Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 63: Lâu rồi không gặp... sao?

Tần Triều lắc lắc chìa khóa xe bước vào văn phòng, vừa vào đã nhìn thấy một cái cây khổng lồ đặt giữa văn phòng, khắp mặt đất đều là những cánh hoa màu hồng.

"Cái thứ gì đây?" Tần Triều đảo mắt nhìn một vòng rồi trợn mắt, "Ai đi làm còn mang theo cả cây? Có phải tôi quá nuông chiều các người rồi không? Xem công ty là cái gì thế?"

"Tiểu Tần tổng, đừng vội nổi giận." Đinh Thành Huy với tư cách thư ký bước tới, trên tay cầm một tấm thiệp đỏ chói, ho khan một tiếng rồi bắt đầu đọc, "Gửi anh Triều yêu quý, chào anh, hôm nay là ngày thứ mười tám em theo đuổi anh, em tặng anh hoa hồng, hoa nguyệt quý, hoa đinh hương, hoa cúc nhưng anh đều không thích, anh thật đặc biệt và khác biệt, vì thế em muốn tặng anh một món quà đặc biệt hơn, đây là một cây hợp hoan, là niềm mong mỏi sâu sắc nhất của em dành cho anh."

Trong văn phòng bắt đầu vang lên những tiếng cười khe khẽ, càng cười càng không nhịn được, cả văn phòng bắt đầu đập bàn dậm chân cười nghiêng ngả.

Tần Triều dựa vào bàn làm việc bên cạnh, giơ tay đỡ trán cười khổ, thở dài một tiếng: "Đều tại sức hấp dẫn của Tiểu Tần tổng quá lớn, muốn cản cũng không cản nổi mà."

"Đừng làm mất mặt nữa." Đinh Thành Huy nhìn không nổi nữa, "Xử lý đống đào hoa của cậu đi, cảm ơn." Người theo đuổi là một người mẫu, còn là nam nữa, chỉ gặp Tần Triều một lần đã bắt đầu theo đuổi không buông, ngày nào cũng gửi đồ tới công ty.

Tần Triều ngẩng đầu: "Cậu không nói với cậu ta là tôi có bạn trai rồi à?"

"Mẹ nó tôi đã nói tám trăm lần rồi, với mỗi người theo đuổi cậu, tôi đều ghé sát tai bọn họ và các cô ấy mà ngâm nga rằng Tiểu Tần tổng nhà chúng ta có người yêu rồi, có bạn trai rồi, hoa đã có chủ rồi, nhưng mà, Tiểu Tần tổng thân mến, khẩu hiệu này đã hô bao nhiêu năm rồi, vậy bạn trai cậu đang ở đâu?"

"Bạn trai tôi ở đâu à?" Tần Triều giơ một ngón tay lắc lắc, ánh mắt đầy thâm tình, "Ở trong mơ, ở sâu trong tâm trí tôi."

"..." Đinh Thành Huy trợn trắng mắt, "Tôi xin cậu đấy, bình thường lại đi." Trần Hủ nói không sai, tên này đúng là thần kinh thật.

"Thuê cậu tới làm gì?" Tần Triều đứng thẳng người chỉnh lại quần áo, đưa tay vỗ vai hắn ta, "Thư ký là để xử lý những chuyện này đấy, cố lên, thư ký Đinh."

Đinh Thành Huy: "..."

Phục rồi.

Hắn ta thi đại học thất bại, không, không phải thất bại, hơn hai trăm điểm kia là thành tích hắn ta cố gắng hơn mười năm rồi phát huy vượt mức mới có được.

Sau đó học trường nghề, tốt nghiệp rồi vào nhà máy làm công một năm, cuối cùng cũng đợi được Tần Triều tốt nghiệp, hắn ta lập tức ôm chặt đùi, anh em đắc đạo gà chó lên trời, giờ hắn ta là con phượng hoàng bay ra khỏi chuồng gà của nhà họ Đinh, tất cả đều nhờ công lao của anh em mình.

Thần kinh thì thần kinh vậy, gà chó không có quyền phát biểu.

Đinh Thành Huy chỉ huy người ta chuyển cái cây hợp hoan chết tiệt kia đi.

Mẹ nó thần kinh chỉ hấp dẫn thần kinh, ai đời theo đuổi người khác lại mang cây hợp hoan tới văn phòng?

Văn phòng loạn thành một mớ, Tần Triều quay người đi ra ngoài: "Tôi đi quán cà phê uống một ly, ai muốn uống thì cử người đi mua mang về."

"Cảm ơn Tiểu Tần tổng." Lập tức có một cô gái tóc dài đứng lên, "Hôm nay tới lượt em, mọi người muốn uống gì thì gửi vào nhóm nhé."

"Tiểu Tần tổng, em có thể có một miếng bánh ngọt xinh đẹp không?" Có người gọi với theo.

Tần Triều quay đầu: "Nào, khẩu hiệu đâu."

Người trong văn phòng lập tức đồng thanh hô lớn: "Bạn trai của Tiểu Tần tổng vừa đẹp trai vừa phong độ, là người thông minh nhất nhất nhất trên thế giới này."

Tần Triều nghe xong thấy sướng, vung tay lên: "Mỗi người đều được một miếng bánh ngọt."

"Bạn trai muôn năm."

Đinh Thành Huy đang khiêng cây: "..."

Đúng là có bệnh thật, cái công ty chết tiệt này ngày nào cũng như đại hội đa cấp, ai mà ngờ được mẹ nó đây là nơi phát triển robot chứ.

Tần Triều dẫn cô gái tóc dài ra ngoài, văn phòng lập tức bắt đầu buôn chuyện sau lưng sếp.

"Tiểu Tần tổng có phải muốn yêu đương đến phát điên rồi không, tự tưởng tượng ra một người bạn trai à?"

"Anh ấy là muốn yêu đương đến phát điên sao? Anh ấy là thanh tâm quả dục đến mức b**n th** rồi thì có, anh ấy mà muốn yêu đương còn cần tưởng tượng à? Chỉ cần ngoắc tay là có cả đống người tới."

"Thư ký Đinh, rốt cuộc Tiểu Tần tổng có bạn trai hay không vậy?" Một cô gái đột nhiên trợn to mắt đầy kinh hãi, "Anh ấy không phải nhốt người ta ở nhà không cho ra ngoài đấy chứ?"

"Đừng nói linh tinh." Đinh Thành Huy cạn lời, "Muốn theo đuổi Tiểu Tần tổng rất đơn giản."

"Hả?" Một đám người lập tức mở to đôi mắt hóng chuyện.

"Chỉ cần đủ ngáo là được." Trước đây Đinh Thành Huy không biết, nhưng từ khi Tần Triều tốt nghiệp đại học hắn ta đã bắt đầu ôm đùi, đi theo hắn suốt chặng đường này, lại còn có Trần Hủ ngày nào cũng lải nhải bên tai, đại khái cũng đoán được.

Có những người thật sự đã thay đổi rất nhiều, tên thần kinh Tần Triều này có lẽ đang nhớ người của ngày xưa đó, về sau không còn tìm được ai ngáo tới mức ấy nữa.

"Gửi cả cây còn chưa đủ ngáo à? Vậy ngày mai tôi đội hẳn một cây thông Noel lên đầu, Tiểu Tần tổng sẽ thích tôi chứ?"

"..." Đinh Thành Huy trừng cô ấy, "Cái đó gọi là ngu ngốc, không gọi là ngáo."

"Ồ... Hóa ra ngu ngốc với ngáo khác nhau rõ ràng như vậy à."

"Thừa lời, mẹ nó là hai từ khác nhau."

"Vậy cái mức độ này đúng là khó nắm bắt thật." Cô gái ngồi xuống lại, "Người bình thường cũng không chịu nổi độ thần kinh của Tiểu Tần tổng."

 *

Trong quán cà phê, sau khi nhìn người ngồi đối diện mình đi vào nhà vệ sinh, Ngô Chân cúi đầu bắt đầu gõ chữ trên điện thoại.

Ngô Chân: Tôi hối hận vì đi xem mắt rồi.

Bạn: Sao thế? Lại là dưa méo táo lệch à? Chẳng phải cậu nói đó là người đàn ông ưu tú nhất bệnh viện của bố cậu sao?

Ngô Chân: Chán lắm, ngoài khuôn mặt và thân hình ra thì thật sự quá chán, nói chuyện với anh ta còn khó chịu hơn nói chuyện với Tiểu Độ Tiểu Ái.

Bạn: Hả? Thế thì thật ra chỉ cần có mặt với thân hình là đủ rồi mà... Cậu còn trông mong đàn ông cung cấp giá trị cảm xúc cho cậu à?

Ngô Chân: ...

Bạn: Anh ta có phải cố ý không? Chẳng phải cậu nói trước đây rất nhiều người trong bệnh viện muốn giới thiệu đối tượng cho anh ta mà anh ta đều từ chối sao, có phải vì bố cậu là viện trưởng nên anh ta ngại từ chối thẳng, cho nên mới dùng chiêu này không?

Ngô Chân: Vậy chẳng phải là không thích tôi sao?

Bạn: Thế cậu thích anh ta à?

Ngô Chân: Hết mê rồi, trước đây bố tôi khen anh ta trên trời dưới đất không có người thứ hai nào, nào là đẹp trai, năng lực mạnh, tương lai không thể đo đếm, còn không bằng mua một Vân Đản Đản về nhà dỗ tôi vui vẻ.

Bạn: Vân Đản Đản là của tôi!!! Không ai được cướp!!!

Ngô Chân: Của tôi.

Bạn: Của tôi.

Ngô Chân: Của tôi của tôi của tôi.

Bạn: Của tôi của tôi của tôi của tôi của tôi của tôi của tôi.

Ngô Chân: Tuyệt giao đi.

Bạn: Tuyệt giao đi.

"Có muốn gọi thêm một ly cà phê không?"

Giọng nói đã có phần quen thuộc vang lên, Ngô Chân ngẩng đầu lên thì thấy đối tượng xem mắt của mình đã ngồi đối diện.

Đẹp trai thật đấy, gương mặt đẹp trai lạnh lùng pha chút kiêu ngạo, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, đôi chân dài miên man...

Đáng tiếc thật...

"Không cần đâu." Ngô Chân cười giả lả lắc đầu, cô chịu đủ cảm giác nói chuyện với người máy rồi.

"Gọi một ly đi, tôi biết cà phê Blue Mountain ở đây khá ngon, chỉ là tôi chưa thử thôi." Vân Trì mỉm cười với cô rồi lấy điện thoại gọi hai ly.

Ngô Chân thấy hơi khó hiểu, quán cà phê này nằm ngay đối diện bệnh viện, bác sĩ y tá trong bệnh viện ngày nào cũng mua cà phê ở đây, cái gì gọi là biết Blue Mountain ở đây rất ngon nhưng chưa từng thử?

Ai không cho anh uống à?

Nhưng so với trước khi đi vệ sinh, người trước mặt giờ đây lại có thêm chút sức sống, Ngô Chân do dự một lát, quyết định quan sát thêm.

"Chúng ta đang xem mắt đúng không?" Vân Trì hỏi cô.

"Tất nhiên rồi." Ngô Chân cười gượng, bị gì vậy?

Vân Trì cong môi: "Trước đây tôi chưa từng xem mắt."

"Nghe nói rồi, anh khá lạnh lùng, bác sĩ trong bệnh viện giới thiệu đối tượng cho anh anh cũng không gặp."

"Không sao, bây giờ tôi thấy xem mắt khá thú vị, sau này sẽ xem mắt nhiều hơn."

Ngô Chân: "?"

Có phải đột nhiên sống động quá mức rồi không?

Vào nhà vệ sinh hít oxy à?

Nhưng mà cười lên đúng là đẹp thật.

Ngô Chân lắc đầu, tỉnh táo lại đi, cảm ơn.

"Cô làm nghề gì?" Vân Trì hỏi cô.

Cuối cùng cũng chủ động hỏi rồi, nãy giờ toàn là cô hỏi gì anh đáp nấy.

"Tôi mở một bệnh viện thú cưng."

"Thật à?" Mắt Vân Trì sáng lên, "Tôi muốn nuôi một chú chó nhỏ."

"Được thôi, hôm nào anh có thể tới chọn."

"Được, chắc chắn tôi sẽ tới." Vân Trì gật đầu đáp lại, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước vào từ cửa quán cà phê.

Biểu cảm trên mặt Vân Trì khựng lại, ánh mắt lập tức trở nên nóng bỏng, theo bản năng chống tay lên bàn định đứng dậy, nhưng khi nhìn thấy cô gái xinh đẹp đang vừa nói vừa cười bên cạnh hắn thì lại ngồi xuống.

Tần Triều liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vân Trì, hai người chạm phải ánh mắt nhau, Tần Triều bình tĩnh gật đầu coi như chào hỏi, ánh mắt lướt qua Ngô Chân rồi rất nhanh thu lại, cười nhìn cô gái bên cạnh: "Gọi đi."

Cô gái cười tít mắt bước tới quầy: "Vậy trước tiên cho Tiểu Tần tổng một ly Blue Mountain, rồi thêm một phần cơm rang trứng."

Gọi món xong cô quay đầu nhìn hắn, cố ý trêu chọc: "Tiểu Tần tổng, có cần gọi cho bạn trai anh một phần không? Thời gian đẹp thế này mà không hẹn hò chẳng phải đáng tiếc lắm sao?"

"Gọi đi, cậu ấy thích đồ ngọt."

"Gọi thật à?"

"Gọi."

Tần Triều xoay xoay điện thoại, "Sắp tới rồi."

Cô gái quay đầu lại: "Được, vậy thêm một phần bánh nướng mật ong."

Cô gái nghĩ ngợi rồi hỏi: "Có cần em gọi thư ký Đinh tới không?" Khả năng cao là bàn chuyện làm ăn, hắn lấy đâu ra bạn trai chứ, cái miệng của Tiểu Tần tổng ngày nào cũng nói nhăng nói cuội.

"Không cần, hẹn hò mang theo bóng đèn làm gì." Tần Triều xoay điện thoại bước vào phòng riêng trong cùng, ngồi phịch xuống ghế sofa, ánh mắt rơi lên người Ngô Chân.

Trông giống như xem mắt, nhưng chắc chắn sẽ không thành.

Một người máy đi yêu đương với phụ nữ là lừa dối và không tôn trọng con gái nhà người ta, mẹ cậu sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Tần Triều ngáp một cái, lười biếng dựa ở đó gửi tin nhắn thoại: "Đạo diễn Vương, tôi tới rồi, anh đi đường chậm thôi nhưng cũng đừng chậm quá nhé, cảm ơn."

Ngô Chân nhìn gương mặt đột nhiên lạnh xuống của người đối diện rồi thở dài, thật đấy, sau này cô sẽ không bao giờ tin lời bố mình nữa, sao yêu ma quỷ quái gì cũng chạy đi xem mắt thế này.

Vân Trì nhìn chằm chằm về phía cửa, chẳng bao lâu sau có một người đàn ông trẻ tuổi bước vào, đứng đó đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi đi thẳng tới phòng riêng kia.

Tần Triều cũng chẳng đứng dậy, chỉ hất cằm về phía người kia coi như chào hỏi.

Vân Trì cười lạnh một tiếng.

Bạn trai phải không?

Làm cậu đắc ý ghê nhỉ.

Vân Trì lấy điện thoại ra rồi lại cất đi, không phải cái này, lại móc từ túi quần bên kia ra một chiếc điện thoại cũ hơn, bấm vài cái rồi mỉm cười với Ngô Chân: "Tôi có việc phải đi trước..."

"Được, tôi cũng phải đi rồi." Ngô Chân lập tức đứng dậy, thật sự là chịu đủ rồi nhé!

"Cô đi thế nào?" Vân Trì đi song song với cô ra ngoài.

"Tôi... lái xe." Ngô Chân đáp.

"Vậy cô có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?" Vân Trì mỉm cười với cô, "Tôi không biết lái xe, cũng không có xe."

"..."

Ngô Chân nhìn gương mặt đó, ôi trời, vậy mà không nỡ từ chối.

Thôi thì chở vậy, coi như trả tiền cho gương mặt này đi.

Ngô Chân đưa Vân Trì tới quán bún gạo, Vân Trì quen đường quen lối đi thẳng lên tầng hai.

Nhân viên phục vụ đều quen biết cậu, gật đầu chào cậu, Vân Trì cũng mỉm cười đáp lại, sau đó đi thẳng tới văn phòng của Ninh Quân.

Gõ cửa xong, bên trong không có tiếng đáp lại, Vân Trì liền nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Ninh Quân ngồi sau bàn làm việc thất thần, bà có chút sợ hãi, sợ không được như ý nguyện nên không dám đi tìm Vân Trì.

Nhìn thấy người đứng ở cửa, Ninh Quân không hề động đậy.

Sáng nay lúc ra ngoài cậu mặc áo sơ mi đen và quần tây màu xám, bây giờ vẫn là bộ dạng đó, ngày nào bà cũng nhìn thấy.

Ninh Quân nhìn cậu, cổ họng khô khốc khẽ động nhưng không phát ra được âm thanh.

Người đứng ở cửa mỉm cười mở miệng: "Lâu rồi không gặp, mẹ."

 *

"Đây là kịch bản, cậu xem thử thế nào."

Tần Triều nhận lấy lật xem vài trang rồi nhíu mày: "Sao trong này còn có cảnh yêu đương nữa vậy?"

"Tại sao lại không thể có cảnh yêu đương?" Đạo diễn Vương kinh ngạc.

"Con trai tôi còn chưa thành niên mà?"

"Cút đi." Đạo diễn Vương cạn lời, "Sao nào, robot cũng phải đủ mười tám tuổi mới được tính là trưởng thành à?"

"Đúng." Tần Triều gật đầu, tuy lúc Vân Đản Đản được tạo ra đã mang dáng vẻ thiếu niên, nhưng trong lòng hắn, con trai hắn bây giờ mới mười một tuổi, không thể yêu đương được, Vân Trì đã nói rồi, phải đủ mười tám tuổi mới được yêu đương.

Tần Triều ném kịch bản sang một bên: "Không được, sửa đi, con trai tôi không yêu đương."

"Tôi..." Một chuỗi lời chửi tục của đạo diễn Vương nghẹn ở cổ họng rồi lại phải nuốt xuống, ai bảo quả trứng nhà người ta bây giờ nổi như cồn chứ.

"Thế cậu nói..." Đạo diễn Vương còn chưa nói hết câu thì đột nhiên thấy Tần Triều ôm bụng khom người xuống, vẻ mặt đau đớn.

"Sao vậy?" Đạo diễn Vương giật mình.

"Tôi đói quá..." Cảm giác dạ dày đột nhiên trống rỗng đã quá lâu rồi không xuất hiện, cũng chính vì quá lâu không cảm nhận được cơn đói cực độ như thế nên hắn vô cùng khó chịu, nhất thời đứng cũng không vững, nhưng...

Tim Tần Triều bắt đầu đập loạn, vì kích động mà tay cũng run lên, mười năm rồi, có phải cuối cùng hắn cũng đợi được rồi không?

"Cậu đói à?" Đạo diễn Vương nhìn phần cơm rang còn lại một phần ba trên bàn, "Vậy thì ăn đi chứ, hay để tôi gọi thêm cho cậu ít đồ..."

Đạo diễn Vương còn chưa nói hết câu thì Tần Triều đã đứng bật dậy, loạng choạng chạy ra ngoài.

Bệnh viện ở ngay đối diện, lúc Tần Triều khom người tới quầy hướng dẫn, y tá còn giật mình: "Anh không khỏe chỗ nào?"

"Tôi muốn tìm Vân Trì."

"Anh muốn đăng ký khám với bác sĩ Vân à? Nhưng hôm nay bác sĩ Vân nghỉ làm, anh không khỏe chỗ nào..."

Người đã quay lưng bỏ đi rồi.

Tần Triều ra ven đường bắt một chiếc taxi, đi thẳng tới quán bún gạo.

...

Trong quán bún gạo, Ninh Quân ngồi đó lặng lẽ rơi nước mắt, tự trách nói: "Nếu biết là như vậy, mẹ nhất định sẽ dốc hết sức hoàn thành nhiệm vụ để con trở về sớm hơn."

"Mẹ." Vân Trì ngồi xổm trước mặt bà, lau nước mắt cho bà, "Không phải như vậy đâu, chuyện này không liên quan tới việc mẹ có hoàn thành nhiệm vụ hay không."

"Cái gì?" Ninh Quân kinh ngạc ngẩng đầu, "Không phải phần thưởng sao?"

"Một hai câu không giải thích rõ được." Vân Trì đứng dậy, hơi cúi người ôm lấy bà, "Không liên quan tới mẹ, cũng không liên quan tới nhiệm vụ." Mẹ chỉ đơn thuần là một công cụ từ đầu đến cuối mà thôi.

"Ý con là sao?" Ninh Quân lập tức nắm lấy cánh tay cậu, căng thẳng hỏi, "Con còn rời đi nữa không?"

"Không đâu." Vân Trì mỉm cười trấn an bà, "Sau này chỉ cần con không muốn thì sẽ không ai, không có hệ thống nào có thể ép con rời đi nữa."

Ninh Quân không hiểu lắm những gì cậu nói, nhưng bà biết con trai mình từ trước tới nay luôn đáng tin, tóm lại ý của cậu là sau này sẽ không rời đi nữa.

Ninh Quân vui đến bật khóc: "Được, được, vậy là tốt rồi."

"Con muốn ăn bún gạo tim đen phổi đen chặt thành miếng." Vân Trì đứng dậy, "Con tò mò mùi vị của nó lâu lắm rồi."

"Sao con biết món đó?" Ninh Quân kinh ngạc.

"Con biết hết mọi thứ." Vân Trì chớp mắt với bà.

Ninh Quân cười rồi, thật tốt, con trai bà thật sự đã trở về rồi, dường như còn có thêm chút hơi thở con người hơn trước.

Ninh Quân đi vào bếp tự tay làm bún gạo, Vân Trì ngồi trên ghế sofa ở sảnh nhìn quanh khắp nơi.

Quả nhiên nhìn qua camera của số 005 không chân thực bằng tự mình nhìn, Vân Trì hít sâu một hơi, làm người vẫn tốt thật.

Lúc Tần Triều xông vào, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vân Trì đang ngồi ở đó.

Buổi chiều quán bún gạo vẫn còn khá đông khách, nhưng Vân Trì đối với hắn thật sự quá quen thuộc.

Tần Triều nuốt nước bọt, theo bản năng thả nhẹ bước chân, từng bước từng bước rồi lại từng bước tiến tới trước bàn.

Bị người che mất ánh sáng, Vân Trì ngẩng đầu lên, nhìn thấy người trước mặt đang mồ hôi nhễ nhại, còn thở hổn hển.

Mấy sợi tóc trước trán rối tung buông xuống, chiếc áo sơ mi xanh đậm đã mở ba cúc áo, tay cầm áo vest, một góc áo sơ mi cũng xổ ra ngoài, trông có phần chật vật, trong ánh mắt mang theo sự mong đợi và dò xét cẩn trọng.

Vân Trì nhìn đồng hồ đeo tay, bốn mươi phút, chắc là đã tới bệnh viện trước rồi mới tới đây.

Vân Trì mặt không cảm xúc, giọng điệu máy móc bằng phẳng: "Xin chào, Tần Triều."

Tần Triều sững người, vẫn là giọng điệu người máy lạnh lùng quen thuộc ấy.

Không thể nào.

Không thể nào.

Tần Triều nuốt nước bọt, giọng run run: "Vân Trì?"

"Đúng vậy, tôi là Vân Trì." Vân Trì không hề thay đổi sắc mặt, "Xin chào, Tần Triều."

Sau khi niềm mong đợi khổng lồ tan biến, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, Tần Triều máy móc lùi lại hai bước, không biết phải làm gì, thất hồn lạc phách quay người đi ra ngoài.

Tại sao?

Rốt cuộc là chỗ nào không đúng?

Nhưng dạ dày sẽ không lừa người, vậy nên Vân Trì nhất định vẫn tồn tại ở một nơi nào đó...

Không đúng.

Tần Triều dừng bước.

Câu trả lời của người máy kia có vấn đề.

Trước giờ khi đáp lại hắn, cậu luôn hỏi ngược lại: "Cậu có việc gì à, Tần Triều?"

Chứ không phải lặp lại hai lần "Xin chào, Tần Triều."

Trong quá trình phát triển robot, để robot giống con người hơn, hắn luôn tránh những câu nói không phù hợp ngữ cảnh như thế này, huống chi là trí tuệ nhân tạo bên phía Vân Trì, bọn họ tuyệt đối không thể mắc sai lầm kiểu này.

Tần Triều đột nhiên quay người lao trở lại, chỉ thấy Ninh Quân đang đặt một bát bún gạo trước mặt Vân Trì, Vân Trì cúi đầu hít thật sâu mùi hương rồi cong mắt cười: "Thơm quá thơm quá."

Tần Triều cứng đờ tại chỗ, người máy kia sẽ nói trước một câu: "Cảm ơn mẹ."

"Thơm thì ăn nhiều một chút." Ninh Quân cười quay đầu lại, nhìn thấy Tần Triều thì ngẩn người, "Tiểu Tần?"

Tần Triều kéo khóe miệng nhưng không tài nào nặn nổi một nụ cười, tim đập nhanh tới mức hô hấp cũng không còn thông suốt nữa.

Ninh Quân dường như đã hiểu ra điều gì đó, vẫy tay với hắn: "Ngồi đi, chưa ăn gì phải không? Dì cũng đi làm cho con một bát bún gạo, hai đứa cứ nói chuyện trước."

Tần Triều cứng nhắc nhấc chân ngồi xuống đối diện Vân Trì.

Vân Trì cầm thìa múc một thìa nước dùng uống một ngụm, sau đó lộ ra vẻ mặt hài lòng, còn khẽ thở ra một hơi, rõ ràng là rất vui vẻ.

Tần Triều nhìn cậu không chớp mắt, cố gắng bình ổn hơi thở quá gấp gáp cùng đôi tay đang run rẩy của mình.

Cho tới khi Vân Trì ăn hết nửa bát bún gạo, Tần Triều mới khàn giọng mở miệng: "Lâu rồi không gặp."

"Cũng không lâu lắm đâu." Vân Trì nuốt bún xuống rồi ngẩng đầu nhìn người đối diện, bình thản nói, "Hôm qua còn nhìn thấy cậu mà, chẳng phải ngày nào cậu cũng đi ngang qua cửa sổ bệnh viện một vòng sao?"

Vân Trì ngồi khám ở tầng một, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy người đi ngang qua cửa sổ.

"Cái gì?" Tay Tần Triều siết chặt lại, không dám tin nhìn cậu, nhất thời còn tưởng mình nghe nhầm.

Sao có thể?

"Lúc học đại học, cứ mỗi chủ nhật cách nửa tháng một lần, khi từ thư viện trở về ký túc xá, tôi đều nhìn thấy cùng một người ngồi trên chiếc ghế dài bên hồ trong trường." Vân Trì nhún vai, "Cho nên cũng không tính là lâu rồi không gặp, bạn học Tần Bánh Trứng."

"Cậu đều biết hết?" Tần Triều nhíu chặt mày, ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, không hề cảm thấy bất ngờ mà là một nỗi hoảng sợ khổng lồ, "Cậu bị nhốt lại sao?" Nếu thật sự là như vậy thì mười năm nay cậu đã sống thế nào?

Tại sao hắn không phát hiện sớm hơn?

Có phải cậu từng cố gắng cầu cứu hắn, nhưng hắn lại không kịp...

"Đừng tự tưởng tượng." Thấy sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, Vân Trì vội giơ tay búng tay trước mặt hắn một cái, "Không phải như cậu nghĩ đâu, không bi thảm đến vậy."

Theo bản năng, Tần Triều nắm lấy tay cậu rồi siết chặt.

Vân Trì nhìn bàn tay bị nắm lấy, tay Tần Triều lạnh vô cùng lạnh, lạnh đến mức khiến cậu rùng mình một cái.

Nhưng đây là một cảm giác rất kỳ lạ.

Mặc dù mười năm nay ngày nào cậu cũng mắng Tần Triều, nhưng vào khoảnh khắc này, cậu cũng buộc phải thừa nhận, việc cậu dốc hết tâm sức quay trở lại thế giới này, phần lớn nguyên nhân là vì người trước mắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn