Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 60: Tiểu Tần, sau này hãy sống thật tốt nhé.

Tần Triều không dám mong tên AI không có trái tim kia sẽ canh đúng giờ để gửi lời chúc sinh nhật cho hắn, nhưng khi thật sự không nhận được bất kỳ tin nhắn nào thì khó tránh khỏi có chút thất vọng.

Một giờ sáng, Tần Triều vẫn luôn trằn trọc xem điện thoại cuối cùng không nhịn được nữa, gửi cho Vân Trì một tin nhắn.

Gọi anh giao bánh trứng: Này, ngày mai, không, hôm nay là sinh nhật tôi.

Không ai để ý tới hắn.

Tần Triều nghiến răng: "Cậu cứ đợi đấy cho tôi."

Tần Triều mất ngủ tới tận rạng sáng, ngủ mơ màng được một giấc rồi tỉnh lại thì mới sáu giờ sáng.

Tần Triều bật dậy khỏi giường, trước tiên đi tắm một cái rồi định ra ngoài bắt người.

Đi ngang qua phòng của quả trứng kia, Tần Triều tiện tay đẩy cửa nhìn vào một cái, chắc là vẫn chưa dậy, đợi cậu nhóc tỉnh rồi hắn quay lại đón người.

Rèm cửa màu trắng tinh không kéo lại, đang lay động theo gió, trên chiếc giường lớn là bộ chăn ga màu xám phẳng phiu không một nếp nhăn.

Tần Triều ngẩn người một chút, quả trứng kia thích đồ màu hồng, về sau rèm cửa và chăn ga trong căn phòng này đều đổi thành màu hồng phấn, sao lại biến thành màu xám rồi?

Hơn nữa phòng của nhóc trước nay luôn chất đầy đồ ăn vặt và nước uống, từ bao giờ lại sạch sẽ ngăn nắp như thế?

Hôm qua người giúp việc tổng vệ sinh cho nhóc à?

Tần Triều đẩy cửa bước vào: "Vân Đản Đản?"

"Tiểu Triều? Con vào phòng khách làm gì vậy?"

Tần Triều quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Tiếu đang ngáp dài đi tới với vẻ mặt khó hiểu, không hiểu sao tim hắn bắt đầu đập không ngừng.

Tần Triều hắng giọng: "Nhóc ấy đâu?"

"Ai?" Diệp Tiếu nhìn vào trong một cái, "Tối qua con dẫn bạn về ngủ lại à?" Nghỉ hè mà, Tần Triều luôn đi sớm về muộn, Diệp Tiếu thường không gặp được người, tối qua Tần Triều cũng về rất muộn, Diệp Tiếu còn tưởng hắn dẫn bạn về.

Nghe vậy tay Tần Triều có chút run rẩy, nuốt nước bọt mấy lần rồi mới nói: "Không có ai ở phòng này sao?"

"Bình thường không có ai ở, khi nhà có khách mới ở, nhưng bây giờ ít người ngủ lại nhà người khác nên rất hiếm khi có người ở, nếu con thích căn phòng này thì mẹ bảo người giúp việc dọn dẹp lại, con chuyển sang đây ở."

Tần Triều lao ra khỏi nhà họ Tần như phát điên, bắt một chiếc taxi chạy thẳng tới nhà Vân Trì, trên xe, Tần Triều liên tục gọi điện cho Vân Trì nhưng không ai bắt máy.

Vân Trì rất tự giác, dù nghỉ hè thì sáng sớm cậu cũng hiếm khi ngủ nướng.

Có lẽ cậu vẫn còn giận hắn nên không chịu nghe điện thoại.

Tần Triều cố đè nén sự hoảng loạn, Vân Đản Đản có lẽ chỉ là quay về chiếc điện thoại của Vân Trì mà thôi.

Đúng vậy, nhất định là như thế.

Tần Triều ba bước thành hai bước chạy lên lầu, đập cửa rầm rầm.

Cửa phòng mở ra, người đứng đó là Vân Trì mặc đồ ngủ.

Tần Triều lập tức nắm lấy vai cậu, sốt ruột hỏi: "Vân Đản Đản biến mất rồi, cậu biết xảy ra chuyện gì không?"

Vân Trì nhíu mày gạt tay Tần Triều đang nắm vai mình xuống: "Xin chào, Tần Triều, tôi không hiểu những gì cậu vừa nói, cậu nói lại một lần nữa được không?"

"Tôi nói, quả trứng đó..." Tần Triều đột nhiên lùi lại một bước, không dám tin nhìn Vân Trì.

Vân Trì cũng nhìn hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Tim Tần Triều đập mạnh như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Ánh mắt Vân Trì nhìn hắn vô cùng xa lạ, giống như chưa từng gặp hắn bao giờ.

Tần Triều nhắm mắt lại.

Lúc điền nguyện vọng hai người quả thật có giận dỗi nhau, nhưng hắn cũng cố ý một phần, đâu thể lúc nào cũng là hắn chủ động chạy theo sau mông Vân Trì được, thế nào cũng phải để tên AI không có trái tim kia chủ động một lần chứ, hơn nữa còn phải chuẩn bị bất ngờ nên hắn mới luôn mặc kệ cậu.

Nhưng ở giữa còn có Vân Đản Đản, lúc Vân Đản Đản trò chuyện với Vân Trì, hắn đều ngồi phía sau điện thoại nghe hai người nói chuyện, hắn có thể nghe ra sự thăm dò trong lời nói của Vân Trì, khi đó hắn còn khá đắc ý, tên AI nhỏ cũng đâu phải hoàn toàn không để tâm tới hắn.

Chỉ có vài ngày thôi.

Chỉ vài ngày thôi.

Có lẽ cậu đang giả vờ.

Tần Triều mở mắt ra, thử đưa tay tới: "Chuyện của hai chúng ta cậu tạm gác lại đã, cậu nói cho tôi biết Vân Đản Đản đâu rồi, tôi lo cho nó."

Vân Trì lùi lại một bước, nhíu mày: "Tần Triều, cậu đang nói gì vậy? Vân Đản Đản là ai? Tôi không hiểu."

Tay Tần Triều giơ giữa không trung không có chỗ dựa, người chỉ cách hắn hai bước chân kia trong mắt không hề có lấy một tia cảm xúc.

Hắn quen Vân Trì lâu như vậy rồi, người này tuy lạnh nhạt nhưng cảm xúc trong mắt lại cực kỳ phong phú, cho dù là lần đầu tiên hai người gặp nhau khi còn không quen biết, lúc cậu ngồi vắt vẻo trên đầu tường thì trong mắt cũng tràn đầy vẻ kiêu ngạo coi thường thiên hạ, liếc một cái là khiến người ta muốn đánh cậu một trận, tuyệt đối không giống như bây giờ, không có lấy một gợn sóng cảm xúc nào.

Giống như một người giả.

Tần Triều nuốt nước bọt, không thể nào, sẽ không đâu.

"Cậu..." Tần Triều nhìn ánh mắt lạnh nhạt của cậu, vậy mà lại không biết nên nói gì, hắn làm theo bản năng bước tới nắm lấy cánh tay cậu, kéo người tới trước mặt mình, giọng khàn khàn như giấy nhám cọ xát phát ra âm thanh run rẩy thô ráp, "Đừng giận tôi nữa mà, có bao nhiêu chuyện đâu chứ, tôi sai rồi, tôi nhận lỗi với cậu, tôi cố ý đấy, hay là cậu đánh tôi hai cái cho hả giận..."

Tần Triều hạ mình đến cực điểm, theo bản năng lặp đi lặp lại: "Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi..."

Vân Trì dùng sức thoát khỏi sự kìm giữ của Tần Triều, lùi lại một bước, vừa vuốt phẳng quần áo bị làm nhăn trên người vừa bình thản nói: "Tôi không biết cậu đang nói gì, bạn học Tần Triều."

Ngữ điệu bình tĩnh không chút gợn sóng, máy móc như âm thanh phát ra từ một khối sắt lạnh lẽo, khiến người ta lạnh từ đầu tới chân.

Tần Triều bị đẩy lảo đảo hai bước rồi dựa vào cửa, sắc mặt tái nhợt, ngón tay run rẩy.

Không phải như vậy, Vân Trì sẽ không đùa kiểu này với hắn.

Vậy nên, rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu?

Tần Triều nhìn người trước mặt rõ ràng rất quen thuộc nhưng lại xa lạ đến lạ thường, đầu óc trống rỗng.

Cậu ấy là ai?

"Tiểu Trì, vào phòng thay quần áo đi, hôm nay theo mẹ tới quán bún gạo nhé."

"Vâng ạ, mẹ."

Vân Trì quay người đi vào phòng, không hề có chút do dự nào.

Nghe thấy giọng của Ninh Quân, Tần Triều đột nhiên ngẩng đầu lên, như người chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng.

Mẹ của Vân Trì nhất định biết chuyện gì đó, trước đây khi Vân Đản Đản gọi bà là bà nội, bà cũng không hề ngạc nhiên.

Lúc này Tần Triều vô cùng hối hận, hắn luôn cho rằng chuyện AI là bí mật, không thể hỏi nhiều, giờ mới phát hiện những gì hắn biết thực sự quá ít.

Tần Triều há miệng muốn nói, nhưng lại phát hiện mình đã mất tiếng, cổ họng đau dữ dội, một chữ cũng không nói ra được.

Sắc mặt Ninh Quân rất tiều tụy, bà nhìn Tần Triều một cái, đi tới cửa thay giày, sau đó vỗ nhẹ lên vai hắn.

Tần Triều nhìn về phía phòng ngủ của Vân Trì, cửa phòng đã đóng lại, chẳng nhìn thấy gì cả.

Tần Triều do dự vài giây rồi quay người đi theo sau Ninh Quân xuống lầu.

Hôm nay mặt trời rất gắt, chói đến mức không mở mắt nổi.

Ninh Quân đứng ngược sáng nhìn hắn, do dự một hồi lâu rồi cuối cùng khẽ nói: "Nó đi rồi."

Đi rồi là sao? Vậy người trên lầu kia là ai?

Nếu là trước đây, Tần Triều chắc sẽ nổi đầy da gà, cho rằng mình gặp quỷ rồi, nhưng lúc này hắn chỉ cảm thấy vô cùng hoảng loạn.

Tần Triều há miệng muốn hỏi, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

Ninh Quân cụp mắt xuống, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Lúc đầu khi hệ thống chọn bà, nó từng nói bà không phù hợp với tiêu chuẩn chọn người của hệ thống, kiểu phụ nữ như bà quá mềm yếu, không có chính kiến, giống như một món đồ trang trí trên người đàn ông, không hề có sức sống.

Cơ hội sống lại quý giá như vậy vốn không nên rơi vào tay bà, nhưng bởi vì cần nuôi dưỡng phân hệ thống nên mới chọn bà.

Ngoài chuyện đó ra, số 444 còn từng nói, cuộc đời sống lại của bà sẽ bắt đầu vào thời điểm thích hợp.

Trước đây khi bắt đầu nằm mơ và có lại ký ức, bà từng cho rằng đó là thời điểm thích hợp, nhưng tới tận bây giờ bà mới hiểu ra, không phải vậy.

Hôm nay là ngày đứa con kia của bà ở kiếp trước rời đi.

Chỉ vì những năm qua hệ thống cố ý ảnh hưởng ký ức của bà, vậy mà bà đã quên sạch ngày này, tới hôm nay mới thực sự nhớ lại.

Kiếp trước, đúng ngày này con bà đã bị Vân Đại Hải hại chết, chẳng bao lâu sau bà cũng bị Vân Đại Hải ép đến phát điên rồi đưa vào bệnh viện tâm thần.

Bây giờ, mọi chuyện lại quay về đúng nút thời gian này.

Làm lại một lần nữa, vẫn chỉ có một mình bà.

Cuộc sống lại mà số 444 ban cho bà là tự làm chính mình, tự dựa vào chính mình.

Ninh Quân giơ tay lau khóe mắt, rất lâu sau mới ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt, cắn răng nói: "Có lẽ nó sẽ không bao giờ quay lại nữa."

Tần Triều nhìn bà, quả nhiên bà biết tất cả mọi chuyện.

Nhưng bà nói, cậu ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Tần Triều vượt qua Ninh Quân nhìn người đang từ trong hành lang đi ra.

Gương mặt quen thuộc đến tận xương tủy, vóc dáng quen thuộc đến tận xương tủy, nhưng lúc này Tần Triều lại có thể cảm nhận rõ ràng rằng, hắn không quen người này.

Vân Trì nhìn sang, không có biểu cảm gì, gọi một tiếng: "Mẹ, đi được rồi."

Ninh Quân lại nhìn Tần Triều một cái, nghẹn ngào nói: "Tiểu Tần, sau này con... sống cho tốt nhé." Nói xong bà quay người lại, hai mẹ con cùng nhau rời đi.

Tần Triều đứng nguyên tại chỗ nhìn hai người càng lúc càng đi xa, hắn không tin, một người đang yên đang lành sao có thể cứ thế biến mất được.

Hắn không tin.

Tần Triều run rẩy lấy điện thoại ra xem, toàn bộ lịch sử trò chuyện vẫn còn đó, kể cả của Vân Đản Đản cũng vẫn còn, không thể nào, không thể vô duyên vô cớ rời đi như vậy được.

Tần Triều gọi vào số điện thoại quen thuộc kia.

Không ai nghe máy.

Tay Tần Triều siết chặt điện thoại đến mức nổi gân xanh.

Hắn không tin, hắn không tin tên AI đó cứ thế mà đi mất.

Dựa vào cái gì trêu chọc người ta xong lại rời đi không một dấu hiệu báo trước?

Hắn không chấp nhận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn