Vân Trì nổi giận rồi.
Là kiểu nổi giận thật sự ấy.
Mất mặt.
Cực kỳ mất mặt.
Tần Triều cũng là đàn ông, đương nhiên biết Vân Trì đang giận chuyện gì, không dám tiện miệng nữa, ngoan ngoãn dỗ dành, nhưng Vân Trì dùng xong liền mặc xác hắn, đến một ánh mắt cũng không cho.
Tần Triều và Vân Đản Đản ở lại nhà Vân Trì ăn một bữa cơm trưa, bữa trưa rất thịnh soạn, Ninh Quân vô cùng nhiệt tình, Vân Đản Đản cứ một câu bà nội một câu bà nội, Ninh Quân đáp lại cực kỳ thuận miệng.
Tần Triều thấy lạ, không nhịn được nghĩ, mẹ của Vân Trì có biết bí mật của Vân Trì không?
Thấy Tần Triều cứ nhìn mình mãi, Ninh Quân cười với hắn, bảo hắn ăn nhiều một chút.
Ăn cơm xong, Vân Trì mặc áo phao màu đỏ thẫm dẫn Tần Triều và Vân Đản Đản ra ngoài.
Dưới lầu vẫn có tuyết rơi, có đứa trẻ đang đắp người tuyết ở đó, Vân Đản Đản chạy tới, đi vòng quanh người tuyết.
Tần Triều nhìn gương mặt lạnh tanh của Vân Trì, ho khẽ một tiếng: "Ngày đầu năm mới, chúng ta chụp chung một tấm ảnh đi."
Tuy Vân Trì không để ý tới Tần Triều, nhưng cũng không từ chối.
Tần Triều lấy mấy thanh sô-cô-la đưa cho đứa trẻ kia, nhờ nó chụp giúp một tấm ảnh, một nhà ba người đỏ rực đứng sau người tuyết giơ tay chữ V.
Đứa trẻ nhận được sô-cô-la cũng rất vui, chụp liền mấy tấm.
Tần Triều lấy lại điện thoại, Vân Trì thò đầu nhìn một cái, lạnh lùng nói: "Gửi cho tôi."
Tần Triều không nhịn được nghiêng đầu cười, cười đủ rồi mới quay đầu lại với vẻ mặt như không có chuyện gì.
Vân Trì nghiến răng, lần sau chắc chắn sẽ không phải một phút đâu.
Biết đâu Tần Triều còn không bằng cậu ấy chứ.
Vân Trì đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, hừ một tiếng.
Tần Triều đối diện với ánh mắt của cậu, lập tức hiểu ý nghĩa trong ánh mắt đó của Vân Trì, lửa bùng lên ngay tức khắc, ánh mắt dính chặt trên mặt Vân Trì không dời đi được.
"Thật ra..." Tần Triều ghé sát c** nh* giọng nói, "Tôi không ngại để cậu thử đâu." Cái tên gay AI nhỏ này lòng hiếu kỳ cực mạnh, từ trước tới nay luôn không chống nổi cám dỗ.
"Phi." Vân Trì nhổ cho hắn một mặt, "Nằm mơ đẹp quá nhỉ." Cậu đâu có ngốc.
Tần Triều nhắm mắt lại lau mặt một cái, haiz, tính sai rồi.
Vân Đản Đản đột nhiên chen vào giữa hai người: "Cha à, cha ngàn vạn lần đừng chảy máu mũi nữa nhé." Ánh mắt đó sắp kéo thành sợi luôn rồi.
Mặt Tần Triều đỏ lên, vỗ một cái lên đầu Vân Đản Đản.
Vân Đản Đản hừ hừ, nó là con trai AI, có gì mà nó không hiểu chứ?
Mùng một tết trên đường vẫn khá đông người, một nhà ba người đi xem phim, lại ăn rất nhiều đồ ăn vặt ven đường, hiếm khi cả nhà ăn no mà không đói không căng bụng, ai cũng rất thỏa mãn.
Vốn dĩ Vân Trì muốn hỏi Vân Đản Đản có muốn về nhà ở với cậu không, nhưng nghĩ tới đứa cháu ngoài giá thú này cũng không phải nói biến mất là biến mất được, nên để Vân Đản Đản tiếp tục theo Tần Triều hưởng phúc trước, nếu đón nó về thì cậu và mẹ cũng không có thời gian chăm sóc nó, đợi tới sau kỳ thi đại học rồi tính vậy.
Nhưng Vân Trì vẫn dặn Vân Đản Đản: "Nếu con ở đó thấy không thoải mái thì quay về, biết chưa?"
Vân Đản Đản giơ tay làm động tác OK với cậu, ngẩng khuôn mặt nhỏ đắc ý nói: "Còn có ai bắt nạt được con à?"
Vân Trì gật đầu: "Đúng, chỉ có phần Đản Đản bắt nạt người khác, không ai được bắt nạt Đản Đản."
Tần Triều bất đắc dĩ lắc đầu, Vân Đản Đản dỗ lão Tần ngoan ngoãn phục tùng đến thế, mắt Tần Thư Văn cũng sắp xanh lè rồi, chỉ là thân phận đứa cháu ngoài giá thú này chưa được công bố, hơn nữa nó còn nhỏ, nếu không Tần Triều còn sợ có người muốn hại quả trứng này.
"Cha, cha xem có thể đá con ra khỏi Bàn Tay Vàng được không." Vân Đản Đản đột nhiên nhớ tới chuyện này, trên đời này không ai bắt nạt được nó, người có thể bắt nạt nó chỉ có cha nó, nó không muốn trở thành đồ chơi của cha mình, cha nó suýt bị chơi chết rồi, nó sợ một ngày nào đó cha nó không vui lại lấy nó ra trút giận.
Vân Trì nghĩ ngợi rồi nói: "Tạm thời không được, cha vẫn còn vài chuyện chưa làm rõ."
"Còn tôi thì sao?" Tần Triều cũng hỏi.
Vân Trì liếc hắn một cái, ý tứ rất rõ ràng, không có cửa.
Tần Triều nhìn bộ dạng đó của cậu, vậy mà lại có một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ: "Không đá thì không đá thôi, dù sao bây giờ tôi cũng quen rồi."
Vân Đản Đản: "......" Cha nó đúng là yêu đương đến lú não rồi.
"Cha." Vân Đản Đản kiễng chân vịn vai Vân Trì, "Con là Đản Đản của cha, cha ngàn vạn lần đừng tùy tiện chơi con, còn cha con thì cha cứ tùy tiện chơi đi, ổng thích bị cha chơi mà..."
Tần Triều quàng cổ Vân Đản Đản kéo nó đi: "Thằng nhóc thối, bán đứng cha mày thuận miệng ghê nhỉ."
"Không được đánh Đản Đản của tôi." Vân Trì đuổi theo, ba người quậy thành một đoàn.
......
Mùng ba tết, nhóm bốn người lại tụ tập với nhau bắt đầu học tập, học chưa được mấy ngày thì học sinh lớp mười hai đã khai giảng, con số đếm ngược tới kỳ thi đại học trên bảng đen nhanh chóng từ ba chữ số biến thành hai chữ số.
Không khí học tập của lớp chọn vẫn luôn rất sôi nổi, ngay cả Tần Triều là học sinh kém duy nhất bây giờ cũng không còn kém nữa, vùi đầu khổ học.
Lúc tâm trạng Vân Trì tốt sẽ ngồi xuống cuối lớp làm bạn cùng bàn với Tần Triều, nếu Tần Triều chọc cậu thì Vân Trì sẽ mặc kệ hắn quay về tìm Giang Thư Ý.
Phải nói rằng phương pháp học tập và năng lực học tập của Vân Trì đều rất mạnh, những thành viên trong nhóm sinh vật phi truyền thống được cậu phụ đạo đều có tiến bộ, trong đó Tần Triều tiến bộ lớn nhất, sau kỳ thi mô phỏng lần đầu từ hạng nhất từ dưới đếm lên biến thành hạng mười một từ dưới đếm lên.
Vân Trì chỉ mỗi tối vào phó bản thu thập cỏ sinh mệnh, sau đó sai khiến Vân Đại Hải trồng trọt, còn Tần Triều và Vân Đản Đản, chỉ cần Vân Trì không chơi bọn họ thì các chỉ số của bọn họ sẽ không thay đổi, ngoại trừ giá trị sinh mệnh của Tần Triều.
Tháng ba trường tổ chức khám sức khỏe trước kỳ thi đại học, Tần Triều không phát hiện bất kỳ vấn đề gì, khỏe mạnh vô cùng, nhưng trong một tiết thể dục vào giữa tháng tư, khi Tần Triều chơi bóng rổ lại đột nhiên ngất xỉu.
Vân Trì ngồi trên khán đài, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Tần Triều, vừa thấy Tần Triều ngất đi, Vân Trì lập tức bật dậy.
Mọi người trên sân đều vây lại, Đinh Thành Huy quỳ bên cạnh Tần Triều liên tục vỗ mặt hắn: "Anh Triều, anh Triều?"
Đinh Thành Huy cõng Tần Triều chạy thẳng tới phòng y tế, còn Vân Trì vẫn đứng nguyên tại chỗ không động.
Giang Thư Ý nắm lấy cánh tay cậu, sốt ruột nói: "Tần Triều ngất rồi, cậu thấy không?"
"Thấy rồi." Vân Trì bình tĩnh đáp một tiếng, sau đó lấy điện thoại ra mở lên, giá trị sinh mệnh sáng nay cậu vừa tăng lên một trăm cho hắn, bây giờ chỉ còn lại tám mươi.
Vân Trì nhắm mắt lại, có lẽ suy đoán của cậu không sai.
Giá trị sinh mệnh hiển thị chính là tình trạng cơ thể con người.
Khi Vân Đại Hải tiến vào Bàn Tay Vàng, giá trị sinh mệnh là tám mươi bảy, mấy tháng nay đã biến thành tám mươi sáu, chỉ giảm một điểm, Vân Trì đoán có lẽ vì tuổi ông ta lớn, cơ thể không tốt nên bản thân giá trị sinh mệnh đã thấp, mấy tháng giảm một điểm là bình thường, nhưng dao động kiểu này của Tần Triều rõ ràng là không bình thường.
Tần Triều có thể thật sự... mắc bệnh rồi.
Sắc mặt Vân Trì có chút khó coi.
......
Khi Tần Triều tỉnh lại thì ngơ ngác một lúc, sau đó nhìn thấy Vân Trì đang ngồi trên ghế nhìn chằm chằm hắn.
Tần Triều chớp mắt: "Tôi bị sao vậy?"
"Ngất." Vân Trì mặt không cảm xúc.
"Hả?" Tần Triều nhíu mày, "Tôi bị bệnh à?" Sao hắn có thể ngất được chứ?
"Cậu sốt rồi." Vân Trì nói.
Tần Triều sốt nhẹ ba mươi bảy độ rưỡi, chắc đã kéo dài một thời gian rồi, cho nên vừa chơi bóng rổ mới ngất.
"Ồ, sốt à." Tần Triều thở phào nhẹ nhõm, "May mà là sốt, nếu không tôi mất mặt chết mất."
Vân Trì đưa tay sờ trán hắn, vẫn còn hơi nóng, vẫn đang sốt nhẹ.
"Khó chịu không? Có chóng mặt không?"
Tần Triều nắm lấy tay cậu bóp bóp: "Cũng ổn, chỉ là hơi không có sức thôi, cậu đút tôi uống một ngụm nước đi." Tần Triều mong chờ nhìn Vân Trì.
Vân Trì liếc hắn một cái, hất tay hắn ra rồi cầm điện thoại lên, cúi đầu bắt đầu bấm.
Tần Triều: "......" Tên AI không có tim.
Chỉ có mười lăm cây cỏ sinh mệnh, Vân Trì cho Ngu Mỹ Nhân ăn hết toàn bộ.
Bác sĩ trường đi vào, cầm nhiệt kế hồng ngoại tới đo nhiệt độ cho Tần Triều.
"Ba mươi sáu độ hai, hạ sốt rồi, nhanh thật đấy." Bác sĩ trường cười vỗ vai Tần Triều, "Không có vấn đề gì lớn đâu, đừng sợ, chắc là thức đêm quá nhiều, mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt đi, cơ thể khỏe mạnh mới có thể thi đại học tốt hơn."
Bác sĩ trường đi ra ngoài, Tần Triều lại r*n r*: "Tiểu Trì Tử, đút tôi uống nước đi."
Vân Trì đứng dậy cúi người nhìn hắn, Tần Triều theo bản năng che mặt: "Mẹ nó nếu cậu lại nhổ vào mặt tôi thì tôi đánh cậu đấy."
Không đợi bị nhổ một mặt, Tần Triều bỏ tay xuống, cái tên gay AI nhỏ kia đã biến mất rồi, Tần Triều lập tức xuống giường đuổi theo.
Cảm giác choáng váng vừa rồi đã hết, sức lực cũng trở lại, Tần Triều mấy bước đã đuổi kịp Vân Trì, khoác vai cậu: "Lo cho tôi à."
Vân Trì không nói gì.
"Ai lại chọc cậu nữa rồi?" Tần Triều khều khều cằm cậu, "Nói ra tôi đánh hắn giúp cậu."
Vân Trì quay đầu, mặt sa sầm, lạnh lùng thốt ra một chữ: "Cậu."
Tần Triều quan sát kỹ sắc mặt cậu, nhếch môi cười: "Chỉ là khoảng thời gian này tôi ôn tập quá chăm chỉ thôi, tôi đảm bảo sau này sẽ điều chỉnh cho tốt, không kéo chân cậu đâu."
"Cậu tốt nhất là vậy." Vân Trì lạnh nhạt nói.
Tần Triều ghé sát cậu, thấp giọng hỏi: "Lo cho tôi à?"
Vân Trì mím môi, không nói gì.
Không biết có phải lo lắng hay không, nhưng bực bội là thật, dù sao Tần Triều cũng làm tăng khối lượng công việc của cậu lên rất nhiều.
"Chuyển cho cậu một nghìn được không?" Tần Triều vỗ vỗ mặt cậu, "Mua niềm vui cho cậu."
Vân Trì nghĩ ngợi rồi gật đầu: "Được thôi, tha thứ cho cậu đó."
"... Sao lại thành tha thứ cho tôi rồi?" Tần Triều cũng chẳng hiểu nổi.
"Kệ tôi."
Tần Triều: "......"
......
Sau ngày đó, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân lại ổn định trở lại, mỗi ngày giảm hai ba điểm hoặc ba bốn điểm, không còn xuất hiện tình huống đột ngột giảm hai mươi điểm nữa.
Chớp mắt đã tới tháng sáu, sắp thi đại học rồi.
Vân Trì rất bình tĩnh với kỳ thi, còn ba người còn lại... đúng là mỗi người một kiểu.
Giang Thư Ý rất căng thẳng, căng thẳng đến mức mất tiếng, Vân Trì nhìn đến ngây người: "Cậu sẽ không xảy ra sự cố trong phòng thi đấy chứ?"
Giang Thư Ý giơ một ngón tay lắc lắc, biểu thị phủ định.
"Cậu căng thẳng đến mức này rồi mà còn phủ nhận?"
Giang Thư Ý gõ chữ: "Căng thẳng xong sẽ không căng thẳng nữa."
Vân Trì: "......" Giang Thư Ý cũng khá trừu tượng đấy.
Còn Trần Hủ... Trần Hủ dán đầy bùa lên cặp sách, những lá bùa đó là cầu từ chỗ Lưu Bán Tiên.
"Cậu không uống cả nước bùa đấy chứ?" Vân Trì lo lắng.
"Đương nhiên là không rồi, tôi đâu có ngốc." Trần Hủ cười híp mắt, "Lỡ bị tiêu chảy thì sao."
Vân Trì cạn lời, con khỉ ngốc này đúng là ngốc một cách tinh ranh.
Còn về phần Tần Triều... Tần Triều ép Vân Trì vào trong buồng vệ sinh rồi sờ từ trên xuống dưới từ trái sang phải một lượt, nói là muốn nhiễm chút khí tức của học bá.
Vân Trì cũng không từ chối, mặc cho hắn s* s**ng, cuối cùng hai người ôm nhau hôn.
Tần Triều áp sát bên tai cậu thở hổn hển: "Ngày mai là sinh nhật cậu, đợi thi đại học xong tôi sẽ bù cho cậu một bữa thật lớn, tháng sau là sinh nhật tôi." Trước đây trên vòng đu quay Vân Trì từng nói mười tám tuổi là có thể yêu đương rồi, tuy sau đó Tần Triều đột nhiên ngộ ra rằng điều mà cái tên AI nhỏ này nói có thể không phải là yêu đương với hắn, nhưng mặc kệ, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, vậy chỉ có thể là hắn với cậu thôi.
Vân Trì đang hưng phấn, cũng chẳng để ý nghe thấy cái gì, chỉ gật đầu: "Được, đừng quên quà sinh nhật cho tôi."
"Được cái gì mà được." Tần Triều chống trán vào trán cậu, rũ mắt nhìn cậu, "Tôi viết nhiều thư tình như vậy rồi, cậu nên đồng ý với tôi đi chứ."
Vân Trì không nhịn được bật cười khẩy một tiếng.
Với cái loại thư tình rách nát của Tần Triều ấy, một ngày cậu có thể viết mấy vạn bức, đi đi lại lại cũng chỉ có một câu, cậu còn ngại không dám nói mình đã nhận được thư tình, thế mà tên này còn dám nhắc tới.
Vân Trì đẩy hắn ra chỉnh lại quần áo, thốt ra ba chữ: "Nằm mơ đi."
Tần Triều tức đến ngứa răng, thôi vậy, đợi thi đại học xong hắn lại xử lý cậu.
Cái tên AI nhỏ này khá thích hưởng thụ, hắn không tin sau khi trói cậu lên giường rồi, cuối cùng cậu vẫn còn có thể từ chối hắn.
......
Ngày đầu tiên của kỳ thi đại học chính là sinh nhật của Vân Trì, sáng sớm Ninh Quân cũng không dám làm gì khác, chỉ nấu cho cậu một bát mì thêm hai quả trứng.
"Đợi thi xong mẹ sẽ bù sinh nhật cho con."
"Vâng, cảm ơn mẹ." Vân Trì không có nhiệt tình gì đặc biệt với sinh nhật, trẻ con đón sinh nhật muốn ăn bánh kem, muốn náo nhiệt, muốn nhận quà từ bạn bè, mà từ nhỏ tới lớn bạn bè của Vân Trì không nhiều, mấy người duy nhất đó, quen chưa bao lâu đã tản đi, chẳng ai kéo dài đến tận sinh nhật cả.
Cho nên sinh nhật đối với cậu chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng năm nay vẫn có chút khác biệt, ví dụ như người bạn "Tần Triều" này đã kiên trì đến tận sinh nhật của cậu, còn nói muốn tặng quà cho cậu, hắn sẽ không tặng cậu một trăm triệu chứ?
Nếu Tần Triều tặng cậu một trăm triệu, cậu sẽ đồng ý ở bên hắn.
Không phải vì tiền đâu, chỉ là cậu sẽ đột nhiên thích Tần Triều tặng mình một trăm triệu, bởi vì một Tần Triều như vậy nhất định rất đẹp trai, rất hấp dẫn, rất có sức hút.
Vân Trì ở một phòng thi riêng, Giang Thư Ý và Tần Triều ở cùng một phòng thi, Trần Hủ cũng ở một phòng thi riêng.
Ninh Quân mặc sườn xám đỏ thẫm đưa Vân Trì đi thi, ngụ ý cờ đến thắng lợi.
"Con trai mẹ dậy sớm thức khuya học hành nhiều năm như vậy, nhất định sẽ đạt được điều mình mong muốn."
Đạt được điều mình mong muốn?
Nghe câu nói đó, Vân Trì đột nhiên thất thần một chút.
Ước nguyện của cậu là gì?
Đỗ vào một trường đại học tốt sao?
Hình như ban đầu không phải như vậy, khi còn nhỏ ước nguyện của cậu dường như là phải làm cho Ninh Quân nở mày nở mặt, sau này điểm khởi đầu của ước nguyện đã dần phai nhạt, chỉ còn lại việc phải chăm chỉ học hành.
"Nếu cậu ấy còn ở đây, cậu ấy sẽ mong mẹ được nở mày nở mặt." Vân Trì nói với Ninh Quân.
Ninh Quân ngẩn người.
Rất nhiều ký ức đã quá xa xôi rồi, xa như kiếp trước vậy.
Một người phụ nữ dẫn theo một đứa con trai thiểu năng, những lời chế giễu châm chọc, bùn đất ném tới, đá tảng quăng tới, bà ôm cậu vừa khóc vừa dỗ dành, lúc đêm khuya thanh vắng thậm chí còn độc ác nghĩ rằng giá như năm đó không sinh ra cậu thì tốt biết bao.
Sau đó cậu chết rồi.
Sự giải thoát, oán hận, hối tiếc, ân hận, mệt mỏi, đau đớn hoàn toàn đánh gục bà...
Ninh Quân quay đầu ôm Vân Trì: "Cố lên, con trai."
"Cố lên, mẹ."
Ba ngày thi đại học đều rất yên bình, Tần Triều chỉ nhắn tin chúc cậu sinh nhật vui vẻ, chắc là sợ ảnh hưởng tới tâm trạng của cậu nên không nói gì khác.
Khi ngày thi thứ ba kết thúc, Vân Trì bước ra khỏi phòng thi thì nhìn thấy Vân Đản Đản đang ngồi trên một chiếc xe thể thao màu đỏ, đeo kính đen, ra sức vẫy tay với cậu: "Ở đây, ở đây..."
Vân Trì vui mừng đi tới, Vân Đản Đản trèo lên ghế sau, lấy từ phía sau ra một bó hoa nhét vào tay cậu: "Mau lên, mau lên, con nói với bà nội rồi, con tới đón cha, bảo bà về trước rồi."
"Đi đâu vậy?"
"Mừng sinh nhật cha chứ đâu." Vân Đản Đản kéo cậu ngồi lên xe.
Vân Trì nhìn người tài xế xa lạ một cái rồi quay lại nhỏ giọng hỏi Vân Đản Đản: "Xe thể thao ở đâu ra vậy?"
"Thuê đó." Vân Đản Đản cũng nhỏ giọng đáp, "Cha con chưa đủ tuổi thành niên, không biết lái xe."
Vân Trì: "Hắn gà quá nhỉ."
"?" Vân Đản Đản gật đầu, "Cha nói gì cũng đúng."
Nhà hàng trên sườn núi đã được Tần Hàn Nghĩa bao trọn để chúc mừng Tần Triều thi xong đại học, bảo hắn mời bạn bè của mình tới mở tiệc.
Tần Triều mượn địa điểm này để tổ chức sinh nhật cho Vân Trì, vốn định mời hết bạn bè của Vân Trì tới, sau đó phát hiện cái tên gay AI nhỏ này ngoại trừ Giang Thư Ý thì chẳng còn người bạn nào khác.
Tần Triều không biết có nên mời Giang Thư Ý hay không, bèn bảo Trần Hủ hỏi vòng vo một chút.
Trần Hủ do dự: "Không ổn đâu, có cảm giác khoe khoang ấy."
Tần Triều: "Vậy không mời nữa?"
Trần Hủ: "Không ổn đâu, có cảm giác cô lập người ta ấy."
Tần Triều nhìn Trần Khỉ Đột nửa phút rồi đưa ra quyết định: "Được, vậy hai cậu đều đừng tới nữa."
"?" Trần Hủ chấn động, "Chẳng phải nói giàu sang đừng quên nhau sao?"
Tần Triều vỗ vai cậu ta: "Hạnh phúc của tao cần anh em gánh vác tiến lên phía trước, như vậy mới là anh em đâm dao vào hai bên sườn."
Bữa tiệc vốn dĩ là party vì sự hy sinh gánh vác của Trần Hủ mà biến thành một nhà ba người bao trọn địa điểm.
Hai lớn một nhỏ đều có thể gọi là thiếu niên ngồi quanh một bàn, người kéo violin bên cạnh đang kéo bản nhạc "Love's Greeting", càng kéo càng thấy huyền ảo, lần đầu tiên thấy có ba người bao trọn địa điểm, hơn nữa còn là ba người đàn ông...
Vân Trì lại rất vui vẻ, đôi mày khóe mắt đều cong lên, "sát khí" tích tụ vì mỗi tối đi hái cỏ sinh mệnh cho Ngu Mỹ Nhân cũng tan đi không ít, nhìn tên phiền phức Tần Triều cũng thuận mắt hơn vài phần.
Ăn cơm xong, Tần Triều khoác vai Vân Trì kéo về phía sân thượng: "Đi xem quà của cậu."
"Quà gì?" Vân Trì tò mò hỏi.
"Lát nữa sẽ biết."
Trên sân thượng là một khu vườn trên không, gió tháng sáu khẽ thổi rất dễ chịu, Vân Đản Đản nằm trên ghế bập bênh lắc qua lắc lại còn ngáp một cái, nó có hơi buồn ngủ vì ăn no, quả nhiên làm người luôn có vài tật xấu kỳ kỳ quái quái, nhưng ăn no rồi ngủ, đầu óc không cần hoạt động cũng khá thoải mái.
Tần Triều kéo Vân Trì tới mép sân thượng, ghé sát tai cậu thấp giọng nói: "Đừng chớp mắt nhé."
Vân Trì liền mở to mắt nhìn bầu trời đêm phía xa.
Đột nhiên bầu trời đêm sáng lên, trên không trung xuất hiện một hàng chữ lớn: Vân Trì sinh nhật vui vẻ.
Vân Trì kinh ngạc há to miệng, giây tiếp theo hàng chữ biến mất, biển hoa hồng nâng chiếc bánh sinh nhật hiện ra, xung quanh là những chùm pháo hoa màu vàng lấp lánh không ngừng nở rộ chiếu sáng cả bầu trời đêm, vô cùng chấn động.
"Đây là cái gì?" Vân Trì lẩm bẩm.
"Là màn trình diễn drone đó." Vân Đản Đản cũng tỉnh táo lại, đứng trên ghế bập bênh hô lên, "Oa, cha à, cha cũng có chút bản lĩnh đấy, đẹp quá đi."
Trên bầu trời xuất hiện một quả trứng tròn vo, hai người từ phía dưới nâng quả trứng lên rồi chậm rãi đứng thẳng dậy, quả trứng nứt vỏ, một đứa trẻ nhảy ra ngoài.
Vân Đản Đản cười khúc khích: "Đó là con."
Bình an thuận lợi, tương lai rộng mở.
Mọi việc như ý, tâm tưởng sự thành.
Đội hình drone tản đi, bầu trời khôi phục lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, Tần Triều áp sát Vân Trì: "Món quà này cậu hài lòng không?"
Vân Trì trước giờ không phải là người che giấu cảm xúc, cậu gật đầu: "Hài lòng, đẹp lắm."
Tần Triều đắc ý nhướng mày, muốn bắt được tên AI nhỏ này, chỉ cần nắm được lòng hiếu kỳ của tên AI nhỏ này là có thể đạt hiệu quả gấp đôi với một nửa công sức, đây là kinh nghiệm hắn tổng kết được trong khoảng thời gian này.
"Nhưng cái này chắc phải tốn rất nhiều tiền nhỉ?" Vân Trì đột nhiên hỏi hắn, "Cậu tiêu tiền như vậy không ổn lắm đâu?" Tuy cậu từng mong Tần Triều tặng mình một trăm triệu, nhưng đó chỉ là tưởng tượng cho vui thôi, còn thứ trước mắt này thì thật sự phải tốn rất rất nhiều tiền.
"Lòng hiếu kỳ vốn dĩ là thứ phải tiêu tốn rất nhiều tiền." Tần Triều vỗ đầu cậu, "Cậu yên tâm, sau này tôi sẽ chăm chỉ kiếm tiền."
Chỉ riêng màn trình diễn này đã khiến toàn bộ số tiền hắn tích góp được sau khi trở về nhà họ Tần đều đổ vào hết...
Có lẽ hắn thật sự hơi yêu đương đến lú não rồi.
Vân Trì nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, cảm giác không nói rõ được.
"Đây, quà sinh nhật." Tần Triều đưa cho cậu một chiếc hộp nhung màu đen.
Một mặt dây chuyền ngọc nhỏ trong suốt óng ánh, vừa nhìn đã biết chất ngọc rất tốt, Vân Trì lấy ra nhìn một cái, trên mặt ngọc nhỏ khắc một chữ: Triều.
Vân Trì nhìn hắn một cái.
Mặt Tần Triều đỏ bừng: "Thì... coi như làm kỷ niệm, tôi cũng có, Vân Đản Đản cũng có."
Tần Triều kéo mặt dây chuyền ngọc của mình từ cổ ra cho cậu xem, Vân Trì đưa tay muốn cầm, Tần Triều lùi lại một bước tránh đi.
Vân Trì liếc nhìn một cái, mặt dây chuyền đó có hình đám mây.
"Con cũng có?" Vân Đản Đản ghé lại.
Tần Triều móc từ trong túi ra một cái đưa cho nó, Vân Đản Đản còn hơi ghét bỏ: "Là quả trứng à."
Tần Triều đeo lên cho nó: "Câm miệng, đừng nói nữa, cha đang cố gắng cho con một gia đình hoàn chỉnh."
Vân Đản Đản nhún vai: "Được thôi, vậy cha cố lên."
"Tôi đeo cho cậu nhé?" Tần Triều cẩn thận cầm sợi dây lên.
Vân Trì không nói gì cũng không động đậy, Tần Triều vòng ra phía sau đeo lên cho cậu.
Sợi dây đỏ của mặt ngọc không dài không ngắn, vừa đúng nằm trước tim.
Vân Trì sờ một cái, ngẩng đầu nhìn Tần Triều: "Cảm ơn."
Thấy cậu đeo lên rồi, tâm tư nhỏ của Tần Triều không giấu nổi nữa, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
Vân Trì quay đầu đi, không nói gì.
Vốn dĩ cậu định đợi thi đại học xong sẽ bảo Tần Triều đi kiểm tra sức khỏe, nhưng bây giờ cậu lại có chút do dự.
Cậu vậy mà lại có chút sợ Tần Triều bị phát hiện có vấn đề gì đó, cậu cảm thấy Tần Triều nên luôn là dáng vẻ kiêu ngạo, nhiệt liệt, cà lơ phất phơ lại đáng ghét như thế này, những cảm xúc như sợ hãi, hoảng loạn, kinh hãi không nên xuất hiện trên mặt hắn.
Nếu cỏ sinh mệnh có thể duy trì mãi, thì vẫn tốt hơn tới bệnh viện tiêm thuốc uống thuốc.
Phiền quá.
Vân Trì ghét loại cảm xúc này, loại cảm xúc này khiến cậu không vui, vốn dĩ hôm nay nhìn thấy màn trình diễn drone cậu rất vui vẻ.
Buổi tối bọn họ ở lại nhà hàng trên sườn núi, vì muốn cho con trai một bữa tiệc vui vẻ, Tần Hàn Nghĩa đặt rất nhiều phòng, mỗi người một phòng cũng rất dư dả.
Vân Đản Đản một mình cầm thẻ phòng của ba phòng: "Con sẽ ở từng phòng một, mọi người đừng làm phiền con."
Vân Trì cũng cầm một thẻ phòng mở cửa bước vào.
Chưa kịp đóng cửa, Tần Triều đã chen vào.
"Hết phòng rồi, đều bị quả trứng kia chiếm hết, hai chúng ta chen chúc một chút đi."
Vân Trì liếc hắn một cái: "Cậu muốn vào thì cứ vào, có ai không cho cậu vào đâu, kiếm lý do gì chứ."
Tần Triều cũng liếc cậu một cái: "Tôi chỉ đề phòng cậu đá tôi ra ngoài thôi, tôi nghiêm túc như vậy đấy."
Vân Trì lười để ý tới hắn, đi tham quan căn phòng, một căn phòng thật lớn, một bồn tắm thật lớn, một chiếc giường thật lớn.
Tần Triều từ phía sau ôm lấy Vân Trì, ghé bên tai cậu nói: "Thi xong rồi, tôi giúp cậu thư giãn một chút được không, lần này biết đâu được hai phút... Á, đệt..."
Hơi thở của Tần Triều lập tức trở nên dồn dập.
Vân Trì đẩy người vào phòng tắm, mở vòi nước, lấy điện thoại ra bật đồng hồ bấm giờ.
Một loạt động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, không hề do dự.
......
Ba mươi tám giây năm sáu sau, Vân Trì đứng dậy, nhìn gương mặt ửng đỏ mơ màng của Tần Triều rồi hết sức khinh bỉ mà nhổ một tiếng.
Vân Trì xoay người định đi, lại bị Tần Triều kéo mạnh trở về ôm lấy, nghiến răng nghiến lợi bên tai cậu: "Chơi gian đúng không?"
"Kệ tôi, ba mươi tám giây năm sáu, hừ hừ."
"Cậu nói lại lần nữa xem?" Tần Triều bóp cằm cậu hung dữ.
"Ba mươi tám giây năm sáu, ba mươi tám giây năm sáu, ba mươi tám giây năm sáu..." Vân Trì chẳng hề sợ hãi.
Tần Triều bóp cằm cậu rồi hôn xuống.
"Cậu ăn đồ của chính cậu, cậu có tật xấu quá..." Vân Trì hừ hừ.
"Câm miệng." Tần Triều cắn cắn môi cậu, bế người lên ném lên giường.
Vân Trì dựa ở đó, xóa đồng hồ bấm giờ rồi bấm bắt đầu lại, sau đó mới đẩy đẩy Tần Triều: "Được rồi, bắt đầu đi."
"Cậu không thể bấm trước được, tôi còn chưa bắt đầu mà." Tần Triều bất mãn.
"Đã bắt đầu rồi mà." Vân Trì mím môi, "Tôi khó chịu được một lúc rồi."
"Chơi ăn gian đúng không, thế này đã hơn mười giây rồi." Tần Triều không chịu thiệt.
Vân Trì bĩu môi: "Đúng là một người đàn ông keo kiệt." Nói rồi lại xóa đồng hồ bấm giờ.
"Cậu nhanh lên." Vân Trì giơ chân đá đá lên vai Tần Triều thúc giục.
Tần Triều cầm điện thoại đặt sang một bên, lúc cúi đầu xuống mới bấm bắt đầu.
......
Một phút không ba giây chín sáu.
Vân Trì đạp một cước đá Tần Triều đang muốn xóa đồng hồ trên điện thoại ra ngoài, vui vẻ ra mặt: "Hơn một phút rồi, Tần Triều, cậu không được."
Tần Triều nằm sấp trên giường, không còn mặt mũi nào đứng dậy.
Vân Trì lại thấy thú vị, ghé lại gần: "Làm thêm lần nữa đi, lần này cậu cũng sẽ vượt quá một phút."
Tần Triều lật người đè cậu xuống dưới, hôn lên, vừa hôn vừa nói: "Cậu ăn đồ của chính mình, ghê quá."
......
Một phút, mười phút, nửa tiếng...
Quậy đến tận nửa đêm, Vân Trì kiệt sức được Tần Triều ôm đi tắm một cái, sau đó hai người ôm nhau ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau Vân Trì tỉnh dậy thì Tần Triều vẫn còn ngủ, không chỉ ngủ mà còn đè nửa người lên người cậu, Vân Trì khó khăn lắm mới đẩy người xuống được, vậy mà hắn vẫn không tỉnh.
Vân Trì sờ trán hắn một cái, hơi nóng.
Vân Trì mở điện thoại lên, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân là 80.
Vân Trì mặt không cảm xúc cho Ngu Mỹ Nhân ăn số cỏ sinh mệnh vừa mới thu hoạch từ ruộng linh thảo.
Vân Trì đưa ra quyết định, cậu quyết định trước tiên cứ nuôi Tần Triều đã, đợi đến khi thật sự phiền rồi tính sau.
Tinh --
Hệ thống tiểu thuyết xuyên sách gửi tới tin nhắn nhắc nhở.
[Đếm ngược nhiệm vụ Cuộc Đời Rực Rỡ của ký chủ Ninh Quân còn bốn mươi chín ngày, hệ thống số 444 vui lòng nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.]
Vân Trì giơ chân đá người bên cạnh: "Dậy đi, ba mươi tám giây năm sáu."