Hai người quấn lấy nhau rồi lại trở về chiếc giường lớn trong nhà Tần Triều.
Cái kén tằm vẫn là cái kén tằm đó, chẳng biết xấu hổ chút nào, vừa có cảm giác là bắt đầu sai Tần Triều làm c* li, vậy mà vẫn chưa thấy đủ.
Tần Triều đẩy cậu ra: "Trong nhà không có đồ, cậu chịu khó một chút đi."
"Vậy tại sao nhà cậu lại không để sẵn đồ?" Vân Trì khó chịu.
Tần Triều tức đến bật cười: "Đệt, cái bạn trai không có thật mà cậu còn suýt hành tôi đến chết, trong nhà tôi mà có mấy thứ đó, cậu chẳng phải sẽ thật sự thiến tôi sao?"
"Vậy thì khỏi cần nữa."
"Cậu im miệng đi." Tần Triều bịt miệng cậu lại, cúi đầu hôn cậu một cái, khàn giọng nói, "Ngày mai đi mua."
Hai người như củi khô gặp lửa, biến đống nước bọt tồn kho mười năm thành nước bọt mới tinh của năm mới, đến khi trời sáng hẳn.
Cửa bị đập rầm rầm.
Tần Triều từ trên giường bước xuống, mặc đại một chiếc quần rồi đi mở cửa, rất không vui: "Ai đấy, sáng sớm còn cho người ta ngủ hay không?"
Trần Hủ chen từ khe cửa vào, sốt ruột nói: "Tao nói cho mày biết, hôm qua Vân Trì đi xem mắt với con gái viện trưởng bọn họ đấy, nếu mày còn không có động tĩnh gì thì chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ấy kết hôn thôi."
"Tôi đi xem mắt, sao cậu biết?" Vân Trì từ trong phòng đi ra, nghi hoặc nhìn Trần Hủ, "Tin tức của cậu linh thông vậy sao?"
Trần Hủ kinh ngạc trợn tròn mắt, nhất thời nghi ngờ mình vào nhầm nhà, còn vô thức quay đầu nhìn lại một cái, rồi thấy Tần Triều chỉ mặc một chiếc quần ngủ, nửa thân trên đầy những dấu vết loang lổ.
Tần Triều chú ý tới ánh mắt của cậu ta, cúi đầu nhìn một cái: "Đệt."
Tần Triều quay đầu chạy vào phòng ngủ, sơ suất rồi, vẫn là kinh nghiệm quá ít... lần sau phải chú ý.
Trần Hủ chớp chớp mắt, nghi ngờ tư thế thức dậy hôm nay có vấn đề, cậu ta lại cúi đầu nhìn quần áo của mình, quần tây, giày da, áo sơ mi, không phải đồng phục cấp ba năm mười tám tuổi, không xuyên không.
Vân Trì đã rất lâu không gặp Trần Hủ rồi, Tần Triều còn ngày nào cũng lượn qua cửa sổ bệnh viện cơ mà, nhưng Trần Hủ thì cảm giác như đã nhiều năm không gặp.
Vân Trì mỉm cười với cậu ta.
Trần Hủ cảm thấy chuyện này quá huyền huyễn, mới mấy ngày trước thôi Tần Triều còn bày ra dáng vẻ sẽ chờ cả đời, mười năm rồi, đột nhiên lại lăn lên cùng một chiếc giường? Thật sự không hợp lẽ thường.
Trần Hủ ngẩn ngơ không biết nên bắt đầu suy nghĩ từ góc độ nào mới tốt.
Tần Triều mặc quần áo xong từ phòng ngủ đi ra, vỗ vai Vân Trì, nhỏ giọng nói: "Tôi tìm cho cậu một bộ đồ rồi, cậu mặc tạm đi."
Vân Trì xoay người trở về phòng ngủ.
Trần Hủ chăm chú nhìn theo, một lát sau thấy Vân Trì cầm quần áo đi ra rồi vào phòng tắm.
Trần Hủ ngẩng đầu nhìn Tần Triều.
Tần Triều đi về phía bếp mở, vừa đi vừa hỏi: "Ăn sáng chưa? Làm một phần nhé?"
"Hai người lại làm lành rồi à?" Trần Hủ đi tới dựa vào tường nhìn hắn chiên trứng.
"Chưa hẳn đâu." Tần Triều thở dài, "Chắc vẫn phải theo đuổi tiếp." AI được nâng cấp còn khó chiều hơn trước.
"Chưa hẳn?" Mắt Trần Hủ gần như sắp lồi ra ngoài.
"Thôi, bỏ đi, nói mày cũng không hiểu."
Trần Hủ: "..." Đúng vậy, cậu ta không hiểu, từ trước tới giờ cậu ta chưa từng hiểu nổi hai tên thần kinh này.
Vân Trì tắm xong thay quần áo chỉnh tề rồi đi ra, tiện miệng nói: "Trần Hủ dị ứng protein, không ăn được trứng."
Trần Hủ liếc cậu một cái.
"Biết rồi." Tần Triều tức cười, "Cậu ấy dị ứng protein, cậu định nhớ cả đời luôn đúng không? Hôm nào cậu ấy có chuyện gì, chắc cũng thành tôi dùng trứng đầu độc cậu ấy mất."
"Chứng tỏ trí nhớ tôi tốt." Vân Trì ngồi xuống trước bàn ăn, Trần Hủ lập tức ngồi đối diện nhìn chằm chằm cậu.
Cảm giác của con người rất kỳ lạ, trước đây cậu ta gặp Vân Trì luôn cảm thấy xa lạ, nhưng hôm nay chẳng hiểu sao lại thấy cậu rất quen thuộc, giống hệt cái kén tằm hồi cấp ba.
"Trần Hủ, sao cậu biết hôm qua tôi đi xem mắt?" Vân Trì hỏi cậu ta.
"Tôi có một người bạn làm thiết bị y tế, có hợp tác với bệnh viện của cậu, cậu nổi tiếng quá mà, cả bệnh viện các cậu truyền tai nhau hết rồi."
"Ra vậy." Vân Trì uống một ngụm sữa rồi hỏi cậu ta, "Cậu từng xem mắt chưa?"
"Từng rồi, nhưng chẳng thành lần nào."
"Tôi cũng không thành." Vân Trì nói nói rồi đột nhiên mắt sáng lên, "Hay là cậu đi theo đuổi con gái viện trưởng bọn tôi đi."
Trần Hủ suýt phun cả ngụm nước ra ngoài, buột miệng: "Cậu bị bệnh à?"
"Cậu mới bị bệnh ấy." Mắt Vân Trì sáng lấp lánh, "Cô ấy thật sự là một cô gái rất rất tốt, hôm qua tôi đối xử với cô ấy như thế mà cô ấy còn không tát tôi hai cái, sau đó còn lái xe đưa tôi về nữa."
"..." Trần Hủ cạn lời nhìn cậu, "Vậy đúng là một cô gái rất có giáo dưỡng." Phục thật rồi, xem mắt mà để con gái đưa về, đúng là chỉ có người kỳ quặc mới làm ra được chuyện như vậy.
"Vậy quyết định thế nhé, hôm nào chúng ta cùng tới cửa hàng của cô ấy mua chó."
"Mua chó gì?" Trần Hủ khó hiểu.
"Cô ấy mở bệnh viện thú cưng, tôi muốn nuôi một con chó, nhưng tôi không có thời gian nuôi, cậu mua cho tôi, mua xong thì cậu nuôi, cậu dắt đi dạo."
Trần Hủ: "?"
Cảm giác quen thuộc đã trở lại, cậu ta muốn giơ tay đánh cậu quá rồi.
"Như vậy cậu còn có thể dắt chó của tôi tới bệnh viện thú cưng của cô ấy khám bệnh, qua lại vài lần, biết đâu hai người lại nhìn trúng nhau."
Trần Hủ xoa mặt một cái, cậu ta còn thắc mắc vì sao hai người lại lăn lên cùng một chiếc giường cơ, hóa ra là sự kỳ quặc của Vân Trì sau mười năm đã quay trở lại.
Tần Triều đặt bánh sandwich trứng và giăm bông trước mặt Vân Trì, rồi ném cho Trần Hủ một túi bánh mì nguyên cám, nói với Vân Trì: "Đừng quan tâm cậu ta, một con chó độc thân mà ngày nào cũng lo chuyện của người khác."
Vân Trì cầm bánh sandwich cắn một miếng: "Nếu cậu không theo đuổi, tôi sẽ hỏi Giang Thư Ý xem cậu ấy có bạn gái chưa, nếu chưa có thì bảo cậu ấy đi gặp cô ấy lần nữa."
Trần Hủ kinh ngạc: "Cậu hỏi ý kiến người ta chưa vậy?"
"Theo đuổi người ta còn hỏi ý kiến gì nữa? Con gái tốt chẳng phải là phải theo đuổi sao?" Vân Trì lại nhấn mạnh, "Cô ấy thật sự rất tốt."
Tần Triều nghe không nổi nữa, cúi người nhìn cậu: "Tốt như thế sao cậu không theo đuổi đi?"
Vân Trì ngẩng mắt nhìn hắn rồi hé môi: "Cút."
"Bảo cậu cút đấy." Trần Hủ lập tức tiếp lời.
Tần Triều đưa tay vò mạnh đầu Vân Trì một cái.
Trần Hủ thở dài một hơi, chân thành bật cười.
Tốt thật, trở lại rồi, tất cả đều trở lại rồi.
Chỉ là không biết trở lại bằng cách nào... Trần Hủ không nhịn được nhớ tới Lưu Bán Tiên...
"Bây giờ cậu làm công việc gì?" Vân Trì hỏi Trần Hủ.
"Tôi cùng người khác góp vốn mở một văn phòng tư vấn thuế." Trần Hủ nói.
Vân Trì nhớ lại, năm đó lúc đăng ký nguyện vọng, Trần Hủ học ngành kế toán.
"Kiếm được tiền không?" Vân Trì lại hỏi.
"Cũng được thôi, nhưng chắc chắn không thể so với cái tên chó má Tần Triều này, chỉ một quả trứng thôi mà đã kiếm được đầy túi đầy bồ rồi."
"Cậu cứ hỏi tiền làm gì thế?" Tần Triều ngồi xuống bên cạnh cậu, "Cậu thiếu tiền à?" Hắn cũng đâu thấy cậu thiếu tiền.
Vân Trì liếc Tần Triều một cái đầy thâm ý.
Tần Triều lại bắt đầu cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ăn sáng xong, ba người cùng đi làm, Trần Hủ tự lái xe tới, còn Tần Triều và Vân Trì đi chung một xe.
Vân Trì ghé lên cửa kính xe gọi với theo Trần Hủ: "Hôm nào cùng đi mua chó nhé, đừng quên đấy."
Trần Hủ đạp ga một cái, chiếc xe nhanh chóng lao đi.
Vân Trì: "...Bây giờ cậu ta kỳ quặc thật."
"..." Ai kỳ quặc bằng cậu?
Tần Triều nghiêng người sang hôn nhẹ lên môi cậu một cái.
Đưa người tới bệnh viện, Vân Trì xuống xe, đi được hai bước lại quay về chống lên cửa sổ xe nhìn anh: "Sáng nay tôi có ca phẫu thuật, không khám bệnh, cậu cũng đừng đợi tôi trong bệnh viện, lo đi làm đi, khoảng mười hai giờ trưa tôi chắc sẽ ăn cơm với cậu được, đi ăn món..." Vân Trì chỉ sang bên kia đường, "Món Giang Nam, tôi muốn ăn từ lâu rồi."
Tần Triều cong khóe môi: "Ai thèm đợi cậu."
"Còn nữa." Vân Trì kéo cà vạt của hắn, lôi người lại gần rồi cắn nhẹ lên môi hắn, "Đừng quên mua đồ."
Tần Triều giữ lấy gáy cậu, hôn thật mạnh một cái.
Nhìn Vân Trì đi vào bệnh viện, Tần Triều không lập tức rời đi mà ngồi trong xe suy nghĩ.
Từ hôm qua đến hôm nay có quá nhiều chuyện, hắn không có thời gian nghĩ kỹ, bây giờ mới có thời gian cẩn thận nghiền ngẫm những lời Vân Trì đã nói.
Mũi bỗng có một luồng nóng chảy ra, Tần Triều lấy khăn ướt lau, lau được một lúc lại nhìn vết máu trên khăn mà khựng lại.
*
Vân Trì mới vào bệnh viện được hai năm nhưng đã có thể tự mình làm bác sĩ chính trong ca phẫu thuật, đây cũng là lý do cậu được viện trưởng coi trọng.
Khi ca phẫu thuật buổi sáng kết thúc thì đã mười hai giờ mười phút, Vân Trì thay quần áo rồi vội vã ra khỏi bệnh viện, vừa đi vừa gọi điện cho Tần Triều, xuống tới tầng dưới thì nhìn thấy chiếc xe quen thuộc vẫn đỗ ở chỗ đậu xe sáng nay.
Vân Trì nhíu mày đi tới mở cửa xe ngồi vào: "Không phải đã bảo đừng đợi tôi rồi sao, cậu rảnh lắm à?"
Tần Triều nhìn cậu một cái, không nói gì, khởi động xe chạy ra ngoài rồi quay đầu ở cuối đường, tới trước quán ăn món Giang Nam rồi dừng lại.
Hai người vào ăn cơm, suốt bữa Tần Triều không nói nhiều, Vân Trì nghi hoặc nhìn hắn mấy lần nhưng cũng không hỏi.
Ăn xong, Tần Triều lại đưa Vân Trì về phía công ty mình: "Chỗ tôi có phòng nghỉ, cậu sang ngủ một lát rồi hãy đi làm."
"Được."
Vừa bước vào công ty, Đinh Thành Huy đã lao ra: "Tiểu Tần tổng, tôi xin cậu đấy, cậu có thể nghe điện thoại được không? Tôi gọi cho cậu cả buổi sáng rồi... Vân Trì?"
Đinh Thành Huy phanh lại, có chút ngạc nhiên.
"Chào." Vân Trì chào hắn ta một tiếng, đối với Đinh Thành Huy thì đúng là hơn mười năm rồi cậu chưa gặp, ngoại hình không thay đổi mấy, nhưng khí chất đã khác đi đôi chút, đeo kính vào trông cũng ra dáng người thành đạt.
Vân Trì tiến lên nghiêng đầu nhìn một cái: "Kính này là kính không độ phải không?"
"À, đúng thế, đeo để ra vẻ thôi."
Vân Trì: "..."
Đinh Thành Huy đầy đầu dấu hỏi, vô thức nhìn sang Tần Triều.
Tần Triều ho khẽ một tiếng, đẩy vai Vân Trì: "Đi thẳng là tới văn phòng của tôi, cậu vào trước đi, tôi pha cho cậu cái gì uống."
"Tôi muốn uống lạnh."
"Được."
Nhìn Vân Trì đi vào văn phòng rồi đóng cửa lại, Đinh Thành Huy thốt lên một tiếng: "Đệt, Triều tử, chuyện gì thế? Cậu đây là mây tan trăng sáng rồi à?"
Ánh mắt hóng chuyện đồng loạt bắn tới.
Tần Triều không nhịn được đắc ý nhướng mày, dựa vào bàn, cũng không nói gì.
"Tiểu Tần tổng, đây là bạn trai anh à? Thật hay giả thế?"
"Đẹp trai thật đấy."
"Có phải thật không vậy?"
"Đẹp trai thế này, sao anh còn giấu?"
"Tôi gặp rồi, bác sĩ bên bệnh viện đối diện." Có người hô lên, "Chính là anh ấy, đẹp trai lắm, tôi biết, Tiểu Tần tổng, anh được đấy."
Tần Triều cười không nói, nghe đủ hài lòng rồi mới đứng dậy đi tới phòng trà lấy một chai Coca lạnh mang vào văn phòng.
Chủ yếu là cuộc theo đuổi này đã kéo dài suốt mười năm, tên Vân Trì kia vẫn chưa chịu gật đầu, hắn cũng không thể ép buộc bảo Vân Trì là bạn trai mình được, không thì Vân Trì lại hành hắn chết mất.
"Thư ký Đinh, thật hay giả vậy? Có phải không?"
Thư ký Đinh biết cái khỉ gì, thư ký Đinh gửi tin nhắn cho Trần Khỉ Đột.
Thư ký trưởng của Tiểu Tần tổng: Đoán xem tôi nhìn thấy ai ở công ty?
Khỉ Đột làm kế toán: Vân Trì.
Đinh Thành Huy lập tức gọi điện thoại: "Đệt, sao cậu biết?"
Trần Hủ u u thở dài: "Cậu nhìn thấy ở công ty thì nhằm nhò gì, cái tôi thấy mới thật sự là rớt cả hàm." Cậu ta đây là bắt gian tại giường... phi, dùng thành ngữ sai rồi, nhưng ý đến là được.
Đinh Thành Huy: "Cậu nhìn thấy ở đâu?"
Trần Hủ: "Bí mật."
Đinh Thành Huy: "Đệt, hai người bọn họ không phải lên giường rồi đấy chứ, tôi thấy cổ Tần Triều bị cắn đầy dấu."
Trần Hủ cúp điện thoại, chuyện này không phải cậu ta nói đâu nhé, nhưng phải công nhận, mắt thằng Đinh Thành Huy sắc thật đấy, bảo sao một tên cặn bã như nó lại có thể làm thư ký trưởng cho Tần Triều.
Tần Triều bước vào văn phòng, Vân Trì đã nằm sẵn trên chiếc giường trong phòng nghỉ, còn thay cả bộ đồ ngủ của Tần Triều, nằm thoải mái vô cùng.
Tần Triều đưa Coca lạnh cho cậu, Vân Trì uống hai ngụm, Tần Triều lại mang một cốc nước tới cho cậu súc miệng, chăm sóc chẳng khác gì hầu hạ ông lớn.
Tối qua Vân Trì ngủ không ngon, hôm nay lại làm phẫu thuật cả buổi sáng nên đúng là mệt rồi, vừa nhắm mắt đã ngủ mất.
Tần Triều ngồi trên sofa cạnh giường nhìn cậu, Vân Trì mơ mơ màng màng nói: "Hay là cậu lên đây ngủ cùng đi."
"Không." Tần Triều từ chối, "Bây giờ tôi không thể ở quá gần cậu, sợ không nhịn được."
"Được thôi, vậy đừng quên mua bao nhé." Vân Trì trở mình một cái rồi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến khi hô hấp của cậu đều đặn trở lại, Tần Triều mới đưa tay cầm điện thoại của cậu lên mở ra.
Vẫn là giao diện đó, chỉ là bây giờ đã cao cấp hơn, có thêm rất nhiều lựa chọn.
Vân Đản Đản, Ngu Mỹ Nhân và chủ nhân, không có Vân Đại Hải, rõ ràng sau khi nhiệm vụ hoàn thành đã bị đá ra ngoài, còn Ngu Mỹ Nhân những năm qua vẫn luôn ở đó.
Tần Triều bấm vào ba lô, bên trong không còn chất đầy bánh bao, nước khoáng và các loại vật tư như mười năm trước nữa, chỉ còn lẻ loi ba mươi lăm cây cỏ sinh mệnh.
Tần Triều thoát khỏi giao diện, cẩn thận quan sát nội dung trên màn hình.
Ngu Mỹ Nhân
Độ no: 100
Độ ẩm: 100
Tinh thần: 100
Sinh mệnh: 92
Còn chỉ số của Vân Trì và Vân Đản Đản thì gần như giống hệt, chỉ có một điểm khác, sinh mệnh của hai người họ đều là 100, còn của mình chỉ có 92.
Tần Triều chống trán nhìn màn hình, mày càng lúc càng nhíu chặt.
Năm đó hắn và Vân Trì vì chuyển hóa Vân Đản Đản mà tối nào cũng vào phó bản, sau đó còn cộng thêm Vân Đại Hải trồng trọt, vất vả muốn chết mới có được cỏ chuyển hóa, mà cỏ sinh mệnh còn hiếm hơn cỏ chuyển hóa, thứ này rõ ràng vô cùng quý giá.
Ngón tay Tần Triều vô thức gõ nhẹ lên chóp mũi.
Cũng không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Tần Triều giật nảy mình.
Không phải nhạc chuông điện thoại của hắn, cũng không phải của chiếc điện thoại đang cầm trên tay, Tần Triều lần theo âm thanh đứng dậy sờ vào áo khoác Vân Trì treo ở cửa, lấy ra một chiếc điện thoại khác, trên màn hình hiện báo thức.
Tần Triều tắt báo thức, quay đầu lại thì thấy Vân Trì đang nằm trên giường mở mắt nhìn hắn.
Mà trong tay hắn lúc này đang cầm cả hai chiếc điện thoại của cậu.
Tần Triều khựng lại, mở miệng hỏi: "Tôi... bị bệnh rồi sao?"
Vân Trì ngồi dậy, bình tĩnh nói: "Cậu phát hiện rồi."
Tần Triều ngừng thở vài giây, rồi không thể tin nổi nói: "Từ mười năm trước cậu đã phát hiện tôi bị bệnh rồi đúng không?"
"Ừ." Vân Trì ngáp một cái rồi vén chăn xuống giường, sau đó quay lưng về phía Tần Triều bắt đầu c** đ* ngủ, lấy quần tây áo sơ mi mặc vào người.
Hiện giờ Tần Triều không còn tâm trạng thưởng thức thân thể tuyệt đẹp của cậu nữa, xoay người nhìn cậu: "Vậy nên, những năm qua cậu vẫn luôn chữa bệnh cho tôi?"
Vân Trì mặc quần áo xong nhìn đồng hồ: "Thật ra vốn cũng định nói với cậu rồi, nhưng bây giờ tôi phải đi làm, tối đi, tối tôi sẽ nói cho cậu biết, đúng rồi, đừng quên mua bao nhé."
Tần Triều: "..."
Vân Trì lấy lại chiếc điện thoại của số 005 từ tay hắn rồi nhét vào túi: "Chiếc điện thoại kia cậu giữ đi, tự cho mình uống thuốc đi, đừng để tụt xuống dưới 80, không thì cậu sẽ ngất đấy, còn nữa, nếu không có việc gì thì vào trong tưới nước đi, hôm nay chưa có ai tưới."
Vân Trì đi rồi, để lại Tần Triều một mình tiếp nhận hết đợt chấn động này đến đợt khác.