Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 58: Tần chân chó.

Ba mươi tám giây năm sáu, đây sẽ là vết nhơ lớn nhất của Tần Triều.

Tần Triều đen mặt bò dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vân Trì không nhịn được ngân nga hát: "Ba mươi tám giây năm sáu..."

Tần Triều nghiến răng, hắn nhịn, sau này hắn sẽ trả lại gấp bội.

Vân Trì thoải mái rồi, bắt đầu suy nghĩ nên tìm Vân Đại Hải hoàn thành nhiệm vụ thế nào.

Nhưng Vân Trì suy nghĩ kỹ lại thì luôn cảm thấy nhiệm vụ này có gì đó không đúng.

Bởi vì nhiệm vụ không có phần thưởng.

Theo lý mà nói, sau khi ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chẳng phải đều sẽ có cơ chế phần thưởng sao?

Mặc kệ đi, cứ làm trước rồi tính.

Nhưng phải nói rằng ước nguyện trước đây của mẹ cậu thật sự...

Quá ngây thơ.

Vân Trì đi vào nhà vệ sinh, Tần Triều cúi đầu đánh răng không để ý tới người.

Vân Trì dựa lại gần húc vai vào hắn một cái: "Cậu nói xem, có cách nào khiến cha tôi quỳ xuống dập đầu trước mẹ tôi không?"

Tần Triều bị bọt kem đánh răng làm sặc đến ho liên tục, trừng cậu qua gương: "Cậu lại muốn làm trò gì nữa đây?"

"Được, chuyện này giao cho cậu nghĩ cách giải quyết."

"Tôi bị bệnh à, sao tôi lại thích nghe cậu sai bảo thế." Cái tên AI này lại bắt đầu rồi.

Vân Trì dựa vào đó: "Sẽ tăng giá trị theo đuổi đấy."

"Giá trị theo đuổi là gì?"

"Là cậu theo đuổi tôi, mức độ hài lòng của tôi đối với cậu."

Tần Triều súc miệng, quay đầu liếc cậu: "Vậy bây giờ mức độ hài lòng là bao nhiêu?"

"Âm hai trăm năm mươi, chủ yếu là vì thư tình của cậu thật sự quá rác." Vân Trì không hề che giấu sự ghét bỏ đối với mấy bức thư tình đó.

"Phi." Tần Triều phun Vân Trì một mặt mùi bạc hà, cái tên gay AI nhỏ này đúng là cao thủ vẽ bánh, coi hắn là con lừa kéo cối à, treo trước mặt một củ cà rốt rồi muốn hắn làm gì thì làm đó.

Vân Trì lau mặt một cái, cậu nhớ hết đấy, sẽ tìm cơ hội phi trả lại, một lần cũng không được thiếu.

......

Vân Trì bận thi đại học nên đã rất lâu không gặp Vân Đại Hải rồi, nhưng mấy tháng nay Vân Trì không ít lần hành hạ ông ta, cũng phải cảm ơn ông ta, nếu không có ông ta thì một mình Vân Trì không thể kiếm được nhiều cỏ sinh mệnh như vậy.

Cách cảm ơn Vân Đại Hải chính là nghĩ cách đánh ông ta, đá ông ta.

Vị huynh đệ đâm dao vào hai bên sườn nghe thấy ý tưởng này thì chấn động: "Không phải chứ, hai người đây là thi đại học xong rồi muốn phát điên à?"

"Trả thù, không được sao?" Vân Trì hỏi ngược lại.

"Được thì được..." Trần Hủ vẫn có chút khó tiếp nhận, "Nhưng dù sao đó cũng là cha cậu mà, đánh ông ấy sẽ không bị báo ứng gì sao?"

Vân Trì: "Cậu mê tín quá."

"Mê tín, đúng, mê tín." Tần Triều đập bàn đứng dậy, nhìn Vân Trì, "Cha cậu bây giờ chắc chắn rất mê tín."

"Sao cậu biết?" Vân Trì hỏi.

"Cậu đã làm gì cậu không biết à?" Tần Triều nhướng mày với cậu, "Hồi đó tôi sợ chết khiếp, còn đặc biệt đi tìm Lưu Bán Tiên để trừ tà nữa cơ."

"Ồ, đúng nhỉ." Mắt Vân Trì sáng lên, "Cậu nói có lý đấy."

Muốn dọa Vân Đại Hải thật ra rất đơn giản.

"Cậu không tệ, cộng cho cậu mười điểm hài lòng, bây giờ là âm hai trăm bốn mươi."

Vân Trì vui vẻ ra mặt.

Tần Triều trợn trắng mắt với cậu.

"Điểm hài lòng gì cơ?" Trần Hủ đảo đầu qua lại, "Có chuyện gì mà tôi không biết thế?"

Tần Triều giữ đầu cậu ta lại: "Đừng lắc nữa, vốn dĩ não đã nhỏ rồi, lắc thêm là văng hết ra ngoài đấy."

Giang Thư Ý vẫn luôn không lên tiếng đột nhiên nói: "Tôi từng gặp cha cậu rồi."

Vân Trì quay đầu nhìn cậu ta: "Cậu quen cha tôi à?"

"Quen." Giang Thư Ý gật đầu, "Ngày mẹ của Trần Mộ Vân tới gây phiền phức cho cậu, cậu ngất đi, sau đó cha cậu tới, tôi đã nhìn thấy ông ta, lần thứ hai tôi nhìn thấy ông ấy là khoảng thời gian tết, ông ấy đi tìm Lưu Bán Tiên..."

Lưu Bán Tiên?

Tần Triều và Trần Hủ đồng thời đứng bật dậy, đồng thời xắn tay áo.

Vân Trì: "?"

......

Lưu Bán Tiên nhìn thấy hai người xông vào thì sợ đến mức trốn vào nhà vệ sinh, chặn cửa không chịu ra: "Hai cậu muốn làm gì? Trần Hủ, tôi nói cho cậu biết, cậu thi đại học không tốt là vấn đề của cậu, không liên quan gì tới lá bùa của tôi đâu..."

"Ông mới thi đại học không tốt ấy." Trần Hủ nổi giận, "Ông còn nguyền rủa tôi nữa là tôi liều mạng với ông đấy."

"Vậy hai cậu muốn làm gì? Tần Triều, tôi tôi tôi tôi, tôi nói cho cậu biết, chuyện cậu nhìn thấy quỷ là vì đầu óc cậu không bình thường, đó là bệnh tâm thần, cậu phải tới bệnh viện..."

Vân Trì kinh ngạc, quay đầu nhìn Tần Triều: "Cậu nhìn thấy quỷ rồi à?"

Tần Triều bực bội đáp: "Tôi nhìn thấy Đản Đản."

Vân Trì: "......" Bảo sao Tần Triều gà, cậu thật sự không oan uổng hắn.

"Ra đây, bàn với ông một vụ hợp tác, nếu ông làm được thì giá cả dễ thương lượng."

Cửa nhà vệ sinh mở ra, Lưu Bán Tiên cười tủm tỉm bước ra: "Tiểu Tần tổng cần gì vậy?"

Vân Trì: "......"

Lưu Bán Tiên nghe xong là muốn kiếm chuyện với ai thì xua tay từ chối: "Không được."

"Tại sao không được?" Tần Triều gõ bàn, "Đừng nghĩ tới chuyện nhân cơ hội tăng giá."

"Ai đòi tiền cậu chứ." Lưu Bán Tiên xua tay, "Chỉ là người này ấy mà, khoảng thời gian tết ngày nào cũng tới tìm tôi nói mình bị tà nhập, thế là tôi trừ tà cho ông ta, dùng rất nhiều cách..."

Lưu Bán Tiên ngước mắt nhìn một cái: "Ba cậu đừng không tin, mấy cách trừ tà của tôi chắc chắn có tác dụng, nhưng với ông ta thì lại không có tác dụng, tôi tận mắt nhìn thấy người này ngày nào cũng nói sắp chết đói chết khát rồi, kết quả chưa tới nửa năm đã béo thành một tên mập hai trăm hai mươi cân, tôi cũng phát khiếp..."

"Một tên mập hai trăm hai mươi cân?" Vân Trì kinh ngạc.

"Ừ, đáng sợ lắm đúng không, tăng cân như được bơm hơi ấy." Lưu Bán Tiên lắc đầu, "Sau đó ông ta cũng không còn tin tôi lắm nữa, không tới nữa."

Nghe vậy, Tần Triều không nhịn được sờ cơ bụng của mình vì ôn thi đại học mà lười vận động, sắp sửa biến mất tới nơi, tên gay AI nhỏ này không biến hắn thành một tên béo ú, xem như đã nương tay rồi.

Tần Triều không nhịn được nhướng mày, đây là gì, đối xử khác biệt chính là yêu.

"Ra là vậy..." Vân Trì trầm ngâm, "Lát nữa ông gửi tin nhắn cho ông ta nói ông tìm được cách trừ tà mới rồi, tối nay sẽ làm pháp cho ông ta, nếu ngày mai triệu chứng của ông ta có chuyển biến tốt thì có thể tới tìm ông."

"Tôi không có cách trừ tà mới." Lưu Bán Tiên từ chối.

"Ông cứ thử đi." Tần Triều trừng ông ta, "Chẳng phải điều kiện tiên quyết đều đã được đặt sẵn rồi sao, là tối nay làm pháp cho ông ta, nếu ngày mai triệu chứng chuyển biến tốt thì lại tới, không chuyển biến tốt thì chắc chắn sẽ không tới nữa."

Lưu Bán Tiên trợn mắt: "Cậu cũng nói là tối nay làm pháp cho ông ta, mẹ nó tôi làm pháp kiểu gì?"

"Không cần ông làm." Tần Triều xua tay, "Sơn nhân tự có diệu kế."

Lưu Bán Tiên vẫn còn hơi do dự: "Mấy cậu sẽ không gây ra chuyện gì đấy chứ?"

Tần Triều gác chân lên: "Muốn tiền không?"

Lưu Bán Tiên: "Muốn."

Ông ta vẫn hiểu rất rõ Tần Triều, thằng nhóc này từ trước tới nay đều biết chừng mực, không kiếm tiền của hắn thì kiếm tiền của ai.

......

Sau khi nói chuyện với Lưu Bán Tiên xong, Vân Trì lập ra một kế hoạch chặt chẽ, sau đó cần thông báo cho người thực hiện là Ninh Quân.

Ninh Quân nghe xong vừa ngượng vừa ngại: "Thật sự phải đánh à? Bây giờ mẹ thật sự không còn ý nghĩ đó nữa rồi."

"Nhưng nguyện vọng vẫn còn mà, mẹ, mẹ miễn cưỡng phối hợp một chút đi."

"Được rồi." Ninh Quân chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.

Tối hôm đó, Vân Trì không cho Vân Đại Hải vào ruộng linh thảo, sáng hôm sau còn cho ông ta ăn no uống đủ, hơn mười giờ, một người đàn ông béo cao một mét bảy ba thật sự xuất hiện trước cửa tiệm của Lưu Bán Tiên.

Vân Đại Hải bị hành hạ nửa năm rồi, đây là lần đầu tiên bình thường như vậy, ông kích động lao tới trước mặt Lưu Bán Tiên: "Đại sư, ngài tìm được cách cứu tôi rồi sao?"

Lưu Bán Tiên mặc một bộ đồ luyện công màu trắng, ngồi xếp bằng ở đó: "Hôm nay có phải thấy dễ chịu hơn nhiều không?"

"Phải phải phải." Vân Đại Hải liên tục gật đầu, "Hôm nay là ngày dễ chịu nhất của tôi trong nửa năm nay, đại sư, ngài làm bằng cách nào vậy?"

"Vì chuyện của anh mà nửa năm nay tôi tốn không ít công sức, cuối cùng thật sự cũng tìm được một cách, nhưng mà..."

"Nhưng mà cái gì?"

"Nhưng hiệu quả của cách này có thể không quá tốt, chỉ duy trì được một thời gian." Lưu Bán Tiên nói trước điều xấu để tránh sau này người này tới gây phiền phức cho ông.

"Tại sao?" Vân Đại Hải sửng sốt.

"Mấy ngày trước tôi vào tiên cảnh gặp tiên nhân, đặc biệt hỏi thăm một phen, tiên nhân nói kiếp trước anh ép chết con ruột, ép phát điên vợ mình, kiếp này oan hồn đòi mạng, không dễ giải quyết như vậy."

"Không thể nào." Vân Đại Hải nuốt nước bọt, "Tôi sao có thể ép chết con ruột ép phát điên vợ mình được, nói bậy."

"Tiên nhân đúng là nói như vậy." Lưu Bán Tiên làm theo kịch bản Vân Trì đưa cho mình mà giả thần giả quỷ, "Đứa con trai đó của anh là một đứa ngốc, kiếp trước bị anh ép chết, kiếp này lại đầu thai làm con trai anh, nhưng sau đó tiên nhân khai ân giúp nó khai trí... Lúc con trai anh mới sinh ra có phải có gì đó không ổn không?"

Vân Đại Hải ngẩn người, lúc Vân Trì mới sinh ra đúng là có mấy năm trông giống như đứa ngốc, khi đó sau lưng có rất nhiều người bàn tán, ông không chịu nổi nên mới chạy ra ngoài làm việc, chỉ là sau này Vân Trì lớn hơn một chút thì lại cực kỳ thông minh... Không đúng...

Vân Đại Hải ngẩng đầu: "Nhưng con trai tôi không phải con ruột của tôi mà..."

Lưu Bán Tiên: "?"

Vân Trì đứng phía sau: "..." Tính sai rồi, thời gian quá lâu, quên mất chuyện trước đây từng lừa Vân Đại Hải.

Lưu Bán Tiên phản ứng cực nhanh: "Anh chỉ có mỗi đứa con trai đó thôi sao?"

Đúng rồi, còn một đứa nữa, Trần Mộ Vân.

Vân Đại Hải đúng là từng đưa Trần Mộ Vân đi xét nghiệm quan hệ cha con, chứng minh Trần Mộ Vân là con trai ông, vì chuyện này Trần Nhược Lan còn cãi nhau với ông rất lâu, nhưng ông không có thời gian để ý tới bà ta, dù sao ngày nào ông cũng rất khó chịu...

Nghĩ như vậy thì Trần Mộ Vân thật ra vẫn luôn rất ngốc, học hành đội sổ, không chịu tiến bộ, hễ đến ngày nghỉ là nằm lì trong phòng chơi game, quả thật chẳng có chút thông minh nào giống ông...

Lưu Bán Tiên ho khẽ một tiếng, may mà tên đàn ông tồi này còn sinh thêm một đứa.

"Hiện giờ tôi chỉ có thể nói là thử xem, nghĩ cách giúp anh xóa bỏ tội nghiệt kiếp trước, anh có bằng lòng thử không?"

Vân Đại Hải đã bị hành hạ đến sợ rồi, vội vàng gật đầu: "Xin đại sư cứu tôi."

"Có thể sẽ phải chịu một chút khổ sở, anh có bằng lòng không?"

"Bằng lòng, bằng lòng."

"Để cô hồn đó trút được cơn giận này, biết đâu còn có thể cứu vãn được." Lưu Bán Tiên chỉ tay, "Đi vào căn phòng tối nhỏ kia quỳ xuống sám hối tội lỗi của anh đi."

Vân Đại Hải thật sự ngoan ngoãn đi vào căn phòng tối nhỏ đó, nhân viên quầy lễ tân thấy ông quỳ xong liền đóng cửa lại, bên trong lập tức tối đen như mực.

Vân Trì bỏ ra một khoản tiền lớn mua một cây roi da nhỏ từ cửa hàng.

Từ sau khi thêm Vân Đại Hải vào, trong cửa hàng đã xuất hiện những công cụ tra tấn như roi da nhỏ, nến các loại, nhưng Vân Trì không có sở thích này nên cũng không để ý.

Thật ra cũng không phải Vân Trì không có hứng thú, cậu vẫn từng muốn dùng thử lên người Tần Triều xem sao, nhưng đáng tiếc, những công cụ này là công cụ chuyên dụng, chỉ thuộc riêng về Vân Đại Hải.

Bây giờ thì cuối cùng cũng dùng được rồi.

Sử dụng một cây roi da nhỏ lên Vân Đại Hải.

"A, a, a..." Vân Đại Hải đột nhiên cảm thấy trên người bị quất một roi, rồi lại một roi nữa, rõ ràng không có ai, tại sao lại như vậy?

Vân Đại Hải co rúm trên mặt đất, run rẩy toàn thân, môi trường tối tăm cộng với những chuyện không biết trước khiến nỗi sợ hãi sinh sôi vô hạn, Vân Đại Hải bắt đầu dập đầu liên tục: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin tha cho tôi đi..."

"Cộc cộc cộc..." Tiếng giày cao gót vang lên, có người đứng trước mặt ông, Vân Đại Hải co người lại, nhưng vì cơ thể vẫn đang bị roi quất nên hoàn toàn không thể động đậy.

Một cái tát giáng xuống, một cái rồi một cái nữa rồi lại một cái nữa, một cú đá rồi hai cú đá rồi ba cú đá...

"Mẹ cậu chẳng phải không muốn đánh sao?" Tần Triều chứng kiến toàn bộ cảnh tượng thì rùng mình một cái, ghé sát tai Vân Trì hỏi.

"Ừ." Vân Trì gật đầu, "Bình thường mẹ tôi không đi giày cao gót, hôm nay còn đặc biệt thay một đôi giày, có thể thấy là thật sự không muốn đánh."

Tần Triều: "......" Đúng lắm, dì ấy đều là bị ép buộc.

Vân Đại Hải mơ mơ hồ hồ, không phân biệt nổi là hiện thực hay mộng cảnh, đến khi hoàn hồn lại thì lao ra ôm chân Lưu Bán Tiên khóc gào: "Đại sư, cứu tôi với..."

Lưu Bán Tiên vuốt đầu ông ta, dịu dàng nói: "Xin vui lòng quét mã thanh toán."

Tần Triều cạn lời, tên lừa đảo chết tiệt này sớm muộn gì cũng bị người ta đánh chết.

......

Ninh Quân đi ra ngoài rồi nhỏ giọng hỏi Vân Trì: "Mẹ hoàn thành thế nào?"

Vân Trì nhìn nhiệm vụ trên điện thoại.

-- Tát tên đàn ông tồi 5 cái (5/5) √

-- Đá tên đàn ông tồi 10 cái (10/10) √

-- Bắt tên đàn ông tồi quỳ xuống dập đầu nhận lỗi √

-- Khiến tên đàn ông tồi đau khổ cả đời

-- Trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình tiến độ 55%.

Vân Trì giơ ngón tay cái với bà: "Rất tốt."

"Hoàn thành là được rồi, bây giờ mẹ thật sự đã nghĩ thông rồi, không còn để tâm tới những chuyện nhỏ nhặt thế này nữa." Ninh Quân phủi bụi trên ống quần, vẻ mặt bình thản thản nhiên rời đi.

Hoàn thành ba nhiệm vụ rồi, nhưng lại không có bất kỳ phần thưởng nào, thật sự chỉ đơn thuần là hoàn thành nhiệm vụ thôi sao?

Khiến tên đàn ông tồi đau khổ cả đời, trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình phải hoàn thành thế nào?

Vân Trì có chút không hiểu nổi, nhưng điều duy nhất có thể xác định là giá trị thỏa mãn của mẹ cậu tăng vùn vụt, trực tiếp lên tới 2000, còn nhiều hơn giá trị nghẹn khuất của ông cha tồi khi biết cậu không phải con ruột mình lúc đó.

Vân Trì không nhịn được ngẩng đầu nhìn bóng lưng Ninh Quân một cái, mẹ đúng là mẹ, giấu thật giỏi, nếu không nhìn giá trị thỏa mãn thì cậu đã tin lời bà nói rồi.

Vân Trì và Tần Triều đi tới quán trà sữa, Trần Hủ và Giang Thư Ý đang đợi ở đó.

"Xong việc rồi à?" Trần Hủ hỏi.

"Xong rồi." Tần Triều kéo ghế tới, ấn người chỉ biết cúi đầu nhìn điện thoại mà không nhìn đường ngồi xuống.

Trần Hủ: "Hai người rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Bây giờ tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ trạng thái tinh thần của học bá rồi đấy."

"Mày quản cậu ấy làm gì, từ trước tới nay cậu ấy vốn thần kinh mà." Tần Triều chẳng hề để tâm.

"Không quản cậu ấy muốn làm gì, vậy mà vẫn nghe lời cậu ấy sai bảo?" Trần Hủ chậc chậc, "Mày ngoan thật đấy, chó săn Tần."

"Tao đệt ông nội mày."

Tần Triều và Trần Hủ vừa không hợp lời đã lao vào đánh nhau, Giang Thư Ý chịu thua luôn rồi, còn Vân Trì thì đến một ánh mắt cũng lười cho hai người kia, chỉ chuyên tâm nghiên cứu điện thoại.

Tần Triều với trạng thái cơ thể cực kỳ tốt sau khi đánh cho Trần Hủ phục rồi thì khoác vai cậu ta: "Nào, anh em, tao có chuyện muốn nhờ mày."

Trần Hủ tức đến bật cười, hóa ra cầu người khác phải đánh một trận trước đúng không?

"Tao định tới sinh nhật mình sẽ tỏ tình với cái kén tằm kia, mày nghĩ kế cho tao đi, nghĩ ra một phương thức tỏ tình hoành tráng chưa từng có, cho cái kén tằm nhỏ đó một cú chấn động, khiến cậu ấy không thể từ chối."

"Đầu mày có hố à?" Trần Hủ liếc hắn, "Tối hôm đó hai người ở riêng với nhau làm gì thế? Cơ hội tốt như vậy mà không tỏ tình?"

"Chưa đủ hoành tráng, tao thấy không ổn lắm." Tần Triều nói.

"Ôi chao ôi." Trần Hủ chua lè, "Nhà hàng trên sườn núi xa hoa như thế mà còn chưa đủ hoành tráng, thằng anh em từ nhỏ cởi truồng cùng tao đúng là khá lên thật rồi đấy..."

"Lần này tao tỏ tình thế nào, sau này lúc mày thích con gái nào rồi tỏ tình, tao sẽ bê nguyên bộ đó làm cho mày." Tần Triều ngắt lời cậu ta.

Trần Hủ lập tức đứng thẳng người, cúi đầu khom lưng: "Tiểu nhân nguyện vì quý tử hào môn cống hiến sức mạnh hồng hoang."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn