Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 67: Tần Triều, em yêu anh rồi.

Tần Triều ngồi trong phòng một lúc để tiêu hóa tin tức khổng lồ này.

Mười năm trước, khi thu thập cỏ chuyển hóa cho Vân Đản Đản, Vân Trì đã bắt đầu thu thập cỏ sinh mệnh rồi, lúc đó rất khó hiểu, thậm chí hắn còn từng nói cậu.

Chắc hẳn chính từ khi đó, Vân Trì đã phát hiện ra sự bất thường của hắn.

Đúng rồi, là trước kỳ thi đại học, hắn thường xuyên chảy máu mũi, Vân Trì còn ép hắn tới bệnh viện kiểm tra cơ thể.

Mà những năm qua hắn thỉnh thoảng chảy máu mũi nhưng không tìm ra vấn đề gì về sức khỏe, không phải vì mắc bệnh tổng tài, mà là vì có người âm thầm... trồng trọt cho hắn.

Vân Trì ghét nhất là vào phó bản, ghét bò lê trong bóng tối, ghét trồng trọt, nhưng vì hắn mà những việc đó cậu đều làm cả.

Tần Triều nhắm mắt lại, trong lòng ngổn ngang khó tả, hắn luôn nói AI không có trái tim, nhưng cậu...

Tần Triều siết chặt điện thoại.

"Tiểu Tần tổng?" Đinh Thành Huy gõ cửa bước vào, Tần Triều từ phòng nghỉ đi ra, "Có chuyện gì?"

"Sắc mặt cậu không tốt lắm?" Đinh Thành Huy dè dặt hỏi, "Lại sụp rồi à?"

"Cút."

Đinh Thành Huy đưa tài liệu cho hắn: "Mau ký đi, chiều còn phải họp nữa..."

"Dời cuộc họp lại đi, chiều nay tôi có chuyện rất quan trọng."

Đinh Thành Huy muốn phản đối, nhưng nghĩ một lúc rồi nói: "Được thôi, cậu cứ lo việc của cậu trước, tôi sẽ sắp xếp." Những năm qua Tần Triều như người nghiện công việc, ngày nào cũng tăng ca không nghỉ, có việc riêng là chuyện tốt, hắn ta một năm quen năm cô bạn gái, còn Tiểu Tần tổng mười năm mới theo đuổi một người, đúng là nên nghiêm túc yêu đương.

Mà việc riêng của Tần Triều chính là khóa cửa văn phòng lại, ai tới cũng không gặp.

Đinh Thành Huy: "..."

Loại người này bảo sao mười năm mới yêu một người.

Tần Triều đi vào sân nhỏ, xắn tay áo lên bắt đầu làm việc.

Trước đây ở trong này hắn không thể tự do hoạt động, nhưng bây giờ đã có ý thức tự chủ rồi, Tần Triều đi tới giếng múc nước, mỗi lần một thùng, một thùng tưới một luống đất, qua lại múc ba mươi thùng nước tưới cho ba mươi luống đất.

Tần Triều mệt đến mức ngồi đó thở hổn hển, rồi vành mắt đỏ lên.

Mười năm đấy, Vân Trì ở trong này mỗi ngày cuốc đất trồng hoa tưới nước vì hắn, một học bá kiêu ngạo như thế, một người có lòng hiếu kỳ mạnh mẽ như thế, một người thích những điều mới lạ đến vậy, sao có thể bị nhốt ở đây làm cùng một việc suốt mười năm được chứ?

......

Vân Trì tăng ca đến chín giờ tối, lúc xuống lầu lại nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.

Vân Trì lên xe, bất đắc dĩ nhìn người trên ghế lái: "Tôi tan làm sẽ nhắn tin cho cậu mà, cậu không cần phải đợi tôi như vậy, cậu đâu biết tôi xuống lúc nào."

"Cứ đợi đi." Tần Triều cười cười, "Ở đây tôi thấy yên tâm hơn."

"Tôi sẽ không vô duyên vô cớ biến mất nữa đâu." Vân Trì nói.

Tần Triều nghiêng người sang ôm lấy cậu: "Cho tôi ôm một lúc."

Vân Trì mặc hắn ôm, hỏi: "Cậu mua bao chưa?"

"Cậu im miệng được không?" Tần Triều thở dài, rõ ràng là chuyện rất đau lòng rất khó chịu, nhưng qua miệng cậu lại giống như chẳng có gì đáng kể, nhưng sao có thể chẳng đáng kể được chứ, tim hắn đau muốn chết rồi, hắn muốn Vân Trì đi làm những điều cậu muốn làm, chẳng phải cũng vì cậu bị trói buộc tay chân bởi hắn hay sao.

Tần Triều cứ như vậy ôm cậu, không nhúc nhích.

Bị ôm một lúc, Vân Trì không nhịn nổi nữa: "Cậu xong chưa? Nếu tôi nói tôi đã hy sinh vì cậu nhiều như thế, sau này cậu phải một lòng một dạ với tôi, có phải cậu sẽ thấy dễ chịu hơn không?"

"Haizz." Tần Triều thở dài u uất, buông người ra, "Đi thôi, tổ tông, tôi phục cậu rồi."

Tần Triều lái xe đi: "Đói không? Ghế sau có đồ ăn đấy, ăn tạm lót dạ đi, tiện kể cho tôi nghe chuyện bệnh của tôi luôn."

Vân Trì với tay ra sau lấy túi trên ghế sau mở ra, một túi đựng bao, một túi đựng bánh ngọt, Vân Trì mở một hộp lấy một chiếc bánh cuộn khăn ăn ăn.

Vân Trì vừa ăn vừa nói: "Lúc cậu thi đại học hay chảy máu mũi là tôi đã biết cậu bị bệnh rồi, vì giá trị sinh mệnh của cậu tụt rất nghiêm trọng, tôi sợ cậu kiểm tra ra bệnh sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi nên đã thu thập cỏ sinh mệnh để bù lại cho cậu."

"Sau đó khi tôi quay về, tôi cứ nghĩ hệ thống sẽ có cách chữa khỏi cho cậu, nhưng hệ thống chủ nói không được."

"Năng lực của hệ thống được ghép tương ứng với từng thế giới khác nhau, giống như cha ruột tôi ở nơi đó thì có năng lực khiến người chết sống lại, còn tôi tới đây thì không thể thay đổi sinh tử của con người trong thế giới này."

"Sở dĩ tôi có thể dùng cỏ sinh mệnh cho cậu là vì cậu là người tôi công nhận..." Vân Trì đưa tay sờ cổ, hiếm khi lại có chút ngượng ngùng.

Tần Triều nhìn cậu một cái.

Do động tác của Vân Trì nên một miếng bánh cuộn rơi xuống đùi, lông mày cậu lập tức nhíu lại.

"Lãng phí là không tốt." Vân Trì nhặt miếng bánh lên rồi nhét luôn vào miệng Tần Triều.

Tần Triều: "...Cảm ơn cậu."

"Không có gì."

Tần Triều rút một tờ khăn ướt đưa cho cậu, Vân Trì ghét bỏ lau quần.

"Nếu dùng cỏ sinh mệnh duy trì cả đời thì cũng được, nhưng tôi luôn sợ có biến số, hơn nữa cỏ sinh mệnh rất khó trồng, tôi cũng sợ lúc giá trị sinh mệnh của cậu tụt mạnh mà không kịp bổ sung sẽ xảy ra vấn đề... May mà những năm qua cậu vẫn khá ổn định."

"Vậy rốt cuộc tôi mắc bệnh gì?"

"Không biết." Vân Trì lắc đầu, "Cậu phải thật sự phát bệnh thì mới kiểm tra ra được là bệnh gì, tôi không dám để giá trị sinh mệnh của cậu tụt quá nhiều, nhưng tôi có suy đoán..."

Xe đỗ lại bên đường, Tần Triều đột ngột kéo người qua rồi hôn mạnh lên môi cậu.

Cái miệng của Vân Trì lúc nào cũng lạnh nhạt như thế, nhưng những lời nói ra lại luôn đâm thẳng vào nơi mềm nhất trong tim người ta.

Vân Trì cạn lời, con người đúng là quá dễ cảm động, như cậu đây, Tần Triều chờ cậu mười năm mà cậu còn chẳng thấy cảm động, chỉ cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

Vân Trì vòng tay qua cổ hắn đáp lại.

Đến khi không thở nổi nữa Tần Triều mới buông cậu ra, Vân Trì ho liên tục rồi mắng: "Cậu l**m vào tận cổ họng tôi rồi đấy, phiền chết đi được, hơn nữa vừa rồi cậu còn ăn miếng bánh bẩn nữa."

Tần Triều ôm chặt cậu: "Hay là cậu thiến tôi đi."

"Phi, cậu sạch sẽ rồi, đương nhiên tôi phải dùng chứ." Vân Trì nói, "Hơn nữa bệnh của cậu đừng lo, mười năm nay tôi đâu có nhàn rỗi, khóa học y khoa trên máy của số 005 tôi học hết rồi, còn học cả y học của nền văn minh cao cấp hơn trong hệ thống nữa, cho nên tôi đã xây riêng cho cậu một phòng phẫu thuật chuyên dụng của Tần Triều, cậu xem đấy, đến cả nước bọt tồn kho mười năm tôi còn kiểm tra ra được, cậu đủ hiểu tôi lợi hại thế nào rồi chứ, cậu yên tâm đi, bác sĩ Vân sẽ chữa khỏi cho cậu." Vân Trì vỗ vai Tần Triều, đắc ý vô cùng.

Học bá trước giờ chưa bao giờ chỉ là nói suông, tên cặn bã Tần Triều chỉ có thể ngước nhìn theo.

Tần Triều buông cậu ra: "Tôi xuống xe bình tĩnh một chút." Nói xong Tần Triều mở cửa xe đi ra bên đường.

Vân Trì: "???"

Không phải chứ, bệnh của hắn chẳng lẽ là bệnh thần kinh à?

Vân Trì nghĩ ngợi một chút rồi quyết định cho hắn thời gian bình tĩnh.

Mười phút, hai mươi phút...

Người bên đường cứ đi đi lại lại không biết đang nghĩ gì, Vân Trì chờ không nổi nữa, mở cửa xe bước xuống, đi tới chắn trước mặt hắn, Tần Triều dừng bước, đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu.

Vân Trì lặng lẽ thở dài một hơi, giơ tay chạm nhẹ lên khóe mắt hắn: "Đến mức đó sao?"

Xe cộ qua lại lao vun vút, đèn neon trên đường phố nhấp nháy không ngừng, Tần Triều hít hít mũi, giọng nghèn nghẹn nói: "Vân Trì, nếu em trở về phát hiện tôi không đợi em nữa, em sẽ làm gì?"

"Yêu đương vốn dĩ là một canh bạc, cược đúng thì mọi người đều vui vẻ, cược sai thì đi thôi, còn có thể làm gì nữa." Vân Trì nhìn hắn một cái, "Đương nhiên rồi, trước khi đi tôi sẽ thiến anh."

Tần Triều bật cười một tiếng, càng cười vành mắt càng đỏ.

Mà tên AI đối diện lại bình tĩnh đến mức khiến trong lòng người ta như có một nồi nước sôi đang cháy bỏng, đau đến nhói lòng.

"Haizz......" Vân Trì u u thở dài một hơi, "Bộ dạng này của anh là muốn tôi dỗ anh sao? Tần Triều, anh đúng là một tên phiền phức."

Tần Triều cụp mắt, tiến lên hai bước ôm lấy người, nước mắt tí tách tí tách rơi xuống.

Vân Trì: "......" Không chỉ là một tên phiền phức mà còn là một tên hay khóc.

Vân Trì giơ tay vỗ vỗ lưng hắn: "Mười năm nay tôi luôn hồi tưởng lại chuyện trước đây, rồi nhớ tới lần đó chúng ta đi ngồi vòng quay khổng lồ, Tần Triều, lúc ấy thật ra anh muốn nói là anh muốn yêu đương cùng tôi đúng không?"

"Mẹ nó." Tần Triều có chút ngượng ngùng, vừa rơi nước mắt vừa mắng, "Bây giờ em mới nhận ra à? Em đúng là chậm hiểu, chính là lúc đó em bẻ cong tôi."

"Ai bẻ cong anh chứ, vốn dĩ anh đã cong sẵn rồi."

"Không phải, chính là bị em bẻ cong." Tần Triều kiên quyết.

"Được được được, là bị tôi bẻ cong, tôi đúng là quá có sức hút rồi." Vân Trì cười một tiếng, "Lúc đó tôi nói đợi đến mười tám tuổi hai đứa mình sẽ yêu đương, anh nói được, vậy hay là coi như lúc đó tôi tỏ tình với anh rồi, sau đó anh đồng ý có được không?"

Tần Triều ngẩn người, ngẩng đầu lên rồi lùi lại một bước nhìn cậu.

Trên mắt Tần Triều vẫn còn đọng một giọt nước mắt, trong suốt long lanh.

Vân Trì nhìn chằm chằm vài giây, hơi ngẩng đầu hôn lên mắt hắn, nước mắt hơi mặn, cậu vẫn nhớ từ rất lâu trước đây mình đã từng nếm qua nước mắt của Tần Triều.

Đúng là một tên hay khóc.

"Tần Triều, em yêu anh rồi." Vân Trì áp môi lên mắt hắn, khẳng định nói.

"Anh biết." Tần Triều khẽ nói.

Vân Trì buông hắn ra, nhìn hắn: "Vậy có phải em đã dỗ anh xong rồi không? Bây giờ có thể về nhà chưa?"

"Có thể rồi." Tần Triều nắm tay cậu lên xe, giọng vẫn còn run run, "Vậy anh yêu em em biết không?"

"Biết."

"Được, vậy về nhà thôi."

Xe tiếp tục chạy vào gara, hai người lên lầu, bước vào nhà, còn chưa bật đèn đã hôn lấy nhau.

Từ huyền quan đến phòng tắm, Vân Trì được Tần Triều bế lên đặt vào bồn tắm.

"Chiều nay anh có tự uống thuốc không, đừng để lát nữa đang làm lại ngất đi...... với lại em sợ máu, anh đừng có giữa chừng chảy máu mũi......"

"Em câm miệng lại." Tần Triều thật sự chịu thua cái miệng này của Vân Trì rồi.

"Ngậm miệng thì hôn kiểu gì." Vân Trì lẩm bẩm.

Tần Triều: "Vậy em mở miệng nhưng đừng nói chuyện."

Vân Trì hất nước vào hắn: "Vậy lát nữa anh đừng cầu xin em lên tiếng."

Tần Triều bế người ra khỏi bồn tắm rồi ném lên giường.

Vân Trì lại hỏi hắn: "Anh biết làm không?"

Tần Triều cúi đầu cắn lên yết hầu cậu: "Đừng nói chuyện."

Vân Trì một tay giữ đầu Tần Triều, một tay cầm điện thoại muốn mở bộ hẹn giờ: "Có khi nào ngay cả ba mươi tám giây năm sáu cũng không vượt qua nổi không nhỉ?"

Tần Triều giật lấy điện thoại của cậu ném sang một bên, nghiến răng nghiến lợi: "Em đúng là...... thiếu đòn thật đấy."

Trước đây Tần Triều muốn đánh Vân Trì cũng chỉ nói ngoài miệng, lần này cuối cùng cũng tìm được cơ hội, từ trong ra ngoài dạy dỗ người ta một trận, dạy dỗ đến mức người ta khóc luôn, giọng cũng khàn đặc.

Trước đây Vân Trì luôn nói muốn giẫm lên mặt Tần Triều, hiện giờ từ trên xuống dưới đều đã giẫm qua một lượt.

......

Hai người không ăn tối, đến nửa đêm đói không chịu nổi, Tần Triều bò dậy gọi đồ ăn giao tận nơi, Vân Trì nằm sấp ở đó không nhúc nhích.

Tần Triều gọi đồ ăn xong quay lại ghé tới nhìn cậu: "Không thoải mái à?"

Vân Trì quay mặt đi không nhìn hắn.

Tần Triều trèo qua người cậu, tay bóp nhẹ lên cổ cậu đang lấm tấm mồ hôi: "Đừng không để ý tới người ta mà."

Vân Trì nhìn hắn, khàn giọng lên tiếng: "Hôn em."

Tần Triều liền ghé tới hôn cậu: "Lần sau sẽ không đau nữa."

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn