy đêm liền, Vân Trì mà bắt bẻ lên thì đúng là có thể hành chết người, bảo nhanh hơn thì không được chậm, bảo chậm lại thì không được nhanh, cậu không lên tiếng thì Tần Triều không được động.
Tần Triều vừa bị giày vò vừa cảm thấy vui sướng, đúng là hai tầng trời băng lửa.
Trong cuốn sổ nhỏ của Vân Trì ghi chép dữ liệu vô cùng chi tiết, Tần Triều tiện tay cầm lên nhìn một cái, sau đó như bị bỏng tay mà ném văng ra ngoài, tiểu thuyết viết còn không thẳng thắn đến thế, hơn nữa còn chỉ đích danh gọi tên nữa chứ......
"Thứ này của em ngàn vạn lần đừng làm mất, cũng đừng để người khác nhìn thấy." Tần Triều ngồi xuống bên cạnh cậu, vỗ nhẹ lên eo cậu.
Vân Trì chỉ mặc một chiếc quần ngủ rộng thùng thình nằm sấp trên sofa đọc sách, để lộ vòng eo săn chắc, tay Tần Triều khựng lại một chút rồi vén áo lên nhìn một cái.
Vân Trì không nhúc nhích, miệng nói: "Có gì mà không thể xem, em định viết một cuốn sách về phương diện này, dạy mọi người cách tìm kiếm niềm vui, thật ra rất nhiều người không hiểu lắm đâu, thế giới này cần một bác sĩ biết suy nghĩ từ góc độ của toàn nhân loại như em, em đúng là quá vĩ đại rồi."
Tần Triều: "...... Nếu em bị tống vào trong đó rồi, có thể đổi một cơ thể khác rồi quay lại không? Anh có lẽ không có bản lĩnh vớt em ra đâu."
"......" Vân Trì lật người ngồi dậy, khoanh chân nhìn hắn, "Tần Triều, em nói cho anh biết, em là người có hoài bão vĩ đại đấy, lần này em quay về chính là để cống hiến sinh mạng quý giá cho sự phát triển y học của nhân loại."
"Cống hiến sinh mạng quý giá?" Tần Triều tựa ở đó liếc nhìn cậu, đưa tay nâng cằm cậu một cái rồi hỏi, "Cống hiến sinh mạng quý giá của ai?"
Vân Trì chớp chớp mắt, không nói gì nữa, quay đầu nằm sấp trở lại.
Tần Triều từ phía sau đè lên người cậu, ghé sát bên tai cậu nói: "Không phải là định cống hiến sinh mạng của anh đấy chứ?"
"Chỉ có anh mới vào được Bàn Tay Vàng, em không lấy anh làm thí nghiệm thì lấy ai làm thí nghiệm?" Mắt Vân Trì sáng lên, quay đầu nhìn hắn, "Cơ thể con người thật sự rất kỳ diệu, rất có giá trị nghiên cứu."
Tần Triều cắn nhẹ môi cậu: "Ừm, mạng là của em, em muốn chơi thế nào cũng được."
Vân Trì hô hấp dồn dập vài giây, ném cuốn sách sang một bên rồi ôm lấy Tần Triều: "Em muốn làm thêm một lần nữa."
Tần Triều giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cậu: "Vậy lần này em phải nghe anh, nếu không thì không làm."
Vân Trì do dự vài giây: "Được thôi, được thôi, nhường anh một lần vậy."
Tần Triều bế người lên xóc xóc, muốn giành chút quyền chủ động cũng không dễ dàng gì.
......
Mấy ngày nay cuộc sống của Tần Triều vô cùng phong phú, sáng đưa Vân Trì đi làm, trưa đón người đi ăn cơm, ăn xong thì đến công ty ôm người ngủ trưa một giấc, chiều đi bộ đưa người qua đường đến chỗ làm, sau đó hắn vào trong trồng trọt tưới nước, tối lại đón người tan làm, rồi tiếp tục cho Vân Trì làm nghiên cứu, niềm vui gần như sắp tràn ra ngoài rồi.
Trần Hủ nghĩ bụng thế nào hai người này cũng phải tìm cậu ta ăn một bữa cơm, kết quả đợi liền mấy ngày, tên Tần Triều này một khi não yêu đương mọc trở lại là quên luôn bạn bè.
Trần Hủ gọi cho hắn một cuộc điện thoại, nửa tiếng sau người đã lâu không gặp xuất hiện trong văn phòng luật sư của cậu ta.
Vãi thật.
Trần Hủ đánh giá từ trên xuống dưới tên này, đệt, hắn đi làm thẩm mỹ y khoa à?
"Hello, Trần Khỉ Đột." Tần Triều mặc một chiếc áo sơ mi hoa, lắc lắc chìa khóa xe bước vào, ngồi phịch xuống ghế, gác chân lên rồi bắt đầu đung đưa, đúng là phóng túng hết mức.
Trần Hủ liên tiếp chép miệng mấy tiếng: "Tao cứ tưởng những năm qua mày sống khá tốt, tuy bị đả kích nhưng vẫn đi học thì đi học, khởi nghiệp thì khởi nghiệp, sự nghiệp cũng rất liều mạng, có thành tựu rồi cũng rất vui vẻ, nhìn qua có vẻ khá tốt, ai mà ngờ được, hóa ra tốt thật sự lại là thế này."
Tần Triều gác hai chân lên bàn cậu ta, khóe môi không ngừng nhếch lên: "Yêu đương mà, chính là như thế đấy, loại người như mày sẽ không hiểu đâu."
Trần Hủ liếc trắng mắt nhìn cậu ta: "Tao muốn hẹn mày với Vân Trì cùng đi ăn cơm, không phải muốn gặp mày, mày có thể cút rồi."
"Tao đến tìm mày có việc." Tần Triều hất cằm về phía cậu ta, "Tính giúp tao xem tài sản hiện giờ của tao có bao nhiêu, tao muốn chuyển hết cho Vân Trì."
Trần Hủ trợn to mắt, phản ứng một lúc rồi nghiêm mặt lại: "Tao không phải phản đối chuyện này, chỉ là, mày với Vân Trì bây giờ thật sự ổn định rồi sao? Hai người đều có bệnh trong người đấy, mày biết không?"
"Cho dù sau này không ổn định, em ấy không cần tao nữa, những thứ này vẫn phải cho em ấy." Tần Triều nghĩ nghĩ, "Tao còn phải lập di chúc nữa, lỡ như ngày nào đó đột nhiên chết mất cũng có sự chuẩn bị."
Trần Hủ bật dậy khỏi ghế, chỉ vào hắn: "Mày nói thật với tao đi, cái mũi của mày có vấn đề đúng không?"
Tần Triều: "......" Tên này đúng là khá nhạy bén.
"Có lẽ vậy." Tần Triều nhìn Trần Hủ, "Bây giờ kiểm tra thì không có vấn đề, tao sợ sau này sẽ có vấn đề."
Trần Hủ ngồi xuống lại, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Triều: "Có khi chỉ là mao mạch hơi nhỏ thôi." Hai người lớn lên cùng nhau, từ nhỏ tới lớn cậu ta chưa từng thấy Tần Triều chảy máu mũi, có lẽ là đột nhiên nhỏ đi thôi.
Dù sao cong cũng là đột nhiên cong, cũng có thể là con người vừa cong một cái thì kéo mạch máu dài ra nên mới nhỏ lại, chẳng liên quan gì đến bệnh tật.
"Bây giờ vẫn là bệnh tổng tài khác người hơn người." Tần Triều gõ gõ mặt bàn, "Mau tính đi, toàn bộ số tiền có thể sử dụng hiện tại đều chuyển cho em ấy."
"Được thôi, chỉ cần sau này mày đừng hối hận là được."
Tần Triều ngả người ra sau, ngẩng đầu nhìn trần nhà, thở dài một tiếng: "Em ấy đừng hối hận mới đúng, tao chẳng thể cho em ấy được gì cả."
Người ta nói miệng đàn ông là quỷ gạt người, trước đây lúc tình cảm nồng đậm hắn từng nói với Vân Trì rằng sẽ giao mạng mình cho cậu, hiện giờ lại đổi một cách khác để thực hiện lời hứa đó, mạng của hắn thật sự đang nằm trong tay Vân Trì điều khiển.
Khá tốt, khiến hắn đặc biệt có cảm giác an toàn, chỉ cần hắn còn sống một ngày thì Vân Trì là của hắn một ngày, ngày nào Vân Trì không cần hắn nữa, hắn sẽ trực tiếp ngoẻo luôn, ngay cả nỗi đau thất tình cũng được tiết kiệm.
Trần Hủ: "......" Không hiểu nổi dù chỉ một chút.
"Em ấy yêu tao." Tần Triều nói với Trần Hủ, "Trước đây tao không biết, nhưng bây giờ tao biết rồi, em ấy rất yêu tao, yêu tao muốn chết luôn, Khỉ à, mày nói xem loại tình yêu này tao phải đáp lại thế nào? Tao cảm thấy thật sự không có bất kỳ cách nào có thể biểu đạt cảm giác trong lòng mình, tao hận không thể moi tim ra cho em ấy nhìn xem, mày có ý tưởng gì không?" Tần Triều đầy hy vọng nhìn Trần Hủ, mong Trần Hủ có thể cho hắn một chủ ý.
"Cút."
Tần Triều bị Trần Hủ đuổi ra ngoài, Tần Triều phủi phủi quần áo, haizz, Trần Khỉ Đột đúng là nên mua một con chó về nuôi rồi, tính khí này không phải bình thường nóng nảy đâu, hôm nào bảo Vân Trì chữa cho cậu ta mới được.
Tính toán tài sản cần một khoảng thời gian, huống chi Tần Triều còn định chuyển cả động sản lẫn bất động sản sang tên Vân Trì, nên nhất thời nửa khắc cũng không có kết quả, Tần Triều liền rời đi, bây giờ hắn là bạn trai tốt hai mươi bốn hiếu, hắn phải đi đón người rồi.
Hôm nay Vân Trì tan làm khá đúng giờ, đi cùng cậu ra ngoài là một cô gái nhỏ, trong tay cô gái xách một cái hộp, trông có vẻ do dự, do dự rồi lại do dự, đến cửa vẫn đưa cái hộp đến trước mặt Vân Trì: "Bác sĩ Vân, tiramisu do em tự làm, em thấy anh thích ăn bánh ngọt nên mang cho anh một miếng."
"Cho tôi à?" Trong mắt Vân Trì hiện lên vẻ vui mừng.
"Vâng, tự làm sẽ lành mạnh hơn."
Vân Trì do dự một chút, tay lén lút vươn ra mấy lần.
Rất muốn nhận.
"Sao vậy?" Cô gái thấy cậu có vẻ muốn nhận nhưng lại do dự nên có chút khó hiểu.
"Có bạn trai rồi còn nhận được không?" Một giọng nam dễ nghe vang lên.
Cô gái ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một anh chàng đẹp trai ôm một bó hoa ly trắng đứng bên cạnh bác sĩ Vân.
Bác sĩ Vân mặc sơ mi đen quần tây đen chỉnh tề ngay ngắn, người này mặc một chiếc áo sơ mi hoa, trông có vẻ cà lơ phất phơ, nhưng hai người đứng cạnh nhau lại vô cùng đẹp mắt.
Vân Trì liếc sang bên cạnh một cái, có chút khó chịu.
Tần Triều cũng nhìn cậu một cái, ôi chao ôi chao, cái tâm muốn nhận quà gần như bay ra ngoài luôn rồi, đây là chê hắn phá hỏng chuyện tốt của mình đấy mà.
Cô gái nhanh chóng phản ứng lại, cười nhét cái hộp vào tay Vân Trì: "Đương nhiên rồi, hai người có thể cùng ăn mà."
"Cảm ơn." Tần Triều gật đầu với cô, đưa bó hoa trong tay cho cô, "Vậy cũng chúc em có một tâm trạng thật tốt."
"Cảm ơn." Cô gái thoải mái nhận lấy, "Vậy em đi trước nhé."
Nói xong liền quay người chạy ra ngoài, Tần Triều nhìn thấy mắt cô đã đỏ lên.
Vừa quay đầu lại đã thấy Vân Trì mở hộp bánh ra rồi, thiếu chút nữa là ăn ngay tại chỗ.
Bó tay thật.
May mà hắn ra tay sớm, nếu không tên AI này không biết sẽ bị ai lừa đi mất.
"Đi thôi." Tần Triều khoác tay lên cổ cậu, "Nếu em còn dám ra ngoài trêu hoa ghẹo bướm nữa, em xem anh có đánh em không."
"Anh cũng đâu có đánh ít." Vân Trì liếc hắn một cái, "Đó là hoa của em."
Tần Triều ghé sát c** nh* giọng nói: "Anh cắn một đóa hoa lên người em, em có muốn không?"
"Không muốn, tối nay em muốn về ở với mẹ."
Vân Trì trở về, đương nhiên Tần Triều cũng đi theo.
Gặp Ninh Quân, ngoài việc đặt xuống đủ loại quà mua cho bà, Tần Triều còn đưa luôn phần tiramisu kia cho Ninh Quân: "Dì à, cái này cho dì ăn."
Ninh Quân vui vẻ, Tần Triều vui vẻ, chỉ có Vân Trì trừng hắn một cái, đúng là một tên mặt dày.
Tần Triều nhỏ giọng nói: "Anh làm cho em, tự tay làm, đảm bảo ngon hơn cái này."
"Được thôi." Vân Trì nghĩ nghĩ, hoa cũng không còn, bánh cũng không còn, vậy rốt cuộc cậu được cái gì?
Tên Tần Triều này đúng là phiền phức.
Phòng ngủ của Vân Trì chỉ có một chiếc giường đơn, sắp chuyển nhà rồi nên Ninh Quân cũng không thay giường, đương nhiên bà cũng không ngờ có ngày Vân Trì lại dẫn người về ở cùng.
Hai người chen chúc trên một chiếc giường đơn, Tần Triều thì sung sướng vô cùng, từ phía sau ôm người thật chặt.
Vân Trì quen ngủ trên chiếc giường lớn ở chỗ Tần Triều rồi, bây giờ ngược lại có chút không quen, dứt khoát mở điện thoại rồi vào sân nhỏ.
"Để em kiểm tra cơ thể cho anh một chút." Vân Trì bắt đầu mặc áo blouse trắng.
Tần Triều theo bản năng đưa tay che lại: "Lại nữa à? Bây giờ tuy anh không còn trong sạch nữa, nhưng người làm bẩn anh là em, em đừng có suốt ngày đa nghi như thế."
"Anh nghĩ cái gì vậy?" Vân Trì cầm quyển sách trên bàn ném anh, "Là kiểm tra sức khỏe cho anh xem thế nào thôi, nằm xuống đi."
Tần Triều thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn nằm xuống theo lời.
Một cái lồng chụp màu trắng phủ xuống bao lấy Tần Triều, phát ra ánh sáng xanh lam kèm theo tiếng bíp bíp.
Tần Triều cảm thấy rất mới lạ, đúng là công nghệ cao, chỉ một cái lồng chụp đã có thể kiểm tra toàn thân.
Vân Trì quan sát dữ liệu trên màn hình.
Rất bình thường.
Tần Triều cũng đọc hiểu được dữ liệu, lên tiếng: "Không phải em nói phải giảm giá trị sinh mệnh xuống đến một mức nhất định mới kiểm tra ra được sao? Hay là mấy ngày tới đừng ăn loại cỏ đó nữa, đợi giảm xuống rồi kiểm tra lại."
Nghe vậy Vân Trì khựng lại vài giây.
Đúng, Tần Triều nói đúng, muốn thật sự kiểm tra ra được cái gì thì phải giảm chỉ số xuống trước.
Ánh mắt Tần Triều rơi lên những con dao phẫu thuật đang phát ra ánh sáng lạnh lẽo kia, thấp thỏm bất an: "Nếu em mổ anh ra thì còn có thể phục hồi hoàn toàn như cũ không?"
Vân Trì đi tới, cúi đầu nhìn hắn: "Có thể."
"Ồ." Tần Triều nắm lấy tay cậu lấy lòng nói, "Những chỗ khác em muốn nghịch thế nào cũng được, nhưng chỗ đó thì phiền em giữ lại nguyên vẹn và đúng nguyên bản cho anh, cảm ơn bác sĩ Vân, sau này anh nhất định sẽ cố gắng khiến em hài lòng, em muốn dài thì dài, muốn ngắn thì ngắn."
Vân Trì không nói gì, mím chặt môi.
Tần Triều cho rằng cậu đã đồng ý, vội chuyển chủ đề: "Vậy từ ngày mai anh sẽ không ăn loại cỏ đó nữa, đợi chỉ số giảm xuống rồi kiểm tra lại, được không?"
Vân Trì vẫn nhìn chằm chằm hắn.
Tần Triều đưa tay chạm chạm cậu: "Sao thế? Lại có cảm giác với thân thể anh rồi à? Anh không ngại ở đây đâu."
Không biết Vân Trì đang nghĩ gì, sắc mặt có chút khó coi, sau đó đột nhiên ném đồ trong tay xuống, bực bội nói: "Anh thật sự rất phiền."
Tần Triều lập tức ngồi thẳng dậy, một tay kéo lấy tay cậu, dịu giọng nói: "Anh lại chọc em ở đâu nữa rồi?"
"Không làm nữa."
"Em không muốn làm thì không làm thôi, vốn dĩ chuyện này anh cũng chưa từng ép buộc em, em mắng anh làm gì." Tần Triều kéo người đến bên cạnh mình, cụp mắt nhìn cậu, trán tựa lên trán cậu, "Nói xem nào, anh lại làm gì khiến em không vui rồi?"
Vân Trì cụp mắt, buồn bực nói: "Không kiểm tra nữa, sau này anh cứ trồng trọt ăn cỏ mà sống đi, dù sao cũng không chết được."
"Tại sao?" Tần Triều theo bản năng hỏi, hỏi xong lại trêu chọc, "Sao nào, bác sĩ Vân thiên tài học bá thông minh sáng suốt lại có tài là em sợ không chữa khỏi cho anh à?"
Vân Trì ngẩng mắt lạnh lùng nhìn hắn.
"Anh sai rồi, anh không nên nghi ngờ em." Tần Triều vẫn còn cười.
Vân Trì áp tới, bóp lấy cằm Tần Triều rồi hung hăng cắn lên môi hắn.
Tần Triều hít mạnh một hơi, cảm nhận được vị tanh ngọt lan ra nơi môi.
Tần Triều ôm lấy eo cậu ngẩng đầu lên: "Này, anh nói này, em là chó đấy à......"
Nụ hôn của Vân Trì rơi lên yết hầu hắn, một vệt đỏ tươi như bông hoa đang nở bung.
Vân Trì nghĩ, hóa ra cậu còn để tâm đến Tần Triều hơn cả những gì mình tưởng tượng.
Tần Triều cuối cùng cũng hậu tri hậu giác, cụp mắt nhìn cậu, chần chừ hỏi: "Em đang sợ sao?"
Vân Trì tựa đầu lên vai hắn không nói gì.
"Không nắm chắc à?" Tần Triều cẩn thận hỏi.
Không nắm chắc?
Đương nhiên không phải, cậu nắm chắc vô cùng.
Chỉ là khi nhìn người nằm trên bàn phẫu thuật, nghĩ đến việc phải gây mê cho hắn, khiến hắn rơi vào hôn mê ngủ say, dùng dao rạch lên cơ thể hắn, cậu liền khó chịu, cực kỳ khó chịu......
Mặc dù trước thời khắc này, cậu từng cảm thấy Tần Triều là người thích hợp nhất để bị cậu mổ ra làm thí nghiệm.
"Em đang lo cho anh đúng không?" Tần Triều nâng cằm cậu lên, ngẩng đầu cậu lên, trong mắt lóe lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, "Vân Trì, em đang sợ, đang lo cho anh đúng không?"
Vân Trì không nói gì, chỉ đẩy ngã Tần Triều xuống bàn phẫu thuật rồi tự mình ngồi lên người hắn.
Sau đó kéo thiết bị bên cạnh tới quấn lên cổ tay, cúi người nói với Tần Triều: "Anh nhìn cho kỹ xem khi nào em vui vẻ nhất, sau này phải cố gắng nhé, bạn học Tần Triều."
Tần Triều bị Vân Trì dẫn dắt chạm vào cậu, mắt nhìn màn hình bên cạnh, trên đó hiển thị rõ ràng sự thay đổi của chỉ số vui vẻ của chủ nhân.
Khi Vân Trì mồ hôi đầm đìa, hết sức lực nằm rạp lên người hắn, cậu ghé bên tai hắn thấp giọng nói: "Mục tiêu tiếp theo của em là nghiên cứu ra một viên thuốc, anh uống vào là sẽ khỏi."
Tần Triều vén những sợi tóc ướt đẫm trên trán cậu ra, thở hổn hển nói: "Bác sĩ Vân, muốn chữa bệnh thì trước tiên phải kiểm tra xem là bệnh gì."
Vân Trì nhìn chằm chằm hắn, rất lâu sau mới mím môi: "Hiện giờ em không làm được."
Cậu có mười phần nắm chắc, nhưng lại sợ hắn đau, sợ hắn khó chịu, sợ khi giá trị sinh mệnh giảm xuống hắn sẽ suy yếu, rõ ràng trước đây cậu dùng điện thoại hành hạ hắn còn rất vui vẻ, nhưng bây giờ lại không được.
Không ai được phép chạm vào hắn, kể cả chính cậu.
Tần Triều đặt tay lên ngực cậu: "Anh đã có được một trái tim của AI đúng không?"
Vân Trì đặt tay mình đè lên tay hắn, cảm nhận sức sống mãnh liệt bên trong đó, không nhịn được cong môi cười: "Ai nói AI không có trái tim chứ?"
Tần Triều cười, xoay người một cái đè cậu xuống dưới thân, cầm lấy sợi dây còn lại trên thiết bị quấn lên tay mình, cúi người hung hăng hôn cậu: "Bây giờ anh sẽ hầu hạ ngài AI thật chu đáo."
Vân Trì ôm lấy hắn, nhịp tim đập từng nhịp từng nhịp, trên màn hình hiện lên: Tiến độ hệ thống con số 444 bị tình cảm của loài người hoàn toàn ô nhiễm: 100%.
Vân Trì nâng chân lên, chân bị va chạm đến mức run nhẹ, đá thiết bị kia một cái, mày mới bị ô nhiễm đấy, phi.
Chính văn (Hoàn)