Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 65: Kiểm tra thế nào?

Ninh Quân nhìn hai người rồi đề nghị: "Hay là tối nay hai đứa cùng ra ngoài ăn một bữa rồi trò chuyện thêm đi."

"Không cần đâu." Vân Trì nói, "Tối nay con ở cùng mẹ."

"Mẹ không cần con ở cùng." Ninh Quân cười dịu dàng, "Mẹ biết con sẽ không đi nữa là yên tâm rồi."

Sẽ không đi nữa.

Nhận được thông tin hữu ích, Tần Triều chỉ cảm thấy tim mình đập mạnh một cái.

"Sau này còn rất nhiều thời gian." Tần Triều đứng dậy, "Tối nay đúng là nên ở bên dì cho tốt, những năm qua dì rất vất vả, chúng ta..."

Tần Triều liếc nhìn Vân Trì: "Ngày tháng còn dài."

Khóe môi Tần Triều khẽ cong lên gần như không thể nhận ra, tuy sống lưng vẫn lạnh toát, không biết còn có chuyện chưa biết nào đang chờ hắn, nhưng Vân Trì càng giày vò được thì lòng hắn càng yên ổn.

Vân Trì liếc hắn một cái, không nói gì.

Tần Triều lập tức hiểu, ý là hắn phải sạch sẽ thì mới có thể ngày tháng còn dài.

Ninh Quân lái xe cùng Vân Trì về nhà, những năm qua bà vẫn chưa chuyển nhà, vẫn sống ở khu dân cư cũ.

Các tòa nhà trong khu dân cư đã rất cũ rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ giải tỏa, căn nhà ban đầu là thuê, Ninh Quân đã mua nhà mới từ lâu, vốn không nỡ chuyển đi, ai ngờ Vân Trì lại trở về.

Ninh Quân đã dọn sẵn rất nhiều thùng đồ đặt trong phòng khách, Vân Trì đi tới lục tìm.

Ninh Quân nhìn cậu: "Tiểu Trì à, năm đó sau khi con rời đi, Tiểu Tần đã tới tìm con, chờ con rất lâu."

"Vâng, con biết." Vân Trì gật đầu.

"Mẹ khi đó cứ nghĩ con sẽ không quay lại nữa." Ninh Quân ngừng một lát, "Tiểu Tần là một đứa trẻ tốt, mẹ nhìn ra được những năm qua nó vẫn rất quan tâm con..." Ninh Quân muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nói ra, "Mẹ muốn nói với con rằng, đừng quá để tâm đến một số chuyện, con người mới là quan trọng nhất."

Vân Trì lắc đầu: "Không, con để tâm."

"Hả?"

Vân Trì quay đầu nhìn bà: "Mẹ, trong lòng con có chừng mực, nếu cậu ấy giống người bình thường thì con cần cậu ấy làm gì?"

"Dân số Trái Đất nhiều như vậy, điều con muốn là người đặc biệt nhất, chứ không phải tùy tiện một người đàn ông bình thường nào đó, con đâu phải con người, không cần phải thỏa hiệp hay chấp nhận cho qua."

Ninh Quân: "..."

Vân Trì lục từ trong thùng đồ ra một chiếc máy tính bảng màn hình đen rồi thở phào nhẹ nhõm.

Số 005 không biết chiếc máy tính bảng này dùng để làm gì nên tiện tay ném sang một bên, cậu thật sự sợ bao nhiêu năm qua nó bị làm mất rồi.

Máy tính bảng đã hết pin, Vân Trì mang vào phòng sạc điện.

Ninh Quân đứng đó suy nghĩ một lúc, nói vậy cũng đúng, con trai bà nên có thứ tốt nhất.

Ninh Quân bật cười một tiếng rồi cởi áo khoác đi vào bếp nhào bột chuẩn bị gói sủi cảo.

Hai mẹ con cùng nhau gói sủi cảo, luộc sủi cảo, kể chuyện những năm qua, cứ trò chuyện mãi đến tận nửa đêm.

Mãi đến khi Ninh Quân ngủ rồi, Vân Trì mới đi tắm rồi trở về phòng ngủ, tựa đầu giường cầm lấy chiếc máy tính bảng đã sạc đầy.

Đắt có cái lý của đắt, chiếc máy tính bảng mười năm tuổi vẫn khởi động mượt mà.

Mở ứng dụng thư tình duy nhất đó ra, màn hình lập tức bị quét dày đặc, từng bức thư chưa đọc liên tục hiện lên, vậy mà còn làm chiếc máy tính bảng khởi động mượt mà này bị đơ màn hình.

Mười phút sau, Vân Trì nhìn con số 53.824 bức thư chưa đọc trên đó mà sững sờ.

Vân Trì tính thử, một năm 365 ngày, mỗi ngày một bức, mười năm cũng chỉ có 3.650 bức, vậy mà Tần Triều lại viết hơn năm mươi nghìn bức, tính ra mỗi ngày hơn mười bức thư tình, hắn rảnh đến thế sao?

Vân Trì mở bức mới nhất ra, đây là thư được gửi lúc mười một giờ sáng nay.

Vân Trì:

Xin chào.

Đây là bức thư tình thứ 53.854 tôi viết cho em.

Người gửi: Tần Triều.

Chín giờ năm mươi ba phút sáng.

Vân Trì:

Xin chào.

Đây là bức thư tình thứ 53.853 tôi viết cho em.

Người gửi: Tần Triều.

Chín giờ không năm phút sáng.

Vân Trì:

Xin chào.

Đây là bức thư tình thứ 53.852 tôi viết cho em.

Người gửi: Tần Triều.

Vân Trì mím môi.

Đúng là mười năm như một ngày, tên cặn bã vẫn là tên cặn bã đó, thư tình vẫn chẳng viết ra được trò mới nào.

Gió đêm thổi lay rèm cửa, Vân Trì đi tới đóng cửa sổ lại, nhìn thấy bóng người đang đi đi lại lại dưới ánh đèn đường bên dưới.

Vân Trì đứng đó lặng lẽ nhìn.

...

Tần Triều chậm rãi đi tới đi lui dưới lầu để giảm bớt cảm giác lo âu, hắn sợ Vân Trì lại một lần nữa biến mất không thấy đâu, hận không thể trói người bên mình.

Vừa quay người lại nhìn thấy một bóng người mặc đồ trắng, Tần Triều sợ đến mức suýt nhảy dựng lên: "Ôi trời, cậu đi không có tiếng động à?"

"Đồ nhát gan." Vân Trì chê bai.

"Hai giờ sáng rồi đấy, đại ca." Tần Triều chỉ vào đồng hồ đeo tay, "Tôi đứng phía sau cậu mà không lên tiếng thử xem."

"Đi thôi, đồ nhát gan." Vân Trì cất bước.

"Đi đâu?"

"Đến nhà cậu, tối nay tôi phải xác minh thân phận."

Tần Triều nuốt nước bọt rồi đuổi theo đi sát bên cậu: "Tôi có thể hỏi kiểm tra kiểu gì không?"

"Đến lúc đó cậu sẽ biết."

Tần Triều sờ sờ chóp mũi, dù sao chắc chắn cũng không phải kiểu kiểm tra mà hắn nghĩ.

Thôi kệ, dù sao hắn cũng không sợ.

Tần Triều lập tức ưỡn thẳng lưng, đưa tay qua nắm lấy tay Vân Trì.

Vân Trì cũng không né tránh, mặc hắn nắm lấy.

Tần Triều không lái xe, hai người bắt một chiếc taxi bên đường.

Vì có tài xế ở đó nên cả hai đều không nói chuyện, xe chạy trên con phố tĩnh lặng, Tần Triều càng lúc càng ngồi sát Vân Trì hơn, còn Vân Trì thì ép sát người vào cửa xe, cuối cùng không nhịn nổi nữa: "Cậu chen vào tôi rồi."

"Ngồi chen vào nhau sẽ ấm hơn." Tần Triều nói.

Vân Trì cạn lời: "Thần kinh."

"Cảm ơn đã khen." Tần Triều bóp bóp tay cậu, rồi ghé sát bên tai Vân Trì, thấp giọng nói, "Có lẽ tôi mắc một căn bệnh càng bị mắng càng thấy dễ chịu."

Vân Trì không nhịn được cong khóe môi.

Thật ra cậu cũng từng lo lắng, dù sao con người cũng sẽ thay đổi, cậu đã tốn bao nhiêu công sức mới trở về được, nếu người đã thay đổi thì phải làm sao.

Nhưng, dù sao cũng phải quay về xem thử, không phải sao?

"Cậu không sợ người đợi được trở về đã thay đổi à?" Vân Trì nghiêng đầu, môi lướt qua chóp mũi Tần Triều, bàn tay đang nắm tay Vân Trì của Tần Triều chợt siết chặt.

"Đương nhiên là sợ." Tần Triều cụp mắt xuống, "Nhưng cũng phải đợi người trở về rồi mới biết được chứ."

Vân Trì mím môi: "Vậy tôi thay đổi rồi sao?"

"Thay đổi rồi, còn thay đổi theo hướng tôi thích như thể ngồi tên lửa vậy." Tần Triều cười cười, không nhịn được hôn nhẹ lên d** tai cậu một cái.

Bị hắn hôn khiến vành tai ngứa ngáy, Vân Trì nghiêng đầu sang một bên.

"Tôi thay đổi chưa?" Tần Triều hỏi cậu.

Không đợi Vân Trì trả lời, Tần Triều lập tức đổi lời: "Tôi không thay đổi, tôi sạch sẽ lắm."

Vân Trì không nhịn được bật cười: "Có bệnh."

Tần Triều cũng cười theo, hai người càng cười càng lớn tiếng, như hai kẻ thần kinh.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu một cái, xác nhận xong, hai tên gay.

Nhà của Tần Triều cách công ty hắn không xa, là một căn hộ lớn hơn hai trăm mét vuông, toàn bộ đều là thiết bị thông minh, cách trang trí vừa nhìn đã biết bỏ không ít công sức, khắp nơi đều lộ ra vẻ xa hoa.

Vân Trì đi một vòng quanh nhà: "Một mình cậu ở căn nhà này có hơi lớn nhỉ?"

"Còn có cả Vân Đản Đản nữa mà, cậu biết Vân Đản Đản chứ?"

"Biết." Vân Trì gật đầu.

Tần Triều rót cho cậu một cốc nước: "Hơn nữa, tôi đến cả bạn trai còn không có, cuộc sống đã thiếu đi rất nhiều niềm vui rồi, đương nhiên phải tìm cách bù đắp từ những chỗ khác."

"Ồ." Vân Trì lại nhìn quanh một vòng, "Căn nhà này bây giờ bán được bao nhiêu tiền?"

"Cậu muốn làm gì thế?" Tần Triều bật cười, "Muốn tiền thì cứ nói thẳng, cho cậu hết là được."

Vân Trì nở một nụ cười với hắn: "Thật ra nhé, nuôi con rất tốn tiền, chuyện này cậu biết mà."

Tần Triều nheo mắt, không đúng, Vân Trì mà cười với hắn thì chắc chắn sắp giở trò.

"Còn quả trứng đó đâu? Khi nào tôi mới được gặp nó? Nó đi đâu rồi?"

"Rất nhanh sẽ gặp được thôi." Vân Trì nhớ tới chuyện chính, lập tức đổi sắc mặt, "Cậu mau đi tắm đi, tôi còn chưa xác minh xem cậu có đạt yêu cầu hay không đâu."

Tần Triều: "..." Hắn chắc chắn đoán đúng rồi, nhất định có điều mờ ám.

Tiền à?

Nhưng bây giờ hắn cũng rất có tiền rồi, không sợ.

Sau khi tắm xong đi ra, Tần Triều nhìn thấy Vân Trì đã vô cùng tự giác tìm được phòng ngủ chính, còn thay một bộ đồ ngủ của hắn rồi nằm lên giường.

Đồ ngủ của hắn mặc trên người Vân Trì hơi rộng, Vân Trì xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng nõn.

"Lại đây." Vân Trì vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình.

Tần Triều nuốt nước bọt: "Kiểm tra trên giường à?"

"Đương nhiên, trên giường thoải mái hơn."

"Tôi tôi tôi..." Tần Triều bắt đầu đỏ mặt, bắt đầu lắp bắp, "Thật sự kiểm tra kiểu đó à? Tôi, ở đây không có mấy thứ đó, hay là để tôi đặt mua trên mạng trước nhé?" Nhanh quá rồi đấy, tuy hắn rất mong chờ, nhưng cũng không phải vừa gặp mặt đã làm chuyện này, dù sao ngày tháng còn dài mà...

"Thứ gì?" Vân Trì không hiểu.

"Thì mấy thứ đó đó, không thì cậu sẽ đau..."

"Tôi không đau." Vân Trì lắc đầu, "Không cần đâu, cậu mau qua đây đi."

Đã nói đến mức này rồi, ai mà nhịn nổi.

Tần Triều cởi giày leo lên giường, nhìn người đang nằm trên giường mình càng lúc càng thấy mơ hồ, một ngày này cứ như đang nằm mơ vậy.

Tần Triều đưa bàn tay run rẩy ra muốn chạm vào Vân Trì.

"Chuẩn bị xong rồi, bắt đầu đi." Vân Trì trượt người xuống nằm thẳng, rồi cầm điện thoại lên bấm vài cái.

Tần Triều còn đang thử thăm dò muốn sờ người thì "rụp" một cái nằm úp sấp xuống giường.

*

Ý thức chìm xuống biển sâu, Tần Triều đứng ở một nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ, ngẩn người trong chốc lát rồi nhanh chóng cúi đầu nhìn xuống.

Hắn mặc bộ đồ ngủ vừa mới thay, đứng trong giao diện mà trước đây từng nhìn thấy trên điện thoại của Vân Trì.

Chỉ là nơi này đã có nhà cửa, có sân nhỏ, còn có một mảnh đất, trong đất mọc đầy những đóa hoa đỏ rực.

Hắn biết loài hoa đó, từng nhìn thấy trong ba lô trên điện thoại, cũng là thứ Vân Trì luôn đi thu thập, tên là cỏ sinh mệnh.

Trong đầu Tần Triều lóe lên điều gì đó, còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đã có người gọi hắn từ không xa.

"Qua đây." Vân Trì đứng trong sân vẫy tay với hắn, "Nhanh lên, đừng lãng phí thời gian, ngày mai tôi còn phải đi làm."

Vân Trì cũng mặc đồ ngủ, là đồ ngủ của hắn.

Tần Triều thử bước tới, rất chân thực, cảm giác chạm đất vô cùng rõ ràng.

Tần Triều tăng tốc bước tới, Vân Trì mở cửa phòng: "Vào đi."

Bốn gian phòng, có phòng khách, có nhà bếp, có phòng ngủ, trên bàn trà đặt một quyển sách dày đang đọc dở, còn có nửa cốc nước, trên ghế sofa vắt một bộ quần áo, hơi thở cuộc sống vô cùng đậm nét.

Đầu óc Tần Triều trống rỗng trong chớp mắt rồi đột nhiên nắm chặt cánh tay Vân Trì, ánh mắt nhìn chằm chằm cậu, giọng nói không khống chế được mà bắt đầu run rẩy: "Đừng nói là cậu vẫn luôn sống ở đây nhé?"

Vân Trì nhìn hắn: "Không được à?"

Sắc mặt Tần Triều khó coi đến cực điểm, môi run lên, nhưng không thốt nổi một câu, rất lâu sau mới kéo người vào lòng ôm chặt.

Có lẽ Vân Trì hiểu được suy nghĩ của hắn, giơ tay vỗ vỗ lưng hắn.

Tần Triều ôm người không chịu buông, Vân Trì hết cách, chỉ có thể dùng sức tránh ra, rồi nắm cổ tay Tần Triều kéo vào trong.

Cánh cửa của căn phòng trong cùng được đẩy ra, bên trong trắng toát... phòng phẫu thuật?

Tần Triều sững sờ, cả căn phòng đầy các thiết bị y tế, có thứ hắn từng thấy, cũng có thứ hắn chưa từng thấy.

Máy X-quang, máy CT, máy siêu âm, bàn phẫu thuật, máy điều trị vi sóng... đủ loại dao phẫu thuật trên bàn dụng cụ phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Vân Trì lấy áo blouse trắng trên giá treo rồi mặc vào, mắt nhìn anh: "Để tôi kể cho anh nghe chuyện những năm qua của tôi."

Tinh thần Tần Triều lập tức bị thu hút, quay đầu nhìn sang.

"Chuyện này phải bắt đầu từ cha tôi, cũng chính là hệ thống số 444, cha ruột của tôi."

"Nó gặp sự cố trong một nhiệm vụ, rơi vào một triều đại xa lạ vốn không thuộc về thế giới nhiệm vụ, cũng chính vì thế mà nó từ một đoạn sóng não biến thành một con người." Vân Trì vừa nói vừa cài cúc áo, "Tôi nói vậy anh hiểu không?"

"Hiểu." Tần Triều gật đầu, "Đột biến rồi."

"Đúng vậy, nó là hệ thống đầu tiên biến thành người." Vân Trì tiếp tục nói, "Hệ thống chủ cảm thấy rất kinh ngạc, thế là chúng bắt đầu nghiên cứu, sau đó mới có tôi, hệ thống con số 444."

"Sự trưởng thành của tôi là đề tài nghiên cứu của chúng, cho nên chúng chọn mẹ tôi, để mẹ tôi trở thành ký chủ của tôi, rồi đưa tôi tới thế giới này."

"Cho nên tôi khác với các hệ thống khác, tôi cần dựa vào điện thoại làm vật mang." Vân Trì hất cằm về phía Tần Triều.

"Hiểu rồi, cái trò chơi gian lận mà cậu nói ấy, thực chất là phần mềm hỗ trợ mà hệ thống chủ cấp cho cậu với tư cách một hệ thống." Tần Triều dựa vào tường, "Sau đó thì sao?"

"Vì thế tôi tới thế giới này có hai tác dụng, một là để bị nghiên cứu, hai là xem có thể tạo thêm một đứa con nữa hay không."

Tần Triều: "..."

"Vốn dĩ chuyện tạo con là phải đợi tôi trưởng thành rồi mới từ từ làm, nhưng vì lòng hiếu kỳ của tôi quá nặng, cho nên..." Vân Trì nhún vai.

Tần Triều: "...Vậy thì đúng là lòng hiếu kỳ của cậu khá nặng thật."

Vân Trì trừng anh một cái: "Cho nên nhiệm vụ kết thúc sớm, chúng trực tiếp đưa tôi và Vân Đản Đản đi luôn."

Tần Triều suy nghĩ một lúc rồi nhíu mày: "Nếu mẹ cậu là ký chủ thì cậu phải hoàn thành nhiệm vụ mới đi được chứ, nhưng tại sao lại không có chút dấu hiệu nào? Ngay cả bản thân cậu cũng không biết, tùy tiện vậy sao?"

"Đương nhiên là không tùy tiện." Vân Trì bắt đầu đeo găng tay, "Không những không tùy tiện mà còn cực kỳ nghiêm ngặt và khắt khe."

"Nói thế này đi, mỗi thế giới đều có quy tắc riêng của nó, thế giới của hệ thống cũng vậy, quy tắc của chúng tôi còn nghiêm ngặt hơn, hệ thống cũng có kiểm tra đánh giá, có KPI, nếu vi phạm quy tắc sẽ bị trừng phạt, cho nên khi chọn mẹ tôi thì đã chọn trong phạm vi quy tắc cho phép một đối tượng đơn giản và dễ thao tác nhất."

"Ý gì?" Tần Triều có chút không hiểu.

"Để trở thành ký chủ phải đáp ứng những yêu cầu rất nghiêm ngặt, còn mẹ tôi thì vừa đủ điều kiện để vượt qua cơ chế xét duyệt, mà nguyện vọng của mẹ tôi với tư cách ký chủ lại vô cùng đơn giản, kiểu như tát Vân Đại Hải vài cái, đá Vân Đại Hải vài cú ấy, đợi đến thời cơ thích hợp hoàn thành nguyện vọng của ký chủ thì tôi có thể thuận lý thành chương quay về, như vậy sẽ có được dữ liệu trưởng thành của tôi cùng một hệ thống cháu số 444, đúng là một mũi tên trúng ba đích."

"Cho nên, xảy ra vấn đề rồi." Tần Triều chống cằm, "Hay nói cách khác là xuất hiện bug?"

Vân Trì tán thưởng gật đầu: "Đúng vậy, bởi vì lúc đó chấp niệm của mẹ tôi quá sâu, nên hệ thống sau khi phát hiện đã tự động thêm một nguyện vọng, đó là khiến Vân Đại Hải hối hận cả đời."

"Cả đời là khái niệm thế nào? Nhất định phải đợi hết cả đời mới có kết quả chứ, nhưng tôi không thể ở đây chờ cả đời được, hơn nữa, nếu tôi không rời đi thì ngay cả Vân Đản Đản cũng không thể rời đi, thế là chúng nghĩ ra một cách, vẽ cho mẹ tôi một cái bánh lớn, dựng nên một cốt truyện hy vọng mẹ tôi tự trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình để sửa chữa sai sót, tiện thể còn nâng tầm giá trị một chút, hệ thống sau khi kiểm tra thì thấy giá trị được nâng lên rất tốt, thế là thông qua, rồi thuận lợi đưa tôi và Vân Đản Đản đi."

Tần Triều nghe mà ngây người: "Đây chẳng phải là lách luật sao? Mẹ nó chứ."

"Vậy sau đó thì sao? Tại sao cậu lại luôn sống ở đây?"

Vân Trì nhún vai: "Hệ thống vốn dĩ sống như thế, khi không có nhiệm vụ chúng sẽ yên lặng chờ đợi nhiệm vụ tiếp theo, tuy chúng có tư tưởng nhưng không có thất tình lục dục phức tạp như con người, cho nên cái gọi là cô đơn, tịch mịch, lạnh lẽo đối với chúng mà nói chẳng là gì cả."

"Điểm khác biệt giữa tôi và các hệ thống khác là tôi cần có một nơi để dung thân, cho nên chỉ có thể ở lại đây."

"Thật ra tôi có rất nhiều việc phải làm, ngày nào cũng bận đến chân không chạm đất, cho nên anh không cần tự tưởng tượng ra cảnh tôi cô đơn, tịch mịch, lạnh lẽo đâu."

Tần Triều cụp mắt xuống: "Tại sao không thể quay về?"

"Bởi vì cốt truyện của mẹ tôi đã hoàn thành rồi."

"Thế còn bây giờ?" Tần Triều căng thẳng ngồi thẳng người dậy.

Vân Trì cong môi cười: "Cơ chế hệ thống vận hành theo trình tự rất nghiêm ngặt, nhưng dù nghiêm ngặt đến đâu cũng sẽ có bug, chỉ cần tìm được bug rồi lợi dụng bug là được, cho nên tôi đã thêm cho mẹ một phần thưởng, lấy chính mình làm phần thưởng rồi quay về."

Tần Triều thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại đột nhiên nhíu mày: "Một bug như vậy mà cậu tìm suốt mười năm?"

Vân Trì mím môi, đương nhiên không phải, sau khi hiểu rõ mọi chuyện cậu đã nghĩ ra rồi, nhưng đồng thời cậu cũng phát hiện cỏ sinh mệnh chỉ có thể kéo dài sự sống, hệ thống lai người như cậu không có năng lượng lớn như hệ thống thực thụ để dễ dàng thay đổi sinh tử.

Nếu muốn thay đổi, chỉ có thể dựa vào chính mình.

"Anh quản tôi à?" Vân Trì lại bắt đầu bực bội, trừng mắt nhìn Tần Triều.

Tần Triều: "...Tôi sai rồi, không nên nghi ngờ trí thông minh và tài năng của cậu."

"Được rồi, chuyện cũng kể gần xong rồi." Vân Trì hất cằm về phía bàn phẫu thuật, "Nằm lên đi."

Tần Triều nhìn người mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang và găng tay, nuốt nước bọt, đột nhiên cảm thấy mình giống một con heo chờ bị làm thịt.

Tần Triều leo lên bàn phẫu thuật nằm xuống, căng thẳng nhìn người đứng bên cạnh từ trên cao nhìn xuống chỉ lộ ra đôi mắt: "R-rồi sau đó thì sao?"

"Nằm yên đừng động."

Vân Trì kéo một chiếc máy lại, một đầu nối với một vật hình ống, đầu kia là màn hình hiển thị đủ loại đường cong.

Vân Trì ngồi xuống ghế, kéo áo của Tần Triều ra.

Khi tay vừa đặt lên, Tần Triều giật nảy người, rồi chào cậu một cái.

Vân Trì liền bắt đầu dùng thiết bị.

"Mẹ nó." Tần Triều nghiến răng chịu đựng, "Vân Trì, bây giờ cậu mẹ nó trông như một tên b**n th**."

"Cảm ơn." Vân Trì lịch sự cảm ơn rồi nhìn màn hình.

Đường màu đỏ bắt đầu dao động, hai phút sau máy phát ra một tiếng ting.

Tần Triều nhìn sang, chỉ thấy trên màn hình hiện lên: Phát hiện nơi này từng có nước bọt không thuộc về chủ thể.

Tần Triều kinh ngạc: "Đệt, cái thứ này không chuẩn." Chỗ đó của anh sao có thể có nước bọt của người khác được.

Vân Trì nguy hiểm nheo mắt lại.

Trên màn hình tiếp tục hiện lên: Qua kiểm tra, nước bọt này lưu lại từ mười năm trước, thuộc về hệ thống con số 444.

Kiểm tra hoàn tất.

Trong phòng rơi vào bầu không khí yên tĩnh kỳ quái.

Tần Triều và Vân Trì đồng thời nhìn chằm chằm màn hình, không ai nói gì.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Tần Triều kéo quần ngồi dậy, còn cúi đầu nhìn một cái: "Mẹ nó, mười năm nay tôi không tắm à? Nước bọt tồn kho mười năm?"

"Anh ghê quá đấy. Đây là công nghệ cao, đồ cặn bã như anh biết cái gì."

"Tôi biết cái gì?" Tần Triều bước xuống bàn phẫu thuật, chỉnh lại quần áo xong thì đột nhiên quay người nhấc bổng Vân Trì lên rồi đè xuống bàn phẫu thuật, "Có qua có lại mới toại lòng nhau, chính cậu còn chưa thử đúng không, nào, để tôi kiểm tra cho cậu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn