"Vậy là thế nào?" Tần Triều vô cùng sốt ruột, siết chặt tay Vân Trì tới mức đau.
Trong lòng hắn có quá nhiều nghi vấn, có quá nhiều chuyện muốn hỏi.
Hắn muốn hỏi mười năm nay cậu sống thế nào, rốt cuộc đã trải qua những gì, năm đó vì sao phải rời đi, còn có rời đi nữa không, hắn muốn hỏi quá nhiều thứ.
Nhìn hắn một cái, Vân Trì chậm rãi rút tay mình ra khỏi tay Tần Triều.
Cảm nhận được sự giãy giụa trên tay, Tần Triều ngẩn người.
Vân Trì tăng thêm sức lực, dùng sức rút tay về.
Tần Triều nhìn bàn tay đã trống không của mình mà ngơ ngác, giống như bị dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống.
Mười năm là khái niệm gì?
Mười năm nay bọn họ không phải yêu xa, gần như mỗi ngày đều có thể gặp mặt.
Vé máy bay suốt bốn năm đại học hắn tích được đầy một hộp, sau đó hắn đến thành phố A, rồi lại theo Vân Trì trở về Bình Thành.
Mỗi ngày hắn đều đi dạo một vòng bên ngoài bệnh viện, ôm hy vọng được nhìn thấy cậu một lần, rồi lại mang theo thất vọng quay về.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, hắn nhìn Vân Trì từ một cậu sinh viên còn non nớt trưởng thành thành bác sĩ Vân có thể một mình gánh vác mọi việc như hiện nay.
Hắn vất vả lắm mới mong được người trở về, lại chỉ có thể tỉnh táo nhận ra rằng giữa bọn họ cách nhau tròn trịa mười năm.
Từ năm mười tám tuổi đến năm hai mươi tám tuổi.
Tần Triều có phần chật vật cuộn các ngón tay lại rồi rút tay về.
Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi đó, hắn không hề tỏ tình thành công.
Hắn đã theo đuổi rất lâu, Vân Trì vẫn luôn không chịu mở lời, hắn không biết ngày hôm đó nếu hắn tỏ tình thì Vân Trì có đồng ý hay không.
Khi đó hắn nắm chắc phần thắng, mặc kệ cậu có đồng ý hay không, sớm muộn gì hắn cũng theo đuổi được.
Nhưng hiện giờ...
Hắn không biết bây giờ mình được tính là gì.
Cũng không biết Vân Trì hiện tại còn là Vân Trì của năm đó hay không.
Đầu ngón tay bấu vào lòng bàn tay, Tần Triều cười khan một tiếng: "Những năm này... cậu sống thế nào? Vẫn ổn chứ?" Từ ngày quen biết đến nay, hắn và Vân Trì chưa từng khách sáo như thế này.
Vân Trì chống cằm nhìn hắn.
Ánh mắt hơi mang tính xâm lấn quét Tần Triều từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt mang theo vài phần ý vị khó hiểu.
Tần Triều bắt đầu hoảng loạn, bắt đầu không biết phải làm sao, trái tim như bị đặt lên lửa nướng.
Năm đó hắn lo Vân Trì đến trường mới sẽ "thấy người khác liền đổi ý", vậy còn mười năm thì sao? Hệ thống có lòng hiếu kỳ mãnh liệt và còn mơ hồ về tình cảm kia liệu có phải đã sớm có người mới rồi không?
Tần Triều cảm thấy mình hơi thiếu oxy, siết chặt tay vịn ghế sofa, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.
Vân Trì nhìn hắn hồi lâu cuối cùng cũng mở miệng: "Bạn trai cậu đâu, sao không dẫn tới cùng?"
"Cái gì?" Tần Triều mờ mịt nhìn sang, rồi dính chặt ánh mắt lên mặt Vân Trì không muốn rời đi, đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ cuối cùng cũng có thần thái.
"Cái--gì?" Vân Trì nhếch môi cười lạnh lùng, "Tôi nghe thấy rồi, cậu có bạn trai, tôi còn nhìn thấy cậu ta nữa."
Nhìn thấy bạn trai hắn?
Bộ não cứng đờ của Tần Triều phải xoay chuyển hồi lâu mới nhớ tới câu nói đùa trong quán cà phê, vừa bất đắc dĩ lại có chút thấp thỏm, cậu đây là để ý hay chỉ đơn thuần hỏi thôi?
Cổ họng Tần Triều động đậy, dò hỏi: "Cậu biết cả chuyện tôi tới trường cậu rồi tới bệnh viện, chẳng lẽ lại không biết tôi có bạn trai hay không sao?"
"Không biết." Vân Trì bình thản nói, "Tôi chỉ biết những gì đôi mắt này nhìn thấy."
"Ý gì?" Tần Triều nhíu mày.
Vân Trì không giải thích, chỉ tiếp tục chủ đề trước đó: "Vậy nên, rốt cuộc cậu có bạn trai hay không?"
"Không có, không có bạn trai." Hiện tại Tần Triều không muốn bàn luận chuyện vô nghĩa này, "Cậu nói cho tôi biết những năm qua cậu đã trải qua chuyện gì trước đi, tôi rất lo cho cậu."
"Cậu lo cho tôi?" Vân Trì cười nhạo, "Cậu lo cho tôi mà bên ngoài lại có bạn trai?"
"Đó không phải là bạn trai tôi, chỉ là nói bừa thôi." Tần Triều chỉ có thể giải thích thêm lần nữa.
"Bạn trai là thứ có thể tùy tiện nói bừa sao?" Vân Trì đầy vẻ mỉa mai, "Thế giới loài người đúng là hỗn loạn thật."
Tần Triều nhìn cậu, cảm thấy có gì đó không đúng, chuyện này sao giống như đối tượng đi công tác trở về bắt quả tang ngoại tình thế nhỉ?
Trái tim vừa bị dội nước lạnh của Tần Triều lại lần nữa vui sướng nhảy nhót.
"Cậu để ý à?" Tần Triều hỏi rất cẩn thận.
Vân Trì nghe vậy lập tức nhíu chặt mày, đột ngột đứng dậy, giọng lạnh như băng: "Tần Triều, quả nhiên cậu đã bẩn rồi." Nói xong xoay người bỏ đi.
?
Ai bẩn cơ?
Tần Triều còn chưa kịp ngẩn người đã lập tức đứng dậy đuổi theo, vừa đi vừa cúi đầu nhìn quần áo của mình, tuy hơi lộn xộn nhưng không đến mức bẩn chứ...
Đây là sinh ra nhân cách sạch sẽ quá mức rồi sao?
Vân Trì tức giận đùng đùng đi vào văn phòng của Ninh Quân, lúc đóng cửa thì bị người bên ngoài giữ lại, Tần Triều chen vào.
"Cậu có ý gì?" Hiện tại Tần Triều hoàn toàn mù mờ, "Tôi nhìn ra rồi, cậu đang tức giận, cậu nói cho tôi biết cậu giận cái gì đi, tôi không hiểu logic của cậu."
Vân Trì quay đầu trừng Tần Triều: "Tôi muốn thiến cậu."
"Cái gì?" Tần Triều kinh hô thành tiếng, "Tôi, cậu, tôi..." Tần Triều hít sâu một hơi, giơ tay làm động tác tạm dừng, chờ đã, mười năm không gặp, hắn có hơi theo không kịp bộ não của cái kén tằm này, hắn phải vuốt lại đã.
"Tôi nói." Vân Trì đi tới trước mặt hắn, hét vào tai hắn, "Tôi muốn thiến cậu, cậu nghe không hiểu tiếng người à?"
Hơi nóng chui vào vành tai, đầu óc Tần Triều trống rỗng, quả thật hắn có hơi nghe không hiểu tiếng người nữa rồi.
Hắn chỉ biết Vân Trì đang kiếm chuyện với hắn.
Còn là chuyện gì thì hắn vẫn chưa nghĩ thông.
Nhưng cảm giác đã trở lại, đây vẫn là cái kén tằm chỉ cần một câu là có thể chọc hắn tức chết năm đó.
Tần Triều đưa tay ôm người ngay trước mặt vào lòng, siết chặt.
Người trong lòng bắt đầu giãy giụa, miệng nói: "Cậu bẩn rồi, đừng ôm tôi."
"Tôi bẩn chỗ nào?" Tần Triều dùng sức giữ chặt người lại, van nài, "Xin cậu đấy, Vân Trì, để tôi ôm một lúc thôi, xin cậu đấy, ngoan một chút đi..."
Vân Trì đạp mạnh một cái lên mu bàn chân Tần Triều, không hề nương tình.
Tần Triều kêu thảm một tiếng rồi bị Vân Trì đẩy ra ngoài, lảo đảo lùi hai bước, bị bức tường chặn lại mới dừng được.
Vân Trì mặt không cảm xúc nhìn hắn, dưới ánh mắt của Tần Triều còn phủi phủi quần áo, rõ ràng là ghét bỏ vì "cậu đã bẩn rồi".
Tần Triều vừa đói vừa đau vừa tức, không nhịn được nữa: "Mẹ nó rốt cuộc tôi bẩn chỗ nào? Cậu, rốt cuộc có ý gì?" Nói đến cuối giọng lại yếu đi, sợ chọc người tức giận bỏ đi.
Lửa giận của Vân Trì cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: "Tôi vì cậu... Cậu đáng lẽ phải giữ mình vì tôi, nhưng đàn ông loài người xưa nay đều không đáng tin, bây giờ tôi hối hận rồi, nên tôi muốn thiến cậu để xả cơn giận này."
Giữ mình vì cậu?
Đúng là một từ ngữ hiếm gặp thật...
"Tôi mẹ nó sao lại không giữ mình vì cậu chứ?" Giọng Tần Triều đột nhiên cao lên, đứng thẳng người chỉ vào Vân Trì, "Tôi mẹ nó chờ cậu mười năm, cậu còn nghi ngờ tôi?"
"Tôi không nên nghi ngờ cậu sao?" Vân Trì nheo mắt nhìn hắn, "Cậu có bạn trai chẳng phải chính miệng cậu nói à?"
"Đó là, tôi, nói bừa thôi, không được à?" Khí thế của Tần Triều lại yếu đi một chút, tuy là hiểu lầm nhưng đúng là do hắn nói ra, nhất thời bị bắt bẻ đến mức không giải thích rõ được.
"Không, được." Vân Trì gằn từng chữ một, giọng điệu lạnh như mang theo vụn băng.
"..." Tần Triều nghẹn một hơi, suýt nữa chết sặc.
Hắn trừng mắt nhìn Vân Trì, chỉ cảm thấy... cả lồng ngực đều tràn ngập vui sướng, cái kén tằm vẫn là cái kén tằm đó, tuy chọc tức người khác nhưng vẫn không thay đổi.
Tần Triều ôm bụng dạ dày dựa người trở lại.
"Đói lắm đúng không?" Vân Trì đắc ý nhướng mày với hắn, lắc lắc điện thoại trong tay, "Đây là sự trả đũa dành cho tên đàn ông tồi, đáng đời."
Tần Triều co đôi chân dài dựa ở đó, đầu tựa vào tường ngẩng lên, ánh mắt rơi trên mặt Vân Trì, cười nói: "Ừ, tôi đáng đời, cậu vui là được."
Vân Trì ngồi xuống ghế phía sau bàn làm việc, khoanh tay trước ngực, nhìn hắn, mang theo vẻ xem xét.
"Đàn ông loài người trước giờ đều không đáng tin, cha tồi của tôi chính là một ví dụ rất điển hình, bên này âu yếm với mẹ tôi, cũng không cản trở ông ta có con với tiểu tam, cho nên dù cậu ngày nào cũng tới thăm tôi, tôi cũng không tin cậu có thể mười năm như một ngày."
Tần Triều liếc cậu: "Tôi có phải mười năm như một ngày hay không thì liên quan gì đến cậu? Năm đó tôi theo đuổi cậu, cậu vẫn luôn không đồng ý, tại sao tôi phải vì cậu mà mười năm như một ngày?"
"Quả nhiên, tôi đoán đúng rồi." Vân Trì nghiến răng nghiến lợi, "Vậy nên, cái người bạn trai đó của cậu rốt cuộc là... thôi bỏ đi, cậu ta là ai không quan trọng, quan trọng là cậu."
Quan trọng là cậu.
Chỉ nghe riêng mấy chữ này thôi đã thấy dễ nghe thật, Tần Triều không nhịn được cong khóe môi, hạnh phúc đến quá đột ngột, hiện tại cả người hắn đều lâng lâng.
"Tần Triều, nhất định tôi sẽ thiến cậu."
Nụ cười của Tần Triều cứng lại, thật sự không nhịn được nữa: "Vân Trì, cậu có bệnh à? Cái tật cứ đòi thiến tôi này cậu học ở đâu ra thế?"
"Bởi vì cậu bẩn rồi."
"Cậu mẹ nó mới bẩn ấy."
Tần Triều bước tới, hai tay chống lên bàn, cúi người nhìn cậu: "Rốt cuộc tôi bẩn chỗ nào?"
"Cậu có bạn trai rồi."
"Cậu nói nhảm." Tần Triều trợn mắt, "Tôi không có bạn trai, đừng có chụp mũ lung tung lên đầu tôi."
"Quỷ mới tin." Vân Trì cực kỳ khó chịu, "Thế này đi, để khỏi oan cho cậu, tôi sẽ kiểm tra người cậu."
"Cái gì?" Sự kinh ngạc của Tần Triều nối tiếp hết đợt này đến đợt khác.
"Tôi muốn xác nhận xem cậu có còn là trai tân hay không."
"Cái quái gì vậy?" Tần Triều cao giọng, biểu cảm trên mặt hoàn toàn nứt vỡ, "Hai chúng ta đến trứng cũng sinh rồi, cậu lại muốn xác nhận tôi có phải là... trai--tân hay không?"
Trái ngược với vẻ kinh ngạc của Tần Triều, Vân Trì bình thản như một mặt hồ không gợn sóng, nhàn nhạt nói: "Khi đó hai chúng ta sinh trứng trong mơ, còn ở hiện thực, cậu hẳn vẫn là trai tân."
"Tôi mẹ nó trai tân cái khỉ..."
"Cậu xem, cậu nói thật rồi." Vân Trì đột nhiên đứng bật dậy chỉ vào hắn, tức đến mức hét lớn, "Cậu chột dạ rồi, cậu đúng là bẩn rồi, tôi muốn thiến cậu."
Tần Triều chộp lấy tay cậu, tức đến nghiến răng: "Hai chúng ta tự giải quyết với nhau bao nhiêu lần rồi cậu không biết à? Sao nào, nhất định phải làm đến bước đó mới không tính là trai tân sao?"
Vân Trì hất tay hắn ra: "Tôi tự có cách của tôi."
Lần này Tần Triều siết chặt không buông: "Được được được, cậu kiểm tra đi, cứ kiểm tra cho kỹ vào, ai không kiểm tra người đó là đồ rùa đen."
Nói rồi Tần Triều nắm tay cậu vòng qua bàn làm việc: "Hay là kiểm tra luôn bây giờ đi." Hắn còn khá mong chờ nữa.
"Đứng yên đó." Vân Trì quát một tiếng, "Trước khi xác nhận cậu sạch hay không sạch, không được phép lại gần tôi."
Tần Triều tức đến bật cười, lặng lẽ cười một lúc lâu rồi dựa vào bàn làm việc, cụp mắt nhìn cậu: "Được, nghe hết theo cậu, vậy bây giờ cậu có thể nói cho tôi biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chưa?"
"Không thể." Vân Trì mím môi, "Trước khi xác nhận cậu sạch sẽ, tôi sẽ không nói với cậu bất cứ chuyện gì."
"Thế còn Vân Đản Đản?"
"Trước khi xác nhận cậu sạch sẽ, Đản Đản cũng sẽ không gặp cậu."
Tần Triều thở phào nhẹ nhõm, như vậy có nghĩa là trứng vẫn còn.
Tần Triều không hỏi thêm nữa, chỉ nhìn cậu.
Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ rơi lên gương mặt Vân Trì, mang theo cảm giác không chân thực.
Tần Triều không nhịn được đưa tay chạm vào mặt cậu.
"Bốp" một tiếng.
Tần Triều ôm mu bàn tay bị đánh đau nhức, cười rồi, bây giờ thì chân thực rồi.
Tần Triều bật cười khẽ.
Vân Trì ngẩng mắt trừng cậu, lại thấy người này cười cười rồi đỏ cả vành mắt.
Vân Trì ngẩn ra, đưa tay ôm lấy trái tim đang đập gấp gáp, rồi quay đầu đi chỗ khác, đừng nhảy nữa, đàn ông loài người không thể tin được.
Cằm bị bóp lấy, đầu Vân Trì bị ép quay lại, Tần Triều cúi người xuống.
"Không được hôn tôi." Vân Trì lập tức cảnh cáo người khả nghi là đồ bẩn này.
Tần Triều cong khóe môi: "Không hôn, trước khi kiểm tra sạch sẽ sẽ không chạm vào cậu, tôi chỉ muốn nhìn ngắm cậu thật kỹ thôi."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ngón tay Tần Triều khẽ v**t v* dưới cằm cậu, xúc cảm ấm áp, đôi mắt của người trước mặt vẫn trong trẻo và sáng ngời quen thuộc.
Yết hầu Tần Triều khẽ động: "Tôi không hôn cậu, hay là... cậu hôn tôi một cái đi?"
Vân Trì kéo khóe miệng, phi một tiếng vào mặt Tần Triều.
Tần Triều nhắm mắt lại, hoàn toàn thấy dễ chịu rồi.
Ngay giây tiếp theo, Tần Triều đột nhiên cúi người ôm chặt người vào lòng một cách mạnh mẽ, Vân Trì giãy giụa, Tần Triều đè người xuống ghế làm việc rồi siết chặt không cho cậu trốn.
Vân Trì giãy giụa một lúc rồi dần dần buông sức, sau khi khựng lại một lát thì đưa tay vòng qua cổ cậu.
Hai người ôm chặt lấy nhau.
Những chuyện thân mật hơn thế đã làm rất nhiều, nhưng một cái ôm như thế này đối với cả hai lại là lần đầu tiên.
Tần Triều siết chặt người trong lòng, vùi đầu vào cổ cậu.
Một lát sau, Vân Trì cảm thấy trên cổ có một luồng chất lỏng nóng ấm.
"Cậu không phải lại chảy máu mũi đấy chứ?" Vân Trì nhíu mày.
"Là nước mắt." Tần Triều nghiến răng, giọng nghèn nghẹn.
Vân Trì thở phào nhẹ nhõm rồi lại hung dữ nói: "Tần Triều, nhất định tôi sẽ thiến cậu."
Nước mắt của Tần Triều lập tức không chảy nổi nữa.
Hắn đã chờ cậu mười năm, chuẩn bị sẵn tâm lý cả đời cũng không đợi được người trở về, cũng từng tưởng tượng đến cảnh một ngày nào đó cậu đột nhiên xuất hiện rồi hai người ôm nhau khóc lớn, chỉ không ngờ lại là cảnh tượng thế này.
Tần Triều ghé sát vành tai cậu, thấp giọng nói: "Dù sao cũng chưa từng dùng tới, nếu cậu không dùng thì cứ thiến đi."
"Có dùng hay không còn phải xem cậu có sạch sẽ hay không."
"...Vậy cậu định kiểm tra thế nào?"
"Tôi là bác sĩ."
"Bác sĩ còn kiểm tra được thứ này à?" Tần Triều bất lực.
"Tôi không phải bác sĩ bình thường." Vân Trì đẩy người ra, nhìn người đang nửa quỳ trước mặt mình, "Những năm qua tôi cũng không nhàn rỗi, dốc lòng nghiên cứu y thuật, thứ con người biết tôi biết, thứ con người không biết tôi cũng biết, đương nhiên rồi, điều tôi quan tâm nhất chính là khi tôi trở về phải làm sao để kiểm tra sự chung thủy của cậu, cho nên việc kiểm tra đàn ông có ăn vụng hay không là đề tài tôi có nhiều kinh nghiệm nghiên cứu nhất trong những năm qua, cậu yên tâm, kỹ thuật đã rất thành thục, không đau không ngứa, nửa tiếng là có kết quả."
???
Tần Triều kinh ngạc đến há hốc miệng: "Cậu không đùa tôi đấy chứ?"
"Cậu sợ à?" Vân Trì từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt nguy hiểm, "Tôi trồng trọt vì cậu suốt mười năm, một người đàn ông sạch sẽ là thứ tôi đáng được có."
"Trồng trọt mười năm là ý gì?" Tần Triều bắt được trọng điểm.
"Chuyện này để sau nói." Vân Trì liếc hắn, "Cậu vẫn còn cơ hội thành khẩn khai báo để được khoan hồng."
"Khoan hồng là khoan hồng thế nào? Nghiêm khắc lại là nghiêm khắc thế nào?"
"Khoan hồng thì thiến cậu, nghiêm khắc thì... tự sinh tự diệt đi."
Tần Triều cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Cái gọi là "kiểm tra" trong suy nghĩ của hắn và "kiểm tra" trong suy nghĩ của Vân Trì có lẽ không phải cùng một chuyện.
Tần Triều nuốt nước bọt: "Năm đó cậu còn chưa đồng ý với tôi, đã muốn tôi giữ mình vì cậu, trên đời có đạo lý như thế sao?"
"Có." Vân Trì gật đầu, "Đạo lý của tôi chính là đạo lý."
Tần Triều: "..."
Rất tốt, tên AI của hắn đã hoàn toàn trở lại rồi.
Lại còn là tên AI đã đi học nâng cao rồi được nâng cấp nữa.
...
Khi Ninh Quân gõ cửa bước vào thì nhìn thấy hai người trong phòng ngồi ở hai đầu văn phòng, Vân Trì ngồi trên ghế làm việc, Tần Triều ngồi trên ghế sofa ở góc phòng, ở giữa cách nhau rất xa.
Ninh Quân chần chừ một giây rồi cẩn thận hỏi: "Nói chuyện không vui à?"
"Đúng vậy." Vân Trì gật đầu.
Ninh Quân ngạc nhiên: "Sao thế?"
Vân Trì mặt không cảm xúc: "Cau ấy lén con có bạn trai rồi."
Ninh Quân sửng sốt, không ngờ Vân Trì lại để ý chuyện này.
Mười năm mà, tuy những năm qua bà vẫn luôn biết tin tức của Tần Triều, biết bên cạnh hắn dường như không có ai, nhưng năm đó bà từng nói với hắn rằng Vân Trì có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa, làm gì có ai vì một người rất có khả năng sẽ không trở về mà chờ đợi chứ.
Ninh Quân hé miệng muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.
Ngược lại phía bên kia Tần Triều lên tiếng: "Cháu đã giải thích tám trăm lần rồi, cháu không có, cháu không có, lúc đó chỉ thuận miệng nói bừa thôi."
"Thấy chưa." Vân Trì nhún vai với Ninh Quân, "Miệng đàn ông là quỷ gạt người, thuận miệng là có thể nói bừa."
"..." Bây giờ Tần Triều hận không thể tự tát miệng mình hai cái.
"Cho nên, con chỉ tin đôi tay này của chính mình." Vân Trì giơ hai tay lên với Ninh Quân.
Tần Triều nhìn động tác của cậu, nuốt nước bọt, động tác giơ tay này quá quen thuộc, trong phim truyền hình bác sĩ lúc phẫu thuật đều là động tác giơ tay chờ như vậy.
Nhìn quá nhiều dáng vẻ mặc áo blouse trắng của Vân Trì, trong nháy mắt Tần Triều đã tự bổ não ra cảnh tượng đó, sống lưng lại bắt đầu lạnh toát.