Tiến độ khiến Vân Đại Hải hối hận cả đời 3%
Trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình 55%
Đếm ngược bốn mươi ngày.
Hai nhiệm vụ này cũng đâu phải loại có thể hoàn thành trong vòng bốn mươi ngày chứ, theo lý mà nói phải là cả đời mới hoàn thành được mới đúng.
Chẳng lẽ không hoàn thành sẽ bị phạt?
Phạt ai?
Không phải phạt cậu đấy chứ?
Vân Trì bắt đầu tìm chức năng trong Bàn Tay Vàng, xem có tùy chọn chia sẻ hình phạt hay không, dù sao cậu cũng là người có chồng có con rồi, không thể một mình gánh chịu phong ba bão táp được, người một nhà phải đồng cam cộng khổ.
Nhóm Nuôi Đản Đản Trong Yêu Thương:
Kén Tằm Ngọ Nguậy: Chúng ta là người một nhà đúng không?
Vân Đản Đản: Đương nhiên.
Kén Tằm Ngọ Nguậy: Có phải nên có nạn cùng chịu có khổ cùng ăn không?
Vân Đản Đản: Đương nhiên.
Kén Tằm Ngọ Nguậy: Được rồi, con trai, cha yêu con.
Vân Đản Đản: Con cũng yêu cha, cha.
Tần Triều thoát khỏi khung chat với Trần Hủ rồi nhìn chằm chằm tin nhắn trong nhóm.
Có nạn cùng chịu? Có khổ cùng ăn?
Trong này đâu có câu có phúc cùng hưởng.
Gọi anh giao bánh trứng: Nói đi, cậu lại muốn làm gì?
Kén Tằm Ngọ Nguậy: Chẳng phải chúng ta là người một nhà sao?
Tần Triều hiểu ra, cái kén tằm này lại bắt đầu giăng bẫy rồi.
Gọi anh giao bánh trứng: Cậu đồng ý lời theo đuổi của tôi rồi à? Chỉ như vậy mới là người một nhà.
Kén Tằm Ngọ Nguậy: Nằm mơ đi.
Gọi anh giao bánh trứng: Vậy thì chỉ có thể có phúc cùng hưởng, không thể có nạn cùng chịu.
Kén Tằm Ngọ Nguậy: Phi.
Vân Trì thoát khỏi WeChat, tiến vào Bàn Tay Vàng, để tránh Vân Đại Hải nghi ngờ Lưu Bán Tiên, Vân Trì quyết định trước tiên cho Vân Đại Hải thoải mái hai ngày.
Vân Đại Hải không thể vào trồng trọt, Vân Trì sợ không cung cấp đủ cỏ sinh mệnh cho Tần Triều, cuối cùng do dự một hồi rồi quyết định dũng cảm xông vào khu B của Vùng Đồng Cỏ Xanh.
Trước đây cậu đều tới khu A, lúc đó phần thuyết minh ghi rằng cấp bậc không đủ nên chỉ có thể tiến vào khu A, bây giờ cấp bậc đã đủ rồi, nhưng Vân Trì vẫn luôn không muốn đi, dù sao khu A đã phải bò lê bò càng trong bóng tối rồi, khu B đương nhiên cũng chẳng khiến người ta dễ chịu được.
Nhưng bây giờ không thể không đi, nhỡ bên trong có nhiều cỏ sinh mệnh hơn thì sao.
Càng nghĩ Vân Trì càng thấy tức giận, gửi một tin nhắn thoại: "Tần Triều, đồ ngốc to xác."
Tần Triều: "?"
Không phải hắn nhỏ nhen đâu, nhưng với tính cách nắng mưa thất thường thế này của cái kén tằm này, đời này chắc cũng chỉ có mỗi hắn theo đuổi cậu thôi.
Tần Triều cũng gửi tin nhắn thoại cho cậu: "Tôi khuyên cậu nên biết quý trọng tôi, rời xa tôi rồi chẳng ai coi cậu như bảo bối nữa đâu."
Bảo bối?
Vân Trì nghe đi nghe lại đoạn thoại này mấy lần, giọng nói hơi trầm mang từ tính của Tần Triều bỗng nhiên nghe rất hay, Vân Trì nghĩ tới tiếng th* d*c bên tai mình của hắn, khó tránh khỏi có chút tâm viên ý mã.
Bảo.
Chữ này thật sự rất dễ nghe.
Vân Trì gửi tin nhắn thoại cho Tần Triều: "Nói lại lần nữa."
Tần Triều nghe xong suy nghĩ một lát rồi sợ hãi: "Tôi sai rồi."
Sắp tới sinh nhật rồi, ngàn vạn lần đừng thất bại trong gang tấc, trước tiên cứ dỗ dành cậu ấy đã, đợi theo đuổi được rồi hắn sẽ đối với cậu ấy... hừ hừ, hành chết cậu ấy.
"?"
Vân Trì ghi lại vào sổ nhỏ, giá trị theo đuổi âm hai trăm năm mươi, Tần Triều đúng là chẳng hiểu phong tình gì cả.
"Gọi một tiếng bảo bối nghe xem." Vân Trì gửi tin nhắn thoại.
Bảo bối?
Tần Triều suýt cắn phải lưỡi, cái kén tằm gay nhỏ này đang làm trò gì thế?
"Bảo--bối?" Tần Triều thử gửi một đoạn thoại, sau đó nổi hết da gà.
Phát điên cái gì vậy?
Vân Trì nghe xong thì thoải mái rồi, còn nghe đi nghe lại thêm mấy lần.
Khá dễ nghe.
Vân Trì nghĩ ngợi rồi sửa giá trị theo đuổi thành âm một trăm.
Thật ra, tên Tần Triều này cũng khá thú vị.
Ngày thứ hai tiến vào khu B rồi âm thầm bò lê bò càng, Vân Trì nằm sấp trên giường không nhúc nhích nổi gửi tin nhắn cho Tần Triều: Cậu phiền quá đi.
Tần Triều: "?" Hắn lại làm gì cậu nữa?
Nhưng lúc này hắn không có thời gian để ý tới cái kén tằm thất thường này, bởi vì Trần Khỉ Đột đã nghĩ ra cho hắn một ý tưởng tỏ tình rất hay, hắn đang đi tìm người đây.
Tần Triều không trả lời tin nhắn của Vân Trì, Vân Trì có hơi khó chịu.
Khu B yêu cầu cao hơn khu A, vừa vào cậu đã bị đánh thành cái sàng, chỉ có thể âm thầm bò lê bò càng suốt một đêm, nhưng lúc đi ngang qua ruộng linh thảo lại nhận được mười cây cỏ sinh mệnh, nhiều hơn khu A rất nhiều.
Vân Trì nằm sấp trên giường thở dài ngao ngán, phiền quá đi.
Tại sao cậu phải vì Tần Triều mà làm nhiều chuyện như vậy?
Quả thực chẳng có chút đạo lý nào cả.
"Trong vòng ba mươi phút tôi phải gặp được cậu." Vân Trì tức giận gửi tin nhắn cho Tần Triều.
Tần Triều bị triệu tập khẩn cấp tới nơi với vẻ mặt ngơ ngác: "Cậu lại gây ra chuyện gì nữa vậy?" Vẻ mệt mỏi trên mặt Vân Trì rõ ràng là tối qua lại đi làm chuyện gì đó rồi, trứng cũng nuôi thành công rồi, Vân Trì còn đang làm gì nữa? Tần Triều từng bị hành đến có bóng ma tâm lý đưa ra nghi vấn hợp lý.
"Tôi thích đấy, cậu quản được à?" Vân Trì đưa điện thoại cho hắn, "Cậu nâng cấp bậc cho tôi đi."
"Nâng cấp bậc để làm gì?" Tần Triều ngồi bên giường hỏi.
"Tôi thích."
"Tôi cho cậu thích." Tần Triều đè chặt người qua lớp chăn, "Nói tôi nghe xem, rốt cuộc cậu lại đang làm gì?"
Vân Trì nhìn hắn mấy giây rồi hơi ngẩng đầu hôn lên môi Tần Triều.
Chiêu này với Tần Triều thực sự quá hiệu quả, Tần Triều mơ hồ luôn rồi, ôm người hôn đến choáng váng, quên sạch câu hỏi ban nãy.
Hôn xong, Tần Triều đè cậu không cho động đậy: "Giá trị theo đuổi của tôi bây giờ là bao nhiêu?"
Vân Trì liếc hắn một cái: "Âm một trăm."
"Ôi chao." Tần Triều nhướng mày, "Từ âm hai trăm năm mươi lên âm một trăm, sức hấp dẫn chết tiệt này của tôi đúng là ghê gớm."
Vân Trì nhẹ nhàng vỗ lên mặt hắn: "Cái vẻ đắc ý của cậu khiến tôi khó chịu, bây giờ thành âm hai trăm năm mươi rồi."
Tần Triều cúi đầu cắn lên môi cậu một cái, sau đó lật người cậu lại rồi bắt đầu xoa bóp cho cậu.
Toàn thân Vân Trì đau nhức, bị Tần Triều xoa bóp như vậy, không nhịn được hừ hừ.
Tần Triều bịt miệng cậu: "Đừng lên tiếng, còn lên tiếng nữa thì tự chịu hậu quả."
Vân Trì vùi mặt vào gối nghiến răng nhịn lại.
Tần Triều ghé tới nhỏ giọng nói: "Đợi lên đại học rồi, hai đứa mình thuê nhà ở ngoài ở chung đi, được không?"
"Ai ở chung với cậu." Vân Trì cười nhạo, "Cậu thấy cậu có thể thi cùng một trường với tôi à?"
"Tôi nghĩ xong hết rồi." Tần Triều đặt chân cậu lên đùi mình rồi bóp bắp chân cho cậu, "Tôi không thi đỗ trường của cậu, nhưng bọn mình có thể ở cùng một khu đại học mà, trong khu đại học có rất nhiều nhà cho thuê, tới lúc đó hai đứa mình ở cùng nhau."
"Tôi đi học chứ không phải đi sống chung với cậu, nằm mơ đẹp quá nhỉ..." Vân Trì đột nhiên ngẩng đầu, "Sau khi lên đại học chắc chắn tôi sẽ gặp rất nhiều người cực kỳ xuất sắc, cậu nói xem liệu tôi có bị bọn họ hấp dẫn không?"
Động tác trên tay Tần Triều khựng lại, nheo mắt: "Cậu nói gì?"
Vân Trì quay đầu nhìn Tần Triều với vẻ mặt nghiêm túc.
Tần Triều xuất sắc sao?
Nếu dùng thành tích học tập để đánh giá thì Tần Triều còn không xuất sắc bằng Giang Thư Ý nữa.
Vân Trì chậm rãi quay đầu lại.
Tần Triều lại bẻ mặt cậu quay về: "Lặp lại câu vừa nãy đi."
"Tôi nói gì cơ?" Vân Trì giả ngu.
"Hừ." Tần Triều tức đến bật cười, còn chưa ở bên nhau mà đã nghĩ tới chuyện bắt cá nhiều tay rồi, cái lòng muốn làm tra nam của tên này sắp tràn ra ngoài luôn.
Ngón tay Tần Triều nhẹ nhàng lướt hai cái trên cổ cậu, sau đó khép lại bóp lấy, cúi người ghé bên tai cậu thấp giọng nói: "Vân Trì, tốt nhất cậu nên ngoan ngoãn cho tôi, hoặc là trực tiếp từ chối tôi, đương nhiên rồi, cậu từ chối tôi tôi cũng không chấp nhận, nếu cậu dám sau lưng tôi làm bậy, cậu thử xem tôi có xử cậu hay không."
Tần Triều nghĩ thêm một lúc, cảm thấy vẫn không an toàn, lá gan của tên AI này lớn lắm.
"Nếu cậu dám, tôi sẽ mua một căn phòng tối nhốt cậu vào trong, ngày nào cũng dùng roi nhỏ quất cậu, để cậu không gặp được bất kỳ ai."
Vân Trì trừng hắn: "Cậu dám."
Tần Triều đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cậu: "Cậu thử xem tôi có dám không."
Vân Trì không nói gì nữa, nhưng lại có chút nóng lòng muốn thử, nếu cậu thật sự làm vậy, Tần Triều có thực sự trói cậu lại không?
"Được rồi, cậu nằm đó đi, tôi đi đây."
"Cậu đi đâu?" Vân Trì không mấy vui vẻ.
Tần Triều cố tình chọc cậu tức: "Bí mật, không nói cho cậu biết."
Vân Trì: "..." Tần Triều giấu cậu làm chuyện gì đó mà lại không nói cho cậu biết, khó chịu.
Rất khó chịu.
Sự khó chịu của Vân Trì đạt tới đỉnh điểm khi Tần Triều qua loa với cậu suốt tám chín ngày, trong khi mỗi tối cậu đều phải âm thầm bò lê bò càng vì Tần Triều.
Nhưng còn chưa đợi Vân Trì đi tìm Tần Triều để trút giận thì kết quả thi đại học đã có.
Không có bất kỳ bất ngờ nào, Vân Trì được 735 điểm, đứng đầu toàn tỉnh.
Giang Thư Ý phát huy ổn định, được 680 điểm.
Trần Hủ được 603,5 điểm, cao hơn thành tích thường ngày một chút, nhưng không tính là phát huy vượt mức.
Còn Tần Triều...
"Trong 640 điểm này của cậu chắc có năm mươi điểm là phần thưởng thêm sau khi được học bá kèm riêng một đối một nhỉ." Trần Hủ chua chát nói, phải biết rằng trước đây Vân Trì từng thích cậu ta mà, biết trước thế này lúc đó cậu ta đã chịu thiệt một chút rồi, hu hu hu...
"Có bản lĩnh thì cậu cũng đi theo đuổi một học bá đi." Điểm số này nằm trong dự liệu của Tần Triều, nửa năm nay Vân Trì đè đầu hắn bắt học, muốn thi không tốt cũng khó.
Nhưng với điểm số này thì muốn đăng ký cùng một trường với Vân Trì là không thể rồi.
Sau khi có điểm, rất nhanh sẽ tới lúc đăng ký nguyện vọng, Vân Trì thì không cần phải nói, giáo viên tuyển sinh của mấy trường đại học đều canh trước cửa nhà để giành người, nhưng Vân Trì lại do dự một chút.
Vân Trì không có chuyên ngành nào đặc biệt muốn học, thứ cậu muốn học là chuyên ngành giỏi nhất trong ngôi trường tốt nhất cả nước, hoặc là không làm, đã làm thì phải làm tốt nhất, nhưng bây giờ cậu đã có chút thay đổi suy nghĩ, cậu muốn học... y.
Vân Trì vốn không thích dây dưa do dự, rất nhanh đã đưa ra quyết định, mục tiêu rõ ràng chọn học viện y khoa tốt nhất.
Còn Tần Triều, hắn thật sự có chuyên ngành mình muốn học, hắn muốn học trí tuệ nhân tạo, nhưng điểm số của hắn không đủ để chọn ngôi trường tốt nhất đó, chỉ có thể lùi một bước chọn phương án thứ hai, mà phương án thứ hai này lại thuộc một thành phố khác với học viện y khoa mà Vân Trì muốn đăng ký, cách nhau hơn một nghìn kilomet.
Trong quán bún gạo trên phố trung học, Vân Trì nhíu mày trừng người bên cạnh: "Tại sao cậu còn do dự?"
Tần Triều lạnh mặt không nói gì.
Ninh Quân đứng sau quầy thu ngân liếc nhìn bên này một cái.
Trần Hủ gác chân gãi cổ, muốn nói gì đó lại nhịn xuống.
Vân Trì kéo máy tính xách tay về phía mình: "Để tôi điền cho cậu."
"Đợi đã." Tần Triều lập tức giữ tay cậu lại, thấp giọng nói, "Để tôi suy nghĩ thêm chút nữa, tôi có thể đổi chuyên ngành hoặc đổi trường, thật ra trước đây tôi luôn nghĩ mình thi được sáu trăm điểm đã là đốt nhang cảm tạ tổ tiên rồi..."
"Sao nào, cậu thấy 640 điểm cao lắm à?" Vân Trì thản nhiên nhìn hắn, "Tỉnh táo lại đi, bây giờ ổn thỏa mới là quan trọng nhất, tôi khuyên cậu đừng giở trò."
Yết hầu Tần Triều khẽ động, cuối cùng không nhịn được nói: "Nhưng tôi muốn..."
"Muốn cái rắm." Vân Trì cực kỳ lạnh lùng, "Im miệng, không muốn nghe."
Môi Tần Triều khẽ động, cuối cùng không nói gì.
Vân Trì hất tay hắn ra, mặt không cảm xúc điền nguyện vọng rồi nộp.
Trần Hủ thấy bộ dạng oán phu nghẹn khuất của Tần Triều thì không nhịn được mở miệng: "Chỉ có bốn năm thôi mà, tốt nghiệp xong mày có thể đi tìm cậu ấy, hoặc thi nghiên cứu sinh rồi thi tới cùng một nơi cũng được, bây giờ máy bay tàu hỏa tiện như thế, hơn một nghìn kilomet thôi mà, phút chốc là tới."
Tần Triều cụp mắt không nói gì.
Vân Trì mím môi: "Bây giờ yêu đương có mấy ai lâu dài đâu, biết đâu yêu được vài ngày hết mới mẻ là chia tay rồi, làm gì có nhiều người một lòng một dạ, trung thành bất khuất như thế, dứt khoát đừng yêu nữa, chẳng có ý nghĩa gì."
Tần Triều nghiến răng, có lẽ cảm thấy mất mặt nên đứng dậy bỏ đi.
"Cậu làm gì vậy." Giang Thư Ý bất lực, "Trước đây cậu ấy lêu lổng không thích học, nửa năm nay cố gắng phấn đấu chẳng phải là vì muốn có khả năng lớn nhất được học cùng một nơi với cậu sao, cậu thông cảm cho cậu ấy một chút đi."
"Việc học và tiền đồ là vì tôi à?" Vân Trì không nhịn được bĩu môi, "Nếu cậu ấy từ tiểu học đã chăm chỉ học hành, đừng lêu lổng nữa, thì bây giờ hai đứa tôi đều là thủ khoa tỉnh, dễ dàng học cùng một trường rồi, tuổi trẻ không cố gắng, mất quyền lựa chọn rồi lại không vui."
Trần Hủ: "..." Ái chà, có hơi vả mặt đấy.
Giang Thư Ý: "..." Cũng may không phải mặt cậu ta bị vả.
Tần Triều không vui, Vân Trì cũng rất khó chịu, tối hôm đó cậu nghĩ rất lâu, cảm thấy chuyện Tần Triều nói lên đại học rồi thuê nhà ở cùng cũng khá tốt, tan học xong để Tần Triều hầu ăn hầu uống, buổi tối còn có thể khiến cậu vui vẻ một phen, cậu thậm chí còn có chút mong chờ cuộc sống đại học, ai mà ngờ được chứ, cuối cùng lại biến thành thế này.
Đều tại trước đây Tần Triều không chịu tiến bộ, vậy mà hắn còn không vui nữa.
Hai người đều giận dỗi, mấy ngày không liên lạc, tối nào Vân Trì cũng vào khu B chịu hành hạ, sau đó sáng dậy là mắng Tần Triều, cơn tức ngày càng tích tụ nhiều hơn.
Còn Tần Triều...
Trần Hủ nhìn người đang cúi đầu hì hục làm việc, cầm búa đi tới: "Đến nước này rồi mà mày vẫn định tỏ tình à?"
"Tại sao không?" Tần Triều lạnh mặt, chỉ cần Vân Trì có nửa giây chần chừ thôi, hắn cũng cảm thấy tên AI đó có chút ý với mình, nhưng sự thật chứng minh, mẹ nó tên AI không có tim.
"Không trói cậu ấy lại, chẳng lẽ để cậu ấy vào đại học rồi muốn tung tăng thế nào thì tung tăng sao?"
Trần Hủ giơ ngón tay cái với hắn: "Tao phục thật." Đây là kiểu tư duy gì vậy trời.
Trần Hủ nhìn công trình lớn trước mắt, Tần Triều yêu đương tới mức vô phương cứu chữa rồi.
...
Tối ngày hai mươi bảy tháng bảy, Vân Trì nằm trên giường xem điện thoại.
Còn mười phút nữa là đến nửa đêm.
Ngày hai mươi tám là sinh nhật Tần Triều, Vân Trì nhìn chiếc hộp màu đen trên bàn rồi mím môi.
Nửa tháng rồi, cậu và Tần Triều đã nửa tháng không liên lạc.
Vân Đản Đản thì thỉnh thoảng lại gọi video cho cậu, chỉ nói Tần Triều bận, chuyện khác nhất quyết không chịu nói.
Vân Trì nhớ tới màn trình diễn drone mà Tần Triều tặng mình vào ngày sinh nhật, thôi vậy, cậu rộng lượng, không chấp nhặt với hắn nữa.
Tần Triều, sinh nhật vui vẻ.
Vân Trì gõ mấy chữ vào khung trò chuyện với Tần Triều, sau đó nhìn thời gian chờ đến nửa đêm.
Đúng nửa đêm gửi lời chúc sinh nhật đúng là quê mùa và nhàm chán thật, nhưng một năm chỉ làm một lần thôi, cũng được mà.
Mười, chín, tám, bảy...
Ninh Quân đang ngủ đột nhiên cảm thấy tim đập thắt lại, lập tức ngồi bật dậy, con số viết hoa hiện ra trước mắt khiến bà sững sờ nửa giây.
Khoảng thời gian này bận chuyện Vân Trì thi đại học và đăng ký nguyện vọng, bà đã quên mất cả đếm ngược của nhiệm vụ.
"Tiểu Trì..." Ninh Quân xuống giường, chân trần mở cửa, sốt ruột gọi tên Vân Trì.
Ba, hai...
Vân Trì nghe thấy tiếng Ninh Quân thì ngẩng đầu đáp lại: "Sao vậy mẹ?"
Một.
Đinh --
[Hệ thống số 444 cảm ơn cô Ninh Quân vì đã nuôi dưỡng hệ thống con số 444.]
[Sinh lão bệnh tử, gặp gỡ chia ly đều là trạng thái bình thường của cuộc đời, với tư cách ký chủ được hệ thống lựa chọn, xin hãy dùng tâm thái bình thường để đối diện.]
[Cuộc đời từ trước tới nay đều nằm trong tay chính mình, hy vọng cô Ninh Quân có thể tự khiến bản thân trở thành phiên bản tốt đẹp hơn.]
[Chúc cô mai sau một đường bằng phẳng.]
Đinh --
[Hệ thống con số 444 rời đi, trí tuệ nhân tạo số 005 đang thay thế... đang điều chỉnh ký ức của những người liên quan...]
Đinh --
[Thành công.]