Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 62: Mười năm thời gian thoáng qua như bóng câu qua khe cửa.

Tần Triều là một tên thần kinh.

Trần Hủ và Tần Triều trước đây thường xuyên dùng câu này để chửi nhau, mà từ sau tháng bảy năm 2025, câu nói ấy bắt đầu nhanh chóng trở thành hiện thực.

Tần Triều mẹ nó thật sự biến thành một tên thần kinh.

Tại triển lãm robot năm 2035, Trần Hủ ngồi đó nghe cô gái bên cạnh vừa vung gậy phát sáng vừa gào đến khản cổ: "Vân Đản Đản! Vân Đản Đản! Vân Đản Đản..."

Trần Hủ ngoáy ngoáy lỗ tai, nhìn robot trí năng Vân Đản Đản do công ty công nghệ Vân Thượng sản xuất, giống người thật tới tám mươi phần trăm đang bước ra trên sân khấu, biểu cảm dần nứt ra.

Chiếc quần jean đơn giản và áo thun trắng ôm lấy cơ thể với những đường nét cân đối, nếu chỉ nhìn từ cổ trở xuống thì robot này chẳng khác gì người thật, nhưng sở dĩ nói là tám mươi phần trăm là vì cái đầu của Vân Đản Đản mẹ nó là một quả trứng, trên cái đầu hình trứng màu trắng hình bầu dục có hai con mắt đen to đùng, bạn nói xem có trừu tượng không.

Đây chính là robot át chủ bài của công ty công nghệ Vân Thượng: Vân Đản Đản.

"Vân Đản Đản, em yêu anh..."

Trần Hủ chịu hết nổi: "Chẳng qua chỉ là một quả trứng thôi mà."

"Anh ấy không chỉ là một quả trứng, anh ấy có bản thể đấy." Cô gái quay đầu trừng hắn.

Trần Hủ vội vàng chắp tay xin tha, fan của Vân Đản Đản được gọi là Mây Nhỏ, sức chiến đấu cực kỳ mạnh, không chọc nổi.

Nhưng cô ấy nói cũng không sai, Vân Đản Đản thật sự có bản thể, cái đầu trứng đó chỉ cần xoay răng rắc vài cái là sẽ biến thành một thiếu niên tuấn mỹ.

Đó là do thằng bạn thần kinh Tần Triều của cậu ta thiết kế.

Mùa thu năm 2025 bọn họ lên đại học, bốn năm đại học trôi qua, Tần Triều xách hành lý tới thành phố A.

Tại sao tới thành phố A mà không về Bình Thành?

Bởi vì có một người học đại học ở thành phố A, học thẳng từ cử nhân lên tiến sĩ mất tám năm.

Tần Triều bắt đầu con đường khởi nghiệp của mình ở thành phố A, hắn cùng mấy người bạn đại học làm một bộ hoạt hình tên là "Cuộc Phiêu Lưu Của Vân Đản Đản".

"Cuộc Phiêu Lưu Của Vân Đản Đản" kể về hành trình phiêu lưu đầy nhiệt huyết của một quả trứng AI bốn chân trong thế giới loài người, mà khi quả trứng đó không còn là trứng nữa thì sẽ sở hữu một gương mặt đẹp nhất thế gian.

Bộ hoạt hình vừa phát sóng đã nổi tiếng khắp cả nước, sau đó Tần Triều bắt tay thiết kế robot đầu tiên của công ty công nghệ Vân Thượng: Vân Đản Đản.

Hắn đổ toàn bộ số tiền kiếm được từ bộ hoạt hình vào việc thiết kế Vân Đản Đản, vừa ra đời, Vân Đản Đản lập tức trở thành ngôi sao hàng đầu, thu hút vô số người hâm mộ.

Đây này, chẳng bao lâu nữa quả trứng này còn sắp đi đóng phim điện ảnh rồi.

Những năm qua Trần Hủ nhìn Tần Triều lăn lộn, ngày nào cũng sống trong trạng thái kinh ngạc.

Lúc Tần Triều nói muốn làm hoạt hình về một quả trứng, Trần Hủ kinh ngạc.

Lúc Tần Triều thiết kế quả trứng bốn chân ôm bình sữa tu ừng ực, Trần Hủ lại kinh ngạc.

Quả trứng nổi tiếng rồi, Trần Hủ lại lại lại kinh ngạc.

Lúc quả trứng bị Tần Triều biến thành một thiếu niên đẹp trai với cái đầu có thể xoay răng rắc biến hình chẳng khác gì người thật, Trần Hủ mẹ nó lại lại lại lại kinh ngạc.

Não của thằng bạn của cậu ta có phải bị biến dị từ mùa hè năm đó rồi không?

Mà vị tiểu Tần tổng này còn tổ chức một bữa tiệc, công khai tuyên bố Vân Đản Đản là con trai hắn, sau này hắn sẽ để Vân Đản Đản dưỡng già cho mình.

Trần Hủ chỉ muốn kéo hắn vào bệnh viện kiểm tra não.

Vân Đản Đản, họ Vân mà.

Trần Hủ lại bắt đầu nghi ngờ có lẽ Tần Triều đã chìm đắm trong thế giới của riêng mình, bởi vì cầu mà không được nên tự tay tạo ra đứa con của hắn và Vân Trì...

Nhắc tới Vân Trì, nếu nói Tần Triều nhớ mãi không quên cậu thì chắc chắn là vậy, hắn tới thành phố A khởi nghiệp, có công ty có nhân viên, mắt thấy đã đứng vững gót chân, nhưng sau khi tiến sĩ Vân Trì tốt nghiệp lại trở về Bình Thành, Tần Triều lập tức thu dọn hành lý chuyển công ty về Bình Thành.

Vân Trì vào làm ở bệnh viện Bình Thành, Tần Triều liền thuê văn phòng trong tòa nhà đối diện chéo với bệnh viện rồi chuyển công ty tới đó.

Trần Hủ vẫn luôn cảm thấy Tần Triều là một tên b**n th** theo dõi cuồng, nhưng suốt mười năm qua, Tần Triều chưa từng chủ động liên lạc với Vân Trì.

Những kỳ nghỉ đông nghỉ hè hồi đại học, Trần Hủ còn thường rủ Vân Trì và Giang Thư Ý ra ngoài ăn cơm, nhưng kể từ mùa hè năm ấy, Tần Triều chưa từng nói với Vân Trì thêm một câu nào nữa.

Bạn nói xem hắn có phải thần kinh không?

Còn Vân Trì, thật ra cũng đã thay đổi rất nhiều, trước đây Trần Hủ vẫn thường nghĩ cách hàn gắn lại mối quan hệ như trước, nhưng Vân Trì quá lạnh nhạt, nhất nhất theo khuôn phép, hoàn toàn không còn thú vị như ngày xưa nữa, dần dần Trần Hủ cũng ít liên lạc với cậu hơn.

Giang Thư Ý dường như cũng có cảm giác như vậy, những người trong nhóm Sinh Vật Phi Truyền Thống từ sau mùa hè năm 2025 đã tan tác hết rồi.

"Vân Đản Đản, Đản Đản, em yêu anh, em muốn sinh AI với anh..."

Trần Hủ chịu hết nổi, đứng dậy đi vào hậu trường.

Cha của Vân Đản Đản đang ngồi trên ghế sofa đung đưa chân với vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Tiểu Tần tổng hai mươi tám tuổi mặc một bộ vest đen được cắt may vừa vặn, tóc tai gọn gàng sạch sẽ, trên gương mặt đẹp trai treo nụ cười cà lơ phất phơ, ai mà ngờ được người như vậy mẹ nó lại là một tên thần kinh cấp độ cao chứ.

Thấy Trần Hủ đi tới, Tần Triều đắc ý nhìn hắn: "Thế nào, cảm nhận được độ nổi tiếng của con trai tao chưa?"

Không đợi Trần Hủ lên tiếng, Vân Đản Đản vừa kết thúc phần giao lưu đã đội cái đầu trứng bước vào lễ phép chào hỏi: "Chào ông Khỉ Đột."

Trần Hủ hơn hai mươi tuổi đầu đã bị gọi là ông suốt năm sáu năm nay cố nặn ra một nụ cười: "Chú, cháu trai lớn à, gọi chú đi, nào, học theo chú, chú Khỉ Đột--"

"Vâng, ông Khỉ Đột."

Trần Hủ: "..."

Ông thì ông vậy, hắn không chấp nhặt với một quả trứng...

"Chú." Trần Hủ trừng mắt nhìn nó.

"Ông Khỉ Đột, ông phải gọi cháu là cháu trai lớn chứ không phải gọi cháu là chú."

"Ha..." Một tên thần kinh nào đó bật cười thành tiếng, Trần Hủ đen mặt lườm hắn.

Tần Triều nhún vai: "Nếu mày muốn gọi nó là chú thì tao không ngại đâu nhé."

"Cút đi, đồ thần kinh."

"Cảm ơn lời khen." Tần Triều búng tay về phía sau, "Nào, chào hỏi đi."

Một hàng robot đồng thanh hô: "Chào ông Khỉ Đột."

"..." Trần Hủ suýt nữa phun ra một ngụm máu già, cậu ta phải sinh con, để con cậu ta gọi Tần Triều là ông.

Trần Hủ còn chưa phun máu thì máu mũi của Tần Triều đã chảy trước rồi, Tần Triều thuần thục lấy khăn giấy ướt trong túi ra bịt mũi, sau đó đi vào nhà vệ sinh rửa sạch.

Đây là tật cũ rồi, cách một thời gian lại chảy máu mũi, có một thời gian hắn nghi ngờ mình bị bệnh bạch cầu, đi bệnh viện kiểm tra thì phát hiện cơ thể hoàn toàn bình thường, còn vì sao chảy máu mũi thì chẳng tra ra được gì, cuối cùng đành bỏ qua.

"Hay là mày đi kiểm tra lại đi." Trần Hủ theo vào nhà vệ sinh, "Xem có thể thay cho mày cái mũi mới không."

"Cút." Tần Triều rửa sạch xong một cách thành thạo, quay đầu mỉm cười với Trần Hủ, "Dù gì tao cũng là tổng đấy, tổng tài mà, ai chẳng có chút bệnh trong người, có tổng tài đau dạ dày, có tổng tài mất ngủ, còn vị tổng tài này thì khác biệt, thích chảy máu mũi, đây là đặc điểm mà ông trời ban cho tổng tài, loại khỉ đột như mày sẽ không bao giờ có được trải nghiệm này đâu."

Trần Hủ: "..."

Tổ tiên nhà mày, thần kinh thần kinh thần kinh.

Thần kinh là bệnh.

Phải chữa.

Trần Hủ muốn tìm thuốc cho Tần Triều.

Bệnh trong lòng thì phải dùng thuốc trong lòng để chữa.

Trần Hủ lái xe tới con phố thương mại sầm uất nhất Bình Thành, đi vào quán bún gạo nổi tiếng trên mạng "Làm Chính Mình Bún Gạo", gọi một bát bún gạo "tim đen phổi đen chặt thành miếng".

Đây là quán do mẹ của Vân Trì mở.

Sau mùa hè năm 2025, bọn họ chia nhau tới những thành phố khác nhau học đại học, đến kỳ nghỉ đông về nhà cậu ta mới biết mẹ của Vân Trì và chồng cũ đã trở mặt, bắt đầu vụ kiện ly hôn.

Vụ kiện đó vô cùng ầm ĩ.

Người cha khốn nạn của Vân Trì từ hơn mười năm trước đã có nhân tình bên ngoài và sinh con, tương đương với việc có hai gia đình, thậm chí thời gian ông ta sống ở nhà nhân tình còn nhiều hơn ở nhà vợ cả.

Tài sản trong nhà là do gã cha tồi đó kiếm ra, nhân tình cũng có con, những điều này đều bất lợi với Vân Trì và mẹ cậu.

Mẹ của Vân Trì đã đưa chuyện này lên truyền thông, trong thời đại video ngắn thịnh hành, chuyện này nhanh chóng lan truyền rộng rãi.

Mẹ của Vân Trì không nhượng bộ dù chỉ một bước, làm ầm lên đến mức cả thành phố đều biết, công ty của gã cha tồi chịu ảnh hưởng rất lớn.

Gã cha tồi lùi bước muốn ly hôn, nhưng mẹ của Vân Trì không chịu thỏa hiệp, quyết tâm lấy lại tất cả những gì thuộc về bà và Vân Trì.

Trần Nhược Lan cuỗm tài sản của Vân Đại Hải định bỏ trốn, bị gã cha tồi phát hiện, nhất thời mọi chuyện loạn thành một mớ.

Vụ kiện kéo dài suốt bốn năm mới thực sự kết thúc, vốn dĩ Vân Đại Hải cũng không có gia thế hùng hậu gì, ba bên giằng co đến cuối cùng thì tài sản chẳng còn lại bao nhiêu, công ty của Vân Đại Hải phá sản, cuối cùng thậm chí còn phải bán cả nhà.

Trần Nhược Lan dẫn con trai rời khỏi ông ta, còn mẹ của Vân Trì tuy cũng không nhận được bao nhiêu tiền nhưng lại nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ các cô gái, cuối cùng bà thuê một mặt bằng mở quán "Làm Chính Mình Bún Gạo", nhân viên trong quán đều là những người phụ nữ sau ly hôn không còn đường lui nhưng vẫn muốn sống cuộc đời của chính mình, toàn bộ lợi nhuận năm đầu tiên của quán đều được quyên góp cho quỹ hỗ trợ phụ nữ.

Vì vậy quán này hiện nay càng ngày càng nổi tiếng, trở thành địa điểm check-in trên mạng.

Trong quán đang phát một bộ phim truyền hình rất nổi tiếng, người phụ nữ từ bỏ sự nghiệp nghỉ việc ở nhà làm nội trợ, người đàn ông phản bội ngoại tình, người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi mạnh mẽ ly hôn rồi tìm một cậu trai trẻ hơn hai mươi tuổi yêu đương ngọt ngào.

Nhân viên phục vụ mang bún gạo cho Trần Hủ xong thì đi tới chỗ không xa nhỏ giọng trò chuyện với đồng nghiệp: "Tiểu thịt tươi của cậu bao giờ mới tới?"

Người đồng nghiệp kia cười nói: "Nếu tôi có cơ hội quay phim truyền hình, tôi nhất định sẽ quay về cách để phụ nữ sau ly hôn cố gắng sống tiếp, cách tìm việc làm, cách chăm sóc con cái, cách tìm ra một con đường khi không còn đường để đi."

Mắt đồng nghiệp sáng lên: "Cậu biết robot của công ty Vân Thượng không? Tôi nghe nói tổng giám đốc công ty bọn họ đang dốc sức thiết kế một loại robot gia đình giá rẻ, có thể đưa đón trẻ em, đi chợ, nấu ăn, dắt chó đi dạo, chỉ cần một hai năm tiền lương là mua được, thay vì tiết kiệm để tìm tiểu thịt tươi thì mua robot đi, cái này dùng còn tốt hơn nhiều."

"Thật à?" Người đồng nghiệp còn lại vui mừng.

Trần Hủ gật đầu, đúng vậy, là thật đấy, có một tên thần kinh đặc biệt lo lắng cho vấn đề dưỡng già sau này, hắn nói muốn biến căn nhà của mình thành chế độ toàn robot, hắn nằm trên giường, một robot đút cơm cho hắn, một robot hát cho hắn nghe, một robot bóp chân cho hắn, một robot chơi trốn tìm với con trai hắn là Vân Đản Đản.

Hắn còn muốn chế tạo một robot tang lễ, đợi sau khi hắn chết sẽ lập tức khiêng hắn ra khỏi phòng rồi đưa thẳng đến lò hỏa táng, hỏa táng xong thì mang tro cốt về bón hoa, chủ trương không lãng phí thứ gì.

Hắn không chỉ muốn tự mình vui vẻ mà còn muốn mọi người cùng vui vẻ, hắn muốn ai cũng mua nổi, hiện tại còn đang lên kế hoạch để những người khó khăn có thể nhận trợ cấp và mua được robot gia đình với mức giá thấp nhất...

Chỉ là tên thần kinh đó hiện giờ hơi thiếu tiền, gần đây đang định quay về làm đứa con hiếu thảo hai mươi bốn điều... mà anh chị em của hắn thì đang cố gắng ngăn cản hắn làm đứa con hiếu thảo hai mươi bốn điều...

Trần Hủ lắc lắc đầu, thế giới của người thần kinh đúng là đặc sắc thật.

Ninh Quân nhìn thấy cậu ta tới thì bước qua chào hỏi, Trần Hủ lập tức đứng dậy: "Chào dì."

"Ngồi đi." Ninh Quân thay đổi rất nhiều, tinh thần phấn chấn hơn hẳn, trông trẻ trung hơn, có lẽ vì đã tìm được sự nghiệp của riêng mình nên trong mắt đặc biệt có thần thái.

Thật ra chuyện của bà trên mạng không phải toàn bộ đều là sự ủng hộ, có rất nhiều người chỉ trích, nhưng dường như khả năng chịu đựng của bà cực kỳ mạnh, chưa từng để tâm tới những điều đó, ngay cả Trần Hủ cũng có chút khâm phục bà.

Sau khi trò chuyện với Ninh Quân vài câu, Trần Hủ lén dò hỏi: "Công việc của Vân Trì giờ cũng ổn định rồi, không định yêu đương sao ạ? Mẹ cháu bảo cháu hỏi thử, có một cô em họ muốn giới thiệu cho cậu ấy."

Ninh Quân hiểu ý cười cười rồi lắc đầu: "Không có ý định đâu, bây giờ nó chỉ tập trung cho công việc, có lẽ rất nhiều năm sau này cũng sẽ không yêu đương."

?

Biểu cảm của Trần Hủ suýt chút nữa không giữ nổi, cậu ta vừa mới nói mình khâm phục bà mà, thế này là bắt đầu kiểm soát chuyện yêu đương của Vân Trì rồi sao?

Hay là bà nhìn thấu ý đồ của cậu ta nên cố tình chặn đường?

Trần Hủ cười gượng: "Vâng vâng vâng, sự nghiệp là trên hết, sự nghiệp là trên hết."

Ninh Quân đứng dậy rời đi, trở về văn phòng đang định pha một tách cà phê thì nghe thấy một tiếng đinh --

Ninh Quân sững người, tim bắt đầu đập loạn.

Mười năm rồi, đã mười năm bà không nghe thấy âm thanh này.

Trước mắt xuất hiện một hàng chữ.

Ninh Quân nuốt nước bọt, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.

[Mười năm thoáng qua như bóng câu qua khe cửa, chúc mừng cô Ninh Quân đã vượt sóng gió tìm được cuộc đời thuộc về mình.]

[Giờ phút này cô cuối cùng đã tràn đầy sức mạnh, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, cũng có thể bảo vệ bất cứ ai mình muốn bảo vệ.]

-- Tiến độ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình: 100%.

[Đang phát thưởng hệ thống, mời ký chủ chọn một trong ba.]

Từng hàng chữ hiện ra trước mắt.

A. Bắt đầu một mối tình mới, hệ thống đặc biệt lựa chọn cho cô một tiểu thịt tươi, cậu ấy sẽ vô điều kiện yêu cô, trở thành hiệp sĩ trung thành nhất đời này của cô.

Ninh Quân: "..." Cảm ơn, không cần.

Bà nghi ngờ số 444 đang thử bà.

B. Hệ thống thưởng mười tỷ, giúp cô trở thành Queen của thế giới này.

Ninh Quân: "..." Bà không có lý tưởng lớn như vậy, không muốn trở thành nữ vương cũng không có năng lực trở thành nữ vương, ai biết nhận số tiền này rồi có bị bắt buộc làm nữ vương hay không...

Chuyện như thế đúng là số 444 làm được thật.

C. Hệ thống con số 444 trở về bên cạnh ký chủ, đồng hành cùng ký chủ hết quãng đời còn lại.

Khi nhìn rõ hàng chữ này, nước mắt Ninh Quân lập tức rơi xuống.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn