Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 56: Tần Triều, cậu như thế này rất tốt.

Con trai là hệ thống, mẹ là ký chủ, chuyện hoang đường đến thế, vậy mà cả Vân Trì và Ninh Quân đều rất bình thản, nói chuyện xong thì coi như qua.

Ninh Quân luộc sủi cảo, hai mẹ con cùng ăn, Ninh Quân nhìn đứa con trai tuấn tú trước mặt, cho dù đã nhớ lại tất cả những chuyện trước đây, nhưng cuộc sống bình yên suốt những năm qua cùng với sự chu đáo của Vân Trì khiến những chuyện ấy trong lòng bà đã nhạt đi rất nhiều, tâm trạng vô cùng bình tĩnh, cho dù vẫn lo lắng về một trăm tám mươi ngày đếm ngược kia, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng tâm cảnh đã thay đổi rồi, bà cảm thấy bản thân bây giờ tràn đầy tinh thần và sức sống, có thể đối mặt với mọi biến đổi.

"Con trai của con chính là đứa bé hôm đó mẹ gặp đúng không, nó đang sống ở nhà của cái người... theo đuổi con ấy à?" Ninh Quân hỏi.

Vân Trì không hề do dự mà nói thật với Ninh Quân: "Đó là con trai của con và cậu ấy, tên là Vân Đản Đản, nó nhận cha của Tần Triều làm ông nội, chạy sang nhà người ta làm cháu nội rồi."

Một câu chứa quá nhiều thông tin, lại còn cực kỳ bùng nổ, khiến Ninh Quân trực tiếp rơi vào im lặng.

Ninh Quân không biết nên nói gì, trong nhất thời chỉ còn lại tiếng bài hát Khó Quên Đêm Nay vang lên từ trong tivi.

Vân Trì lấy điện thoại ra xem nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ 1: Giúp ký chủ biến đứa con trai thiểu năng của cô ấy thành học bá thiên tài √]

[Nhiệm vụ 2: Thực hiện tâm nguyện kiếp trước của ký chủ, khiến tên khốn hối hận không kịp, sống không bằng chết. (Đang tiến hành)]

Giao diện nhiệm vụ trước đây:

— Hệ thống con số 444 thành công dung hợp vào cơ thể đứa con trai thiểu năng của ký chủ √

Nhiệm vụ 2:

— Tiến độ hối hận của tên khốn 3%

— Tiến độ hành hạ tên khốn 30%

Đây là giao diện nhiệm vụ trước kia, ngoại trừ tiến độ hành hạ tên khốn từ 0% biến thành 30% thì không có thay đổi gì khác.

Mà bây giờ lại xuất hiện thêm một nhiệm vụ chính tuyến: Nhiệm vụ cuộc đời rực rỡ của ký chủ Ninh Quân.

Thì ra trước đó đều là nhiệm vụ nhánh, nhiệm vụ chính tuyến thật sự đến bây giờ mới xuất hiện.

—— Tát tên khốn năm cái (0/5)

—— Đá tên khốn mười cái (0/10)

—— Bắt tên khốn quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với cô ấy

—— Khiến tên khốn đau khổ cả đời

Vân Trì nhìn Ninh Quân một cái, vẻ mặt khó tả.

Ninh Quân nhìn cậu, Vân Trì đưa điện thoại cho bà xem.

Ninh Quân hơi nóng mặt, ngượng ngùng nói: "Đúng là những nguyện vọng khi đó mẹ nói với 444... Nhưng bây giờ mẹ không muốn làm những chuyện này nữa, có thể đổi ý không?"

Đương nhiên là không thể, hệ thống bảo đảm hoàn thành từng nguyện vọng của ký chủ, tuyệt đối không bớt xén.

Ngoài những điều này ra, dòng cuối cùng là: Trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình tiến độ 50%.

Ninh Quân cũng nhìn thấy, bà lắc đầu: "Đây không phải nguyện vọng của mẹ, mẹ chưa từng nói."

Vân Trì cười cười: "Đây là quà 444 tặng mẹ."

Ninh Quân cũng cười: "Tâm cảnh của con người thật sự sẽ thay đổi, lúc đó mẹ chẳng nghĩ gì ngoài chuyện trả thù Vân Đại Hải, nếu có người bảo mẹ đi sống cuộc đời của chính mình, chắc chắn mẹ sẽ khinh thường, nhưng bây giờ mẹ lại chỉ muốn hoàn thành duy nhất nguyện vọng này."

Vân Trì nhướng mày: "Trả thù cũng chẳng có gì sai cả, phải trút được cơn tức đó ra mới thấy dễ chịu, hai việc này đâu có mâu thuẫn với nhau, muốn làm gì thì cứ làm, lấy đâu ra nhiều quy tắc ràng buộc như vậy, kết hôn thấy vui thì đi kết hôn, sinh con thấy vui thì đi sinh con, kiếm tiền thấy vui thì đi kiếm tiền, chứ không phải kết hôn rồi mới vui vẻ, sinh con rồi mới hạnh phúc, đảo lộn đầu đuôi mới là căn nguyên của tai họa."

Ninh Quân ngẫm nghĩ một lúc rồi cảm khái thở dài.

"Có điều con người với súc sinh vẫn khác nhau, cho dù mẹ có oán hận đến đâu cũng chỉ muốn tát ông ta vài cái, đá ông ta vài cú, không giống ông ta, trực tiếp hại chết con trai rồi ép vợ phát điên."

Ninh Quân cười khan một tiếng: "Thật ra mẹ từng nói muốn giết ông ta rồi, chỉ là không biết vì sao trong nguyện vọng lại không có."

"...Ồ." Vân Trì mặt không đổi sắc nói, "Chắc chắn là vì mẹ quá tốt bụng, nguyện vọng đó không đủ thành tâm, nói cho cùng vẫn là vì mẹ là người tốt."

Ninh Quân không nhịn được bật cười.

Hai mẹ con trò chuyện đến tận rạng sáng mới đi rửa mặt rồi ngủ, Vân Trì nằm trên giường lại nhìn điện thoại một cái, hôm nay là Tết, lại vì Vân Đản Đản đã chuyển hóa thành công nên không cần vào đó lao động nữa, vốn dĩ Vân Trì tốt bụng còn nghĩ sẽ tăng chút giá trị no bụng cho Vân Đại Hải để ông ta có một cái Tết tử tế, nhưng bây giờ thì thôi, cứ để ông ta chết đói đi, tên khốn chết tiệt.

Con người ấy mà, không thể quá lương thiện, người hiền bị người bắt nạt, người xưa quả nhiên không lừa ta.

Hai mẹ con ở đây không có họ hàng thân thích, cha mẹ của Ninh Quân đã qua đời từ lâu, không cần về quê nên mùng một tết cũng không có người thân nào đến thăm.

Vốn dĩ Vân Trì định ngủ nướng, nhưng sáng sớm đã bị tiếng mở cửa đánh thức, sau đó một luồng khí lạnh hất chăn chui vào.

Vân Trì mơ màng nhìn quả trứng trong lòng mình, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tần Triều đang khoanh tay dựa ở cửa.

"Năm mới vui vẻ, học bá." Tần Triều cong môi với cậu.

Tần Triều mặc một chiếc áo phao màu đỏ rực, thiếu niên mặc màu sắc phô trương như vậy, đặc biệt là trong mùa đông lạnh lẽo, nhìn thôi đã thấy tràn đầy sức sống.

Chớp mắt vài cái, Vân Trì mới hoàn hồn lại, sau đó kéo chăn đắp kín hơn rồi ra sức vò mặt Vân Đản Đản: "Con trai, con thành người rồi."

Vân Đản Đản hôn chụt một cái thật vang lên mặt cậu, cũng vô cùng phấn khích: "Cuối cùng con cũng có thể ăn no mặc ấm rồi."

Theo tỷ lệ chuyển hóa tăng lên, gần đây Vân Đản Đản ăn uống ngày càng bình thường hơn, tối qua sau khi tỉnh lại từ cơn hôn mê tuy không khác trước quá nhiều, nhưng một số đặc điểm trên cơ thể đã rõ ràng hơn, so với trước đây vốn hư ảo thì chân thực hơn rất nhiều.

Sáng nay cậu bé chỉ ăn vài cái sủi cảo đã no rồi, rất thỏa mãn, ngay cả hương vị cũng ngon hơn trước.

Vân Trì mạnh tay xoa đầu cậu bé một cái: "Con thích biến thành người không?"

"Chuyện này còn đến lượt con lựa chọn sao?" Vân Đản Đản hỏi cậu.

Vân Trì: "..."

Được rồi, cậu bị chính quả trứng của mình hỏi bí rồi.

Tần Triều bật cười ngắn một tiếng.

Vân Trì trừng hắn một cái.

"Có điều bây giờ rất tốt." Vân Đản Đản nằm dài trên giường, "Bởi vì vừa sinh ra con đã là cháu riêng rồi, vui chết đi được."

Vân Trì: "..."

Quả trứng này hình như có chút lệch lạc về tam quan...

Được rồi, là cậu đang ghen tị vì nó có thể làm cháu riêng.

Vân Trì chui ra khỏi chăn.

Mùa đông trong nhà đều có hệ thống sưởi, Vân Trì lúc ngủ để cho thoải mái chỉ mặc áo thun và quần đùi, hai chân dài lộ ra bên ngoài vừa thẳng vừa đẹp.

Tần Triều không nhịn được liếc nhìn một cái.

Vân Trì đi tới bên cạnh hắn, thò đầu nhìn ra ngoài: "Hai người vào bằng cách nào? Mẹ tôi đâu?"

"Dì mở cửa cho bọn tôi vào, dì về phòng ngủ rồi." Tần Triều lấy bộ đồ ngủ treo trên giá áo ném cho cậu, "Mặc thêm quần áo vào đi, đừng có khoe khoang hai cái chân của cậu nữa."

Vân Trì nhìn hắn một cái, cậu khoe khoang hồi nào?

Khoe hay không khoe hoàn toàn phụ thuộc vào người nhìn nghĩ thế nào, cho nên, là Tần Triều ghen tị vì cậu có đôi chân dài như vậy.

Vân Trì đưa tay vén áo khoác hắn lên rồi ghé tới so chân dài với hắn, bị Tần Triều đẩy bật ra.

Mặt Tần Triều đỏ như chiếc áo phao của hắn, còn chột dạ nhìn về phía nhà bếp một cái: "Mẹ nó cậu chú ý ảnh hưởng một chút đi."

Vân Trì quay đầu nhún vai với Vân Đản Đản: "Cha con chân ngắn hơn cha nên thẹn quá hóa giận rồi, lòng tự trọng đáng thương thật."

"..." Tần Triều lười để ý tới cậu.

Vân Đản Đản lười biếng như một con rắn nằm ườn trên giường Vân Trì, còn vì hơi nóng nên cởi áo khoác ra, là một chiếc áo phao đỏ cỡ nhỏ cùng kiểu với Tần Triều.

Tần Triều đưa túi mua sắm mình xách tới cho Vân Trì: "Chúc mừng năm mới."

Vân Trì nhận lấy mở ra, là một chiếc áo phao đỏ cùng kiểu với Tần Triều nhưng phần cổ áo có hơi khác một chút.

"Áo gia đình à." Vân Trì khá thích, "À đúng rồi, hôm nay là mùng một tết, sao hai người lại có thể tới chỗ tôi được?" Người trong hào môn chẳng phải nên rất bận sao?

Tần Triều đi vào ngồi xuống chiếc ghế trước bàn học, bắt chéo chân: "Chuyện cháu riêng không có tuyên truyền khắp nơi, mùng một có người tới chúc tết, nếu nhìn thấy cũng không dễ giải thích, nên tôi nói dẫn nó ra ngoài chơi, lão Tần liền đồng ý."

Vân Trì nhíu mày, c** q**n đùi ra, chỉ mặc một chiếc q**n l*t rồi lấy quần jeans mặc vào, nhìn Tần Triều hỏi: "Ông ấy không công khai Vân Đản Đản, sau này Vân Đản Đản có được thừa kế tài sản không?"

Tần Triều thấy cậu kéo quần lên, vội quay đầu đi: "Lòng tham tiền của cậu tràn cả ra ngoài rồi, mau thu thần thông lại đi."

Quay đi rồi lại cảm thấy dựa vào đâu mà không được nhìn, Tần Triều lại quay đầu nhìn sang, liền thấy Vân Trì mở tủ quần áo, kiễng chân tìm đồ, áo thun bị kéo lên, đường eo và đường hông hiện rõ không sót gì.

Tần Triều lại cảm thấy sống mũi nóng lên.

"Cha à, cha chảy máu mũi rồi..." Vân Đản Đản thở dài một tiếng, "Con thật sự cạn lời với cha luôn." Đúng là yêu đương đến mức đâm thẳng vào mạch máu rồi phải không?

Vân Trì quay đầu lại, Tần Triều bịt mũi đỏ mặt chạy vào nhà vệ sinh, đâu chỉ quả trứng cạn lời, đến cha nó cũng mẹ nó cạn lời luôn, có cần không chịu nổi trêu chọc đến thế không?

Sắc mặt Vân Trì không được tốt lắm, sau khi mặc áo nỉ vào liền lấy điện thoại ra xem, giá trị sinh mệnh của Ngu Mỹ Nhân chẳng biết từ lúc nào đã giảm xuống còn 95.

Cỏ sinh mệnh còn lại bốn cây, Vân Trì cho Ngu Mỹ Nhân ăn hết.

Quá trình chuyển hóa của Vân Đản Đản đã hoàn thành, vẫn còn một ít hạt giống cỏ sinh mệnh, tối nay để Vân Đại Hải vào đó trồng cỏ sinh mệnh.

Cửa phòng ngủ không đóng, Ninh Quân đã mặc chỉnh tề đi tới cửa, Vân Đản Đản lập tức ngồi thẳng dậy, ngọt ngào gọi một tiếng: "Bà nội."

"..." Vân Trì giật mình một cái, tiếng bà nội này đúng là đỉnh thật, thấy Ninh Quân cười híp mắt, Vân Trì cảm thấy lòng mẹ mình đúng là rộng lượng.

Ninh Quân cầm một phong bao lì xì thật dày trong tay, đi tới bên giường đưa cho Vân Đản Đản, vẻ mặt hiền hòa: "Đây là tiền mừng tuổi bà nội cho cháu."

"Cảm ơn bà nội." Vân Đản Đản cũng không khách sáo, vui vẻ nhận lấy.

Vừa quay đầu lại, Tần Triều đã xử lý xong chuyện chảy máu mũi, đang đứng ở cửa với gương mặt còn đọng nước, Ninh Quân cười với hắn rồi cũng nhét cho hắn một phong bao lì xì thật dày.

Tần Triều vừa bất ngờ vừa vui mừng, theo bản năng nhìn Vân Trì một cái.

Vân Trì đi tới đưa tay lấy bao lì xì của hắn, Tần Triều vội nắm chặt lại, con nhộng tằm này định làm gì?

Vân Trì nghiến răng dùng sức, miệng nói: "Mẹ, không cần lì xì cho cậu ta đâu." Bao lì xì này dày quá đi mất, mẹ cậu không thể nào bỏ mười hay hai mươi tệ được, nếu toàn là tờ một trăm thì e rằng phong bao này phải đến một vạn tệ, không cần thiết, thật sự không cần thiết, cậu và Tần Triều chỉ là quan hệ cùng sinh ra một quả trứng thôi, không đến mức phải lì xì dày như vậy.

Đây là lần đầu tiên Tần Triều thấy có người lì xì rồi còn đòi giật lại, hắn nắm chặt không buông, còn cười với Ninh Quân: "Cảm ơn dì."

"Không có gì, dì đi nấu cơm, trưa nay đều ăn ở nhà nhé." Ninh Quân nói rồi còn vỗ đầu Vân Trì một cái, "Tiểu Trì, đừng nghịch nữa." Hai đứa trẻ con như vậy mà lại mày mò ra được một đứa con trai... Thật là... Không biết nên nói gì mới phải.

"Vâng, dì." Tần Triều lập tức giật lại bao lì xì.

"Con giúp bà nội nấu cơm." Vân Đản Đản sợ người cha keo kiệt của mình giật lại bao lì xì, vội nhét vào túi quần rồi nhảy xuống giường chạy theo Ninh Quân.

Vân Trì chìa tay về phía Tần Triều, Tần Triều lắc lắc bao lì xì trong tay, đi vào ngồi xuống ghế, bắt chéo chân đung đưa: "Muốn à..." Vừa nói vừa lấy thêm một bao lì xì từ túi áo khoác ra rồi lắc cùng.

"Dỗ tôi vui rồi, tất cả đều là của cậu."

Vân Trì thu tay lại đóng cửa, tách một tiếng còn khóa thêm một lớp.

Tần Triều giật mình, cảm thấy có gì đó không ổn, con nhộng tằm keo kiệt kia đã đi tới, trực tiếp ngồi xuống đùi hắn.

"Cậu..." Tần Triều giật mình lùi ra sau một chút, ánh mắt không nhịn được liếc về phía cửa, mẹ cậu vẫn còn ở bên ngoài đấy.

Vân Trì nâng mặt hắn lên nhìn kỹ một lượt, môi hồng răng trắng, da trắng hồng hào, tinh thần sung mãn, là một người sống sờ sờ đầy sức sống, chỉ có sống mũi vừa rồi chảy máu mũi nên còn dính một vệt đỏ nhạt, Vân Trì dùng ngón tay cái che lên mũi hắn, nhìn thấy chướng mắt.

"Cậu như vậy rất tốt." Vân Trì nói.

"Gì cơ?" Tần Triều nhất thời lại không theo kịp mạch não của cậu, "Bức thư tình tối qua tôi viết cậu xem chưa?" Chẳng lẽ việc hắn kiên trì mỗi ngày viết thư tình cho cậu đã làm cậu cảm động, cái con nhộng gay AI nhỏ cuối cùng cũng nhận ra hắn tốt thế nào rồi?

Không đợi Tần Triều tiếp tục động não, Vân Trì đã hôn xuống.

Nụ hôn nóng hổi ấm áp lập tức châm ngòi cho Tần Triều vừa mới bị dụ dỗ xong, Tần Triều siết lấy eo cậu kéo cậu vào lòng mình.

Vân Trì quấn lấy môi hắn mà hôn, tay thò vào túi hắn móc cả hai bao lì xì đi, còn không quên sờ túi còn lại, sợ bỏ sót.

Tần Triều nhẹ nhàng cắn lên đầu lưỡi cậu một cái, Vân Trì hít một hơi, đẩy hắn một cái.

Phòng ngủ rất nhỏ, ngoài một cái giường ra thì chỉ có một tủ quần áo đơn, một cái bàn học và một cái ghế, ghế ở ngay cạnh giường, Tần Triều ôm người khom người một chút đã đè người xuống giường.

"Tôi khó chịu." Vân Trì không nhịn được xoay người, hai chân cũng quấn lấy hắn, khát vọng trong mắt không hề che giấu.

"Cậu, cậu, nhịn đi." Tần Triều cũng khó chịu, nhưng bây giờ không phải lúc.

"Không." Vân Trì nhíu mày, "Tại sao phải nhịn?" Nói rồi, Vân Trì nắm lấy tay Tần Triều đưa nó tới nơi nên tới.

Tần Triều: "......"

Vân Trì cũng căng thẳng, nhưng lúc này sự kích động của cơ thể đã lấn át những thứ đó, cậu nhìn cánh cửa, cửa đã khóa rồi, có lẽ giây tiếp theo Vân Đản Đản sẽ chạy tới gõ cửa, căng thẳng kích động vui sướng...

Giải phóng.

Tần Triều nhìn cậu, Vân Trì cũng nhìn hắn, hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí có hơi cứng ngắc.

Tần Triều chậm rãi nhìn xuống bàn tay của mình còn chưa lao động được bao nhiêu, do dự một thoáng, cuối cùng vẫn không nhịn được cái miệng tiện: "Chưa tới một phút nha..."

"Câm miệng." Vân Trì thẹn quá hóa giận, giơ chân đạp lên mặt hắn đá người ra ngoài.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn