Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 61: Nhóc AI của tôi biến mất rồi.

"Mẹ, con đi võ quán đây." Người vừa giúp Ninh Quân nhặt rau xong đi tới vòi nước rửa tay, trái ba lần phải ba lần, đan chéo ba lần, lại chà mặt sau bàn tay mấy cái, không bỏ sót bất kỳ vị trí nào trên da, rửa sạch sẽ vô cùng, lau tay xong còn đặt khăn về đúng chỗ, lại đưa tay chỉnh cho chiếc khăn phẳng phiu.

Ánh mắt Ninh Quân dõi theo từng động tác của cậu, trong lòng khẽ động: "Tiểu Trì."

Vân Trì quay đầu lại: "Sao vậy mẹ? Có chuyện gì không ạ?"

Ninh Quân có chút thất thần.

Lúc nhỏ Vân Trì cũng rửa tay như vậy, khi ấy Ninh Quân thấy thú vị, cảm thấy con trai mình khác với người khác, thông minh đáng yêu hơn những đứa trẻ khác, sau đó bà phát hiện Vân Trì đột nhiên không còn rửa tay như thế nữa, bà tò mò hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì.

Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn bà: "Con thấy rửa tay kiểu đó phiền quá."

Khi ấy Ninh Quân cảm thấy con trai mình còn nhỏ như vậy mà đã biết suy nghĩ rồi, đúng là thông minh.

"Con không thấy rửa tay như vậy rất phiền à?" Ninh Quân hỏi.

"Không phiền đâu ạ, con thấy như vậy rửa rất sạch, mẹ cũng có thể học theo con, con có thể dạy mẹ, thói quen rửa tay tốt là vô cùng quan trọng."

Ninh Quân cười khổ một tiếng: "Được, sau này mẹ sẽ học theo con, con trai mẹ sắp làm bác sĩ rồi, đúng là nên như vậy."

"Vậy con đi đây, mẹ."

Ninh Quân cố nặn ra một nụ cười: "Được, con đi đi."

"Vâng ạ, mẹ, có việc gì thì gọi điện cho con nhé, à không đúng, mẹ ơi, hình như điện thoại của con bị mất rồi." Vân Trì nhìn Ninh Quân.

Ninh Quân lau tay rồi đứng dậy: "Vậy mẹ đưa con đi mua cái mới."

"Vâng ạ, cảm ơn mẹ."

Ninh Quân dẫn Vân Trì tới cửa hàng điện thoại.

"Con muốn mẫu điện thoại nào?" Ninh Quân hỏi cậu.

"Mẹ mua cho con cái nào thì con lấy cái đó." Vân Trì nở với Ninh Quân một nụ cười vừa vặn, "Con nghe mẹ hết, cảm ơn mẹ."

Nhân viên bán hàng nhìn hai mẹ con, cảm thấy rất lạ.

Cô có ấn tượng quá sâu với hai mẹ con này, năm ngoái cậu học sinh này tới mua điện thoại còn chọn loại đắt nhất, mới một năm thôi mà thay đổi lớn đến vậy sao?

Ninh Quân cố nén cảm giác mất mát, miễn cưỡng cười cười, bảo nhân viên lấy mẫu tốt nhất đưa cho Vân Trì.

Vân Trì nhận lấy điện thoại: "Cảm ơn mẹ."

Trí tuệ nhân tạo số 005 và hệ thống quả thực khác nhau rất nhiều.

Trước đây Ninh Quân luôn cảm thấy Vân Trì khác biệt, nghiêm chỉnh như một người máy nhỏ, đến bây giờ mới phát hiện, hóa ra người máy thật sự là như thế này.

Ninh Quân xoa đầu cậu: "Đi thôi."

"Vâng ạ, mẹ."

...

"Mày bị bệnh à?" Trần Hủ đi theo Vân Trì và mẹ cậu từ xa, không nhịn được quay đầu trừng Tần Triều, "Hôm nay chẳng phải mày định tỏ tình sao? Tại sao lại lén lén lút lút đi theo cậu ấy?"

Đúng rồi, cũng không biết anh em hắn bị trúng tà gì, chỉ sau một đêm đã không nói được nữa.

Cậu ta nghi ngờ tối qua có trộm móc mất cổ họng của Tần Triều rồi.

Trần Hủ không nhịn được nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu: "Hôm nay có phải không hợp để tỏ tình không nhỉ?"

Tần Triều không có tâm trạng đấu võ mồm với cậu ta, ngay trước khi Vân Trì bước vào võ quán, hắn chợt nắm lấy cánh tay cậu ta kéo thẳng vào con hẻm bên cạnh.

Vân Trì nhìn hắn: "Bạn học Tần Triều, cậu có chuyện gì không?"

Tần Triều lấy điện thoại ra cúi đầu gõ chữ, sau đó giơ màn hình lên cho cậu xem: "Cậu cũng là AI à?"

Vân Trì không hề kinh ngạc khi nhìn thấy những chữ này, chỉ lắc đầu: "Tôi không phải."

Tần Triều gõ chữ: "Người trước đây đâu rồi?"

Vân Trì: "Cậu đang nói gì vậy, tôi không hiểu."

Tần Triều: "AI trước đây đâu rồi?"

Vân Trì: "Cậu đang nói gì vậy, tôi không hiểu."

Trần Hủ thò đầu từ ngoài hẻm nhìn lén vào bên trong, chỉ thấy Tần Triều run rẩy gõ chữ, còn Vân Trì thì vô cùng lạnh nhạt.

Trần Hủ sờ cổ mình, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng mà... Tần Triều định dùng cách gõ chữ để tỏ tình à?

Tần Triều: "Làm thế nào mới khiến cậu ấy quay lại?"

Vân Trì: "Ai quay lại? Cậu đang nói gì vậy, tôi không hiểu."

Tần Triều: "Tôi giết cậu thì cậu ấy sẽ quay lại sao?"

Vân Trì: "Giết người là phạm pháp, bạn học Tần Triều, xin hãy tuân thủ pháp luật và quy định."

Trần Hủ: "?"

Hai người này lại nói chuyện vui vẻ rồi à, còn có thể đùa giỡn nữa chứ, nhưng cái giọng điệu này của Vân Trì đúng là người máy thật luôn, trước đây nói cậu là người máy, giờ mới phát hiện cậu còn có thể người máy hơn nữa, đúng là nhân tài mẹ nó chứ.

Bên này Tần Triều tiếp tục gõ chữ: "Tôi giết cậu thì cậu ấy sẽ quay lại sao? Trả lời câu hỏi của tôi."

Vân Trì đọc xong, dừng lại ba giây, sau đó lớn tiếng hét lên: "Cứu mạng với, có người giết người..."

Tần Triều nhìn cậu, Vân Trì đứng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực: "Giết người là phạm pháp, bạn học Tần Triều, xin hãy tuân thủ pháp luật và quy định."

Trần Hủ đã hoàn toàn ngây người rồi, yêu đương k*ch th*ch đến vậy sao?

Thấy Tần Triều chỉ nhìn mình chằm chằm mà không thật sự giết mình, Vân Trì đứng thẳng người dậy: "Tôi còn có việc nên đi trước đây, bạn học Tần Triều, chúc cậu mọi việc thuận lợi, tiền đồ rộng mở, nhớ nhất định phải tôn trọng pháp luật và quy định."

Vân Trì từ trong con hẻm đi ra, nhìn thấy Trần Hủ thì dừng bước: "Trần Hủ, chào cậu."

"?" Trần Hủ bật cười, "Vân Trì, chào cậu."

"Tôi còn có việc nên đi trước đây, chúc cậu mọi việc thuận lợi, tiền đồ rộng mở, nếu có thể thì khuyên bạn của cậu một chút, bảo cậu ấy chăm chỉ học hành đừng làm những chuyện vi phạm pháp luật và kỷ cương, nếu khuyên không được thì hãy tránh xa cậu ấy."

Trần Hủ: "?"

Trần Hủ nhìn chằm chằm bóng lưng Vân Trì suốt hai phút đồng hồ, cái kén tằm này bị hỏng não rồi à?

Trần Hủ quay đầu nhìn Tần Triều thất hồn lạc phách bước ra, hận sắt không thành thép: "Mày tỏ tình thất bại rồi à? Mày tốn bao nhiêu công sức chuẩn bị bất ngờ mà còn chưa dùng tới, bản thân lại còn là người câm, thế mà cũng đi tỏ tình? Mày không thất bại thì ai thất bại?"

Tần Triều như không nghe thấy cậu ta lải nhải, hồn vía lên mây bước vào võ quán.

Trần Hủ: "???"

Trần Hủ đi theo vào võ quán, chỉ thấy Tần Triều lên võ đài, sau đó bị đối thủ đè ra đánh, tên câm này cũng chẳng né tránh, mặc cho từng cú đấm liên tiếp nện lên mặt.

"Thế này là sao?" Sư phụ võ quán kinh ngạc trước sự yếu đuối của Tần Triều, "Đây vẫn là Tần Triều sao?"

"Thất... thất tình rồi?" Trần Hủ nhíu mày, còn chưa yêu mà nhỉ? Cái tên não yêu đương này, phục thật, sao lại có người yêu đương đến mức thành cái bộ dạng chết dở này chứ, vậy mà loại người như thế thi đại học mẹ nó còn được 640 điểm.

Cậu ta không phục.

"Thất tình à?" Sư phụ võ quán lập tức hiểu ra, "Thảo nào, đúng rồi, phải gọi Vân Trì tới mới được, lúc này chắc chắn đánh thắng nó, thằng nhóc Vân Trì đó muốn đánh nó lâu lắm rồi." Sư phụ võ quán lấy điện thoại ra gọi cho Vân Trì.

Trần Hủ còn chưa kịp ngăn cản, sư phụ võ quán cũng là nhân tài, đúng là đâm chuẩn xác vào vết thương của Tần Triều.

May mà không ai nghe máy.

Sư phụ võ quán lắc đầu: "Tiếc thật, không thì hôm nay thằng nhóc Vân Trì đã thực hiện được nguyện vọng rồi."

Mắt thấy Tần Triều bị đánh ngã xuống đất, đối thủ thấy hắn quá yếu nên lười đánh tiếp, trực tiếp xuống đài, Trần Hủ nhảy lên võ đài, ngồi xổm trước mặt hắn, rồi nhìn thấy hai hàng nước mắt trong mắt Tần Triều trào ra dữ dội.

Trần Hủ ngẩn người, sau đó đứng dậy nhảy xuống đài, còn tiện tay cầm khăn ném qua phủ lên mặt hắn.

Tần Triều không phải kiểu người dễ dàng từ bỏ, cho dù tỏ tình thất bại cũng không nên thành bộ dạng này, hẳn là hắn cảm thấy hoàn toàn hết hy vọng nên mới đau lòng đến mức này.

Không nên như vậy mới đúng, Vân Trì tuy độc miệng lạnh lùng nhưng đối với Tần Triều và đối với người khác hoàn toàn khác nhau, ai có mắt cũng nhìn ra được, sao có thể từ chối dứt khoát như vậy chứ?

Chẳng lẽ là mẹ cậu ấy phản đối?

Cũng phải, con đường đồng tính vốn đã khó đi, nếu thật sự là như vậy thì cũng không có gì đáng trách.

Trần Hủ thở dài một hơi, cậu ta đã bảo rồi, cái thứ yêu đương này không nên dính vào.

Trần Hủ cứ tưởng Tần Triều đã từ bỏ nên mới khóc thảm như vậy, ai ngờ tiếp theo cái tên não yêu đương này ngày nào cũng tới canh Vân Trì, bám theo suốt cả ngày.

Cũng không biết hắn bị k*ch th*ch gì, cổ họng mãi không nói được nữa, mà hắn cũng chẳng có h*m m**n nói chuyện, chỉ luôn đi theo như một kẻ theo dõi cuồng.

Trần Hủ thấy sắc mặt hắn mấy ngày nay thật sự quá tệ, sợ hắn xảy ra chuyện nên chỉ có thể đi theo cùng, dù biết khuyên cũng vô ích, nhưng với tư cách bạn bè cũng không thể trơ mắt nhìn hắn tiếp tục như vậy.

"Triều à, có lẽ Vân Trì có nỗi khổ khó nói, tao đoán có thể liên quan đến mẹ cậu ấy, mẹ cậu ấy có lẽ không chấp nhận chuyện này, các cậu bây giờ cũng còn nhỏ, đợi có năng lực kinh tế rồi nói sau cũng chưa muộn, mày thấy có đúng không?"

"Thật ra tao cũng không ngờ mày đột nhiên lại cong, sau này biết đâu lại thẳng trở lại, cũng không hẳn là chuyện xấu."

"Cái kén tằm đó tính tình thất thường, mày cứ thẳng lại trước đi, đợi sau này cậu ấy quay lại tìm mày thì mày lại cong tiếp, mày thấy sao?"

Mặc cho Trần Hủ nói thế nào, Tần Triều cũng như không nghe thấy, hồn vía đã bay mất rồi.

Nhà họ Tần vẫn như thường lệ, không ai nhớ rằng trong nhà này từng có một Vân Đản Đản xuất hiện, Tần Triều không còn nằm mơ nữa, cũng không thể bước vào những giấc mơ kỳ dị đầy màu sắc đó thêm lần nào nữa.

Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày, trong quán bún gạo vẫn là hai mẹ con ấy, Vân Trì vẫn là thủ khoa tỉnh năm đó, người mộ danh tới ăn bún gạo mỗi ngày vẫn rất đông.

Tần Triều dựa ở đó nhìn người kia, cảm thấy cậu càng lúc càng xa hắn.

Giống như một cơn gió, lướt qua đầu ngón tay rồi tan biến không dấu vết.

Ninh Quân đang bận rộn vô tình ngẩng đầu lên nhìn thấy người ngày nào cũng tới, lặng lẽ thở dài một hơi.

Bà cầm một chai nước bước ra, nhìn thiếu niên trước mắt rõ ràng mới vừa tròn mười tám tuổi nhưng tiều tụy đến mức không ra hình người, trong lòng có chút xót xa.

Tần Triều không nhận chai nước, chỉ cúi đầu gõ chữ.

"Lúc cậu ấy rời đi có nói gì không?"

Ninh Quân lắc đầu: "Quá đột ngột, chúng tôi cũng không ngờ sẽ như vậy."

"Cậu ấy biết mình sẽ rời đi sao?"

Ninh Quân nhìn hàng chữ đó rồi do dự.

Có lẽ ngày mai hắn sẽ có người yêu mới, rồi trong dòng sông dài đằng đẵng của cuộc đời sẽ quên đi người khiến trái tim mình rung động năm mười tám tuổi.

Cũng có lẽ sẽ mãi mãi ghi nhớ, như một cái gai đâm vào tim, vĩnh viễn không thể nhổ ra.

Bà không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.

Tần Triều gõ chữ, giơ điện thoại lên cho bà xem, trong mắt tràn đầy hy vọng: "Điều này rất quan trọng với cháu, mong cô nói thật cho cháu biết."

Ninh Quân nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn nói: "Nó không biết, nó cũng rất bị động."

Khi Ninh Quân ngẩng đầu lên lần nữa, bà nhìn thấy ánh nước trong mắt hắn.

"Cậu ấy thật sự sẽ không quay lại nữa sao?" Tần Triều nhìn Ninh Quân, trong mắt là nỗi bi thương và sự cầu xin không thể che giấu.

Ninh Quân không biết nên trả lời thế nào.

Trong thế giới này, Vân Trì chỉ là một người tạm trú, thậm chí còn gián tiếp thúc đẩy cuộc đời sống lại của bà, khi bà bắt đầu cuộc đời thật sự thuộc về mình thì Vân Trì đã được định sẵn là sẽ biến mất.

Ninh Quân ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt đầy đau thương.

Tần Triều nhìn thấy đáp án trong ánh mắt ấy.

Tần Triều quay đầu nhìn về phía quán bún gạo, Vân Trì đứng trước cửa từ xa nhìn sang, bắt gặp ánh mắt của Tần Triều còn khẽ gật đầu với hắn.

Tần Triều nhắm mắt lại, đó không phải là Vân Trì.

Trần Hủ đứng cách đó không xa đi theo hắn mấy ngày nay bước tới, lo lắng hỏi: "Dì đang cảnh cáo mày đừng bám theo Vân Trì nữa à?"

Tần Triều quay đầu nhìn cậu ta, thần sắc hoảng hốt.

Cổ họng khàn đặc cất lên câu nói đầu tiên sau bao nhiêu ngày:

"Khỉ Đột à, AI của tao biến mất rồi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn